Chương
Một - Phật Bảo
Tiết VI
Các Tinh Thần Giáo
Dục của Thế Tôn và
sự Liên Hệ giữa Ngài với các hàng Ðệ Tử, Chư Thiên,
Ác Ma và Ngoại Ðạo.
Viết về Thế
Tôn, các nhà nghiên cứu Phật học thường đề cập đến
Ngài như một đấng Giáo chủ đã tìm ra con đường giải
thoát và chỉ rõ con đường ấy cho nhân loại, hoặc đề
cập đến Ngài như một nhà đại tư tưởng, một nhà cách
mạng xã hội, v.v... Nhưng có rất hiếm những luận văn, công
trình đề cập đến Ngài như một nhà giáo dục tư tưởng,
và giáo lý của Ngài như là một hệ thống tư tưởng giáo
dục toàn diện và tiên tiến.
Trong tiết này, chúng ta tìm hiểu
Thế Tôn qua lăng kính giáo dục.
Như chúng ta đã biết, giáo dục
là nền văn hóa và văn minh của loài người. Phật giáo, qua
hơn hai mươi lăm thế kỷ ảnh hưởng, đã đóng góp nhiều
vào văn hóa nhân loại, nếu không muốn nói Phật giáo có
thể làm nên cái gọi là văn hóa Phật giáo cho nhân loại.
Sự kiện đóng góp này đủ soi tỏ Phật giáo như là một
hệ thống giáo dục. Chúng ta hãy tìm hiểu cụ thể:
Giáo dục, hiểu theo nghĩa rộng
rãi, như là con đường hai chiều của dạy và học của con
người kể từ lúc sinh ra cho đến khi chết, và có mặt ở
ba môi trường sinh hoạt: gia đình, học đường và xã hội.
Thuyết Nghiệp của nhà Phật xem
sự hình thành của thân Ngũ uẩn này như là kết quả của
các hành động trong quá khứ. Từ đây "Nghiệp mới" được
hình thành qua các hành động cố ý của thân, khẩu, ý. Chủ
trương của Phật giáo là giải thoát nghiệp: chuyển đổi
từ nghiệp ác qua nghiệp thiện, và từ nghiệp thiện đến
giải thoát. Thế có nghĩa: Phật giáo là con đường giáo dục
con ngườ đủ hai mặt nhận thức và hành động, từ khi sinh
ra cho đến khi chết, ở khắp các môi trường sống.
Ðấy là điểm gặp gỡ thứ nhất
về ý nghĩa quãng đường giáo dục và môi trường giáo dục
giữa Phật giáo và giáo dục, thế mà mãi cho đến hậu bán
thế kỷ hai mươi giáo dục mới bắt gặp Phật giáo.
Niềm Tin Giáo
Dục
Nói đến giáo dục là nói đến
niềm tin căn bản của nói, cái niềm tin mở hướng phát triển
muôn thuở. Giáo dục tin rằng trong con người có một khả
năng gần như vô tận, có thể tiếp thu nhiều kiến thức,
và có thể điều chỉnh mọi lệch lạc của tâm lý, vật
lý, sinh lý và tư duy của tự thân. Ðây là lý do mà học
đường đã mở dạy rất nhiều môn học cho mọi người,
gồm cả những người chậm trí.
Nguồn khả năng ấy, Phật giáo
gọi là khả năng giác ngộ mà mọi người đều có thể vận
dụng qua nỗ lực của tự thân. Ðạo đế, trong Tứ đế
của Phật giáo, là con đường vận dụng khả năng ấy. Có
thể nói đây là cái thấy biết và là niềm tin vô ngã được
mở ra từ lời dạy của Thế Tôn "Nhất thiết pháp vô ngã"
(Sabbe dhammà anattà - Dhp. 279).
Do nhận thức là vô ngã, và các
pháp là vô ngã nên mới có thể thực hiện sự chuyển hóa
nhận thức và chuyển hóa các pháp, và mới có các công trình
sáng tạo.
Nếu các pháp, gồm nhận thức,
là hữu ngã, thì không bao giờ có thể có nguồn sáng tạo
xuất hiện, và không bao giờ công cuộc giáo dục có thể
được thực hiện. Giáo lý vô ngã của Phật giáo, như thế,
quả đã dựng nên niềm tin căn bản của giáo dục, hay nói
cách khác, niềm tin của giáo dục Phật giáo. Ðấy là điểm
gặp gỡ thứ hai.
