1.
Trọng Trách Người Tu Phật (Tất niên Kỷ Tỵ 1990)
2.
Ngày Xuân qua các Thiền sư Việt Nam (Xuân Canh Ngọ 1990, Tăng
Ni)
3.
Khổ vui qua con mắt kẻ mê người tỉnh (Xuân Canh Ngọ 1990,
Buổi nói chuyện với Phật tử)
TRỌNG TRÁCH NGƯỜI TU PHẬT
TẤT
NIÊN KỶ TỴ 1990
Theo thông lệ hằng năm, vào đêm Trừ tịch, Thiền viện có
tổ chức buổi lễ Tất niên. Chư Tăng Ni và Phật tử về
đây chung vui và góp ý kiến xây dựng nhắc nhở nhau
tinh tiến tu hành. Đây là dịp chúng ta ôn lại những việâc
làm trong năm qua, tìm những điểm khuyết để tu sửa và những
điểm ưu để tăng tiến. Tuy chúng ta tùy thế tục nên có
buổi liên hoan, nhưng vẫn đi đúng chánh pháp là sách tấn
nhau tiến bước trên đường tu giải thoát.
Giờ đây chúng tôi nêu lên một câu hỏi rất thiết thực:
Trọng trách người tu Phật là thế nào? Câu trả lời đầy
đủ nhất là trọng trách người tu Phật gồm ba phần: một
là Giải thoát, hai là Giác ngộ, ba là Từ bi. Đó là ba điều
kiện người tu nào cũng phải có đủ.
Vậy tất cả Tăng Ni và Phật tử khi phát nguyện tu theo lời
Phật dạy, phải thề quyết đập tan xiềng xích sanh tử đã
áp đặt trên con người chúng ta từ vô lượng kiếp đến
giờ. Đó là giải thoát. Giải thoát sanh tử là một việc
làm quá to lớn, người thế gian không bao giờ dám nghĩ đến,
vì họ cho sanh tử là một qui luật không ai thoát khỏi. Nhưng
người tu chúng ta khi đã nguyện đã quyết thì thế nào chúng
ta cũng làm được. Chính đức Phật khi xưa đã tìm ra con
đường giải thoát khỏi sanh tử, ngày nay chúng ta ý thức
được việc đó là chánh đáng, là cao thượng, thì noi gương
Ngài chúng ta cũng quyết đập tan xiềng xích sanh tử cho kỳ
được.
Kế đến chúng ta phải quyết thắp sáng ngọn đuốc trí tuệ
trong nhà đen tối vô minh từ vô lượng kiếp, đó là giác
ngộ. Thật vậy người tu muốn giải thoát sanh tử thì
trước phải giác ngộ. Đức Phật ngồi thiền dưới cội
bồ-đề và Ngài giác ngộ chứng được tam minh: Túc mạng
minh, Thiên nhãn minh và Lậu tận minh. Túc mạng minh là trí
tuệ biết rõ vô số kiếp về trước của mình. Thiên nhãn
minh, còn gọi là sanh tử trí, là trí thấy rõ ràng nguồn
gốc sanh tử của chúng sanh. Lậu tận minh là trí tuệ dứt
hết các lậu hoặc để giải thoát sanh tử. Như thế chúng
ta tu là phải mở sáng mắt trí tuệ để dẹp tan đen tối
vô minh .
Giải thoát và giác ngộ được phần nào, chúng ta không đành
lòng chỉ nhận riêng cho mình mà phải thương, phải nghĩ đến
tất cả chúng sanh đang trong nhà vô minh đen tối. Chúng ta
phải đem ánh sáng trí tuệ chính mình đã được Phật chỉ
dạy để soi rọi khiến cho tất cả cùng thoát ra khỏi cái
đen tối muôn đời và cùng tiến đến nơi an lạc. Đây là
điều chủ yếu mà tất cả người tu Phật đều phải thực
hiện.
Như vậy trọng trách của người tu Phật nặng hay nhẹ? Phải
giải quyết sanh tử, phải thắp sáng ngọn đuốc trí tuệ
và phải có lòng từ bi truyền trao cho người những gì mình
đã biết để cùng nhau thoát khỏi các khổ đau, trọng trách
này quả thật không phải nhẹ. Nếu chúng ta không tu không
tiến, thì dù chúng ta có thương người muốn giúp người
cách mấy cũng chỉ là nói suông thôi. Nói rõ hơn nếu chúng
ta không giác ngộ và giải thoát được phần nào mà chúng
ta muốn giúp mọi người được giác ngộ và giải thoát,
thì cái muốn đó là hão huyền không thực tế. Vậy muốn
thể hiện lòng từ bi, chúng ta phải có phần nào giác ngộ
và giải thoát. Chủ yếu chúng tôi nêu lên là để cho tất
cả quí vị thấy rõ trọng trách người tu Phật không đơn
giản mà quá to tát, chúng ta không thể xem thường.
Muốn giải thoát sanh tử, chúng ta cần phải biết gốc của
sanh tử là gì? Theo pháp Mười hai nhân duyên, Phật dạy gốc
của sanh tử là Vô minh. Vô minh là không sáng, tức là tối
tăm. Muốn phá tối tăm chúng ta phải thắp sáng ngọn đuốc
trí tuệ. Ví dụ như có một căn nhà tối cả ngàn năm, muốn
nhà sáng ra chỉ có cách đốt đèn thì cái tối ngàn năm liền
mất. Cũng thế ấy vô minh chỉ mất khi có ánh sáng giác ngộ.
Thế nên trọng tâm tu Phật lấy giác ngộ làm bước tiến
đến giải thoát. Nếu không giác ngộ thì mười hai nhân duyên
cứ quay cuồng, chúng ta bị đảo lộn trong sanh tử.
Hiện nay, nương theo giác ngộ của đức Phật chúng ta biết
rõ manh mối của sanh tử là vô minh. Vậy vô minh là gì? Trong
kinh Tạp A-hàm có hai đoạn đức Phật giải thích như
sau:
Đoạn một:
Đức Phật dạy: "Không biết rõ sắc tập khởi, sắc đoạn
diệt, không biết rõ thọ tưởng hành thức tập khởi, đoạn
diệt, đó gọi là vô minh." Nói gọn hơn: Không biết sự tập
khởi của năm uẩn và sự đoạn diệt của năm uẩn, đó
là vô minh. Vậy năm uẩn là gì? Tức là thân này. Ngay nơi
thân này sắc uẩn thuộc về vật chất, thọ, tưởng, hành,
thức thuộc về tinh thần. Không biết rõ tinh thần và vật
chất của thân này gọi là vô minh, không biết rõ sự nhóm
họp và sự tan hoại của nó là vô minh. Thế thì tất cả
quí vị ở đây có ai biết rõ thân chúng ta chưa? Vì không
biết rõ nó cho nên chúng ta đang vô minh, vì vô minh nên không
dừng được dòng sanh tử.
Đoạn hai:
Có một vị Tỳ-kheo hỏi ngài Xá-lợi-phất: "Thế nào là
vô minh?" Ngài đáp: "Không biết khổ, không biết khổ tập,
không biết khổ diệt, không biết con đường đưa đến khổ
diệt, gọi là vô minh."
Theo nghĩa ngài Xá-lợi-phất nói, người nào không biết đúng
như thật pháp Tứ đế: Khổ tập diệt đạo, đó là người
vô minh.
Như vậy đoạn trên đức Phật giải nghĩa sự tập khởi
và sự đoạn diệt của năm uẩn, tức là chỉ thẳng con người.
Đoạn này, ngài Xá-lợi-phất nói về Tứ đế. Khổ đế
tức là khổ sanh, già, bệnh, chết của thân... Tập đế là
nguyên nhân của khổ là tham sân si v.v... Diệt đế và Đạo
đế là cách giải trừ khổ để được an vui giải thoát.
Đây cũng là chỉ thân tâm này vậy. Tóm lại Phật nói vô
minh là không biết như thật bản thân chúng ta từ tinh thần
đến vật chất, không biết rõ sự nhóm họp và sự
tan hoại của nó.
Sau đây tôi dẫn đến kinh Viên Giác, chương Văn-thù,
đức Phật giải thích: "Thế nào là vô minh? Tất cả chúng
sanh từ vô thủy đến nay các thứ điên đảo, ví như người
nhìn bốn hướng thay đổi; vọng nhận tứ đại làm thân
tướng của mình, bóng dáng sáu trần làm tâm tướng của
mình, ví như bệnh mắt thấy hoa đốm trong không và mặt trăng
thứ hai." Như vậy đức Phật giải nghĩa Vô minh rất rõ.
Tất cả chúng sanh từ vô thủy đến nay do các thứ điên
đảo, ví như hướng đông lầm cho là hướng tây, hướng
nam lầm cho là hướng bắc, lầm bốn hướng như vậy gọi
là điên đảo, tức là không thấy đúng như thật. Đức Phật
chỉ thẳng điên đảo là do vọng nhận tứ đại làm thân
tướng của mình, ý thức duyên theo bóng dáng sáu trần làm
tâm tướng của mình. Hiện giờ ai cũng cho thân tứ đại
này là thân mình, cho suy nghĩ, tức là ý thức duyên theo bóng
dáng sáu trần là tâm mình. Vọng nhận như thế gọi là vô
minh, đó là manh mối dẫn chúng ta đi trong luân hồi sanh tử.
Thế nên chúng ta tu là phải phá tan manh mối vô minh đó.
Kế đến đức Phật ví dụ người vọng nhận như vậy
chẳng khác nào người bị bệnh mắt thấy hoa đốm trong hư
không. Như con mắt nhặm thấy trong hư không có đốm
sáng rơi loạn tưởng là thật, nhưng đó chỉ do bệnh mắt
mà thấy, vậy là thấy không đúng như thật, là tối tăm,
là vô minh.
Đức Phật lại ví dụ thêm, người vọng nhận như vậy
là thấy mặt trăng thứ hai, mặt trăng có cái thứ hai không?
Như người nhặm mắt hoặc ấn tay vào mắt thì thấy mặt
trăng có cái thứ hai lóe lên một bên. Mặt trăng thứ hai
là giả tướng mà mình lầm cho nó là thật. Vì vậy chúng
ta cho thân tứ đại là thân của mình, tâm duyên theo bóng
dáng sáu trần là tâm của mình, chấp chặt như thế gọi
là vô minh.
Qua sự giải thích của đức Phật từ kinh A-hàm đến kinh
Viên Giác, chúng ta tự kiểm lại xem mình còn vô minh sâu hay
cạn, dầy hay mỏng? Như thân của chúng ta vừa bị động
đến là nổi sân si ngay, hoặc có khi chỉ bị thiếu phần
bồi dưỡng cho thân cũng nổi sân rồi. Như vậy vô minh đến
mức độ nào? Vì chấp lầm thân tứ đại là mình nên những
gì thuộc nhu cầu của thân thì mình xem là quan trọng. Vì
quan trọng thân nên vừa kém thua người là mình bực bội
buồn khổ. Còn tâm là ý thức duyên theo bóng dáng sáu trần,
đã là bóng thì đâu có thật, mà mình chấp làm gì? Thí dụ
như mắt nhìn một cái hoa rồi ý thức đánh giá nó là đẹp,
và mình khen hoa đẹp quá. Bỗng người khác nhìn hoa rồi chê
hoa xấu quá có gì là đẹp. Chỉ bao nhiêu đó thôi cũng đủ
làm mình nổi sân lên và cãi lại, phải không? Như thế ý
thức của chúng ta duyên theo bóng dáng của hoa rồi chấp chặt
vào đó, nếu ai nói khác đi là nổi giận liền. Như vậy
chứng tỏ mê lầm của chúng ta quá lớn, mê lầm đó Phật
gọi là vô minh.
