Nhân
mùa Phật Đản kỷ niệm đức Thích Ca giáng trần cứu độ
chúng sinh, chúng ta hãy thử đi tìm Phật. Hầu hết mọi Phật
tử đều thuộc lòng lịch sử Phật Thích Ca giáng sinh ở
vườn Lâm Tỳ Ni, con Vua Tịnh Phạn và Hoàng hậu Ma Gia, trị
vì thành Ca Tỳ La Vệ, nước Ấn Độ bấy giờ; ngài lớn
lên lấy vợ, rồi xuất gia thành đạo, chuyển Pháp Luân cứu
độ chúng sinh, nhập Niết Bàn ở vườn Ta La. Vậy câu hỏi
Tìm Phật Ở Đâu thật là dễ, ai cũng trả lời được.
Nếu
chữ Phật có nghĩa là đức Phật Thích Ca, một vị Phật
lịch sử, thì câu trả lời sẽ là Phật ở Ấn Độ, cách
đây hơn 2500 năm. Nhưng nếu Phật đã nhập Niết Bàn thì
làm sao chúng ta tìm gặp Phật được nữa? Và tại sao kinh
điển lại có câu "Phật biến nhất thiết xứ", nghĩa là
Phật biến hiện ở tất cả mọi nơi? Để hiểu rõ danh từ
Phật, ngoài cái nhìn lịch sử thông thường là đức Phật
Thích Ca, chúng ta nên vươn tầm mắt vượt qua lịch sử mà
nhìn vào chỗ sâu kín nhiệm mầu mà danh từ ngôn ngữ không
đạt đến được, đó là lý cao siêu của chữ Phật
Phật
là Giác, là thức tỉnh ra khỏi giấc mê, là người đã rũ
sạch bụi trần, là vượt ra ngoài ba cõi, là hiểu biết đến
chỗ vô cùng, vô tận, là Toàn Trí (Omniscient), là xuất hiện
khắp nơi (Omnipresent), là giác ngộ giải thoát, là tư bi hỷ
xả, là vô ngã lợi tha, là tình thương, là sự sống... Nếu
những ai đạt đến những đức tính quý báu đó, thực hiện
được những tinh thần cao cả đó thì được tôn xưng là
Phật. Theo giáo lý nhà Phật thì có rất nhiều Phật: Phật
A Di Đà, Phật Thích Ca, Phật Dược Sư... nhưng mỗi vi Phật
giáo hóa một cõi có nhân duyên với ngài. Thí dụ như Phật
Thích Ca giáo hóa chúng sinh ở cõi Ta Bà, Phật Dược Sư giáo
hóa chúng sinh ở các cõi phương Đông, Phật A Di Đà giáo
hóa chúng sinh ở các cõi phương Tây. Mỗi tam thiên đại thiên
thế giới chỉ có một vị Phật giáo hóa, có chư Bồ Tát
và Thiên Long Bát Bộ hộ trì. Nhưng chính kinh Phật lại nói
rõ là Phật biến hiện khắp nơi, có vô số Phật đồng hiện
diện ở các cõi, như vậy có mâu thuẫn không?
Nếu
đứng về Sự mà nói thì mỗi cõi chỉ có một vị Phật
giáo hóa, các Phật khác đều thị hiện làm Bồ Tát, Trời,
Rồng, Quỷ, Thần, chúng sinh, sông núi, cây cỏ... để hộ
trì vị Phật kia. Nhưng nếu đứng về Lý mà luận thì Phật
ở khắp nơi, trong mỗi chúng sinh đều có một vị Phật ẩn
tàng, đó là Phật tánh, là Chân Tâm, vì vậy trong kinh có
câu: "Tâm, Phật, chúng sinh, tam vô sai biệt". Phật ở ngay
trong chúng ta mà ít người biết tới. Theo quan niệm tín ngưỡng
bình dân thì ở hai vai mỗi người lúc nào cũng có hai vị
thần ghi chép những việc lành dữ của chúng sinh gây tạo;
hoặc có nhiều vị Phật tử mỗi khi làm việc gì cũng nói
là có đức Phật chứng minh, tin rằng đức Phật có nghìn
mắt, nghìn tai, thấy và nghe tất cả mọi điều. Đó là những
hình thức giản dị mà giới bình dân thường quan niệm, không
ngờ lại đúng với ý nghĩa cao siêu của Phật giáo. Hai vị
thần ghi chép hoặc Phật chứng minh, chính là tượng trưng
cho Chân Tâm đã ghi nhận mọi hành động và tư tưởng lành
dữ, chính là A Lại Da Thức đã huân tập chủng tử để
rồi khi thời gian thuận tiện, đủ duyên cho hạt giống nẩy
mầm, nhân quả hiển nhiên, công tội thưởng phạt rõ ràng.
