DẪN
NHẬP
Những
giáo lý được tìm thấy ở đây liên quan tới một thực
hành căn bản và quý giá nhất là Guru yoga. Các từ Guru yoga
có nghĩa là “sự hợp nhất với bản tánh của Guru (Đạo
Sư),” và trong thực hành này chúng ta được ban cho những
phương pháp nhờ đó ta có thể hòa hợp tâm của chính chúng
ta với tâm giác ngộ của Đạo Sư.
Có
thể nói rằng tất cả chư Phật trong ba thời – chư Phật
trong quá khứ, trong hiện tại và chư Phật tương lai – thành
tựu Phật Quả là nhờ nương cậy vào một vị Thầy tâm
linh. Bản chất của sự nương cậy vào một vị Thầy là
lòng sùng mộ không ngơi nghỉ, và những phương tiện hữu
hiệu nhất để phát khởi và giữ vững lòng sùng mộ không
lay chuyển chính là thực hành Guru yoga. Nhờ thực hành này,
lòng sùng mộ đối với vị Thầy bắt rễ vững chắc trong
ta và cuối cùng lớn mạnh để thâm nhập toàn thể con người
chúng ta. Nó bảo vệ thực hành của ta trước những chướng
ngại và bảo đảm sự tiến bộ trên con đường. Như vậy
lòng sùng mộ đối với vị Thầy là cốt lõi của mọi thực
hành tâm linh của chúng ta, bất luận ta đang tu tập những
giai đoạn đặc biệt nào trên con đường. Vì những lý do
này, Guru yoga được coi là thực hành quan trọng và thiết
yếu nhất trong mọi thực hành, và tự nó là con đường chắc
chắn và nhanh chóng nhất để đi tới mục đích Giác ngộ.
Tại
sao sự hòa hợp tâm thức chúng ta với tâm của Đạo Sư là
một thực hành cốt yếu như thế? Mặc dù trước hết bậc
Đạo Sư có thể xuất hiện với chúng ta trong thân tướng
của con người bình thường, và mặc dù trước hết, ngài
có thể xuất hiện để xử sự trong một cách thế con người
bình thường, nhưng ở bản chất, tâm ngài thực sự bất
khả phân với tâm Phật. Những phẩm tính của Đạo Sư không
chút khác biệt với những phẩm tính của một vị Phật Toàn
giác.
Thực
sự, khác biệt duy nhất giữa Đạo Sư và chư Phật là lòng
tốt của Đạo Sư trổi vượt hơn lòng tốt của tất cả
các Đấng Giác Ngộ trong quá khứ. Ví dụ Đức Phật Thích
Ca Mâu Ni đã lìa thế gian này hơn hai ngàn năm trước, trong
khi những vị Phật khác, như Đức A Di Đà và Vajrasattva (Kim
Cang Tát Đỏa), đang an trụ trong những cõi Phật của riêng
các ngài. Các ngài là những vị Phật Toàn Giác, nhưng chúng
ta không bao giờ được diện kiến, cũng không được nghe
giáo lý của các ngài, bởi hiện nay tâm thức của chúng ta
đầy đặc sự che chướng. Trái lại, bậc Đạo Sư của chúng
ta đã đến thế gian này vào thời hiện tại. Chúng ta có
thể gặp được ngài và nhận được từ ngài những giáo
huấn quý báu sẽ dẫn dắt chúng ta ra khỏi vũng lầy của
samsāra(1) (sinh tử) để đi tới giác ngộ. Vì thế, mặc dù
Đạo sư của chúng ta có những phẩm tính ngang bằng tất
cả chư Phật, nhưng ngài trổi vượt các Đức Phật do ở
lòng tốt của ngài.
Bản
văn đặc biệt mà chúng ta sẽ sử dụng và giảng giải ở
đây được rút ra từ Longchen Nying-thig, là giảng khóa sâu
xa và bao quát được khám phá bởi vị thánh và tertưn(2) vĩ
đại Rigdzin Jigme Lingpa,(3) tên ngài có nghĩa là “Bậc Trì
giữ Vô úy Giác tánh.” Ngài cũng được gọi là Khyentse Ưser,
có nghĩa là “Những Tia Sáng của Trí Tuệ và Đại Bi,”
một danh hiệu ban cho ngài trong những thị kiến. Longchen Nyingthig
có nghĩa là “Tâm yếu của Phạm vi Lớn.”