Do mê lầm nên chúng ta sống trong đau khổ. Phật nói thân
này có sanh già bệnh và chết, nếu cho nó là mình thật, đến
khi nó tan hoại tức là mất mình thì còn cái khổ nào bằng!
Sở dĩ các bậc Thánh nhân và các Thiền sư ngày trước coi
cái chết như trò chơi vì các ngài thấy thân là giả dối
không quan trọng, nên các ngài cười trước cái chết, dù
chết bằng cách nào cũng vậy. Chúng ta thì khác, vì thấy
thân mình là thật nên nghe nói chết là đã hốt hoảng rồi.
Giả sử khi đau nhiều mình cũng tỏ ra can đảm chịu đựng,
tỏ ra hiểu đạo không sợ chết, nhưng trong lòng cũng thấy
nao nao. Như vậy để thấy mình chưa thật thấy thân tứ đại
là giả, mà thấy nó quả là thật nên khổ đau vì nó, và
mấy ai thoát khỏi mê lầm này? Thế nên người tu chúng ta
phải nhận định thật đúng để không còn mê lầm nữa.
Hết mê lầm tức là giác ngộ, phá tan vô minh lầm chấp về
thân và tâm. Phá hai chấp này rồi chúng ta mới giải thoát
khỏi sanh tử. Đó là mục tiêu cuối cùng của người tu.
Tất cả chúng ta đang sống khoẻ mạnh tưởng chừng như mình
hiểu đạo và hành đạo được, nhưng khi ngã đau hoặc có
những điều bất trắc xảy đến, thì mình cuống quít lên
không còn bình tĩnh nữa. Hiểu đạo mà không dùng được,
không còn tự chủ nên đau khổ. Đau khổ của chúng ta không
phải ai mang đến mà chính vì vô minh làm mình đau khổ. Ví
như đang đi trong rừng gai góc mà không khéo lau lách nên bị
gai quào xể mặt rướm máu rồi than thở cuộc đời sao quá
khổ! Nếu đi trong rừng gai mà khéo lau lách ra khỏi rừng
không bị trầy da chút nào mới là giỏi, là an vui.
Vậy trên đường tu chúng ta phải thấy được những điều
Phật đã dạy. Có những điều thật hay, mà chúng ta lại
xem thường. Nhìn lại thân tứ đại thấy nó quá rõ. Học
kinh điển rồi ai cũng nói thân này là giả, tại sao? Vì mình
thuộc lời Phật dạy: thân tứ đại là giả. Nếu hỏi giả
như thế nào? Vì thân này ngày nay còn, nhưng thời gian sau
nó hoại. Thật là đúng vì thân này vô thường nay còn, mai
mất! Lại có người nói: Thân này do duyên hợp nên giả,
mà không biết hợp cách nào và giả cách nào. Nghiền ngẫm
cho kỹ chúng tôi thấy được lẽ này: Nói giả không phải
đợi khi thân hoại mới nói là giả, mà ngay trong lúc mình
đang ngồi, đang nói chuyện, biết nó là giả. Làm sao biết
được? Vì Phật dạy thân này do tứ đại đất nước gió
lửa họp thành. Chất cứng là đất, ướt là nước, động
là gió, ấm là lửa. Bốn chất đó họp lại cũng chưa đủ
sức tồn tại mà phải nhờ tứ đại bên ngoài bồi bổ luôn.
Có bồi bổ, nó mới tồn tại, nếu thiếu sự bồi bổ thì
nó tan hoại. Vì vậy chúng tôi đặt câu hỏi: Hiện giờ quí
vị đang ngồi đây, mũi quí vị đang làm gì? Đang thở phải
không? Mũi đang thở, nghĩa là chúng ta đang mượn không khí
bên ngoài, hít vào là mượn, thở ra là trả, mũi cứ làm
việc hít vào trả ra, đều đặn như vậy. Giả sử chúng
ta trả rồi không mượn lại thì sao? Thì ngay đó là tắt
thở! Như vậy đời sống của mình thật ở chỗ nào? Điều
này hết sức cụ thể, mà phải có lắm công phu mới nhận
thấy được.
Đến mượn nước, miệng mượn một tách nước uống vào
vài tiếng đồng hồ sau cũng phải trả. Rồi một lát sau
mượn ít chén cơm... Mượn nước để bồi bổ nước, mượn
cơm để bồi bổ đất, trong cơm có chất nóng như gừng tiêu
ớt để bồi bổ lửa. Như vậy chúng ta nói sống mà thật
ra sống với cái gì? Cả ngày chỉ lo bồi bổ cho tứ đại
này thôi, chỉ có bao nhiêu việc mượn và trả mà than cực,
nghĩa là làm cho có cơm ăn để mượn rồi trả, kiếm có
nước uống để mượn rồi cũng trả. Như thế cuộc sống
của chúng ta chỉ là cuộc sống mượn trả. Nếu mượn trả
được êm xuôi thì vui cười, mượn trả mà trục trặc thì
sao? Thì chở đi cứu cấp! Như vậy cuộc đời của mình,
hạnh phúc của mình ra sao? Nó quá tầm thường và quá mỏng
manh. Những người tìm thức ăn ngon, nước uống bổ, tất
cả những thứ đó chẳng qua là mượn trả mà thôi. Khi thiếu
nước, uống một ly nước lã hay một ly nước chanh cũng là
mượn, không nên coi đó là quan trọng hay vì đó mà phiền
não, nước chanh hay nước lã uống vào cũng là mượn rồi
trả có ai giữ được đâu! Biết được lẽ thật như vậy
thì lúc nào cũng an vui trong cuộc sống tu hành. Mượn ít chén
cơm để bồi phần đất của mình. Dù được dọn cơm nóng
hay cơm nguội, mượn rồi cũng phải trả có ai giữ được
đâu mà quí mà tiện, mà giận hờn nhau. Biết được lý mượn
trả cụ thể, biết được lẽ thật đó rồi chúng ta không
còn phiền não trong cách đối xử qua lại nữa, dù cách đối
xử hữu ý hay vô tình, niềm nở hay lạnh nhạt.
Vì chấp sai lầm không thấy đúng lẽ thật nên chúng ta phiền
não mãi rồi than, sao ở giữa đời này thật khó tu quá. Không
khí đang ở ngoài trong lành, mượn hít vào rồi trả ra nói
cái đó là của tôi. Nước đang ở ngoài mượn uống vào
một lát lại trả ra, nói cái đó là của mình. Quả thật
là mê muội, có cái gì là của mình đâu!
Tất cả cuộc sống của chúng ta chỉ là chuyện mượn
trả, cuối cùng một bộ phận nào hư mượn không được,
thì ngang đó là vĩnh biệt. Thấy rõ như vậy chúng ta
đã giải quyết bao nhiêu thứ phiền não, trái lại chỉ nghĩ
đến ăn ngon mặc đẹp thì bao nhiêu thứ phiền não sanh khởi.
Thấy được lẽ thật rồi , chúng tôi liền làm bài tụng
rất đơn giản gọi là "Mạng Sống":
Mạng sống trong hơi thở,
Trong nhịp đập quả tim.
Thế nào là mạng sống?
Sự vay mượn liên tục.
Câu kết phải công phu lắm mới thấy được lẽ đó, chớ
không phải là thường. Chúng ta cứ nghĩ mình sống, chớ không
ngờ sống chỉ là sự vay mượn liên tục. Còn tiếp tục
vay mượn là còn sống, vay mượn ngừng lại là chết ngay.
Như vậy sống bằng vay mượn, làm sao gọi là sống thật?
Mà không thật thì đâu có gì quan trọng. Vì cho cuộc sống
là quan trọng, nên chúng ta tranh giành nhau, trách cứ và hờn
giận lẫn nhau rồi bị chướng ngại trên đường tu hành.
Bài kệ này không phải ngẫu nhiên có mà do suy gẫm đúng
theo lời Phật dạy, trầm ngâm rất nhiều thời giờ, khi nói
lên được điều này mới thấy cuộc đời bớt khổ. Phải
hằng sống và nhớ được như vậy, chúng ta cũng bớt khổ.
Đức Phật đã từng nói: "Mạng sống trong hơi thở." Thật
vậy, thở ra mà không mượn không khí trở lại thì chết
ngay. Trong kinh, Phật hỏi các thầy Tỳ-kheo: Mạng sống con
người là bao lâu? Có vị nói: năm ba tháng, có vị nói năm
bảy ngày, có vị nói ít tiếng đồng hồ, có vị thưa trong
một bữa ăn. Nhưng Phật đều bảo: Các ông không thấy đạo.
Cuối cùng có một vị Tỳ-kheo thưa: Mạng sống trong hơi thở.
Phật nói: Ông đã thấy đạo. Như vậy đạo là gì? Là chân
lý, là lẽ thật, thấy được lẽ thật gọi là thấy đạo,
thấy đạo là giác ngộ. Thấy rõ thân chúng ta là vay mượn,
là tạm bợ, ngắn ngủi đó là chúng ta đã tỉnh đã giác,
còn thấy thân là thật, là lâu dài quí trọng, đó là chúng
ta đang mê, đang vô minh.
Mạng sống trong hơi thở, trong nhịp đập quả tim. Như người
bị bệnh tim, bất chợt tim ngưng đập thì sao? Tức là chết
rồi, như vậy làm sao nói mạng sống là lâu dài bền bỉ
được. Không mượn không khí để thở là chết, quả tim
ngừng đập là chết, vậy đâu có gì là lâu dài! Còn liên
tục vay mượn không khí hít vào thở ra, quả tim còn đập
không dừng, đó là sống. Cho nên nói sống là động, rất
là hợp lý, động là mượn trả, dừng cái động là chết.
Mạng sống của mình chỉ là như vậy, thế mà chúng ta cứ
tưởng nó lâu dài bền bỉ, sống đến bảy mươi, tám mươi
tuổi, không ngờ cái chết lúc nào cũng chực sẵn bên cạnh
mình. Đó là điều hết sức quan trọng, nhận thấy được
như vậy không phải là chuyện dễ. Chúng ta thấy theo Kinh
hoặc hiểu theo lời Phật mà không chiêm nghiệm thì cái thấy
đó không đến được lẽ thật. Vì thế Phật dạy văn tư
tu, nghĩa là Phật nói mình phải nghe, rồi suy gẫm cho thấm
thì việc tu mới dễ. Nếu nghe Phật dạy thân này là giả
rồi mình học thuộc lòng mà rốt cuộc không biết nó giả
như thế nào, chỉ nói giả ở miệng thôi chớ trong tâm trí
mình không có gì dính dáng. Nếu tâm trí suy gẫm thấy được
tường tận lẽ thật đó là đã giác, là đã mồi được
đuốc trí tuệ của đức Phật.
Kế đến là thấy tâm mình cũng hư dối, không thật. Vì sao?