Mục Tiêu Giáo
Dục
Một đường hướng giáo dục tốt
luôn luôn nhắm đến hai mục tiêu: đào tạo con người xã
hội và con người chính nó. Con người xã hội đáp ứng các
nhu cầu xã hội như: kinh tế, văn hóa, giáo dục, quốc phòng,
chính trị. Con người chính nó là con người toàn diện của
vật lý, tâm lý, sinh lý, ý chí, tình cảm và trí tuệ đang
trôi chảy. Một hệ thống giáo dục thiếu một trong hai mục
tiêu ấy là một nền giáo dục không hoàn chỉnh.
Thế Tôn đã giáo dục con người
đầy đủ các mặt ấy. Về mặt xã hội, Kinh Singalà (Trường
Bộ Kinh số 31; Hán tạng: Kinh Thiện Sinh, Trường A-hàm) nói
lên việc xây dựng sáu mối tương giao tốt của xã hội:
Tương giao giữa cha mẹ và con cái; giữa thầy và trò; vợ
và chồng; cá nhân và bà con, láng giềng, bạn bè; chủ và
thợ; tu sĩ và cư sĩ.
Kinh Tăng Chi, Chương Bảy Pháp, đề
cập đến bảy điều làm cho một quốc gia cường thịnh,
Pháp Cú Sớ nói đến một chính phủ tốt cần thực hiện
tốt mười điều gọi là "Thập vương tử pháp" (Pháp Cú
Sớ và Jataka).
Kinh Chuyển Luân Thánh Vương Sư
Tử Hống, Trường Bộ Kinh III - số 26, cho rằng nghèo đói
là nguyên nhân chính của trộm cắp, hung ác, thù hằn, bạo
động và vô luân. Ðể cải thiện tình trạng xã hội ấy,
cần phải cải thiện kinh tế bằng cách cung cấp hạt giống
và phương tiện canh tác cho nông dân, cung cấp vốn đầu tư
cho thương gia, và trả lương thích đáng cho công nhân. Bấy
giờ, Thế Tôn dạy, các lễ tế đàn cần được thay thế
bằng các cuộc đại chẩn thí cho nhân dân.
Về mặt cá nhân, Thế Tôn dạy
đến hạnh phúc của đời sống gia đình. Mỗi cá nhân cần
thực hiện đủ: (1)
- Giỏi tay nghề, siêng năng,
biết điều hành công việc.
- Biết quân bình chi, thu (giữ cho
số thu lớn hơn số chi).
- Biết làm ra của cải hợp pháp
bằng sức lao đông của mình.
- Biết đầu tư.
- Biết làm bạn với thiện (Có
giới, Tín và Tuệ).
- Biết quân bình sức khoẻ và
tâm lý.
- Biết lo cho đời sau: tu Tín, Thí,
Giới và Tuệ.
- Biết sống trong hiện tại, làm
chủ suy tư, không tiếc nuối quá khứ, không mộng tưởng
tương lai....
Với nội dung giáo dục đó, chỉ có
nhà trường hiện đại của cuối thế kỷ hai mươi, với
một hệ thống giáo dục hoàn mỹ gồm đủ giáo dục tâm
lý, sinh lý và mỹ thuật, mới bắt gặp tinh thần và nội
dung giáo dục đó của Phật giáo.
Tinh Thần Trách
Nhiệm Cá Nhân
Trước tiên là tinh thần trách nhiệm
cá nhân. Thế Tôn không dạy con người phải lệ thuộc Ngài,
phải phó thác đời mình cho bất cứ một quyền năng nào
cả. Ngài dạy "Ngươi phải làm công việc của ngươi, vì
Như Lai chỉ dạy con đường" (Dhp XX 4). "Ngươi là nơi nương
tựa của chính ngươi, không ai khác có thể là nơi nương
tựa". (Dhp. X II 4). "Ý dẫn đầu các pháp, ý là chủ, ý tạo..."
(Dhp. I, 1).
Nói về nghiệp, Tăng Chi và Trung
Bộ Kinh chỉ rõ: "Người là tác nhân, chủ nhân của nghiệp,
là kẻ thừa tự của nghiệp" (2).
Nếu không có tinh thần trách nhiệm
cá nhân thì nhân quả của Phật giáo không có gì để bàn
đến nữa, Phật giáo không còn có lý do để có mặt ở đời.
Nếu không có tinh thần trách nhiệm cá nhân thì học đường
cũng không thể thiết lập giáo dục, và luật pháp xã hội
sẽ không có chỗ thi hành, cuộc đời sẽ đại loại.
Tinh thần giáo dục trách nhiệm
cá nhân luôn luôn phải được thực hiện tốt trong một hệ
thống giáo dục hoàn bị.
Tinh thần giáo dục này bắt gặp
tinh thần giáo dục của Phật giáo từ hơn hai mươi lăm thế
kỷ qua.
