KHÁT
VỌNG HÒA BÌNH
Bây
giờ xin nói đến hòa bình. Hoà bình là một vấn đề quan
trọng. May mắn thay, con người nói chung đều có khuynh hướng
yêu chuộng hòa bình thay vì chiến tranh đẫm máu cho nên ta
có khả năng giảm thiểu bạo động để tạo dựng nên một
xã hội hoà điệu, an bình, đầy tình người cho dù có đôi
lúc bản chất tốt đẹp của chúng ta đã không chế
ngự được những tình cảm nông nổi. Có hai phương thức
để đạt tới mục tiêu này: chiến lược ngắn hạn và dài
hạn.
Về
mặt ngắn hạn, tôi nghĩ rằng qúy vị đã có những phương
cách hữu hiệu để đối phó với các vấn nạn hiện đại
như vấn đề bạo động chẳng hạn. Thế nên những ý kiến
của tôi có thể chẳng giúp đỡ được qúy vị bao nhiêu.
Về
một chiến lược dài hạn, nghĩa là nói về tương lai, tôi
quan niệm rằng giáo dục phải là yếu tố hàng đầu qua đó
đầu óc thông minh của con người nên được điều hướng
vào một hướng đi đúng đắn. Thật là một điều hữu ích
nếu ta chịu khó nhìn kỹ vào những thất bại của nền giáo
dục hiện đại. Một thí dụ hiển nhiên là có nhiều quốc
gia đã cố ý nuôi dưỡng những tình cảm tiêu cực như thù
hận các quốc gia láng giềng chẳng hạn. Thế nhưng thực
tế hiện nay cho thấy nhân loại không thể sống còn nếu
không có sự hợp tác chân thành của quốc tế. Những khái
niệm như “nước tôi”, “nước anh,” “đạo tôi,” “đạo
anh” vì thế ngày càng trở nên không mấy quan trọng. Ngược
lại chúng ta cần phải khẳng định một sự thực rằng tha
nhân cũng có phẩm giá đáng tôn trọng như chính chúng ta.
Ðấy chính là nhân loại! Ðây cũng là lý do tại sao chúng
ta cần phải tái thẩm định lại hệ thống giáo dục của
chúng ta.
Bây
giờ xin nói đến lãnh vực truyền thông. Tôi rất kính trọng
bộ môn này và rất thích cái lối ưa xen vào công chuyện
của người khác của nó. Một số nhân vật quan trọng không
phải là lúc nào cũng lương thiện, đàng hoàng. Thế nên qủa
là điều tối cần thiết khi chúng ta có bộ phận truyền
thông để lưu tâm theo dỏi họ. Ký giả ai cũng biết là rất
thính mũi và thường là họ làm việc rất hữu hiệu. Tuy
nhiên mặt khác, tôi không khỏi cảm thấy phiền khi thấy
họ cứ hay đào sâu vào những khía cạnh tiêu cực làm cho
tâm hồn con người dễ bị chán nãn, ngã lòng. Theo tôi nên
có sự cân đối trong vấn đề mà ký giả chọn lựa để
tường trình. Họ thường phơi bày cho ta thấy quá nhiều trạng
huống bất hạnh, mà với thiện tâm và bản chất nhân ái
của con người như tôi đã từng đề cập, ta dư khả năng
cũng như tiềm năng để thay đổi chúng. Bản chất này phải
là nguồn cội của tư duy chúng ta và là nền tảng của bất
cứ sự phát triển nào. Mỗi khi tự thấy mình mâu thuẩn
với một vài người tôi thường phát biểu: “ Bỏ qua một
bên những điều không tốt lành trên báo chí, hãy nhìn vào
hàng triệu người trẻ, già, bệnh hoạn đang được giúp
đỡ ta không không thể không cảm ơn lòng từ ái hay thiện
ý của con người; những tình cảm tích cực cũng hoạt động
song hành cùng với tiêu cực.”
Do
thiếu giao lưu, kinh nghiệm cá nhân của tôi cho thấy tôn giáo
đôi lúc cũng là nguồn gốc của nhiều vấn nạn. Một khi
mà chúng ta xây dựng được những quan hệ tốt, tầm nhìn
của chúng ta sẽ rộng mở hơn. Từ đó chúng ta khám phá ra
rằng chúng ta có thể làm việc với nhau trên một số căn
bản chung cũng như chúng ta có thể học hỏi lẫn nhau.
Bằng cách này, tôi tin rằng mối tương kính sẽ được phát
triển và những xung đột về tôn giáo chắc chắn sẽ giảm
thiểu.