Như trong kinh Lăng Nghiêm Phật hỏi: Cái gì là tâm? Ngài A-nan
thưa: Cái hay suy nghĩ là tâm (Năng suy vi tâm). Ngài liền bị
Phật quở: đó là sai, nên Ngài mờ mịt không biết cách nào
giải tỏa. Ngày nay chúng ta cũng giống như ngài A-nan cho cái
suy nghĩ là tâm mình. Vậy làm sao theo kinh nghiệm bản thân
chúng ta biết được cái hay suy nghĩ là giả không phải là
tâm? Khi ngồi tu chúng tôi chiêm nghiệm mới thấy được điều
đó, chúng tôi chia cái giả làm bốn thứ:
1- Nếu cái suy nghĩ là tâm thì nó liên tục không dứt, nhưng
có khi nó dừng nghĩ chừng một vài phút, lúc đó là có mình
hay không? Như lúc ngồi thiền có khi năm, mười phút không
niệm khởi, không suy nghĩ, thì lúc ấy không có mình sao? Nhưng
mình lúc nào cũng hiện hữu mà! Nếu chấp cái suy nghĩ là
mình thì khi không suy nghĩ tức là không có mình chớ gì, đó
là cái sai lầm thứ nhất.
2- Nếu cái suy nghĩ là mình, thì mình là một hay nhiều? Ai
cũng biết mình chỉ có một thôi, mà cái suy nghĩ thì quá
nhiều, nghĩ tốt nghĩ xấu, nghĩ hiền nghĩ dữ v.v... trong
tất cả trăm ngàn thứ nghĩ đó cái nào là mình? Thế nên
cho cái suy nghĩ là mình thì không hợp lý, đó là cái sai lầm
thứ hai.
3- Nếu gọi cái suy nghĩ là tâm mình, thì sai lầm này chỉ
người có tu mới biết, nếu chưa tu không bao giờ biết được.
Như khi vừa dấy nghĩ mình liền tìm cái nghĩ này từ đâu
ra, nhìn lại thì nó mất tăm mất dạng. Vậy cái suy nghĩ
này chỉ là bóng thôi, đâu có thật, vì là bóng nên vừa
nhìn lại tìm nó liền mất. Chúng tôi thường thí dụ: Như
có một vị Tăng ở tại Thiền viện Thường Chiếu, có duyên
cớ ra ngoài cổng gần đường. Có người hỏi: Thầy đó
ở đâu? Đáp: Thầy ở trong Thiền viện. Nếu vị Tăng đó
có việc trở vào Thiền viện, người khác hỏi: Thầy khi
nãy đâu rồi? Đáp: Thầy đó trở vào Thiền viện. Như vậy
thầy phải có nơi ở, rồi phải có chỗ trở về. Còn nếu
hỏi Thầy đó ở đâu, tìm lại thì Thầy mất tiêu, người
ta sẽ bảo đó là hồn ma bóng quế chớ đâu phải thật.
Nếu là thật thì phải có mặt ở đây, rồi khi vắng mặt
ở đây thì phải có chỗ trở về.
Còn
cái suy nghĩ nếu là thật, khi tìm lại, nó phải trú ở một
chỗ nào, nhưng khi tìm lại nó mất tiêu không bóng không hình
thì làm sao thật được. Đó là cái sai lầm thứ ba.
4- Có khi chúng ta suy nghĩ một vấn đề gì, có khi chúng ta
ngồi chơi một cách yên ổn tự tại không suy nghĩ gì hết.
Như vậy khi suy nghĩ mình biết có suy nghĩ, khi không suy nghĩ
mình biết lúc đó không suy nghĩ. Thế nên cái suy nghĩ và
cái không suy nghĩ là cái bị mình biết, bị mình thấy. Tỉ
dụ như tôi là chủ ngồi trong thất, có năm, bảy người
khách đến, tôi biết khách đến. Một lát khách ra về, trong
thất chỉ còn có mình tôi, tôi biết lúc này không khách,
phải không? Tôi biết có khách tôi biết không khách, vậy
tôi là chủ.
Cũng như vậy, có suy nghĩ mình biết, không suy nghĩ mình biết,
thì suy nghĩ là khách, cái biết là chủ chớ gì? Thế mà lâu
nay mình nhận khách làm chủ, cho suy nghĩ là mình, cho nên Phật
nói chúng ta nhận giặc làm con. Vì mê lầm nhận giặc làm
con cho nên bao nhiêu sự nghiệp của chúng ta đều tan hoang
hết. Đó là cái sai lầm thứ tư.
Kinh nghiệm trong sự tu hành cho chúng ta thấy rõ tâm suy nghĩ
của mình chẳng qua là bóng dáng tạm bợ không thật mà lâu
nay mình lại chấp lầm nó là thật. Biết được cái suy nghĩ
là bóng dáng không thật thì cái nghĩ phải của người này
hay cái nghĩ phải của người kia cũng đều là bóng, đâu
có gì quan trọng mà giận hờn mà tranh phải quấy với nhau,
không có gì quan trọng thì làm gì có phiền não.
Tất cả chúng ta sở dĩ khổ đau không ngoài hai cái chấp
thân và tâm. Vì mê lầm chấp sai nên chúng ta tạo không biết
bao nhiêu nghiệp khổ. Phật nói đó là vô minh. Từ mê lầm
là hoặc, rồi tạo thành nghiệp và thọ khổ. Hoặc,
nghiệp, khổ, cứ như vậy mà trầm luân muôn kiếp. Hiện
nay biết rõ thân và tâm này là giả dối chúng ta phải làm
gì, chớ không thể bi quan tiêu cực rồi thả trôi cả cuộc
đời. Chúng tôi cho một thí dụ: Chúng ta giống như những
kẻ đi ngoài sông lớn trên một chiếc thuyền, bất thần
bị sóng to gió lớn đập vỡ thuyền, chúng ta bị chìm. Bất
chợt chúng ta gặp được một gốc cây mục, nổi lờ đờ
trên mặt nước. Chúng ta ôm gốc cây mục thì ngay đó chúng
ta phải có thái độ nào? Biết mình đang ôm gốc cây mục
và đang ở giữa dòng, nếu buông gốc cây thì chết chìm,
vậy gốc cây mục đối với mình rất là quí. Nhưng nó mục,
đâu có bền, thì ngay bây giờ phải mượn nó bơi gấp vào
bờ. Đến bờ rồi thì gốc cây mục là vô nghĩa không còn
dùng nữa. Người khôn ngoan là phải như vậy, biết mình đang
ôm gốc cây mục cho khỏi chết chìm thì phải cố gắng bơi
cho tới bờ. Thí dụ này nói lên thân người ví như gốc
cây mục, tạm bợ không bền chắc, nhưng chúng ta mượn nó
để làm những điều lợi ích và cao thượng, chớ không phải
bám vào nó, và bảo vệ nó mãi, đến chừng nó rã ra mình
lại chết chìm lần nữa!
Biết thân là giả tạm chúng ta không hài lòng với cái giả
tạm đó, mà phải cố gắng làm sao được giác ngộ và giải
thoát để rồi chỉ cho mọi người cùng giác ngộ và giải
thoát như mình. Đó là chỗ nhìn đúng của người tu. Còn
nếu nói thân giả rồi cứ ngồi hút thuốc ca hát vui chơi,
nó đã giả rồi làm gì cho phí công vô ích! Đó là quan niệm
dại khờ, phải không? Hình ảnh người ôm gốc cây mục ở
giữa sông to nhắc nhở chúng ta phải nỗ lực tu và làm lợi
ích chúng sanh, chớ không phải biết thân là giả, là vô thường
rồi thở than buồn khổ hoặc ăn chơi để chờ chết. Đó
là ngu dại không đúng tinh thần của người hiểu đạo. Chính
bản thân tôi trong lúc tu và nghiền ngẫm đạo lý, chúng tôi
thấy được lẽ thật này nên trình bày để quí vị được
rõ.
Chúng ta tu là phải hằng tỉnh hằng giác biết rõ thân và
cái gọi là tâm đều giả, nên trong đời sống tu hành nếu
có ai lỡ lời nói nặng, chúng ta biết thân và ngôn ngữ là
giả thì mọi phiền não theo đó sẽ hết; trái lại nếu thấy
chúng là thật thì phiền não nổi lên, chúng ta sẽ xâu kết
lại và gồng gánh cho đến suốt đời. Nếu không thấy đúng
như thật thì không sao gỡ được phiền não, dù có kêu cầu
cứu cũng không ai gỡ được cho mình, chính trí tuệ của
mình thấy đúng như thật mới gỡ được các phiền não.
Trong kinh Viên Giác chương Phổ Hiền đức Phật nói: "Tri huyễn
tức ly, bất tác phương tiện. Ly huyễn tức giác, diệc vô
tiệm thứ." Nghĩa là: Biết huyễn tức là lìa. Biết thân
này là giả, tâm này là giả thì mọi ràng buộc về nó chúng
ta đều lìa bỏ được một cách dễ dàng, không cần tạo
phương tiện gì. Thật vậy, chúng ta tu mà cứ nghĩ mà phải
tạo phương tiện này hay phương tiện kia, nhưng sự thật
Phật dạy: Chỉ thấy rõ thân, tâm là giả, liền lìa hết
các thứ phiền não, các thứ trói buộc.
Ly huyễn tức giác: Biết đó là huyễn, mình không còn bám
chặt vào nữa, đó là giác rồi. Diệc vô tiệm thứ, tức
là giác không có thứ lớp, đó là giác liền, không có nói
nay một phần, mai một phần chi hết.
Như vậy trên đường tu, chúng ta phải thấy thân và tâm này
là hư dối, huyễn hóa, thấy rõ như vậy tức là giác, giác
rồi là cái vô minh muôn đời cũng tan hết, giống như cái
nhà tối bao nhiêu năm, chúng ta thắp lên ngọn đèn liền sáng.
Nếu hết vô minh tức dứt dòng sanh tử. Thế nên trong kinh
Phật nói: Vô minh diệt thì hành diệt... Con đường tu của
chúng ta đã quá rõ ràng không có nghi ngờ gì nữa.
Người thật tu có thần thông biết quá khứ vị lai hay không?
Có biết căn cốt đời trước của Phật tử chăng? Có biết
đoán coi Phật tử bao giờ hết khổ? Chúng tôi thường được
hỏi những câu như vậy. Ít ai nghĩ tu là phải hằng tỉnh
hằng giác, thấy rõ thân tâm chúng ta là giả dối không thật,
nên những việc đến với mình, mình gỡ ra dễ dàng không
bị dao động, trong nhà Thiền gọi là bát phong xuy bất động
nghĩa là tám gió thổi không động. Tám gió là gì? Tức là
lợi suy, hủy dự, xưng cơ, khổ lạc. Lợi là được tài
lợi, suy là bị suy hao, hủy là bị hủy nhục, dự là được
đề cao, xưng là được khen ngợi, cơ là bị chê hiềm, khổ
là buồn khổ, lạc là an vui. Chúng tôi sẽ cho thí dụ hết
sức dễ để quí vị thấy chúng ta bị động vì lợi và
suy. Người ta thường nghĩ lợi là cái thuận hợp cho mình,
được lợi thì có gì đâu mà phải động. Nhưng thật ra
lợi là một cái động lớn. Giả sử như ở đây có ai mua
một vé số gởi cúng cho một thầy, và vị thầy cũng hoan
hỉ nhận. Rồi đến ngày xổ số có người báo tin là vé
số của thầy trúng mười triệu, thì đêm đó thầy có ngủ
được không? Trúng được mười triệu, chắc thầy khỏi
ngủ. Gió lợi nó thổi mình bay không ngủ được. Không phải
chỉ một đêm không ngủ thôi, mà khi đi lãnh tiền được
mười triệu rồi, có yên lòng về chùa ngồi thiền như những
ngày trước hay không? Hay là được tiền rồi, phải suy tính
nên làm cái gì? Rồi bao nhiêu thứ nghĩ tính sanh ra, tính trúng
cũng có, tính trật cũng có, cho đến bao giờ dùng hết số
tiền đó mới hết nghĩ tính, khi ấy mới hết động! Quí
vị thấy chỉ cái lợi thôi mà đã bị động chừng ấy,
huống nữa là bị suy hao tài vật. Ví dụ mình có nhà cao
cửa rộng hoặc chùa lớn Phật to, bất thần có việc gì
xảy đến khiến cho nhà cửa mình tan nát hoặc chùa chiền
mình bị hư sập, lúc ấy mình mất ngủ bao nhiêu ngày đêm?