Giáo Dục Cá
Nhân
Phương thức giáo dục hữu hiệu
và hợp lý nhất của học đường hiện đại là phương thức
giáo dục cá nhân mà không phải là giáo dục tập thể. Bởi
mỗi học viên có các điều kiện tâm, sinh, vật lý, tình
cảm, trí tuệ và điều kiện sống khác nhau, nên cần được
đón nhận các điều kiện và phương thức giáo dục khác
nhau.
Tinh thần giáo dục cá nhân này
phản ảnh tinh thần giáo dục "Khế cơ" của Phật giáo. Ðức
Thế Tôn đã thực sự áp dụng nguyên tắc khế cơ từ buổi
đầu giáo hóa. Hình ảnh hồ sen có những cọng sen chưa ra
khỏi bùn, có những cọng sen vừa ra khỏi bùn, có những cọng
sen ở lưng chừng nước, cũng có những cọng sen vươn ra khỏi
mặt nước, tiếp thu được ánh sáng mặt trời và tỏa ngát
hương. Cũng thế, con người có những căn trí bất đồng,
có người chóng hiểu, có người chậm hiểu, có người nặng
về tham, có người nặng về sân, có người nặng về si,
có người thích tịnh, có người thích hiếu động v.v... Nhưng
tất cả, qua quá trình giáo dục, lần lượt sẽ như cánh
sen vươn ra khỏi nước để trực tiếp tiếp thu giáo lý giải
thoát. Thế là Thế Tôn không ngần ngại lên đường giảng
dạy, giáo hóa tuỳ theo căn cơ, khích lệ khiến cho mọi người
đều được lợi ích, an lạc và giải thoát. Thuật ngữ Phật
giáo thường nói có đến 84.000 pháp môn tu, thích ứng với
84.000 căn cơ khác nhau của con người.
Về sau, trong thời kỳ phát triển
của Phật giáo Bắc tông, tinh thần "Khế cơ" lại được
xiển dương qua các giáo lý "Ngũ thừa", "Tam thừa", "Nhị thừa"
và "Nhất thừa" của Kinh Pháp Hoa.
Thế Tôn đã vận dụng rất thiện
xảo tinh thần "Khế cơ" vào cả mặt ngôn ngữ diễn đạt,
cung cách diễn đạt và tâm lý thích ứng đối với đối
tượng nghe Pháp, mà chúng ta gặp rất nhiều qua kinh điển
của các bộ phái Phật giáo.
Khi đến với nông dân, Thế Tôn
dùng ngôn ngữ và hình ảnh nhà nông; đến với chúng Sát-đế-lợi,
Bà-la-môn, Thế Tôn biểu hiện cung cách và ngôn ngữ của
chính họ.
Ngoài việc nói Pháp đúng đối
tượng nghe, Thế Tôn còn nói Pháp đúng thời và đúng chỗ,
khiến cho tác dụng của thời Pháp được tăng thêm hiệu
quả. Ý nghĩa này cũng được gồm vào tinh thần "Khế cơ"
ấy.
Giới luật cũng được Thế Tôn
thiết lập trên nguyên tắc Khế cơ: Tăng, Ni, Nam, Nữ cư sĩ
có giới luật riêng.
Các đối tượng tu tập Thiền chỉ
và Thiền quán cũng được dạy khác nhau đối với các căn
cơ khác nhau (Phần dẫn chứng sẽ được trình bày ở chương
Pháp Bảo).
Ðể thấy rõ tác dụng của tinh
thần Khế cơ này, chúng ta có thể trưng dẫn ví dụ đơn
giản sau đây:
Cơm là thức ăn dinh dưỡng cho mọi
ngưòi (đây là ý nghĩa "Khế lý"). Nhưng lượng cơm phải
dùng khác nhau giữa người lớn và trẻ em, giữa lúc khoẻ
với lúc bệnh (đây là ý nghĩa "Khế cơ"). Cơm đến với
mình lúc no khác với lúc đói. Ðây cũng thuộc ý nghĩa "Khế
cơ".
Giáo dục hiện đại đã vận dụng
nguyên tắc "Khế cơ" vào việc dạy học, vào việc chọn môn
học, ngành học, nghề nghiệp cho học viên với một kỹ thuật
tốt gọi là kỹ thuật giáo dục. Kỹ thuật giáo dục đi
kèm theo với tâm lý giáo dục là điểm nổi bật tân kỳ,
tiến bộ của giáo dục hiện đại. Ðiểm giáo dục Khế
Cơ này của Phật giáo phải chờ đến hậu bán thế kỷ hai
mươi, con người mới vận dụng vào học đường, mới bắt
gặp nó.