Vào
lúc này, thật thích đáng khi đưa ra một trình bày về nguồn
gốc của Longchen Nyingthig và nhờ đó củng cố tín tâm của
chúng ta nơi tính xác thực của những giáo lý này. Theo chính
Jigme Lingpa, các giáo lý đến với ngài theo cách thức sau :
Là
kết quả của những sự cầu nguyện nhiệt thành của tôi
trong vô số đời không bao giờ phân cách với lòng từ bi
và sự ban phước của Pháp Vương Urgyen,(4) và người phối
ngẫu của ngài, Dākinī Yeshe Tsogyal,(5) tôi đã có thể hiểu
rõ nỗi đau khổ trùm khắp của vòng sinh tử (samsāra). Khi
ấy tôi chứng nghiệm nỗi buồn ghê gớm và trong tôi phát
khởi một sự thôi thúc tự giải thoát khỏi vòng sinh tử,
tôi đi tới Palri Thekchogling(6) với ý định trải qua ba năm
trong thực hành tâm linh nghiêm ngặt và nhất tâm.
Một
buổi sáng lúc bình minh, khi tôi đang thực hành trì tụng một
trăm Bổn Tôn (deity)(7) hòa bình và phẫn nộ, một cảm xúc
về sự từ bỏ và nhàm chán sinh tử dâng trào trong tâm tôi.
Vào lúc này không gian quanh tôi tràn đầy ánh sáng rực rỡ
và Pháp Vương Urgyen, cùng Rigdzin Jampal She-nyen(8) và nhiều
vị khác đứng vòng quanh ngài, tất cả xuất hiện trên bầu
trời trước mặt tôi. Sau một lúc, các ngài tan hòa vào tôi,
và tâm tôi trở nên vắng bặt mọi tư tưởng tầm thường.
Tất cả những dấu vết của sự bám chấp vào những kinh
nghiệm thiền định đều tan biến, mọi năng lực của nghiệp
nằm trong sự kiểm soát của tôi, và pháo đài không thực
của những hình tướng sụp đổ. Các tri giác bình thường
về cuộc đời này hoàn toàn phai lạt trong tâm tôi, và như
thể hóa thân thành một cuộc đời mới, tôi an trụ trong
một trạng thái nhờ đó tôi hoàn toàn nhớ lại mình đã
từng là Ngari Panchen Pema Wangyal.(9)
Không
lâu sau đó, tôi mơ thấy mình ở một nơi xa lạ được gọi
là cõi trời “Thành tựu tự nhiên Mọi Ước Muốn.” Ở
đó tôi nhìn thấy Dorje Drolư(10) cưỡi trên một con rồng,
ngài đứng và di chuyển, nhưng thật kinh khủng, ngài không
có thực chất như thể được làm bằng ánh sáng cầu vồng.
Một tu sĩ, mà tôi nghĩ là Hộ Pháp Damchen Dorje Lekpa,(11) nói:
“Đây là Bổn Tôn mà bài kệ sau đây ám chỉ: ‘Urgyen và
Yidam(12) không thể phân cách. Không nghi ngờ gì nữa, đứa
con trai sẽ nhận được kho tàng của người cha’.” Ngài
nói điều này và mọi sự biến mất.
Nhiều
ngày trôi qua. Sau đó, vào buổi chiều ngày 25 tháng 10 năm
Hỏa Ngưu (1757), một lòng sùng mộ mãnh liệt đối với Đạo
Sư vĩ đại Guru Padmasambhava phát khởi trong tôi khiến nước
mắt tôi chảy đầm đìa. Những hồi ức từ một dĩ vãng
xa xưa lóe lên trong tâm tôi, và cùng nỗi buồn tràn ngập,
tôi nghĩ: “Đây là xứ sở của những người mặt đỏ,
là những người sống ngập ngụa trong tham sân si, không đam
mê điều gì trừ những hành động xấu ác nhất. Không còn
lại điều gì ngoại trừ một hình bóng nhạt nhòa của những
giáo lý, tôi thấy bản thân mình như một đứa trẻ mồ côi
bị bỏ rơi trong chốn hoang dã. Ngài, đấng bảo hộ đầy
bi mẫn, vĩ đại hơn bất kỳ vị Phật nào khác, đã lìa
bỏ xứ sở này và đi tới Núi Màu-Đồng-Đỏ.(13) Bao giờ
con mới có thể gặp được ngài ?”