Trong suốt thời gian đôi ba năm mà chưa gầy dựng lại được,
lúc nào cũng chặc lưỡi thở dài. Như vậy quí vị thấy
cái động không phải nhất thời mà kéo dài cho đến bao giờ
bình lại mới thôi. Chỉ có hai gió lợi, suy mà đã khó giữ
cho không động, huống nữa là tám gió...
Hai gió sau cùng là khổ và vui. Thí dụ như ở Thiền viện
đây cái gì là khổ nhất cho các huynh đệ? Không biết các
nơi khác thì sao, chớ ở Thường Chiếu này ai mà trị nhật
phải xuống bếp nấu ăn là khổ nhất. Tới phiên trị nhật
hoặc làm tri khố là khổ nhất, mặt mày người nào cũng
cứ nhăn nhó hoài. Gắng làm sao tới phiên tri khố hay trị
nhật mà vẫn tươi cười, đứng trước bếp lửa hừng hực,
mồ hôi ướt đẫm mà không có gì bực bội, đó là đã tiến
lắm rồi, cái khổ nhỏ mà mình thắng được cũng là hay
lắm. Phần nhiều chúng ta hay nói gần lửa thì dễ sân, nên
ai vô bếp cũng dễ sân vì nóng quá, lại mệt nữa nên động
tới là nổi sân liền. Quí vị thấy một chút khổ đó đã
động rồi huống nữa là cái khổ đói rét hay những khổ
đau rên siết thì còn động biết là dường nào! Røồi đến
cái vui cũng vậy, nếu vui quá thì tâm mình cũng lăng xăng
dao động...
Thế nên người tu giá trị không phải là có thần thông,
biết quá khứ vị lai, mà giá trị ở chỗ gặp lợi mình
vẫn bình thản, gặp suy mình vẫn an ổn, cho đến gặp khổ
hay vui mình cũng an nhiên, người đó mới là đạo nhân chân
chánh. Còn nếu nói quá khứ vị lai mà bị chê liền đỏ
mặt tía tai thì nói quá khứ vị lai chỉ là trò chơi thôi.
Còn nói ngồi thiền tám tiếng hay mười hai tiếng đồng hồ,
hoặc một ngày một đêm, mà khi động tới thì nổi sân đó
cũng chưa phải là thứ thật. Người tu thật là ở trong tám
gió vẫn thản nhiên, thổi mấy cũng không động, thế mới
gọi là chân tu. Hôm nào quí vị thử xem còn động không,
nếu không động là không còn chấp thân và tâm, không còn
chấp chúng ta mới dứt hết các khổ.
Người tu là phải có thực lực, nghĩa là trước những cảnh
khổ đau chúng ta vẫn xem thường. Chúng tôi thường kể câu
chuyện của Tổ Sư Tử. Khi vua nước Kế-tân hỏi: Ngài xem
thấy ngũ uẩn đều không, phải không? Ngài đáp: Phải. Vua
nói: Ngài cho tôi cái đầu được không? Ngài trả lời: Ngũ
uẩn còn không, sá gì cái đầu. Và Ngài cho vua cắt đầu.
Đó mới gọi là thấy không thật một cách triệt để. Còn
chúng ta nói thân là giả, mà khi động tới thì chịu không
nổi. Như vậy chúng ta chỉ thấy trên lời nói, chớ không
sống được với lẽ thật. Nếu thật tu thì kết quả là
tám gió thổi không động.
Đoạn trên chúng tôi đã nói về giải thoát và giác ngộ,
giải thoát tức đập tan xiềng xích sanh tử, giác ngộ tức
dùng kiếm trí tuệ chặt đứt sợi dây vô minh đã cột chúng
ta vào vòng trầm luân. Giác ngộ và giải thoát rồi chúng
ta còn phải làm gì? Chúng ta phải thể hiện lòng từ bi, tức
là nguyện đem ngọn đuốc trí tuệ soi rọi cho mọi người
thoát khỏi chỗ u tối vô minh. Phật dạy chúng ta từ bi là
khi chúng ta đã có giác ngộ và giải thoát phần nào dù nhiều
hay ít. Có nhiều người nói: Mình chưa giác ngộ như Phật
làm sao có từ bi? Chúng tôi thí dụ: Như chúng ta đang cùng
ở trong một căn nhà tối mù mịt, nếu người nào có được
cây đèn cầy và thắp lên, tuy ánh sáng nhỏ thôi nhưng đem
lại giữa nhà thì mọi người cùng được sáng. Cũng như
ban đêm chúng ta đang đi trên con đường tối, nếu có ai thắp
được một cái đèn dầu nhỏ thì gọi những người bạn
đồng hành cùng nương theo ánh sáng đó để đi cho khỏi rơi
hầm rớt hố. Ánh sáng của ngọn đèn tuy nhỏ nhưng rất
cần cho những người đang đi trong đêm tối. Đó là trường
hợp chúng ta tu được một chút trí tuệ và một chút giải
thoát. Nếu tu khá hay giỏi hơn chúng ta sẽ được những ngọn
đèn lớn sáng hơn, như đèn bấm hay đèn "măng sông" hay nếu
giỏi hơn nữa như ánh sáng mặt trăng mặt trời soi khắp
cả thế giới. Như vậy ánh sáng nào dù của đèn dầu hay
của mặt trăng mặt trời cũng có giá trị riêng của nó.
Hiện nay nếu được một chút ánh sáng nào chúng ta cũng đều
chia sớt cho mọi người cùng hưởng để tránh những tai nạn
có thể xảy đến. Sự chia sớt đó gọi là từ bi.
Thế nên người Phật tử tại gia hay xuất gia không có quyền
thọ hưởng riêng một điều gì. Quí vị nhớ khi tụng kinh
xong thì chúng ta cầu nguyện công đức tu hành hướng về
không phải cho riêng mình mà cho mình và mọi người đều
thành Phật đạo, đó là tâm từ bi. Phật không cho phép chúng
ta làm điều gì chỉ nghĩ riêng mình mà phải nghĩ mình
và mọi người cùng chung hưởng.
Điều cần yếu chúng ta phải nhớ có đèn rồi chúng ta mới
soi đường cho người cùng đi, nếu chưa có đèn mà hướng
dẫn người khác thì khi mình sụp hố, những người theo mình
cũng đều rớt xuống hố. Nếu từ bi, thương xót người
mà không chịu tu để thắp sáng đuốc trí tuệ, chỉ lo cho
thiên hạ, rốt cuộc rồi mình và người đều rơi cả,
đó là tai họa lớn. Hiểu đạo Phật là chúng ta phải hiểu
cho thấu đáo lẽ này, lòng từ bi phát ra sau khi chúng ta có
trí tuệ, được giác ngộ, hay có phần nào tự chủ khi tám
gió thổi. Được như vậy chúng ta mới có thể phát tâm từ
làm lợi ích cho mọi người, bằng ngược lại chúng ta phải
dè dặt cẩn thận chẳng những không làm lợi cho người lại
làm hại là khác.
Sau khi biết rõ trọng trách của người tu Phật, quý vị thấy
trọng trách ấy có nặng không? Đó là chuyện phi thường,
chớ không phải tầm thường. Nhiều khi chúng ta nghĩ mình
là một vị Tăng hay một cô Ni không quan trọng gì rồi cứ
lôi thôi để qua ngày hết tháng hay dể ngươi vui đùa năm
này qua năm khác, thật uổng phí một đời tu. Người xưa
mỗi khi chiều xuống kiểm điểm lại sự tu hành thấy chưa
tiến bộ được bao nhiêu, đau khổ rơi nước mắt. Còn chúng
ta ngày nay năm đã hết, chúng ta thử kiểm điểm lại xem
đã tiến được bước nào chưa? Nếu tu chưa tiến, chúng
ta có rơi lệ đau buồn không? Hay chúng ta cứ cười chúm chím
hay cười hỉ hạ?
Ý thức được trách nhiệm hết sức quan trọng của mình,
chúng ta quyết tâm giải thoát sanh tử, quyết tâm thắp sáng
ngọn đuốc trí tuệ và dìu dắt người ra khỏi chỗ mê lầm
tăm tối. Chúng ta không thể lơ là với việc tu hành, không
thể dể duôi để ngày tháng qua suông mà phải luôn luôn nỗ
lực tiến tu.
Nhân ngày cuối năm, chúng tôi ôn lại những lời Phật dạy
và những câu kinh câu kệ cốt để quí vị thấm nhuần, rồi
chúng ta kiểm điểm lại xem trong một năm qua đã tiến được
bao nhiêu, nếu chưa tiến thì ráng cố gắng đừng để mất
thời giờ. Chúng ta đã là những người có ý chí siêu phàm
thoát tục thì không nên để cho đời mình trôi qua như bao
người phàm tục khác, uổng đi một đời tu của mình, uổng
công trông chờ của cha mẹ và những người thân thuộc. Thầy
Tổ cũng đang trông mong quí vị sẽ là những ngọn đuốc
tương lai để tiếp nối người đi trước và soi sáng kẻ
đi sau. Nếu quí vị lơ là chần chờ không làm bổn phận
của mình là phụ ơn Thầy Tổ, thật là điều đáng trách.
Hơn nữa chúng ta sống nhờ hạt cơm manh áo của đàn-na thí
chủ và những người trong xã hội thì chúng ta phải làm sao
cho xứng đáng là một người xuất gia, một người tu theo
Phật. Chúng tôi mong rằng quí vị sẽ xứng đáng nhiều hơn
nữa trong năm mới sắp đến.
NGÀY
XUÂN QUA
CÁC
THIỀN SƯ VIỆT NAM - XUÂN CANH NGỌ 1990
(Tăng
Ni)
Hôm nay là ngày đầu Xuân năm Canh Ngọ (1990), tất cả Tăng
Ni và Phật tử về đây chúc mừng năm mới và yêu cầu chúng
tôi nhắc nhở sự tu hành để được tinh tấn hơn trên đường
đạo. Nhân ngày đầu năm chúng tôi sẽ nói về: “Ngày Xuân
qua các Thiền sư Việt Nam.” Với đề tài này quí vị sẽ
thấy rõ tinh thần người xưa dạy bảo chúng ta như thế nào
để chúng ta cố gắng tu cho xứng đáng là những Thiền sinh
Việt Nam. Các Ngài luôn mong muốn chúng ta mồi ngọn đuốc
sáng của các Ngài để soi đường hướng dẫn người sau.
Nói đến ngày Xuân, chúng ta có cảm tưởng như chỉ có Xuân
ở thế gian, nhưng thật ra trong nhà Phật cũng dùng chữ Xuân
để nói lên những ý nghĩa thâm trầm của Đạo.
Trước tiên chúng tôi nhắc quí vị, tất cả chúng ta có đủ
phước duyên nên ngày nay chọn được con đường của mình
đang đi, một con đường thênh thang, tươi mát và an lạc.
Nói như vậy có vẻ như chúng tôi chủ quan, nhưng sự thật
nếu tất cả chúng ta đều một lòng hướng thẳng về sự
tu hành, đi theo con đường đức Phật đã dạy, thì mỗi bước
đi là một bước an lành, mỗi một bước đi là rơi rụng
bao nhiêu đau khổ. Thế nên con đường tươi đẹp và mát
mẻ chúng ta đang đi là tượng trưng cho mùa Xuân, nhất là
những ngày đầu Xuân.
