Ai
ứng dụng ? Xin trả lời : Tất cả chúng ta. Anh và tôi, cũng
như tất cả các bạn xa gần ít nhiều tâm đắc với những
chân giá trị sâu sắc và nhân bản của Phật giáo, và mong
muốn cho những chân giá trị đó không những làm đẹp cuộc
đời của mình, mà cuộc đời của tất cả mọi người.
Học
Phật cũng như học ngoại ngữ vậy. Khi học một ngoại ngữ,
nếu ứng dụng được những từ ngữ mới, tức là biến
những từ ngữ đó không còn là của thầy giáo hay là của
sách vở nữa, mà trở thành sở hữu của mình, thì đối
với Phật giáo và Phật học cũng vậy, biết ứng dụng những
chân giá trị của Phật giáo, Phật học vào cuộc sống của
bản thân, thì mới có thể khiến cho những giá trị đó hoà
quyện vào thân tâm mình, trở thành xương máu của cơ thể
mình, khiến cho cả cuộc đời mình được thăng hoa, hướng
tới chân
thiện mỹ, thật sự an lạc, hạnh phúc. Bài sau
đây nói về ứng dụng lòng từ vào cuộc sống.
Ðức
Phật ca ngợi lòng từ như là trạng thái tâm thức đẹp nhất
trên thế gian này, và thường khuyên nhủ học trò hãy tu tập
lòng từ :
"Hãy
tu tập từ tâm,
Trong
tất cả thế giới
Hãy
tu tập tâm ý
Không
hạn lượng rộng lớn,
Phiá
trên và phía dưới,
Cũng
vậy cả bề ngang,
Không
hạn chế trói buộc,
Không
hận, không thù địch."
(Tiểu
bộ kinh – Bài kinh Từ Bi, Bản dịch T. Minh Châu)
Phật
lại giảng tiếp :
"Khi
đi hay khi đứng,
Khi
ngồi hay khi nằm
Lâu
cho đến khi nào,
Khi
đang còn tỉnh thức
Hãy
an trú niệm này
Nếp
sống này như vậy,
Ðược
đời đề cập đến,
Là
nếp sống tối thượng…"
(Kinh
Từ Bi)
Cũng
trong kinh Từ Bi, Phật ví lòng từ như tình thương của người
mẹ đối với đứa con một của mình. Ví dụ này thật sâu
sắc và có ý nghĩa. Lòng từ mà Ðức Phật ngợi ca đâu có
phải là đức hạnh xa vời của bậc Thánh, siêu việt thế
gian này, ngoài tầm với của chúng ta, mà trái lại vô cùng
gần gũi và thân thương, vì trong chúng ta ai lại không có
mẹ, và từng được lòng từ của mẹ ấp ủ, đùm bọc.
Tôi
nói như vậy để thấy, mọi người trong chúng ta đều có
thể ứng dụng lòng từ vào cuộc sống hàng ngày, ngay nơi
chúng ta đang sống và ngay bây giờ trong hiện tại. Ngay trong
gia đình, trong ngôi nhà chúng ta đang ở, hãy yêu thương cha,
mẹ, con cháu mình với tình thương rộng mở, chồng hãy yêu
thương vợ và vợ cũng yêu thương chồng như vậy với tình
thương rộng mở…. Rồi với bạn bè gần xa, với mọi người….;
không những thế, với những con vật nuôi trong nhà, như con
chó, con mèo, thậm chí với cây cỏ trồng xung quanh nhà, chúng
ta cũng săn sóc với tất cả tình thương yêu rộng lớn, một
tình thương không giới hạn, không bến bờ.
Tất
nhiên, chúng ta là Phật tử, chúng ta phải đọc kinh Phật
và học kinh Phật. Nhưng học là để hành, và qua thực hành,
chúng ta tự cải tạo tâm mình theo hướng chân thiện mỹ.
