NGHĨA
VỤ CỦA TÔN GIÁO
Thưa
Ngài, Ngài có nghĩ rằng sự tách biệt giữa giáo hội
và nhà nước -giữa thần quyền và thế quyền- là một điều
tốt đẹp? Ngài có nghĩ rằng một điều rất đáng khuyến
khích nếu để cho giáo hội có nhiều khả năng trong
việc kêu gọi nhà nước, hoặc can thiệp một cách tích cực
vào các lãnh vực tiện ích xã hội, như môi sinh chẳng hạn?
Nhìn
trên khía cạnh kinh viện, tôi nghĩ rằng tốt nhất là nhà
nước và nhà thờ hoạt động biệt lập nhau. Thế nhưng điều
này không có nghĩ a là nhà thờ quay mặt lại với xã hội,
không đứng trên quan điểm tinh thần để bày tỏ ý kiến
của mình hoặc tích cực hoạt động trong các lãnh vực liên
quan đến môi sinh, vì đây là một vấn đề có ảnh hưởng
đến phúc lợi của toàn thể dân chúng.
Rốt
lại, mục tiêu hàng đầu của tôn giáo và sự tu tập của
họ là gì nếu không là phục vụ nhân sinh. Thế nên nghĩa
vụ của các nhà tôn giáo là phải dấn thân và nỗ lực góp
phần giải quyết các vấn nạn xã hội. Thực tế cho thấy
quả là điều rất lợi ích nếu một người biết hòa trộn
những hoạt động chính trị của họ cùng với sinh hoạt
tâm linh. Có lần tôi được dịp tham dự một cuộc hội nghị
với các nhà chính khách Ấn. Họ đã thú nhận một cách khiêm
nhượng rằng, là chính khách họ mù tịt về lãnh vực tôn
giáo. Tôi đã trả lời rằng, chính trị gia phải nên là những
người có tín ngưỡng hơn ai hết, do tác động của những
việc làm của họ gây nên đối với xã hội. Trong thực tế,
những tư tưởng của một nhà khổ tu, người cống hiến
trọn đời mình cho tham thiền nhập định đã không có một
tác động lớn lao đối với quần chúng. Thế nhưng sự đồi
bại phát xuất từ một tâm hồn bất ổn của một chính
trị gia và hậu quả xảy ra của việc làm xấu xa tai tiếng
đó sẽ gây tác hại đến một số lượng lớn con người.
Sống
giữa một xã hội truyền thông điên loạn như hiện nay, có
phải là Ngài đang gặp khó khăn khi không có nhiều thì
giờ dành cho việc tu tập thiền định?
Bao
lâu mà những chuyện tiếp xúc đối thoại xảy ra trong một
bầu khí nồng ấm tình người, nó chẳng hề gây phiền nhiễu
gì cho tôi cả, trái lại tôi còn thích thú là đàng khác!
Bất cứ sự trao đổi nào giữa con người với nhau mà thiếu
vắng sự nồng hậu, tình người đều chẳng khác gì sự
đối thoại của những cổ máy, và dĩ nhiên tôi không thích
thú điều đó. Tôi thường bắt đầu một ngày làm việc
của tôi rất sớm, trước khi bình minh, khoảng bốn giờ sáng.
Ðó là lý do tại sao tôi thường cảm thấy mệt mỏi và buồn
ngủ vào buổi chiều.