Tinh Thần Thực
Tiễn, Thực Tại
Một tinh thần giáo dục đặc sắc
khác mà Thế Tôn truyền dạy là tinh thần "Thiết thực hiện
tại", hay tinh thần thực tiễn, thực tại.
Phẩm "Cây Lau" dạy: (3)
"Không than việc đã qua,
Không mong việc sắp tới,
Sống ngay với hiện tại,
Do vậy, sắc thù diệu,
Do mong việc sắp tới,
Do than việc đã qua.
Nên kẻ ngu héo mòn,
Như lau xanh lìa cành".
Kinh "A-nan Nhất Dạ Hiền" ghi : (4)
"Quá khứ không truy tìm,
Tương lai không ước vọng,
Quá khứ đã đoạn tận,
Tương lai lại chưa đến,
Chỉ có pháp hiện tại,
Tuệ quán chính là đây...".
Với kiếp sống của con người thì
chỉ hiện tại là có thực (tương đối). Sống có nghĩa là
sống với hiện tại, sống vào hiện tại; hay nói cách khác,
chỉ có hiện tại là sống. Sống ngay với hiện tại là tinh
thần thiết thực. Than thở tiếc nuối quá khứ, hay mơ ước
tương lai chẳng những để mình rơi vào chỗ phi thực, còn
để mình vướng mắc vào rối loạn tâm lý, khổ đau và đánh
mất hiện tại đang là, cái hiện tại sống động, mới mẻ,
đầy sáng tạo, đầy nghĩa sống, và có thể hiện tại là
vĩnh cửu nếu mình biết nhiếp phục (xóa tan ý niệm về
thời gian).
Nếu không biết chấp nhận hiện
tại như nó đang là, để vận dụng hiệu quả khả năng và
trí tuệ của mình đi đến an lạc, hạnh phúc và giải thoát,
thì, như Thế Tôn đã dạy, dung sắc cuả mình sẽ khô héo
nhanh chóng như lau xanh lìa cành. Hạnh phúc và đời mình cũng
khô héo như thế.
Nếu đi vào tâm lý giáo dục hiện
đại, nhất là ngành tâm lý trị liệu (Psychotherapy), chúng
ta sẽ bắt gặp liền kết quả này, phần lớn các rối loạn,
sầu muộn của tuổi trẻ (hay của con người, nói chung) đều
do tư duy của con người gây ra, nhất là những tư duy về
những quá khứ không thiết thực, về những tương lai hảo
huyền. Có những kết quả thống kê của giáo dục kết luận
rằng: Có thể 90% cuộc sống mình bị đánh mất bởi các
tư duy và mộng tưởng sai lầm ấy.
Thật là dễ hiểu! Những sự kiện
bất như ý xảy đến với mình, gây phiền muộn cho mình thì
ít, mà tư duy của mình về các sự kiện ấy quấy rầy, phiền
hà mình thì nhiều. Vả lại, nghĩ nhiều về quá khứ và tương
lai không thiết thực chỉ đánh mất thời gian và năng lượng,
cái thời gian và năng lượng đáng lẽ được dùng vào các
việc đem lại an vui cho mình và người.
Như thế, hiện tại và tại đây
như là hòn đảo an toàn mà Thế Tôn đã chỉ cho con người
nương tựa để khỏi bị rơi chìm vào trong đại dương phiền
muộn của vọng tưởng, và để từ đó có thể đi vào nghĩa
sống, hạnh phúc mà nghìn năm con người đi tìm kiếm.
Sau khi trở về với hiện tại,
con người phải biết làm chủ tư duy và dục vọng (Tôn giả
Ca-chiên-diên cắt nghĩa kinh Nhất Dạ Hiền Giả): Muốn hay
không muốn những gì, tư duy hay không tư duy những gì để
được lợi ích thiết thực.
Trong kinh Cùla-Màlunkyaputta (5), Màlunkyaputta
đặt ra mười câu hỏi siêu hình để hỏi Thế Tôn (Thế
giới thường hay vô thường? Như Lai có tồn tại sau khi chết?
v.v...) Thế Tôn đã im lặng không trả lời. Ngài nói cho Màlunkyaputta
nghe câu chuyện một người bị mũi tên độc. Vấn đề cấp
thiết là giải phẩu giải độc ngay, chứ không phải là vấn
đề tìm cho ra ngọn ngành mũi tên và người bắn mũi tên
trước khi chịu giải phẩu. Cũng thế, vấn đề cấp thiết
của con người là nhổ mũi tên "khổ đau" chứ không phải
đi tìm những câu trả lời cho các vấn đề siêu hình không
thiết thực.