Dày
vò bởi nỗi buồn khổ, tôi khóc nức nở. Ngay lúc đó, không
khí quanh tôi tràn đầy ánh sáng, và bỗng nhiên, tôi nhìn
thấy một con sư tử cái màu trắng tuyệt đẹp. Tôi ngồi
lên lưng nó và chúng tôi lao vào cái mênh mông vô hạn của
bầu trời. Chẳng bao lâu chúng tôi tới Jarungkhashor,(14) đại
tháp (stupa) ở Nepal. Ở đó, vị Dākinī(15) của trí tuệ Pháp
Thân (dharmakāya) đứng ở cạnh phía đông của tháp.
Ngài
trao cho tôi một hộp đèn bằng gỗ niêm kín và nói:
Đối
với những người có tri giác thanh tịnh,
Con
là vua Trisong Detsen.(16)
Đối
với những người có tri giác ít thanh tịnh hơn,
Con
là Senge Repa, vị Yogi Sư Tử áo vải.
Đây
là Kho Tàng Tâm của Phổ Hiền (Samatabhadra),(17)
Biểu
Tượng của tâm vô hạn của Vidyādhara (Trì Minh Vương) Padma,
Kho
tàng bí mật vĩ đại của chư Dākinī.
Nói
như thế xong, bà biến mất, để mặc tôi sửng sốt. Sau đó,
tràn ngập niềm vui, tôi mở hộp ra. Trong đó, tôi thấy năm
cuộn giấy da vàng và bảy mảnh pha lê nhỏ kích thước bằng
một hột đậu. Khi tôi mở cuộn giấy lớn nhất, không khí
tràn ngập một mùi thơm không thể tả của cỏ thuốc và
long não, và toàn thân tôi như run rẩy với sự huyền nhiệm
đó. Tự nhiên một tư tưởng hiện ra rõ ràng trong tâm tôi:
“Ngài Rāhula(18) bảo vệ kho tàng này. Nó cực kỳ mạnh mẽ
và phải được tiếp cận hết sức thận trọng.” Với lòng
tôn kính và sợ hãi, tôi từ từ mở cuộn giấy. Trong đó
có hình của một cái tháp được chữ Dākinī hoàn toàn che
phủ, dường như vượt quá sự hiểu biết của con người.
Không thể giải đoán nó, tôi bắt đầu cuộn tấm giấy da
lại thì bất ngờ, như một ảo tưởng, cái tháp biến mất
và chữ Dākinī tan biến và hóa thành chữ Tây Tạng. Đó là
một bản văn về Đấng Bi Mẫn Vĩ Đại.(19) Toàn bộ bản
văn này xuất hiện rõ ràng như thể nó là một hình ảnh
trong một tấm gương. Sau một lúc, nó lại trở nên khó đọc,
càng lúc càng không rõ ràng…
Trong
linh kiến này và những linh kiến liên quan khác, Jigme Lingpa
mở những cuộn giấy khác và, cuối cùng do một Dākinī chỉ
dạy, sau khi nuốt những cuộn giấy còn lại, ngài kinh nghiệm
sự chứng ngộ vô biên về Tánh Không-đại lạc.
Dưới
sự chỉ dạy của Đạo Sư của ngài, ngài giữ kín những
giáo lý này trong bảy năm. Sau đó, trong khóa nhập thất ba
năm ở Chimphu, trên núi phía trên tu viện Samye,(20) ngài có
ba linh kiến về Kunkhyen Longchen Rabjam,(21) Hóa thân của Vimalamitra,(22)
là người bản thân đã đạt tới cấp độ của Đức Phật
nguyên thủy Phổ Hiền, và tâm các ngài hợp nhất thành một
tâm. Trong những linh kiến này, Longchen Rabjam thuyết phục Jigme
Lingpa khai mở những kho tàng linh kiến của ngài và giảng
dạy chúng cho chúng sinh.
Phù
hợp với sự tiên tri, vào ngày mồng mười tháng Thân thuộc
năm Thân Mộc (1764), khi đang cử hành nghi thức triệu thỉnh
của một lễ cúng dường trang trọng, Guru Padmasambhava, trong
vẻ hết sức lộng lẫy và được vây quanh bởi đoàn tùy
tùng vân tập gồm các Dāka và Dākinī, xuất hiện trên bầu
trời. Rồi Đức Guru Rinpoche ban phước cho ngài và giải trừ
mọi chướng ngại cản trở sự truyền bá và giảng dạy
những giáo lý này.