Ngoài
cái lý ẩn tàng sâu kín trong Tâm, chúng ta có thể tìm thấy
Phật qua Chánh Pháp của Phật để lại, vì Pháp chính là
Phật. Chánh Pháp mà còn thì Phật còn, nhưng nếu Chánh Pháp
biến thành Tà Pháp, những ý nghĩa cao siêu của Phật bị
diễn tả sai lạc, những lời dạy dỗ của Phật biến thành
mê tín dị đoan thì bóng dáng Phật đã bị vô minh che kín
mất rồi. Chính đức Thích Ca đã căn dặn các đệ tử: "Hãy
tuân theo Chánh Pháp mà tu, hãy giữ gìn giới luật mà sống,
thì Như Lai lúc nào cũng gần gụi. Nếu không theo Chánh Pháp,
không giữ giới luật, thì có Như Lai bên cạnh cũng chẳng
giúp được gì".
Chúng
ta cũng có thể tìm thấy Phật qua hình dáng các vị Cao Tăng
tu hành chân chánh, giới đức tròn đầy; các vị là Trưởng
Tử của Như Lai, đại diện cho Phật để chúng sinh có chỗ
quy ngưỡng; nhưng nếu là Kiêu Tăng phạm giới, không giữ
lục hòa, thì Phật sẽ ẩn, ma sẽ hiện. Các vị Kiêu Tăng
chíng là người phá Phật, hại Pháp mạnh hơn tà ma ngoại
đạo nhiều lắm.
Chúng
ta có thể tìm thấy Phật khắp nơi, chỗ nào có Tình Thương
ngự trị, có Từ Bi Hỷ Xả hiện tiền, có chân lý hiện
hữu, là có Phật ở ngay đó. Một người nào, bất cứ xuất
gia hay tại gia, mà trong một khoảng thời gian phát tâm Bồ
Đề, khai mở Chân Tâm, tu hành tinh tấn, thực hành Từ Bi
Hỷ Xả, thì ngay trong phút giây đó, người ấy đã là Phật,
vì Phật là Giác. Nhưng sau phút giây giác ngộ, người ấy
trở lại sống tầm thường, ích kỷ thì Phật lại tiềm
ẩn, để chờ cơ hội phát huy. Phật chỉ khác chúng sinh ở
chỗ Phật vĩnh viễn giác ngộ, lúc nào cũng sáng, còn chúng
sinh thì chỉ lòe sáng trong giây phút, rồi lại chìm đắm
trong bóng tối vô minh.
Một
hiền phụ hy sinh cơm áo, thì giờ, tiền bạc, sức khỏe,
chẳng ngại đói rét, nhọc mệt để lo cho các trẻ mồ côi,
một lính cứu hỏa xông pha vào nhà cháy để cứu người
bị kẹt, một thanh niên nhảy xuống sông cứu người chết
đuối, một y tá quên mình chữa chạy cho bệnh nhân, một
tù nhân cải tạo chịu đói để chia xẻ nắm cơm cho một
người bạn đồng cảnh ngộ... tất cả những hành động
đầy tình thương đó đều là những việc làm của Phật,
của Bồ Tát, và trong giây phút mà Từ Bi Hỷ Xả ngự trị,
quên mình (Vô Ngã) để cứu người (Lợi Tha), thì những vị
đó chính là đức Phật Thích Ca, đức Quán Thế Âm Bồ Tát
hiện thân. Chúng ta chẳng cần tìm Phật ở đâu xa, ngài luôn
luôn ở ngay trong cuộc đời, nhưng chúng ta không thấy, vì
chúng ta chỉ nhìn đời bằng đôi mắt thịt, mà quên sử
dụng trí tuệ để quan sát những gì tiềm ẩn trong hoặc
đằng sau những việc làm đó.
Chúng
ta có thể tìm thấy Phật qua sự sống trong tất cả chúng
sinh, cầm thú, thảo mộc. Sự sống đó bàng bạc trong khắp
không gian và thời gian, lan rộng rì rào trong gió, róc rách
trong tiếng suối reo, chim hót, hoa nở, trăng tròn. Sự sống
đó chuyển mình trong vũ trụ cao xa cũng như trong thâm tâm
sâu kín. Nếu lắng tai, chúng ta có thể nghe thấy tiếng nói
của sự sống đó, tiếng của Chân Tâm, của Lương Tâm, của
Phật. Trong kinh Pháp Hoa có diễn tả tiếng tằng hắng, tiếng
gẩy móng tay của Phật chấn động cả tam thiên, đại thiên
thế giới, chính là tiếng của Chân Tâm, Phật Tánh vậy.