Một lần ở Kosambi (Tương Ưng Bộ
Kinh V), Thế Tôn dạy các Tỷ-kheo: "Những gì Như Lai biết
ví như rừng lá Simsàpa, còn những gì mà Như Lai giảng dạy
thì ít như nắm lá trong tay, nhưng đây là những phương thức
trừ khổ". Ðấy là tính chất thực tiễn, thực tế, rất
thiết thực hiện tại của những lời giảng dạy của Thế
Tôn.
Ở các kinh khác, ý nghĩa thiết
thực hiện tại còn được Thế Tôn cắt nghĩa: Quán sát tự
thân, tự tâm để thấy rõ tham, sân, si để đoạn trừ là
thiết thực hiện tại.
Giảng dạy về hạnh phúc đời
sống gia đình, như đã trình bày ở phần trước, là tính
chất rất thực tế của tinh thần giáo dục của Thế Tôn,
Thế Tôn đã không hề chỉ cho hàng đệ tử đi vào cầu nguyện
hay tế lễ trên đường tìm kiếm hạnh phúc. Ngài dạy: Tế
đàn có ý nghĩa là tế đàn bố thí, giúp đỡ tha nhân và
tế đàn có ý nghĩa nhất là sự tu tập giải thoát của chính
tự thân. (6)
Tinh thần thực tiễn, thực tế
là một tinh thần giáo dục nổi bật của tâm lý giáo dục
hiện đại. Qua tinh thần thực tiễn ấy, Phật giáo nổi bật
lên sắc thái rất là "giáo dục".
Tinh Thần Phê
Phán
Một tinh thần nổi bật khác rất
"đại học", rất "khoa học", đã làm kinh ngạc các nhà nghiên
cứu tôn giáo, là tinh thần phê phán căn cứ vào thể nghiệm
của chính tự thân giữa cuộc sống trôi chảy này. Khi khuyên
bảo những người Kàlama đang hoang mang nghi ngờ trước lời
tuyên bố của ngoại đạo chỉ cho giáo lý của mình là đúng,
là số một, Thế Tôn dạy: "Này các Kàlama, đừng để bị
dẫn dắt bởi những báo cáo, hay bởi truyền thống hay bởi
tin đồn. Ðừng để bị dẫn dắt bởi thẩm quyền kinh điển,
hay bởi lý luận suông, hay bởi suy lý, hay bởi sự xét đoán
bề ngoài, hay bởi vì thích thú trong những lý luận, hay bởi
những điều 'tuồng như' có thể xảy ra, hay bởi ý nghĩ 'Ðây
là bậc Ðạo sư của chúng ta'. Nhưng này các Kàlama, khi nào
các Ông tự mình biết chắc chắn rằng những việc ấy là
thiện là tốt, hãy chấp nhận và theo chúng". (7)
Thế Tôn dạy các đệ tử xem xét
ngay cả Thế Tôn đã thấy rõ chân giá trị của Ngài.
Tinh thần phê phán đó luôn luôn
gắn liền với thực tế, thực tại, rất khách quan, rất
hiểu biết không để cho nhận thức của con người chịu
nô lệ dưới bất cứ một sức mạnh, quyền năng nào. Hiện
nay, tinh thần phê phán làm chuẩn cho các tinh thần đại học.
Tinh Thần Hướng
Dẫn
Như đã trưng dẫn, Thế Tôn xác
nhận Thế Tôn chỉ là người chỉ đường, còn mình phải
làm lấy công việc của chính mình. Kinh Venaka Moggallàna (Trung
Bộ III) Kinh Ðại Niết-bàn (Trường bộ II; Hán tạng: Bát
Niết bàn) chép: Vào thời điểm sắp từ giã cuộc đời,
Thế Tôn từ chối vai trò lãnh đạo Tăng chúng khi Tôn giả
A-nan xin Thế Tôn cho lời di giáo của bậc lãnh đạo, và Tôn
giả băn khoăn rằng sau khi Thế Tôn nhập diệt, Tăng chúng
sẽ không có ai lãnh đạo. Thế Tôn dạy: "Nương tựa Pháp,
Pháp lãnh đạo". Pháp ở đây phải được hiểu là con đường
đưa đến an lạc, hạnh phúc, giải thoát. Trọn bốn mươi
lăm năm giáo hóa, Thế Tôn luôn luôn là người chỉ đường
mà không bao giờ ra lệnh hoặc bắt ép ai tuân phục Ngài.
Tinh thần hướng dẫn của Tâm lý
giáo dục hiện đại, ngành giáo dục chỉ đạo, là tinh thần
căn bản của giáo dục mới, nhân bản. Theo đó, một nhà
giáo tốt phải là một hướng dẫn viên tâm lý.