Không
lâu sau đó, mặc dù Jingme Lingpa không bao giờ nói cho bất
kỳ ai về giáo lý linh kiến ngài đã có như thế, Drati Rikpe
Dorje, vị yogi khùng điên ở Kongpo,(23) đến gặp ngài và thỉnh
cầu những giáo lý không chút do dự. Tán thành những khẩn
cầu này, ngài từ từ khai mở các giáo lý, ban cho các đệ
tử mọi quán đảnh và những giải thích về sự thực hành
những kho tàng sâu xa này.
Giảng
khóa Longchen Nyingthig được soạn gồm nhiều phần. Nó bao
gồm những thực hành chuẩn bị và chính yếu, các giai đoạn
phát triển và thành tựu, và, quan trọng nhất là sự thực
hành Atiyoga, hay Đại Viên Mãn.(24) Như vậy nó làm nên một
con đường toàn hảo đi tới giác ngộ.
GURU
YOGA
Guru
yoga, sự hợp nhất với bản tánh của Đạo Sư, tạo thành
nền tảng của mọi thực hành, và có nhiều kỹ thuật khác
nhau cho sự thực hành của nó. Trong Guru yoga có những phương
pháp bên ngoài, bên trong, bí mật, và bí mật nhất. Bản văn
sắp sử dụng trình bày phương pháp bên ngoài, nó thật ngắn
gọn, dùng để quán tưởng Đạo Sư ở trên đầu bạn và
để cầu nguyện với ngài một cách mãnh liệt, với lòng
sùng mộ nhiệt thành.
Phương
pháp bên trong là để nhận thức qua thực hành rằng thân,
ngữ và tâm của riêng ta thì không thể phân cách với thân,
ngữ và tâm trí tuệ của Đạo Sư. Trong giảng khóa Longchen
Nyingthig, phương pháp bên trong là một sādhana của Guru Rinpoche
được gọi là Rigdzin Düpa, hay Pháp Hội của Những Vị Trì
giữ Giác Tánh.
Phương
pháp bí mật là để thiền định về Guru trong hình thức
Báo Thân (Sambhogakāya) của ngài, thân hỉ lạc thiêng liêng,
mà trong giảng khóa này là sự thực hành về Guru Rinpoche trong
hình tướng của Đức Quán Thế Âm (Chenrezik) và được gọi
là Dugn-gel Rangdrol, hay sự Tự-Giải Thoát khỏi Đau khổ.
Phương
pháp bí mật nhất đưa chúng ta tới trạng thái tỉnh giác
tự nhiên và ở đây bao hàm sự quán tưởng về Kukhyen Longchenpa
với Đức Phật nguyên thủy Phổ Hiền trong tim ngài. Sādhana
bí mật nhất này được gọi là Thigle Gyachen, hay Tinh Chất
Được Niêm Phong.
Trên
bình diện tuyệt đối, vị Thầy là một với bản chất rốt
ráo của tâm chúng ta, nó chính là cốt tủy của Phật Quả,
tathāgatagarbha. Như vậy đâu là phương pháp để nhận ra được
vị Thầy tuyệt đối này ? Nhờ vị Thầy bên ngoài hay tương
đối và các giáo huấn cốt tủy của ngài, chúng ta có thể
tiến tới sự chứng ngộ vị Thầy bên trong hay tuyệt đối,
đó chính là tự thân Giác tánh. Như thế, nền tảng và căn
bản rốt ráo của sự thành tựu nhận thức này là pháp Guru
yoga hiện có, nó liên quan tới phương pháp bên ngoài và được
phân loại một cách kỹ thuật là một bộ phận của những
thực hành chuẩn bị. Bởi cốt lõi thực sự của mọi giai
đoạn và thực hành khác chính là pháp Guru yoga này, nên sẽ
thật sai lầm khi cho rằng nó chỉ là một thực hành chuẩn
bị và vì thế không quan trọng. Đúng hơn, chúng ta cần nhận
thức rằng nếu liên tục thực hành pháp Guru yoga này suốt
toàn bộ cuộc đời ta, thì mọi sự ban phước của chính
Đức Guru Rinpoche sẽ thâm nhập vào chúng ta dễ dàng.
Vì
tâm an trú trong thân thể, nên điều quan trọng là thân cần
có một tư thế đúng đắn. Khi thân mình và xương sống được
duy trì trong một tư thế thẳng đứng, các kinh mạch(25) trở
nên thông suốt và tâm thức trở nên trong sáng. Nếu chúng
ta uể oải trong một cách thế hoàn toàn cẩu thả, thì sự
tập trung, hay thiền định rất khó phát sinh đúng đắn trong
ta. Vì vậy, chúng ta nên ngồi trong tư thế bảy điểm(26)
được gọi là tư thế Tỳ Lô Giá Na (Vairocana).