Lời dạy trong kinh phải tác động đến thân tâm chúng ta
như liều thuộc kháng sinh giúp loại trừ những độc tố
tham sân si trong con người chúng ta, đồng thời cũng là một
liều thuốc bổ bồi dưỡng mọi căn lành trong con người
chúng ta.
Ðức
Phật răn chúng ta không nên tư biện suông, đặc biệt là
tư biện những vấn đề siêu hình, chỉ làm mất thời giờ,
mà không có ích gì cho sự nghiệp giải thoát và giác ngộ
chung cuộc.
Chúng
ta hãy suy gẫm về những câu sau đây trong kinh "Niệm hơi thở
vô, hơi thở ra", chúng ta sẽ biết thế nào là ứng dụng
Phật học vào đời sống :
Quán
vô thường tôi thở vô,
Quán
vô thường tôi thở ra…
Quán
ly tham…
Chúng
ta có thấy không, quán vô thường lập tức dẫn tâm chúng
ta quán ly tham, rồi quán đọan diệt và quán từ bỏ.
Tham
là gốc của khổ, ly tham tức là đoạn diệt gốc rễ của
khổ. Cuối cùng là sự từ bỏ mọi vướng mắc, chấp thủ,
là sự giải thoát.
Quán
lòng từ cũng phải như vậy, nghiã là quán lòng từ dẫn tới
một sự chuyển biến thật sự của tâm thức. Tâm thức từ
chỗ hạn hẹp, vị kỷ chuyển thành rộng lớn, vô biên, trải
rộng khắp bốn phương, trên dưới, như trong kinh Phật nói.
Ứng
dụng lòng từ không có nghiã gì khác là mở rộng tâm thức,
không phải hạn chế hay tiêu diệt tình cảm như một vài
người hiểu nhầm Phật giáo, mà phải mở rộng tình cảm
đến chỗ bao quát mọi người, mọi vật. Kinh nghiệm cho thấy,
càng mở rộng tình cảm bao nhiêu, thì tình cảm đó càng trong
sáng bấy nhiêu, càng dễ cho con người chủ động, điều
hòa bấy nhiêu. Trái lại, tình cảm càng hạn hẹp, càng khó
cho con người điều hòa, hướng dẫn.
Ðó
thật sự là bí quyết của phương pháp điều tâm. Muốn điều
tâm, đem lại sự an lạc cho tâm, thì hãy mở rộng tâm, mà
mở rộng tâm, cụ thể và thực tế nhất là mở rộng lòng
từ, bao quát hết mọi người, mọi vật, mọi chúng sanh. Một
tình thương, bó hẹp mà thôi giữa chỉ hai người, nhất là
hai người nam và nữ, thì rất dễ biến thành tình dục, tình
ái, mà tình ái và tình dục đều rất khó kềm chế. Nên
chú ý là tôi nói cái mặt khó kềm chế của tình ái và tình
dục, chứ tôi không phản đối, không cho là sai. Tôi chỉ
muốn tình yêu và tình dục nam nữ không có mâu thuẫn với,
không gạt bỏ những tình thương yêu khác, như tình yêu thương
cha mẹ, con cái, họ hàng, bạn bè, tổ quốc, nhân dân….
Không những không mâu thuẫn với, không gạt bỏ lại còn
được điều hoà, bổ sung với những mối tình thương yêu
khác đó.
Tôi
nhớ một thiền sư Nhật Bản, ngài Shunryu Suzuki, nói một
câu rất hay :
"Hãy
cho con bò cái hay con cừu một bãi cỏ rộng lớn. Ðó là cách
thức kiểm soát chúng".