Như thế, chính Thế Tôn đã mở
đường cho một nền giáo dục tiên tiến từ hơn hai mươi
năm thế kỷ trước, qua tinh thần giáo dục hướng dẫn rất
người, rất nhân bản trong thái độ hiểu biết.
Bắc tạng nhìn Thế Tôn như một
vị vua thầy thuốc, xem bệnh chúng sanh và cho thuốc. Ðấy
cũng chỉ là tinh thần chỉ đường. Ở Nikàya và A-hàm, Thế
Tôn đề cao phương pháp giáo hóa thần thông, qua thân giáo
và khẩu giáo, bằng quan sát và phân tích thực tế. Mục đích
việc giảng dạy của Ngài là giúp người nghe tự mình nhận
ra con đường và tự mình thực hiện con đường.
Tinh Thần Khích
Lệ
Tinh thần giáo dục "hướng dẫn"
vốn đã là một tinh thần giáo dục đặc sắc lại được
Thế Tôn vận dụng khéo léo song song với sự khích lệ tâm
lý, sự khích lệ mà con người cần như là dưỡng khí.
Nikàya và A-hàm thường ghi lại:
"Thế Tôn đã thuyết pháp và đã khích lệ, làm cho mọi người
đều được lợi ích. Cho đến các bậc Thánh hữu học vẫn
còn cần được Thế Tôn khích lệ".
Các phẩm "Dược Thảo Dụ", "Thọ
Ký", "Phổ Hiền" của Pháp Hoa cũng làm sống lại tinh thần
khích lệ ấy của Thế Tôn.
Ðến giờ phút cuối cùng của cuộc
sống này, Thế Tôn còn không quên khích lệ chư Tăng: "Các
pháp hữu vi là vô thường, hãy tinh tấn lên, chớ có phóng
dật", và khích lệ vị thị giả thân quý của Ngài: "Này
A-nan, chớ có sầu muộn, không bao lâu nữa Ông sẽ chứng
đắc những gì chưa chứng đắc". (Kinh Ðại Bát Niết Bàn,
Trường Bộ I, 1991).
Từ chuyên môn của ngành Tâm lý
giáo dục hiện đại gọi sự khích lệ ấy là "Encouragement"
và nhắc nhở các nhà giáo, các nhà tâm lý trị liệu, đừng
bao giờ quên rằng: Học trò của mình và thân chủ của mình
đang cần sự khích lệ.
Thật là lạ lùng, cách đây hơn
hai mươi lăm thế kỷ Thế Tôn đã vận dụng thiện xảo sự
khích lệ tâm lý trên đường giáo hóa của Ngài.
Tinh Thần Tự
Tín, Tự Chủ
Khích lệ là chuẩn bị để xây
dựng tinh thần tự tín và tự chủ của hàng đệ tử.
Bên cạnh sự trình bày giáo lý
thật minh bạch về khổ, khổ tập, khổ tập diệt, và khổ
tập diệt đạo, Thế Tôn xác nhận rằng bằng nỗ lực riêng
của mình, con người có thể thực hiện được giải thoát
ngay trong đời này. Chỉ cho con người trở về nương tựa
chính mình là dạy con người trở về với tự tín.
Lòng tự tín không thể thiếu được
đối với người tu tập giải thoát. Nó cũng không thể thiếu
đối với ngưòi đời. Không tin người khác thì mình có thể
sống được, nhưng không tin ở mình thì thật là khó sống,
hoặc giả nếu có thể sống thì cũng đã đánh mất nghĩa
sống.
Trong lộ trình tu tập chuyển đổi
tâm lý, Thế Tôn dạy tín là khởi đầu cho hỷ, lạc, khinh
an... Thánh Tu-đà-hoàn được định nghĩa như là có lòng tin
bất thối ở con đường tu tập giải thoát của mình.
Sự kiện Thế Tôn đã ra đời và
tu tập cho đến lúc thành đạo là sự kiện thiết lập tự
tín của con người đang ở giữa vùng sinh tử mờ mịt, bao
la.
Ngoài những lời dạy khích lệ
trực tiếp các đệ tử, Thế Tôn còn vận dụng các hình
thức gián tiếp như các trường hợp Ngài tuyên bố chứng
đắc trí của một số đệ tử nhỏ tuổi (Sa-di). Ðiển hình
là trường hợp đệ tử của Tôn giả Xá-lợi-phất và đệ
tử của Tôn giả A-nậu-lâu-đà (Trưởng lão Tăng kệ), qua
một số đệ tử nhập đạo khi tuổi đã già, một số các
ngoại đạo đầu Phật, một số trường hợp các Ni như Tôn
ni Patàcàra, người đã chịu khổ đau ê chề trong cuộc sống
đến độ tuyệt vọng (Trưởng Lão Ni Kệ) v.v...