Sự
thực hành Guru yoga này có nghĩa là phát sinh lòng sùng mộ
phi thường, sự sùng mộ mãnh liệt cho phép chúng ta nhìn thấy
bậc Đạo Sư không khác biệt với chính Đức Phật. Khi người
ta nhìn vị Thầy đơn thuần như một chúng sinh bình thường,
thì người ta sẽ chỉ nhận được “những ban phước”
của những chúng sinh bình thường, nếu người ta nhìn ngài
như một Arhat (A La Hán) hay Pratyekabuddha (Phật Độc Giác) hay
Srāvaka (Thanh Văn) thì người ta sẽ nhận được những ban
phước tương ứng; nếu người ta nhìn vị Thầy như một
Bồ Tát, người ta sẽ nhận những sự ban phước của những
Bồ Tát. Tuy nhiên nếu người ta có thể nhìn vị Thầy như
một vị Phật, thì người ta sẽ nhận được những sự ban
phước của những vị Phật.
Chưa
từng có vị Phật nào trở nên giác ngộ mà không nương cậy
một vị Thầy tâm linh. Vậy để có thể thực hành Pháp chân
thực, trước hết ta phải tìm kiếm một Đạo sư hoàn toàn
chứng ngộ và phụng sự ngài với sự tín tâm tuyệt đối.
Như trong Kinh điển có nói: “Chỉ nhờ độc nhất lòng tin
mà người ta chứng ngộ được bản tánh tuyệt đối.” Không
có lòng tin, ngay cả khi người ta hiểu biết thâm sâu mọi
phần đoạn của các giáo lý, thì nó cũng không có ích lợi
gì. Đây là một sự thực đặc thù đối với một hành giả
Kim Cương thừa.
Như
vậy chúng ta cần phát khởi lòng sùng mộ mãnh liệt này như
thế nào? Hiện nay, bậc Đạo Sư có hình thức của một con
người và giống một con người bình thường, nhưng tâm ngài
được an trụ vững chắc trong trí tuệ. Nếu chúng ta có thể
thấu hiểu tâm thức sâu thẳm của ngài, thì chúng ta sẽ
khám phá ra rằng nhờ ngài có khả năng loại bỏ được tất
cả khiếm khuyết và chứng ngộ tất cả những gì phải được
chứng ngộ nên ngài ngang bằng trong mọi phương diện và phẩm
tính với một vị Phật Toàn Giác. Sự khám phá này là căn
nguyên của lòng sùng mộ sâu xa và chân thật.
Ngài
giống như con tàu to lớn đưa chúng sinh vượt qua đại dương
hiểm nghèo của sinh tử, một thuyền trưởng lão luyện dẫn
dắt họ tới miền đất khô ráo của giải thoát, như một
trận mưa dập tắt ngọn lửa của những dục vọng, một
mặt trời và mặt trăng chói sáng xua tan bóng tối vô minh,
một mặt đất vững chắc có thể chứa đựng sức nặng
của cả điều tốt lẫn cái xấu, một cây như ý ban cho hạnh
phúc thế gian và sự an lạc tối hậu, một kho tàng giáo huấn
rộng lớn và sâu sắc, một viên ngọc như ý ban tặng mọi
phẩm tính của sự chứng ngộ, một người cha và bà mẹ
dâng hiến tình thương của mình cho mọi chúng sinh, một con
sông lớn của lòng bi mẫn, một ngọn núi vượt lên trên
những bận tâm thế tục và không bị lay động bởi những
ngọn gió cảm xúc, và như một đám mây lớn chứa đầy mưa
làm dịu mát những dày vò của dục vọng. Tóm lại, ngài
ngang bằng với tất cả chư Phật. Thiết lập mối quan hệ
với ngài, dù là nhìn thấy ngài, nghe giọng nói của ngài,
tưởng nhớ tới ngài, hay được tay ngài xúc chạm, sẽ dẫn
dắt chúng ta tới sự giải thoát. Hoàn toàn tin tưởng nơi
ngài là con đường chắc chắn để tiến tới sự giác ngộ.