Nói đến Xuân chúng ta nghĩ đến sự ấm áp tươi vui, nghĩ
đến sự ấm no hạnh phúc. Dù cho nghèo mấy đi nữa, ngày
đầu Xuân ít ra chúng ta cũng sắm được chút ít bánh mứt,
cũng được nghỉ đôi ba ngày Tết đầu năm. Vì vậy nói
đến ngày Xuân là nói đến sự ấm no, nói đến sự nhẹ
nhàng thanh thản.
Trong đạo, các Thiền sư cũng dùng chữ Xuân để nhắc nhở
chúng ta. Nhờ lời khuyên dạy của các Ngài, chúng ta càng
tu càng phấn khởi hơn, càng vui thích hơn, nếu không thì tu
lâu sẽ cảm thấy ngán và buồn. Tại sao ngán buồn? Vì ăn
chay ăn lạt suốt đời, lại thêm thức khuya dậy sớm, bị
rầy bị quở. Cho nên ở chùa lâu ngày cảm thấy ngán buồn
nếu không tìm được nguồn vui, nguồn vui đó các Thiền sư
dùng chữ Xuân để diễn tả. Vậy chúng ta phải cố gắng
đi mãi trên con đường tươi đẹp đã chọn dù phải vấp
té trầy chân hay gặp những hòn sỏi phiến đá trở ngăn.
Nhưng dù những chướng ngại có khó khăn bao nhiêu cũng không
thể ngăn cản được bước chân của những tâm hồn khoáng
đạt, của những con người nguyện quyết tiến đến chỗ
an lạc miên viễn mới thôi. Người tu là người thấy tương
lai mình xán lạn tươi vui, chớ không phải càng tu rồi càng
tối tăm đau khổ. Chính mỗi bước tu là mỗi bước chúng
ta huớng về mục tiêu cao quí nhất, an lạc nhất của đời
mình. Vì vậy khi nói đến ngày Xuân chúng ta cảm nhận một
niềm vui tràn đầy ở ngày mai.
Các Thiền sư Việt Nam nhìn ngày Xuân như thế nào?
Đầu tiên là Thiền sư Chân Không ở giữa đời Lý. Có một
Thiền khách đến hỏi Ngài: “Bạch Hòa thượng, khi sắc
thân bại hoại thì thế nào?”
Ngài liền đáp bằng hai câu thơ:
Xuân đến, Xuân đi ngỡ Xuân hết,
Hoa nơ,û hoa tàn chỉ là Xuân.
Ngài quan niệm tu là một mùa Xuân, không phải chỉ mùa Xuân
trong ba tháng mà mùa Xuân muôn đời muôn kiếp.
“Xuân đến, Xuân đi ngỡ Xuân hết”
Thấy có Xuân đến Xuân đi vì chúng ta nhìn Xuân qua bốn mùa
của thời gian. Nhưng ở đây Thiền sư không nói Xuân của
thời gian mà nói Xuân của tất cả người thoát khỏi cái
sanh diệt của thời gian. Thường người đời thấy Xuân qua
ngỡ là Xuân hết, song đối với người tu xuất thế thì
Xuân lúc nào cũng sẵn ở lòng mình, ngày nào tháng nào năm
nào cũng là Xuân, nhìn đâu cũng tươi đẹp, nhìn đâu cũng
an vui. Nhưng trên thực tế thì thế nào? Cũng có những ngày
mây sầu ảm đạm, nhiều người lau nước mắt!
Tuy vẫn là Xuân nhưng vì mây mưa bao phủ nên Xuân bị khuất
đi. Nếu tâm hồn chúng ta an lành tự tại thì ngày nào chẳng
phải là Xuân?
“Hoa nở, hoa tàn chỉ là Xuân”
Mùa Xuân thấy hoa mai nở, đa số người cho đó là Xuân, rồi
độ mười ngày sau hoa tàn thì cảm thấy Xuân tàn. Nhưng ở
đây Thiền sư Chân Không mượn hoa để trả lời câu hỏi
của Thiền khách: “Khi sắc thân bại hoại thì thế nào?”
Hoa nở rồi tàn, sắc thân chúng ta cũng như hoa, sanh ra rồi
già chết, không có lâu bền. Nhưng trong cái tan hoạïi đó,
vẫn có cái mãi mãi an lành tỉnh giác. Thế nên Thiền sư
mượn Xuân để tượng trưng cho cái ấy. Nếu biết khéo trở
về cái chân thật của mình, thì thân này còn hay mất chỉ
là tạm bợ, còn cái chân thật lúc nào cũng thanh tịnh, sáng
suốt, trong kinh gọi đó là Pháp thân, Pháp thân thanh tịnh,
miên viễn, không tan hoại.
Tất cả sự vật đều bị thời gian chi phối, có đó rồi
hoại đó. Thân chúng ta cũng vậy, theo thời gian mà bại hoại.
Nếu chúng ta không biết trở về với thể chân thật của
chính mình thì khi sắc thân bại hoại chúng ta đau khổ vô
ngần. Thế nên sống được với thể chân thật không sanh
không diệt thì ngày nào cũng là Xuân, lúc nào cũng là Xuân
và miên viễn là Xuân.
Vậy cái nhìn của Thiền sư Chân Không là thấy tất cả đều
là Xuân, cho nên Ngài sống an lạc trong mùa Xuân miên viễn
đó. Nếu có ai đến hỏi đạo Ngài đều diễn tả cái đẹp,
cái an lành của chính lòng mình cho mọi người thấy và cảm
thông.
Kế đến là Thiền sư đời Trần, ngài Trúc Lâm Đầu-đà,
hiệu là Điều Ngự Giác Hoàng (tức là vua Trần Nhân Tông
khi còn tại vị). Sau khi đi tu, đến năm sáu mươi mốt tuổi,
Ngài được tin người chị đang đau nặng, Bà muốn gặp Ngài
để từ giã lần cuối. Từ núi Yên Tử Ngài liền trở về
triều. Thăm chị xong, trên đường về núi, khi đến chùa
Làng Hương Cổ Châu, Ngài cảm thấy sức khỏe đã quá yếu,
và biết không còn sống bao lâu nữa, Ngài cảm hứng viết
một bài kệ trên vách chùa:
Thế số nhất tức mặc
Thời tình lưỡng hải ngân,
Ma cung hồn quản thậm
Phật quốc bất thắng Xuân.
Dịch
:
Số đời một hơi thở
Biển bạc lòng người tham,
Cung ma cai quản ngặt
Cõi Phật Xuân nào hơn.
Qua bài kệ này ngài Trúc Lâm Đầu-đà muốn nói lên điều
gì?
“Số đời một hơi thở, biển bạc lòng người tham”, khi
bản thân sắp tàn Ngài thấy cuộc đời ngắn ngủi như trong
hơi thở, thở ra không hít vào là đã qua đời khác. Thế
mà lòng người thì mênh mông, mênh mông trong tham vọng. Được
cái này muốn cái kia, được điều kia muốn điều khác. Như
vừa cất cái nhà xong kế muốn có chiếc xe, vừa có chiếc
xe lại muốn có chiếc tàu... muốn mãi không thôi cho đến
ngày tắt thở cũng chưa dừng. Thế rồi người ta đuổi theo
nhau mà tạo nghiệp, giành nhau về danh về lợi rồi tự mình
chuốc khổ.
Hai câu đầu của bài kệ đánh thức mạnh mẽ để chúng
ta biết rằng cuộc đời quá ngắn ngủi, không có gì là quan
trọng, là đáng kể. Nhưng lòng tham chúng ta quá lớn, nên
không theo kịp tuổi thọ của mình. Chúng ta muốn mười điều,
mà tuổi thọ cho phép chúng ta làm mới có một hai thì cái
chết đã đến rồi! Bất cứ người nào trước khi nhắm
mắt đều tỏ ra chưa hài lòng, việc làm đời mình chưa xong.
Rất ít người nói mình đã làm xong việc. Nếu là cha thì
lo cho con lớn khôn ăn học, rồi có đôi bạn. Lo cho con xong,
lại thấy trách nhiệm phải lo cho cháu. Đến khi cháu lớn
khôn thì mình đã tám mươi, chín mươi tuổi rồi! Đến cháu
cố nó bơ vơ nghèo thiếu mình lại tiếp tục lo nữa, lo mãi
cho đến ngày tắt thở cũng chưa xong! Người ở thế gian
đều ôm lòng tham lớn lao đó nên luôn luôn sợ chết, chết
mà chưa rồi những việc mình muốn làm. Sợ chết mà có tránh
khỏi được đâu! Thế nên chúng ta phải ý thức rõ tuổi
thọ chúng ta ngắn ngủi, làm việc gì cũng phải vừa với
tuổi thọ của mình để cho tròn việc.
Đến hai câu cuối bài kệ:
Cung ma cai quản ngặt
Cõi Phật Xuân nào hơn.
Ngài Trúc Lâm so sánh cho chúng ta thấy hai con đường. Nếu
chúng ta đuổi theo danh lợi tài sắc, rồi tạo bao nhiêu nghiệp
xấu ác thì chúng ta sẽ đi tới cung ma. Cung ma cai quản ngặt,
không được bước ra khỏi cổng, còn bị hành hạ tra khảo,
đó là cảnh khổ đau đen tối. Còn nếu trong cuộc sống ngắn
ngủi này, chúng ta biết tu, biết hướng về đạo, đem hết
tâm mình tiến đến chỗ giác ngộ thanh tịnh, đó là chúng
ta trở về cõi Phật, tức là trở về mùa Xuân đẹp đẽ
không gì bì kịp.
Trong cuộc sống tu hành không có gì kích động mạnh chúng
ta bằng cơn vô thường xảy đến. Chúng ta đang sống bình
an vui tươi, bất chợt có người huynh đệ nào tắt thở,
lúc ấy chúng ta tỉnh ngay, muốn tu gấp, tu bằng hai ba lần
những ngày thường. Nhưng tỉnh được bao lâu? Nhiều lắm
đến bốn mươi chín ngày, tụng kinh xong chúng ta mê trở lại
như cũ. Vì vậy chúng ta cứ lảng vảng trên đường mê, không
tỉnh giác, nên chúng ta không làm được những điều lành
điều tốt để tạo sự an lạc cho đời này và đời sau.
Vì thế ngài Trúc Lâm Đầu-đà khuyên chúng ta phải nhớ
hai con đường, một bên là cung ma đen tối khổ đau bị cai
quản ngặt, một bên là cõi Phật an vui tự tại lúc nào cũng
là Xuân. Giữa hai con đường đó chúng ta phải chọn đường
nào để đi? Chắc rằng tất cả quí vị hiện có mặt ở
đây đã chọn đường rồi. Chúng ta đều đang đi trên con
đường thênh thang đẹp đẽ, tươi mát và an lạc, con đường
Xuân, tức con đường về cõi Phật. Thử hỏi có ai muốn
trở chân đi con đường khác hay không? Chúng ta không còn ngu
dại gì mà trở chân xây mặt đi qua con đường khác tối
tăm, mờ mịt, khổ đau. Chúng ta đã có duyên lành từ đời
trước, cho nên bây giờ mới chọn con đường đẹp đẽ này.
Mong rằng tất cả đừng có niệm thối Bồ-đề tâm, muốn
đứng lại hay xây mặt trở qua con đường khác. Đó là lời
nhắc nhở qua bài kệ của ngài Trúc Lâm Đầu-đà. Sau ngài
Trúc Lâm là ngài Pháp Loa, sau ngài Pháp Loa là ngài Huyền Quang.