Việc chọn Tôn giả Xá-lợi-phất
làm "Tướng Quân Chánh Pháp", Tôn giả Mục Kiền Liên làm
vị "Ðệ tử thứ hai" của Thế Tôn (hai Tôn giả này tu sau
một ngàn đệ tử khác và tuổi đời nhỏ hơn nhiều vị
khác) và Tôn giả Upàli (người thợ hớt tóc) chủ trì về
Luật, cũng nói lên một ý nghĩa khích lệ nào đó nữa, ngoài
thực chất giá trị của các Tôn giả này. Ðây là niềm tin
và sự khích lệ mà Thế Tôn dành cho Tăng chúng rằng: Giác
ngộ không hẳn liên hệ đến thời gian tu hành, tuổi đời
hay giai cấp xã hội. Ai cũng có thể đắc Tuệ giác tối thượng,
tùy theo nỗ lực tu tập của mình.
Trường hợp Thế Tôn độ Tôn giả
Nan-đà (Nanda) là một trường hợp điển hình khác nói lên
tác dụng tâm lý khích lệ của Thế Tôn.
Tôn giả Nan-đà vốn mê nhan sắc
của người vợ mới cưới (chưa hợp cẩn) nên không tu hành
được. Thế Tôn phương tiện vận dụng thần thông đưa Nan-đà
xuống hỏa ngục. Tại đó quỷ ngục chỉ Nan-đà thấy chảo
dầu sôi và bảo rằng: "Chảo dầu này đang chờ Tôn giả
Nan-đà, người đang lười biếng tu tập". Ðoạn, Thế Tôn
đưa Nan-đà lên viếng "Tam thập tam thiên". Tại đây, các
Tiên nữ diễm lệ hứa chờ Tôn giả Nan-đà cùng chung sống,
nếu Tôn giả siêng năng tu hành. Trở về trái đất Tôn giả
Nan-đà không còn nhớ vợ nữa, chỉ nghĩ đến các tiên nữ
và nỗ lực tu tập, sau đó, đắc luôn Thánh quả.
Tùy theo tâm lý mà Thế Tôn đã
khích lệ, Trưởng lão Tăng Kệ ghi một trường hợp nổi
bật màu sắc khích lệ khác, trường hợp bà mẹ của Tôn
giả Xá-lợi-phất.
Sinh thời, khi Tôn giả đã là trưởng
tử của Như Lai, bà vẫn thường rầy la Tôn giả là dại,
bỏ giàu sang mà đi xin ăn vất vả. Dù biết mẹ theo ngoại
đạo, thờ Phạm thiên nhưng Tôn giả không độ được mẹ
bằng thân giáo và khẩu giáo, và không tìm thấy có phương
cách nào hơn là chịu đựng sự la rầy của mẹ, mỗi lúc
Tôn giả gặp bà. Cho đến ngày sắp nhập Niết Bàn, Tôn giả
trở về nhà thăm mẹ và thị hiện đi chảy. Các vua Trời
Dục giới lần lượt đến xin làm thị giả hầu Tôn giả
trong giờ phút cuối cùng. Cả đến vua Trời Phạm Thiên cũng
đến xin hầu hạ, Tôn giả từ chối tất cả. Sau khi các
vua Trời ra đi, bà mẹ mới hỏi Tôn giả về các vua Trời
ấy. Tôn giả nói: "Ông vua Trời đến sau cùng là vua Trời
Phạm Thiên, vị mà mẹ tôn thờ". Bà mẹ mừng rỡ trong kinh
ngạc, nhận ra rằng con mình chắc được đạo lớn. Lòng
bà chi xiết hân hoan... Biết là thời điểm độ mẹ đã đến,
Tôn giả thu nhiếp thân tâm thanh tịnh và nói Pháp cho mẹ
nghe. Bà liền đắc ngay quả Tu-đà-hoàn, nhờ được phần
khích lệ trước đó, Tôn giả liền nhập Niết Bàn ngay tại
chỗ ấy.
Trong điều kiện tâm lý hân hoan,
hỷ, lạc, giáo lý giải thoát rất dễ được người nghe
thể nhập.
Do vậy, các kinh Bắc tạng, theo
truyền thống ấy thường hết sức ca ngợi, tán thán, khích
lệ người thọ trì, đọc tụng, biên chép và giải nói kinh
điển. Ðây là hình thức xây dựng tự tín cho hành giả trong
bước đầu vào giải thoát.
Kinh Kim Cương và Kinh Pháp Hoa có
thể điển hình cho tinh thần khích lệ tự tín ấy. Một Kinh
Kim Cương ngắn mà có đến mười bốn lần Thế Tôn tán thán
công đức của người thọ trì, đọc tụng, giải nói...