Sự nồng ấm của trí tuệ và đại bi của ngài sẽ nấu
chảy quặng mỏ ở con người chúng ta và lấy ra được chất
vàng ròng của Phật tánh trong đó.
Chúng
ta có thành tựu được sự chứng ngộ hay không thì hoàn toàn
tùy thuộc vào lòng sùng mộ của ta đối với bậc Đạo Sư.
Ví dụ như ngài Tilopa không yêu cầu, và Đức Dorje Chang cũng
không ban cho dù chỉ một chữ giáo lý, nhưng Tilopa đã được
giải thoát. Điều này chỉ đơn giản nhờ sức mạnh lòng
sùng mộ của Tilopa. Nếu người đệ tử có cái vòng khoen
của đức tin và sùng mộ, thì cái móc trí tuệ và đại bi
của Đạo Sư sẽ nhanh chóng kéo anh ta lên miền đất của
sự giải thoát. Có nói rằng:
Khi
mặt trời của lòng sùng mộ mãnh liệt chiếu sáng
Trên
núi tuyết bốn thân (kāya) của Đạo sư,
Thì
giòng suối những ân phước sẽ đổ tràn xuống.
Vì
thế, hãy nỗ lực phát khởi lòng sùng mộ trong tâm bạn.
Và
cũng có nói :
Chỉ
nhớ tới bậc Đạo Sư trong chốc lát
Thì
công đức vô hạn hơn là thiền định
Trong
một triệu kiếp (kalpa) về một trăm ngàn Bổn Tôn.
Mặc
dù lòng từ bi bao la của Đức Phật A Di Đà và Vajrasattva
không bao giờ bỏ rơi chúng ta, nhưng bởi những che chướng
của ta, chúng ta không thể diện kiến các ngài. Tuy nhiên vị
Thầy của riêng ta thì tốt lành hơn tất cả chư Phật là
bởi hiện nay, ngay trong đời này, chúng ta có thể gặp được
ngài bằng xương bằng thịt và nhận lãnh từ ngài những
giáo huấn quý báu. Vị Thầy vĩ đại Patrul Rinpoche đã dùng
một sự so sánh đơn giản: tất cả những người giàu có
trong thế giới không có ai tốt lành như thế. Người tốt
lành nhất giúp đỡ những người nghèo không có thực phẩm
lẫn phương tiện sinh sống. Ngay cả nếu chúng ta có gặp
được tất cả chư Phật trong các Cõi Cực Lạc của các
ngài, chúng ta cũng sẽ không nhận được từ các ngài bất
kỳ giáo lý hay giáo huấn nào phi thường và sâu sắc hơn
các giáo lý mà vị Thầy của ta ban cho ta, và nếu nhờ một
vài phép màu, chúng ta cũng sẽ không được kéo lên khỏi
những cảnh giới thấp và được đặt vào sự giác ngộ
theo cách một chiếc máy bay nâng chúng ta lên bầu trời.
Chúng
ta không cần phải nhận một số lượng lớn những giáo huấn
khác nhau để thành tựu Giác ngộ. Thật ra, tám mươi tư thành
tựu giả (mahāsiddha) của Ấn Độ đã thành tựu sự chứng
ngộ và Phật Quả viên mãn nhờ thiền định về bốn câu
kệ của giáo lý. Các ngài không đi vào những loại giáo huấn
mênh mông, nhưng thực hành nhất tâm chính giáo huấn các ngài
đã nhận lãnh.
Tương
tự như thế, nếu khi gặp được Đạo Sư chúng ta cảm thấy
hoàn toàn xác tín và phát sinh lòng sùng mộ đối với ngài,
thì chúng ta đã có những yếu tố chính yếu để tiến triển
trên con đường. Nhưng nếu chúng ta thiếu lòng tin và lòng
sùng mộ mãnh liệt, nếu ta không thể nhận thức Đạo Sư
như vị Phật thì mặc dù có thể thâu thập vô số giáo huấn,
nhưng chúng ta sẽ không chỉ không tìm được sự tiến bộ,
mà còn có nguy cơ bị rơi vào những sự lạc hướng cùng
cực như nhà sư Lekpe Karma, hay “Ngôi Sao Tốt” đã gặp phải.
Lekpe
Karma đã trải qua phần lớn cuộc đời gần Đức Phật và
trong thời gian đó ông đã được nhận rất nhiều giáo lý.