Thực
là một câu tuyệt vời. Ðể cho tình thương yêu không biến
thành mù quáng, thì hãy mở rộng nó, chứ đè lên nó không
được đâu. Trong Tăng Chi I, có bài kinh "Hạt muối" rất hay,
cũng có ý nghĩa tương tự. Một ly nước bé nhỏ, thì một
ít dúm muối cũng đủ làm cho nước trong ly mặn đến mức
không uống được. Cũng như vậy, với một cái tâm hạn hẹp,
bé nhỏ thì một chút đau khổ cũng đủ làm cho nó không chịu
đựng được. Nhưng thay vì một ly nước nhỏ, mà là cả
nước sông Hằng rộng lớn, thì một dúm muối bỏ vào có
can gì. Với tâm từ mở rộng tới vô lượng, vô biên, thì
có khó khăn gì màvị Bồ tát không thể vượt qua. Hãy đối
đãi với mọi người, mọi vật với lòng từ rộng lớn,
thì công việc dù có khó khăn đến đâu, mà chúng ta không
làm được ? Phải không bạn ?
Cách
đây khá lâu, tôi có đọc và dịch ra tiếng Việt cuốn "Tin
tức từ biển tâm" của văn sĩ Phật giáo Ðài Loan Lâm Thanh
Huyền. Trong sách ở trang 109, có mục nhỏ "Chuyển hoá tình
dục" viết rất sống động và rất phù hợp với tư tưởng
của tôi. Ðây cũng là một cách thức rất sáng tạo ứng
dụng Phật học vào cuộc sống đời thường.
"Phật
giáo Ðại thừa không đoạn trừ phiền não, không đoạn trừ
tình dục, mà là chuyển hoá tình dục cũng tức là lấy trí
tuệ Bát nhã để chuyển hoá tham sân si… Cũng như chuyển
hoá nhân cách, không phải đoạn trừ nhân cách, cho nên trong
lịch sử, các thiền sư đều là những người rất sống
động và có phong cách cá biệt. Người thì mềm mỏng, nhu
hoà, người thì ù ù cạc cạc; người thì la hét, đánh gậy.
Trong sách của Thiền tông, thâm chí có trường hợp thầy
cắt ngón tay học trò, bắt học trò nhảy xuống từ vách
núi cao v.v… Những thiền sư đó đều có phong cách vĩ đại,
vì họ đã chuyển hoá được nhân cách, tình cảm của mình,
đồng thời cũng duy trì được đặc tính của mình.
Nếu
đoạn trừ hoàn toàn phong cách của mình để được giải
thoát, thì rồi mọi người sẽ giống nhau tất cả.
Người
con hiếu thuận với cha mẹ, không bỏ rơi cha mẹ mình được,
thì cũng không bỏ rơi cha mẹ thiên hạ được. Người cha
yêu thương con cái mình, không bỏ rơi con cái mình được,
thì cũng không bỏ rơi con cái của thiên hạ được. … Ðó
gọi là chuyển hoá tình dục, mở rộng lòng từ, lòng bi và
trí tuệ".
(Trích
từ "Tin tức từ biển tâm" trang 109 – 202)
Nói tóm
lại một câu, không phải là đoạn trừ tình cảm, mà chuyển
hoá tình cảm, hướng dẫn tình cảm bằng trí tuệ. Mà có
tình cảm nào cao quý, rộng lớn hơn, lôi cuốn hơn là lòng
từ, mà Phật Thích Ca từng ca ngợi là trạng thái tinh thần
tốt đẹp nhất trên thế gian này.
Nếu
nhận thức lòng từ như vậy, thì việc ứng dụng lòng từ
trong cuộc sống hàng ngày của chúng ta đâu có phải là chuyện
xa vời, không làm được. Tất nhiên, là tuỳ theo bậc Thánh
hay người phàm, tùy theo bậc vĩ nhân hay người bình thường
mà lòng từ biểu hiện có khác nhau về bình độ, nhưng cũng
đều cùng một bản chất là lòng từ.
Lòng
từ của chúng ta ứng dụng hàng ngày trong cuộc sống, khó
mà ví với lòng từ của Phật Thích Ca, thuần phục cả con
voi điên, mà vua A Xà Thế và Ðề Bà Ðạt Ða muốn dùng để
hại Phật.
(Tuần-báo
Giác Ngộ số 64/2001)