Ngài Huyền Quang có bài thơ nói về Xuân gọi là “Xuân Nhật
Tức Sự”.
Nhị bát giai nhân thích tú trì,
Tử kinh hoa hạ chuyển hoàng ly.
Khả liên vô hạn thương xuân ý,
Tận tại đình châm bất ngữ thì.
Dịch :
Lỏng tay thêu gấm, gái yêu kiều,
Hoa rợp, hoàng oanh lảnh lót kêu.
Bao nỗi thương Xuân, thương biết mấy,
Là khi không nói, chợt dừng thêu.
(Huệ Chi)
Bài thơ này rất đẹp về Xuân, nhưng lại gây cho một số
học giả phê bình: Ngài Huyền Quang là một Thiền sư, mà
tâm Ngài còn dồi dào tình cảm! Vì sao? Vì Ngài diễn tả
một cô gái mười sáu tuổi đang thêu gấm. Ở ngoài kia lại
có hoa nở, chim hoàng oanh hót. Thật là thương khi thấy cô
gái dừng tay thêu và im lặng không nói một lời! Như vậy
có phải là Ngài thương cô gái hay không? Đây là một vấn
đề chúng tôi nêu ra để quí vị thấy cái hay của người
xưa mà chúng ta không hiểu được. Khi các Thiền sư nói, chúng
ta đừng kẹt ở ngữ ngôn hiện tại mà phải thấy cái gì
ở ngoài ngữ ngôn đó, thường gọi là “Ý tại ngôn ngoại”
tức là thấy cái gì ngoài kia chớ đừng thấy ở đây.
Chúng tôi xin kể lại một câu chuyện quí vị đã từng nghe
nhiều lần, nhưng mỗi lần kể mỗi lần có ý vị riêng của
nó. Đó là câu chuyện “Bà già đốt am”, bà già này biết
đạo. Có một Thiền khách đến, xin bà giúp đỡ cất cho
một cái am và ủng hộ tu hành cho mau đạt kết quả. Bà rất
sẵn sàng cất cho thầy một cái am và mỗi ngày cơm cháo đầy
đủ, tứ sự cúng dường không thiếu món chi. Thầy tu như
vậy được ba năm. Bà già tin rằng sự tu hành của thầy
được kết quả rất tốt. Để chiêm nghiệm điều đó, bà
bèn sai một đứa cháu gái khoảng mười tám tuổi đem cháo
cho thầy dùng, xong rồi bất chợt ôm ngang hông thầy, liền
hỏi: “Ngay bây giờ thì thế nào?” Thầy đáp:
Khô mộc ỷ hàn nham,
Tam Xuân vô noãn khí.
Tức là:
Cây khô tựa núi lạnh,
Ba mùa Xuân không chút hơi ấm.
Câu trả lời như vậy thật quá hay, xứng đáng cho chúng ta
kính lạy phải không? Ba mùa Xuân rồi không một tí hơi ấm,
để nói rằng thầy đã khô lạnh không còn có niệm gì với
trần tục nữa. Nghe cô cháu gái về thuật lại câu chuyện,
Bà nói: “ba năm nay nuôi một ông thầy phàm phu”, liền đuổi
thầy đi và đốt am. Nếu câu chuyện ngang đây kết thúc sẽ
làm chúng ta bàng hoàng, nhưng còn một đoạn kết ở sau.
Sau khi bị đuổi, ông thầy ra đi, nhưng vài năm sau, thầy
trở lại tìm bà già. Và cũng như lần trước, thầy nhờ
bà giúp cho việc tu hành. Bà cũng hoan hỉ cất lại am và cúng
dường cơm cháo đầy đủ cho thầy. Sau một thời gian, bà
bảo cô cháu gái thử thầy như lần trước. Đem cháo lên
xong, cô liền ôm ngang hông thầy và hỏi: “Ngay bây giờ thì
thế nào?” Thầy trả lời: “Tôi biết, cô biết, đừng
cho bà già ấy biết!” Như vậy là sao? Ngay đây ông thầy
còn cao thượng như khi xưa không? Mới nghe qua tưởng rằng
thầy có tình ý gì nên mới bảo: Tôi và cô biết thôi, đừng
cho bà già biết bà ngăn trở. Nhưng không ngờ khi cô gái về
thuật lại cho bà nghe, bà nói: “À như vậy mới xứng đáng
là người mà ta cúng dường.”
Nghe qua câu chuyện chúng ta thấy bà già hiểu đạo đến mức
nào! Điều mà thế gian tưởng là có tình ý xấu xa, trong
đạo lại là cao siêu.Vì sao? Nếu nhìn với mắt trần tục
thì sẽ phê bình thầy: “Ông thầy chắc hết muốn tu rồi
nên mới thốt ra câu nói rất phàm tục. Còn ngày xưa ông
tu rất hay, ông khô lạnh hết rồi. Bây giờ ông giấu bà
già không cho biết, chỉ để hai người biết thôi.”
Kỳ thật câu chuyện này đưa ra cho chúng ta một kinh nghiệm.
Bà già đó trong nhà Thiền gọi là bậc thượng thủ, chớ
không phải thường. Vì thế khi nghe thầy nói: tâm ông khô
lạnh, không còn một chút hơi ấm, tức là diễn tả tâm ông
đã chìm lặng không còn một tí tình gì đối với mọi
người, bà già biết ông đang chìm trong biển độc, nên đuổi
đi và đốt am để cảnh giác ông. Tuy ông tu rất hay nhưng
ông chìm trong chỗ khô lạnh, nhà Thiền gọi là chìm trong
biển vô sanh. Khi bị đuổi đi ông sực thức tỉnh biết chỗ
lỗi của mình, biết chỗ kẹt của mình. Ngay đó ông vươn
lên và nhảy khỏi. Rồi ông trở về để thử thách lại
bà già. Ông yêu cầu được ở và được nuôi như trước.
Đến khi người con gái ôm ngang lưng ông lần nữa, ông nói:
“Tôi biết, cô biết, đừng cho bà ấy biết.” Tức là hiện
giác hằng giác mà không có niệm quá khứ vị lai. Đó mới
là con người chân thật, con người thật sự tiến đến giác
ngộ. Thế nên bà già mới khen đó là người xứng đáng để
bà cúng dường. “Không cho bà biết” vì bà là người ngoại
cuộc không có hiện hữu hiện thời. Nếu đợi mách cho bà
biết là ở một thời gian khác, thành vị lai mất rồi.
Còn có niệm quá khứ vị lai là làm mất cái thường giác
của mình. Hằng giác hiện giác đó là chỗ mà ông hằng sống.
Nếu không biết chỗ sống ấy, với ý phàm tục chúng ta sẽ
phê bình ông thầy.
Sau đây là câu chuyện của ngài Viên Ngộ ngộ đạo nơi thầy
là Ngũ tổ Pháp Diễn. Một hôm có quan Đề Hình đến thăm
Ngũ Tổ, Ngũ Tổ hỏi: Đề Hình lúc còn trẻ có đọc thơ
Tiểu Diễm không? Có hai câu thơ rất gần trong đây:
Tần hô Tiểu Ngọc nguyên vô sự,
Chỉ tại đàng lang nhận đắc thanh.
Dịch:
Vừa kêu Tiểu Ngọc nguyên không việc,
Chỉ cốt anh chàng nhận được thanh.
Hai câu thơ này cô đọng một câu chuyện tình thế gian như
sau: Có một nàng tiểu thơ có tình ý với một chàng thanh
niên ở gần bên nhà. Một hôm vào chiều tối, chàng thanh
niên lân la đến nhà cô thiếu nữ ý muốn tìm phòng của
nàng mà chưa biết chỗ nào. Cô thiếu nữ nhìn thấy anh chàng
đang núp ngoài rào, cô không biết làm sao để chàng nhìn thấy
biết phòng của cô, cô liền kêu: “Tiểu Ngọc đem bình trà
lại phòng này cho cô.” Phòng này tức là phòng của cô đang
đứng trước cửa. Tức thì anh chàng ngoài kia nhìn thấy biết
phòng đó là của cô rồi. Như vậy khi kêu Tiểu Ngọc, thật
ra không có việc gì quan trọng nên nói là: nguyên không việc.
Tiếng kêu đó cốt để cho ai nghe? “Chỉ cốt anh chàng nhận
được thanh.” Tiếng kêu đó không nhắm người thị nữ,
mà nhắm vào anh chàng ngoài kia. Tuy kêu ở đây mà ý ở ngoài
kia. Khi nghe câu thơ rồi, ngài Viên Ngộ liền ngộ. Đây là
ngộ trong tình tự, hay ngộ cái gì? Như vậy chúng ta thấy
tinh thần Thiền tông không phải tại lời nói ở đây, mà
phải thấy ở bên kia. Đó mới gọi là thấy được lý Thiền.
Sau khi ngộ đạo, ngài Viên Ngộ trình lên thầy bài thơ, mà
hai câu cuối lời lẽ rất là phàm tục:
Thiếu niên nhất đoạn phong lưu sự,
Chỉ hứa giai nhân độc tự tri.
Dịch nghĩa:
Nguời thiếu niên chỉ có một việc phong lưu,
Là mong được giai nhân (cô gái đẹp) riêng biết mình thôi.
Hai câu thơ mới nghe rất là tình tứ, nhưng khi được trình
lên thì ngài Pháp Diễn nhận đó là thấy đạo. Thế nên
ngôn ngữ trong nhà Thiền nếu hiểu theo thế tục thì sai lầm,
lệch ý.
Trở lại bài thơ của ngài Huyền Quang, lời dịch rất rõ
ràng:
Lỏng tay thêu gấm, gái yêu kiều,
Hoa rợp, hoàng oanh lảnh lót kêu.
Bao nỗi thương Xuân, thương biết mấy,
Là khi không nói, chợt dừng thêu.
(Huệ Chi)
Qua bài thơ, chúng ta cứ nghĩ rằng Ngài tỏ vẻ quyến luyến
cô gái đang thêu, cô gái thấy dễ thương, thương lắm! Nhưng
không ngờ dùng chữ thương lắm, là thương khi nào? Là khi
không nói, khi dừng thêu. Chính lúc ấy Ngài thương lắm. Vì
sao? Tôi lại dẫn một câu chuyện khác, rồi sẽ giải
thích lý do vì sao.
Một vị Ni đời Lý, Ni Diệu Nhân khi sắp tịch để lại
những câu thơ nhắc nhở đồ đệ, có hai câu như sau:
Thiền Phật bất cầu
Uổng khẩu vô ngôn.
Dịch :
Thiền Phật chẳng cầu
Uổng lời không nói.
Đến chỗ không cầu Thiền, không cầu Phật, tức là đến
chỗ viên mãn tột cùng thì không còn lời gì để nói. Đến
chỗ đó vừa mở miệng là sai, là lạc về đối đãi rồi.
Thế nên ngài Huyền Quang nói thương, thương lắm là thương
chỗ không nói, tức là chỗ đã viên mãn tột cùng.
Thêm một Thiền sư khác, cũng đời Lý, Thiền sư Tịnh Giới.
Khi cảm hứng về mùa thu, Ngài có làm mấy câu thơ:
Thu lai lương khí sảng hung khâm,
Bát đấu tài cao đối nguyệt ngâm.
Kham tiếu thiền gia si độn khách,
Vi hà tương ngữ dĩ truyền tâm.
Dịch:
Thu về mát mẻ thích trong lòng,
Tám đấu tài cao hát thong dong.