Nhờ trí nhớ không sai lạc ông học thuộc lòng toàn bộ Tam
Tạng. Nhưng vì thiếu đức tin và có những ác kiến với
Đức Phật Thích Ca Mâu Ni, ông ta tin rằng những hành động
và giáo lý của Đức Phật thì không hơn những kế hoạch
được dành cho những người điên. Do bởi điều này ông
tự cắt đứt với mọi sự ban phước.
Không
có lòng sùng mộ chân thực thì ngay cả sự đa văn uyên bác
cũng sẽ không ngăn ngừa được sự hoài nghi về vị Thầy
phát khởi. Không có lòng sùng mộ chân thực chúng ta có thể
rơi vào sai lầm khi nhìn những hành động của Đạo sư trong
một cách thế đầy định kiến, vì vậy nuôi dưỡng một
thái độ sai lạc đối với ngài. Về sau, thậm chí chúng
ta có thể bị che chướng còn sâu đậm hơn là lúc đầu tiên
chúng ta gặp vị Thầy. Nhưng nếu chúng ta nuôi dưỡng lòng
sùng mộ chân thành thì chỉ nhờ sự nhiệt thành mãnh liệt
này, chúng ta sẽ được giải thoát.
Chúng
ta có thể không cảm thấy lòng sùng mộ như thế từ ngay
giây phút chúng ta gặp gỡ vị Thầy; vì thế, như một phương
tiện để phát khởi lòng sùng mộ càng lúc càng lớn mạnh,
chúng ta thực hành một sādhana Guru yoga, trong đó chúng ta nhận
thức vị Thầy thì không phân cách với một thân tướng toàn
hảo như Guru Padmasambhava, cũng được gọi là Guru Rinpoche,
Đức Guru Quý Báu. Vào lúc bắt đầu, chúng ta có thể phát
khởi một loại sùng mộ không tự nhiên, một tạo tác trong
tâm thức. Về điều này, chúng ta sẽ thiền định rằng Đạo
sư của chúng ta thì không phân cách với Guru Rinpoche.
Chúng
ta có thể hỏi “Guru Rinpoche là ai ?” Về Pháp Thân, bình
diện tuyệt đối, ngài là Đức Phật Ưpame (Phạn ngữ: Amitābha),
Đức Phật A Di Đà. Về Báo Thân, bình diện “hỉ lạc thiêng
liêng”, ngài là Đức Quán Thế Âm (Phạn ngữ. Avalokiteśvara).
Về Hóa Thân (nirmāņakāya) – bình diện hiển lộ – ngài
là Guru Liên Hoa Sanh Pema Jungne (Phạn ngữ. Padmākara) đấng
đã xuất hiện trong thời đại suy hoại này khi những chúng
sinh, bị che chướng bởi những phiền não do những cảm xúc
tiêu cực lớn lao và những quan điểm sai lầm, trở nên chán
ghét việc thực hành Pháp cao cả. Trong thời đại tối tăm
này, các chúng sinh bị đau khổ vì ba tai họa là bệnh tật,
đói kém, và chiến tranh. Chính trong một thời đại như thế
mà Guru Padmasam-bhava hiển lộ như hiện thân của tất cả
chư Phật. Ngài đến xứ Tây Tạng trong hình tướng của một
thành tựu giả (siddha) Ấn Độ và khai mở tất cả những
giáo huấn cho hai mươi lăm đệ tử của ngài, cho tám mươi
siddha ở Yerpa, và cho nhiều người khác, cuối cùng tất cả
những vị đó đã thành tựu sự chứng ngộ toàn hảo.
Chúng
ta cũng thế, hiện nay nhờ lòng tốt vô hạn của Guru Rinpoche,
chúng ta có thể thực hành những giáo lý của Mantra thừa
Bí Mật (Mật thừa). Để phát sinh nhận thức vị Thầy của
ta là một với Guru Liên Hoa Sanh, từ đáy lòng, chúng ta nên
phát khởi tư tưởng sau đây: “Bậc Đạo sư của tôi đồng
nhất với Guru Rinpoche. Ngài có sự chứng ngộ tương tự và
có thể biểu lộ tất cả những điều huyền diệu và phẩm
tính giác ngộ mà Guru Rinpoche đã hiển lộ trong đời ngài.”