Bây
giờ chúng ta nói tiếp đến những khó khăn gây ra bởi các
chính khách, những nhà lãnh đạo quốc gia. Dĩ nhiên khi đối
đầu với các nhà độc tài, những chế độ chuyên chế ta
khó mà nói trước được những gì sẽ xảy ra; đây là những
trường hợp đặc biệt khó khăn. Tuy nhiên đối với những
chính khách trong các quốc gia dân chủ, qủa là một điều
tốt khi ta thấy họ vận dụng phần lớn trí tuệ của mình
vào việc phục vụ kẻ khác. Thế nhưng khi mùa bầu cử gần
đến, phần trí tuệ còn lại đó của họ được đặt để
vào bàn tay của các cử tri, điều này chẳng giúp ích gì
cả mà còn tạo nên một trạng thái mất quân bình. Như vậy
thì làm thế nào để cải thiện phẩm chất của các chính
khách? Tôi thật tình không biết.
Tất
cả những yếu tố trọng yếu này cần nên được khảo sát
thật nghiêm túc, sâu sắc về lâu về dài khi người ta quan
tâm đến nhân loại như một thể thống nhất. Mỗi chúng
ta là một thành phần của đại gia đình nhân loại đó cho
dù chúng ta có những quá trình đào tạo, bối cảnh xã hội
khác nhau. Không cần biết anh là giáo viên, nhà kinh tế, chính
khách, luật sư, thành phần tăng lữ, thương gia, hay là “kẻ
bụi đời,” tất cả đều phải chia xẻ một phần trách
nhiệm cũng như vận dụng tất cả mọi khả năng của mình
để mang lại một khung cảnh hoà đồng tuyệt diệu cho thế
giới mà chúng ta đang sống.
Vào
thời buổi mà một số các chế độ độc tài chuyên chế
đang sụp đổ, những sự kiện não lòng xảy ra như ở Bosnia,
Châu Phi nhắc nhở chúng ta một điều cần thiết là phải
làm thế nào để ngăn ngừa những tình trạng như thế xảy
ra trong tương lai. Người ta đang nói nhiều đến “trật tự
thế giới mới”. Thật khó mà thay đổi một cấu trúc xã
hội đã được xây dựng lâu đời. Thế nhưng bây giờ thì
cấu trúc xã hội cũ đang trền đường sụp đổ, mở đường
cho một thời điểm với những thay đổi lớn lao. Tuy nhiên
khi mà người ta không biết mình phải làm gì, người ta lại
càng thêm lo âu bối rối. Nhưng cho dù trường hợp nào xảy
ra đi nữa, tất cả đều tùy thuộc vào các chính phủ biết
nắm lấy các cơ hội.
Vẫn
còn một số khó khăn trong việc tài giảm vũ khí nguyên tử.
Bao lâu mà loại vũ khí này còn tồn tại, thảm họa vẫn
có thể xảy ra cho nhân loại bởi vì số phận của chúng
ta luôn luôn bị đặt vào trong tay của một thiểu số người
vô trách nhiệm. Hơn thế nữa với việc giải trừ quân bị,
chúng ta có thể giới hạn được những thiệt hại mỗi khi
xung đột nổ bùng. Phần tôi, tôi vẫn luôn lên tiếng cổ
võ cho sự giải trừ quân bị ngay chính trong tâm hồn của
mỗi con người bằng cách giảm bớt lòng thù hận, tăng trưởng
tinh thần từ bi.
Dĩ
nhiên là chúng ta cũng không thể không quan tâm đến lãnh vực
hạn chế sinh sản. Sự cách biệt giữa Nam và Bắc cũng là
đầu mối của nhiều vấn nạn. Một số chuyên gia cho biết
là nếu các quốc gia phía Nam đạt đến một mức sống tương
đương như các quốc gia phía Bắc, lúc đó những tài nguyên
của thế giới sẽ cạn nguồn. Lại thêm một tình huống
nan giải khác.
Ðể
kết luận, chúng ta có thể tự hỏi là tư duy của con người
được thay đổi như thế nào.
Một
lần nữa, điều này hoàn toàn tùy thuộc vào cố gắng, nỗ
lực của mỗi cá nhân. Nhân đây tôi cũng xin phép được
lưu ý cộng đồng nhân loại, đặc biệt là tất cả những
ai hiện đang hoạt động tích cực trong các tổ chức xã hội,
rằng: Ðiều căn bản vẫn là tâm ý của con người. Chúng
ta có thể hoàn tất mọi công tác khó khăn nếu chúng ta có
quyết tâm. Chúng ta sẽ chẳng đạt được điều gì cả,
cho dù là những việc dễ dàng nhất, nếu chúng ta luôn luôn
có thái độ bi quan yếm thế. Theo kinh nghiệm cá nhân của
tôi, tin tưởng và quyết tâm là hai yếu tố quan trọng để
thành công.