Cửa thiền những thẹn người si độn,
Biết lấy câu gì để truyền tâm.
Mùa thu trở về, khí trời mát mẻ, thích thú trong lòng. Những
nhà thơ giỏi tám đấu tài cao liền có những câu thơ ca ngợi
cái đẹp của trăng thu và khí trời mát mẻ của mùa thu.
Nhưng đáng tức cười cho ông khách si độn trong nhà thiền
đã có cái gì tràn đầy trong lòng, vui tươi, thích thú, ông
muốn đem cái an lạc đó ra để diễn tả và chỉ dạy cho
người sau, song không biết làm sao vì mở miệng là sai, mở
miệng là mất rồi. Nên nói: Vi hà tương ngữ dĩ truyền tâm:
không biết đem lời gì để truyền cho mọi người cái tâm
an lành tự tại của chính mình. Như vậy để nói rằng chỗ
chân thật bất sanh bất diệt luôn luôn là thanh tịnh là an
lạc, chỗ ấy không có lời để diễn tả, thì làm sao mở
miệng, làm sao nói? Thế nên ngài Huyền Quang nói là: thương,
thương lắm, tức là chỗ không có lời.
Tại sao lại dừng thêu? Trong nhà thiền, khi đến chỗ chân
thật cứu kính, thường nói là: ngôn ngữ đạo đoạn, tâm
hành xứ diệt, tức là bặt đường ngôn ngữ, không có lời
để diễn tả và dứt chỗ tâm hành tức là dứt cái tâm
đang tìm kiếm, đang đuổi theo sáu trần. Dứt chỗ tâm hành
tức là dừng thêu chớ gì? Dừng được tâm đó mới là chỗ
thương, thương lắm.
Trong kinh thường giảng nghĩa hai chữ Niết-bàn, Niết-bàn
tiếng Phạn là Nirvâna, và tiếng Pali là Nibbàna. Chữ Nib là
không. Bana là thêu dệt. Không thêu dệt tức là không tạo
nghiệp, không đan kết, không bị lôi cuốn vào vòng luân hồi.
Vì thế Niết-bàn cũng gọi là Vô sanh, tức là không còn đan
dệt vòng luân hồi nữa. Chỗ cô thiếu nữ không nói, dừng
thêu, quả là Niết-bàn, đây là chỗ ngài Huyền Quang thích
nhất, nên Ngài diễn tả bằng cảnh Xuân tươi đẹp.
Đến đây chúng tôi mới nói ý nghĩa của toàn bài thơ. Đầu
tiên là cô thiếu nữ yêu kiều đang thêu gấm, cô gái rất
đẹp, gấm cô thêu cũng đẹp. Ngoài trời hoa nở rộ, chim
hoàng oanh hót lảnh lót, tất cả cái đẹp hợp lại là tượng
trưng cho mùa Xuân. Mùa Xuân đẹp với người thế gian trần
tục, nhưng đối với người tu thì thế nào? Cô gái đẹp
nhưng cứ thêu, thêu mãi, thì đó là cái đẹp của luân hồi
sanh tử, chưa đáng cho chúng ta quan tâm. Cần phải có cái
đẹp khi không nói và lúc dừng thêu, đó mới thật là cái
đẹp của người tu muốn tìm muốn được. Thế nên hai câu
chót ngài Huyền Quang nói rằng:
Bao nỗi thương Xuân, thương biết mấy,
Là khi không nói, chợt dừng thêu.
Không còn một lời, không còn đan dệt, chính đó là chỗ
ước mơ mong mỏi của người tu. Thế mà có nhiều người
lại hiểu theo cái đẹp của thế tục: Cô gái đẹp đang
thêu gấm, bên ngoài có hoa nở chim hót..., rồi cho ngài Huyền
Quang là tình cảm dồi dào. Thật ra Ngài là một nhà thơ lại
là một Thiền sư, nên Ngài diễn tả quá khéo léo khiến cho
người hiểu lầm. Chúng ta là con cháu trong nhà Thiền phải
hiểu cho rõ, thấy cho đúng chỗ này, kẻo phê bình theo quan
niệm thế gian sẽ bị thiên hạ chê cười: Ông cha mình quá
hay mà con cháu thì quá dốt.
Vậy trọng tâm của người tu là phải làm sao đạt đến
chỗ cứu kính Niết-bàn. Chúng ta quyết định phải đạt
được mục đích đó, một mục đích rất đẹp, đẹp vô
cùng. Và các Thiền sư Việt Nam qua các bài thơ đã diễn tả
sự tu hành toàn là đẹp, đẹp như mùa Xuân!
Để kết thúc lời nhắc nhở hôm nay, chúng tôi nghĩ rằng
tất cả người tu chúng ta đều đủ phúc duyên nên mới sớm
thức tỉnh chọn được con đường đẹp đẽ an lành. Từ
đây về sau chúng ta phải cố gắng nỗ lực đi cho đến đích,
đạt cho đến chỗ cuối cùng. Không có lý do gì mình đã
chọn được con đường tốt đẹp rồi lại lo chuyện bâng
quơ không đáng để phí hết thời giờ. Đến ngày cuối cùng
nếu không đạt được mục đích thì rất là đáng tiếc.
Cũng như người đang đi trên con đường dẫn đến một Kinh
đô quan trọng đẹp đẽ hằng mơ ước, Kinh đô khẳng định
ở đầu đường, người ấy lại dừng bước bên đường,
lo bắt bướm hái hoa, rồi ngủ nghỉ dưới bóng mát cây cao
qua ngày qua tháng, quên cả mục đích mình nhắm tới. Cho đến
một ngày nào ngã bệnh không đi được nữa, khi ấy có hối
tiếc cũng đã muộn rồi. Cứu kính là phải đến Kinh đô
mình đã chọn, đó chính là nơi mình an thân lập mạng. Bắt
bướm hái hoa nào có lợi ích gì, chỉ uổng phí thì giờ,
lại không đạt được bản nguyện của mình. Và những bậc
thức giả sẽ chê cười mình không có ý chí, không có nhận
định chân chánh, con đường đã chọn quá hay mà hành động
lại quá dở, đó là điều thật đáng trách.
Hôm nay quí vị đến đây chúc mừng năm mới, chúng tôi không
có gì hơn là nhắc nhở quí vị nhớ rằng con đường mình
đã chọn là con đường rất tốt đẹp, rất an lạc. Chúng
ta hãy nỗ lực tiến trên con đường đó, làm sao một đời
này nếu chúng ta chưa đến tận đích, ít ra chúng ta cũng
đi được nửa phần hoặc hai phần đường. Rồi qua một
đêm ngủ chúng ta lại tiếp tục đi nữa, chớ không chần
chờ để mất hết thì giờ, rồi phải chịu đau khổ như
bao nhiêu người không có đủ phúc duyên như chúng ta.
Chúng tôi mong rằng sang năm mới này, tất cả Tăng Ni cũng
như toàn thể Phật tử, đồng nắm tay nhau tiến mãi, đừng
lùi đừng nghỉ, tiến mãi trên con đường rộng lớn tươi
đẹp an lành cho đến ngày đạt được mục đích mới
thôi .
KHỔ VUI QUA CON MẮT KẺ MÊ NGƯỜI TỈNH
XUÂN
CANH NGỌ 1990
(Buổi
nói chuyện với Phật tử)
Hôm
nay là ngày Tết Nguyên Đán năm Canh Ngọ, quí Phật tử về
đây lễ Phật và chúc Tết quí Thầy, chúng tôi đại diện
cho tất cả chư Tăng ở Thiền viện Thường Chiếu có đôi
lời nhắc nhở quí Phật tử trong ngày đầu năm để quí
vị tiến tu trên con đường giải thoát.
Ngày Tết Nguyên Đán là ngày quan trọng đầu năm, đi đâu
hay làm điều gì chúng ta đều mong gặp những điều lành,
mong được những kết quả tốt đẹp. Chúng tôi thấy cần
phải nói rõ ý nghĩa ngày mồng một Tết đối với tất cả
người tu Phật chúng ta. Ngày Tết là ngày đầu của mùa Xuân,
mùa của an vui, hạnh phúc và tươi đẹp. Song cái hạnh phúc
tươi đẹp đó từ đâu mà ra? Từ con người hay từ ngoại
cảnh? Chúng ta cần phải thấy rõ điều này, để ứng dụng
cho cuộc sống hằng ngày được hết khổ và luôn an vui. Vì
thế đề tài chúng tôi nói hôm nay là “Khổ vui qua con mắt
kẻ mê người tỉnh”.
Cùng là một việc, người mê thấy là vui, người tỉnh thấy
nó ra sao? Cùng là một việc, người mê thấy là khổ, người
tỉnh thấy là khổ hay không? Đó là những điều mà tất
cả chúng ta cần nên biết.
Sống giữa đời này ai cũng sợ khổ, cũng muốn cầu vui.
Nghe nói tới khổ, ai cũng ê chề chán ngán, nghe nói tới vui
, ai cũng ưa thích mến mộ. Thế thì muốn cái khổ đừng
bao giờ đến và cái vui luôn luôn sẵn sàng chực đón, thì
chúng ta phải làm thế nào, sống thế nào cho được thích
hợp? Đó là điều rất thiết yếu cho cuộc sống hằng ngày
của chúng ta.
Trước hết tôi nói cái vui của người thế tục. Thí dụ
người thế gian lỡ mang bệnh ghiền thuốc hoặc ghiền rượu,
khi đang thiếu nếu có ai đem đến cho điếu thuốc hay ly rượu,
lúc đó họ vui hay khổ? Rất là vui, vui lớn. Đó là trường
hợp ghiền mà không có tiền. Nếu ghiền lại có nhiều tiền
thì sao? Rủ bạn bè vô quán, năm bảy người ăn uống say
sưa lúc đó là vui hay khổ? Lúc vô ngồi quán bạn bè chè
chén thật là vui. Nhưng nghĩ kỹ, vui đối với ai mà khổ
đối với ai? Nếu người ghiền rượu chỉ biết uống rượu
là hạnh phúc là thú vị, khi được chè chén thì cho là vui.
Trái lại người không ghiền rượu khi thấy năm bảy người
vô ngồi quán nhậu say túy lúy, thì nghĩ đó là khổ.
Vậy cái vui của người ghiền là thí dụ cho cái vui của
người mê, còn người tỉnh thấy đó là khổ. Như vậy
ai thấy đúng? Người ghiền vào quán uống rượu cho vui là
đúng. Người không ghiền thấy việc đó là tốn kém, hại
sức khoẻ, lại thêm chuyện rầy rà, nên thấy là khổ. Người
mê vui là khi đang mê, nhưng tỉnh lại sẽ thấy khổ. Tại
sao? Thí dụ như khi vào quán, số tiền phải tốn hao cho bữa
tiệc có thể giúp sống năm ba ngày. Nhưng vì ngồi quán xài
hết tiền nên phải đi làm để bù lại. Đó là khổ , vất
vả về thân. Còn khổ về tâm thì thế nào? Nếu người có
gia đình vợ con mà rủ bạn bè vào quán, xài hết tiền vợ
nhà cằn nhằn, hoặc ngồi quán đến nỗi say túy lúy, vợ
con chán ngán, thì thật là khổ! Từ cái tưởng lầm là vui,
đưa tới cái khổ của nhiều ngày về sau. Cái vui của người
mê thật sự là cái vui trá hình của đau khổ. Người tỉnh
thấy khổ là thấy đúng lẽ thật. Chúng ta là người biết
tu, là người tỉnh, nên nói tu tỉnh, biết tu là phải tỉnh.