Lúc
đầu, tư tưởng này được phát khởi bằng một cách không
tự nhiên nhờ nhắc đi nhắc lại nó; tuy nhiên, với xác tín
mạnh mẽ, một lòng sùng mộ chân thật và không cần cố
gắng sẽ nảy sinh trong chúng ta. Giống như việc mạ vàng
một hình tượng Phật làm cho nó rực rỡ thêm, sự thiền
định về vị Thầy của chúng ta bất khả phân với Guru Padmasambhava
sẽ giúp chúng ta nhận được những sự ban phước và phát
sinh lòng sùng mộ sâu sắc dễ dàng hơn nữa.
Suốt
trong thực hành Guru yoga, sự trì tụng đơn thuần những câu
kệ thì không đủ, vì vấn đề chính là sự phát khởi lòng
sùng mộ. Để thành tựu điều này, trong khi thiền định
tâm đừng vơ vẩn với những tư tưởng lang thang đây đó
không dứt; thân cần duy trì ở tư thế bảy điểm; việc
trì tụng thần chú đừng chỉ ở môi miệng, mà đúng hơn
phải tụng đọc với đức tin phát sinh từ sâu thẳm của
trái tim ta, từ trong chính xương tủy của ta, và với sự
xác tín rằng Đạo Sư của chúng ta thực sự chính là Guru
Rinpoche.
Nói
chung, việc thực hiện bất kỳ hành động nào với sự thống
nhất thân, ngữ và tâm sẽ phát sinh một kết quả to lớn
hơn. Ví dụ, nếu chúng ta tiến hành sự cúng dường lễ lạy
bằng cách đặt thân thể trong một loạt các động tác máy
móc trong khi ngữ thì đi vào những cuộc đàm luận và tâm
chuẩn bị những chương trình cho tương lai hay dây dưa với
hàng ngàn niệm tưởng về quá khứ, thì những sự lễ lạy
sẽ rất ít lợi lạc.
Với
thân, chúng ta cần lễ lạy thật cẩn trọng; với ngữ chúng
ta cần tụng đọc lời nguyện quy y một cách trong sáng chứ
đừng ê a bằng những lời lẽ tầm thường; và với tâm
chúng ta phải hoàn toàn tập trung vào sự thực hành với lòng
sùng mộ chân thành. Chúng ta phải nhớ tưởng rằng khi thực
hành một sự lễ lạy, đặt hai bàn tay ở ba trung tâm là
trán, cổ họng, và trái tim, chúng ta tỏ lòng kính ngưỡng
thân, ngữ và tâm của tất cả chư Phật. Như thế ta nhận
được những sự ban phước tương ứng, chúng tịnh hóa ba
độc và mọi tiêu cực của thân, ngữ và tâm của chúng ta.
Khi
một người nào đó tiến hành một công việc thế tục, để
có thể thành công họ sẽ phối hợp thân, ngữ và tâm mình
trong một cách thức hài hòa và phù hợp. Họ sẽ bận tâm
về kết quả đến nỗi nghĩ tưởng về nó ngày đêm. Tương
tự như vậy, nếu chúng ta có thể nhận định các mục đích
của ta một cách chính xác và thực hiện những nỗ lực không
ngừng hướng về những mục đích này, kết hợp các hoạt
động của thân, ngữ, và tâm, thì chúng ta sẽ thành công
nhanh chóng, không còn nghi ngờ gì nữa. Trái lại, nếu chúng
ta thực hành một cách giả dối, giống như một người làm
việc trong sự hiện diện của một vị vua hay người quyền
thế, thân giả bộ rất cần mẫn trong khi tâm lại nuôi dưỡng
lợi ích bất chính, thì ta sẽ không có tiến bộ gì nhiều.
Như thế sẽ chỉ là một sự tập luyện, không đem lại kết
quả nào và không đưa tới đâu. Bức vẽ một ngọn đèn
bơ trên tường trông giống một đèn bơ, nhưng không xua tan
được bóng tối.
Đây
là lý do tại sao chúng ta cần phối hợp và thống nhất thân,
ngữ và tâm trong khi thực hành. Trong ba thứ này, tâm là quan
trọng nhất, vì thân và ngữ sẽ đi theo bất kỳ nơi nào
tâm dẫn dắt. Vì thế tâm không được phép đi lang thang vơ
vẩn.
Có
ba phần chính trong sự thực hành thực sự pháp Guru yoga. Trước
tiên là sự quán tưởng đối tượng thiền định và sự
mời thỉnh bậc trí tuệ (jnānasattva) ngự xuống. Kế tiếp
là sự cầu nguyện bảy nhánh. Cuối cùng là sự khẩn cầu
mãnh liệt bậc Đạo sư và sự nhận lãnh bốn quán đảnh.