Vì đã thông cảm với sự sống nhiệm mầu nên một vị Thiền
sư, mỗi sáng ra thăm vườn lại vuốt ve những mầm lá xanh
tươi và nói: "Một ngày kia, chúng cũng thành Phật".
Nếu
chúng ta chấp nhận cái lý Phật là sự sống khắp nơi, trong
mỗi chúng sinh đều có Phật, thì chúng ta không còn dám sát
sinh nữa, ai dám giết Phật? Đó là lý do căn bản của giới
thứ nhất do đức Phật đặt ra: Giới sát, cấm giết hại
chúng sinh. Phật tử đã không sát sinh mà còn phải lo phóng
sinh, cứu mạng sống cho cầm thú, tôn trọng sinh mạng muôn
loài, do đó nên ăn chay, không làm điều ác, chỉ làm việc
lành, giữ thân tâm trong sạch. Vì Phật ở ngay trong Tâm, một
vọng niệm xảy ra là Phật đã biết; nếu chúng ta chấp nhận
Phật ở trong Tâm thì không bao giờ dám có tư tưởng sái
quấy. Một khi tư tưởng sái quấy đã không có thì tất nhiên
không còn hành động tội lỗi nữa. Đó là lợi ích hiển
nhiên của cái lý nhiệm mầu: Phật ở khắp nơi.
Đạo
Nho có câu: Thận Kỳ Độc, nghĩa là giữ gìn cẩn thận tư
tưởng và hành vi, ngay khi chỉ có một mình. Vì sao? Đâu phải
một mình, còn Trời Phật, Thánh Thần soi xét, đèn Trời chiếu
rõ, không sao chối cãi được. Nho giáo cũng chủ trương đạo
Hiếu, con cái phải hiếu với cha mẹ: Phụ Mẫu tại đường
như Phật tại thế, vì hiếu với cha mẹ tức là phụng sự
đức Phật, là phổ biến Tình Thương, Đạo Phật còn mở
rộng Tình Thương từ cha mẹ, anh em đến mọi loài chúng sinh,
nên kinh điển có câu: "Bố thí cho chúng sinh tức là cúng
dường mười phương chư Phật". Nếu đem cái lý Phật ở
khắp nơi, trong chúng sinh nào, dù là hành khất hay cầm thú,
cũng có Phật thì câu kinh này thành ra quá dễ hiểu. Bố thí
tiền bạc, bố thí tình thương là bớt lòng ích kỷ, là diệt
trừ chấp ngã, là lợi tha, là bình đẳng, là thương yêu
giúp đỡ, đó chính là những việc làm, những đức tính
mà đức Phật thường nhấn mạnh, đề cao. Do đó, bố thí
đứng đầu Lục Độ. Mở rộng Tình Thương, khuếch Tiểu
Ngã thành Đại Ngã, phá bỏ mọi ranh giới phân chia giai cấp,
chủng tộc, quốc gia, không còn nhân ngã bỉ thử, không còn
tranh chấp hận thù, chỉ có một thực tại đầy ánh sáng
của Giác Ngộ. Đó là đức Phật ở khắp nơi.
Kính
mong chư Phật tử hãy bỏ tư tưởng rằng Phật ở Ấn Độ,
ở Chùa, Phật ở trong tượng, trong ảnh, trong kinh, mà hãy
cố gắng tìm Phật hiện diện trong tất cả muôn loài chúng
sinh. Tất cả chúng sinh đều có Phật tánh, đều có hạt
giống Phật. Hãy làm cho hạt giống Phật nẩy mầm, đơm hoa,
kết quả, đừng làm cho hạt giống đó bị vùi lấp, khô
cằn. Nếu nơi nào còn những tội lỗi xấu xa thì hình ảnh
của Phật còn bị vô minh che khuất, chỗ nào mà tình thương
phát triển, chân lý hiện tiền thì chỗ đó vô minh bị diệt,
đức Phật hiện ra, hào quang rực rỡ, an lạc tuyệt vời.
(1)
Trích: Minh Tâm, "Tìm Phật Ở Đâu?", NXB Văn Nghệ, California,
Hoa Kỳ