Những cái khổ mà người thế gian tưởng là vui, chúng ta
nên tránh, như thế mới là thật tỉnh. Nếu chúng ta lăn vào
chỗ mê đó thì chúng ta sẽ thành kẻ mê.
Lại có người lắm của nhiều tiền thích những thoả mãn
về xác thân nên hút á phiện hoặc xì ke ma túy, họ cho đó
là vui. Hút sách vừa tốn kém vừa hao mòn sức khoẻ lâu ngày
thành bệnh, sống dở chết dở. Điều họ tưởng là vui rốt
cuộc lại là khổ! Thời nay các thanh niên trẻ rủ nhau đến
những chỗ hút xì ke ma túy. Khi mang bệnh rồi thì thật là
khổ! Như năm trước có một thanh niên tuổi khoảng đôi mươi,
gầy ốm chỉ còn da bọc xương ngồi trước cổng chùa ăn
xin. Hỏi ra mới biết vì hút xì ke ma túy nên bị cha mẹ đuổi,
phải đi lang thang xin ăn, sống dở chết dở. Nếu xin được
chút ít tiền thì đi kiếm thuốc chích cho đỡ ghiền, nếu
không tiền thì nằm ngoẹo bên lề đường trông thật là
đau khổ. Đó cũng vì mê lầm lấy khổ làm vui.
Người tỉnh sáng biết hút sách là nhân đau khổ ở ngày
mai, là nhân bị cha mẹ từ bỏ, bị mọi người sợ mình
đánh cắp đồ đạc nên không chứa chấp. Đó là gốc của
khổ đau, người thế gian không thấy khổ lại tưởng là
vui! Còn người biết tu biết đó là khổ thì tránh ngay buổi
ban đầu nên quả khổ không bao giờ đến.
Ở thế gian còn một cái vui nữa mà tính chất không lương
thiện: Đó là vui trên cái khổ của con người và con vật.
Thí dụ như các đứa bé mười hai mười ba tuổi thường
ra đồng bắt dế, bắt cá thia thia đem về cho đá lộn nhau,
con nào thua thì chạy, con ăn đuổi theo... trẻ nhỏ thích thú
vỗ tay vui cười. Đó là vui trên cái khổ của con vật. Mình
lợi dụng sự ngu mê của con vật để đưa nó đến chỗ
đánh đá lẫn nhau, cho đó là vui, trong khi con vật lại khổ.
Đến người lớn thích chơi đá gà. Họ sắm gà nòi, chuốt
cựa cho bén rồi đem nhử cho nó đá nhau. Khi con gà nào bị
đá té ngã máu me đầy mình thì người xem vỗ tay vui mừng.
Đó cũng là vui trong cái ác. Tâm mình tàn nhẫn trông thấy
chúng sanh khổ mà mình cho là vui, cái vui đó thật là thiếu
đạo đức .
Thêm cái vui chẳng hiền lành chút nào như đi xem đánh võ
đài, tức là người đánh với người, các tay võ sĩ đánh
với nhau. Chúng tôi có quen vài võ sĩ, tôi hỏi: “Vì sao mình
nỡ đánh người đến ngã đo ván, như vậy có lợi ích gì
mà mình tàn nhẫn đến thế?” Người võ sĩ thưa: “Thưa
Thầy khán giả độc lắm, mình đánh nhẹ nhẹ thì họ la
ó, họ nói mình cuội. Nếu mình đánh cho ngã thì họ vỗ
tay vui cười.”
Như vậy chúng ta vui thích trong cái khổ của con vật, như
con dế con gà đá nhau, đến cái khổ của con người đánh
đập nhau đến té ngã. Thế thì tâm chúng ta có hiền không?
Vui trên sự đau khổ của con người, con vật có phải là
vui thật chăng? Cho nên người Phật tử chúng ta luôn luôn
đặt cái vui của mình trên cái vui của người, làm cho người
vui thì mình mới vui, nếu người khổ thì mình không vui bao
giờ. Vui trên cái khổ của người là cái vui phi đạo đức,
cái vui của người mê không phải của người tỉnh.
Lại thêm một cái vui nữa rất là tàn nhẫn. Như mấy chú
bé còn nhỏ mười lăm mười ba tuổi đi đâu hay xách cái
giàn thun hay cái ná theo, hoặc văn minh hơn thì mang những cây
súng nhỏ để khi thấy mấy con chim đậu trên cành thì nhắm
bắn, nhiều khi hai con chim, con trống con mái đang đậu rỉa
lông cho nhau, kêu ríu rít rất là dễ thương, mà mình nhắm
bắn nó. Khi bắn trúng một con té nhào xuống thì vỗ tay vui
mừng. Thử hỏi khi bắn một con vật ngã xuống, đó là hành
động tốt hay xấu? Làm một việc xấu một việc ác mà vui
hay sao? Chẳng những người bắn vui mà những người đứng
chung quanh cũng vui, cũng vỗ tay khen nữa. Vui trong cái chết
chóc, vui khi giết được con vật, đó là quá ác phải không?
Từ việc xem thường cái khổ của con vật lần lần đưa
đến xem thường cái khổ của con người. Thí dụ như có
người quen giựt đồ móc túi, khi giựt được vật gì về
nhà họ vui lắm, kiếm ăn được, nhưng người mất của thì
rất khổ. Đến người ăn trộm cũng vậy, lén vào nhà
lấy trộm được của người, khi về rất là vui mừng, không
nhớ đến cái khổ của người bị mất trộm. Lấy được
càng nhiều của thì càng hỉ hạ vui mừng, còn người mất
nhiều của thì khổ đến mức nào? Đến việc cướp của,
có khi đi đến giết người. Cướp của càng nhiều thì càng
mừng rỡ vui cười, trong khi ấy có người mất mạng hoặc
tan nhà nát cửa. Vui trên đau khổ của người khác là quá
tàn ác không còn một chút lương tâm. Thế mà ở thế gian
có những người vui như vậy, đó là những người mê. Nếu
người tỉnh thì không nỡ lòng nào lấy cái khổ của người
làm cái vui cho mình. Thế nên người biết tu thì phải tỉnh,
tỉnh thì mọi hành động gây tổn thương đau khổ cho người
cho vật, chúng ta phải tránh.
Lại có những người buông lung chạy theo sắc dục, cho đó
là vui. Như những thanh niên đuổi theo năm bảy cô thiếu nữ,
nếu được các cô thương thì họ tưởng là giỏi, là người
tài hoa ai cũng mến yêu. Nhưng không ngờ đuổi theo sắc dục
là khổ: Khổ về thân xác bệnh hoạn, khổ về tinh thần,
chuyện gia đình rối rắm mất cả hạnh phúc. Hoặc giả có
những người có gia đình mà còn tình ý lôi thôi, nay đổi
chồng, mai đổi vợ. Khi thay đổi họ tưởng là vui, nhưng
không ngờ mỗi lần đổi thay là mỗi lần đau khổ. Có gia
đình là có con cái, nếu người cha hay người mẹ đổi
thay thì con cái bơ vơ khổ sở vì thiếu cha hay thiếu mẹ.
Thế nên cái vui ích kỷ của một người làm khổ lây đến
nhiều người. Đó là sự lầm lẫn của thế gian, chuyện
không vui tưởng là vui.
Rồi đến những người có máu cờ bạc, cho việc ngồi vào
sòng bạc là vui. Ngồi sòng đánh đỏ đánh đen, hoặc khi
thua thì sạch túi, hoặc khi được thì về đãi đằng bà
con. Họ cho đó là vui, cờ bạc cho là thú vui! Nhưng người
không cờ bạc, biết rõ tai hại của cờ bạc, cho đó là
khổ. Người đời thường nói: Cờ bạc là bác thằng bần.
Ai say mê cờ bạc thì phải tán gia bại sản tan hoang sự nghiệp,
đó là nhân của đau khổ. Như vậy cái vui của người thế
gian, kiểm lại có cái vui nào là chân chánh, là thật đâu!
Thế nên người biết tu, biết đạo rồi phải tránh xa tứ
đổ tường, đừng dính vào bốn tấm vách tửu sắc tài khí
đó. Ấy là cái vui thật sự, vui vì không dính vào cái khổ,
vui vì không làm phiền khổ ai.
Kế đến người biết tu vui trong những việc mà người đời
tưởng là khổ. Thí dụ như ăn chay. Người mới tập ăn chay
hai ngày hoặc bốn ngày mỗi tháng sẽ thấy khổ vì nuốt
khó trôi lại dễ xót ruột. Nhưng biết ăn chay quen rồi
mình sẽ vui. Vì sao? Vì mình không có giết mạng súc vật
để bồi bổ xác thịt của mình. Ngày mình ăn chay là ngày
mình hãnh diện không giết con vật nào, là ngày mình vui, vì
không làm đau khổ chúng sanh. Vì thế cái vui của người ăn
chay là biết tránh cái khổ cho con vật. Nếu chúng ta không
thể ăn chay trường thì ít ra cũng dùng chay hai ngày hoặc
bốn ngày mỗi tháng. Những ngày này bảo đảm mình không
có giết con vật nào, mình vẫn sống mà không làm khổ loài
vật, thì đời sống đó mới có giá trị, mới thật tốt
lành. Đừng nghĩ ngày ăn chay là ngày bắt buộc. Ngày ăn chay
người ta bán cá rẻ quá nên mua về bỏ vào hũ rộng lại,
để mai mốt sẽ ăn. Nếu tính như vậy là còn ích kỷ chưa
phải thật ăn chay. Ngày ăn chay chúng ta phải thấy là
ngày mình tránh được tội, làm được điều tốt, không
sát hại chúng sanh, cho nên mình vui, cái vui thật sự.
Thêm cái vui nữa là biết tiết dục tức là không ham muốn
nhiều. Trong sách thiền thường dạy người tu được định
Sơ thiền gọi là Ly sanh hỉ lạc. Tức là do lìa ngũ dục
nên sanh hỉ lạc. Ngũ dục là tài, sắc, danh, thực, thụy,
hay là sắc thanh hương vị xúc. Khi lìa được năm món
dục này thì mình vui.
Thế nên cái vui của người biết tu và cái vui của
người thế gian ô nhiễm khác nhau. Người thế gian đuổi
theo cái vui trong cái khổ của chúng sanh, còn người biết
tu vui khi không làm chúng sanh đau khổ, không làm những điều
không cao thượng. Người tu hành vui khi thoát khỏi những điều
trần tục tầm thường, đó gọi là cái vui thoát tục. Có
những người trẻ tuổi sống vui khi xa lìa tứ đổ tường,
khi ăn chay, khi sống thoát tục lại bị người khác phê bình
là ngu! Không uống rượu, không cờ bạc bị chê là ngu, còn
uống rượu cờ bạc lại cho là khôn! Nhưng sự thật ai khôn
ai ngu? Ghiền rượu ghiền á phiện xì ke ma túy làm tốn hao
tiền của, lại mang bệnh, tự chuốc khổ chuốc họa vào
mình sao gọi là khôn được. Biết tránh những cái khổ những
cái họa, không để phiền lụy cho mình cho người, đó mới
thật là khôn.
Trong kinh Phật có dạy:
Sắc thanh hương vị xúc
Tất cả những pháp này,
Khả lạc, hỉ , khả ý,
Khi nào chúng hiện hữu,
Thế giới với chư thiên,
Xem chúng là khả lạc.
Khi chúng bị hoại diệt,
Mới thấy chúng là khổ.
Bậc thánh thấy là lạc,
Khi có thân đoạn diệt,