Qua lãnh vực giáo dục ở học đường,
tự tín là một đức tánh mà giáo dục có trách nhiệm xây
dựng cho con người. Bởi thiếu tự tín thì sẽ thiếu tự
chủ, sinh ỷ lại, không vận dụng hiệu quả khả năng của
tự thân để giải quyết và xây dựng cá nhân.
Thiếu tự tín thì tâm lý giáo dục
không thể vận dụng các kỹ thuật giáo dục để giúp cho
tuổi trẻ giải quyết các vấn đề của họ, và cũng không
vận dụng được khả năng sáng tạo. Khi mà các vấn đề
tâm lý của cá nhân tuổi trẻ không được giải quyết hữu
hiệu, thì việc dạy và học cũng không mất nhiều hiệu quả.
Ði vào vấn đề quốc gia xã hội,
một dân tộc hùng cường không thể là kết quả xây dựng
của những thế hệ trẻ thiếu tự tín và nhiều sầu muộn.
Chỉ nhìn đơn giản như thế, ta
cũng nhận ra được tính cách quan trọng của tinh thần giáo
dục khích lệ và tự tín. Các tinh thần đó đã được Thế
Tôn giáo dục các hàng đệ tử của Ngài cách đây hai mươi
lăm thế kỷ.
Tinh Thần Ðộc
Lập, Trừ Nô Lệ
Phật giáo dạy con người đi vào
giải thoát, có nghĩa là đi ra khỏi mọi trói buộc, mọi ách
nô lệ. Nô lệ lớn nhất của hiện tượng giới là nô lệ
chính dục vọng cuả mình. Gốc của dục vọng chính là vô
minh. Ðó là con đường Bát chánh dẫn đến vô tham, vô sân,
vô si, thoát ly khỏi mọi khổ ách. Thực hiện con đường
này là thực hiện từng bước tự tri, tự chủ, hay làm chủ.
Một nền giáo dục như thế hẳn sẽ đào tạo nên những
mẫu người làm chủ; sống lợi ích cho bản thân và xã hội,
vì hạnh phúc của cá nhân và xã hội, đập vỡ mọi ách
trói buộc bên trong và bên ngoài.
Giáo dục tinh thần độc lập, tự
chủ cho tuổi trẻ là một mục tiêu xã hội mà học đường
cần thực hiện nghiêm túc. Tinh thần giáo dục đó của Phật
giáo, do đó, phù hợp với các nền giáo dục và văn hóa của
các quốc gia.
Khai triển tinh thần giáo dục vô
tham, vô sân si, và vô si rộng thêm nữa, chúng ta lại bắt
gặp một tinh thần tích cực khác của Phật giáo đóng góp
ý nghĩa vào công cuộc xây dựng xã hội tốt đẹp.
Tiếp thu tinh thần vô tham, thì tuổi
trẻ sẽ tự mình dập dắt hiện tượng tham nhũng của xã
hội, hay ít nhất không tạo điều kiện thuận lợi cho tham
nhũng phát sinh. Nhân danh đời sống tâm linh, tham nhũng dễ
bị loại trừ hơn là những nhân danh giáo dục khác.
Vô sân thì sẽ dập tắt được
một số hiện tượng nổi loạn, tranh chấp, gây lộn trong
xã hội.
Vô si sẽ giúp mở rộng đường
vào trí tuệ và sáng tạo những nhân tố của văn hoa tốt,
và của văn minh nhân loại.
Thật là đáng tiếc nếu một đường
hướng giáo dục cuả Phật giáo tốt đẹp và tích cực như
thế không được vận dụng hữu hiệu vào học đường mới
hiện nay.
Trên đây không phải chỉ là một
số tinh thần giáo dục Phật giáo được rút tỉa một cách
rời rạc, mà là nằm trong một cái nhìn nhất quán, có tính
toàn diện và toàn vẹn.
Giáo Dục Con
Người Toàn Diện
Một nền giáo dục chỉ dạy những
kiến thức chuyên môn để một chiều đáp ứng các mục tiêu
xã hội thì không phải là giáo dục toàn diện.
Một nền giáo dục chỉ cung cấp
kiến thức, rèn luyện sức khoẻ và một số vấn đề luân
lý, đạo đức, đầy ước lệ cũng không phải là toàn diện.
Một nền giáo dục trao truyền kiến
thức, thể dục, đức dục, mỹ dục, sinh lý và lao động
cũng chưa nói lên được ý nghĩa toàn diện. Vấn đề đường
hướng giáo dục này trở nên toàn diện hay không là do đó
có cái nhìn nhất quán và toàn diện về con người hay không.
Ðặt vấn đề như thế là đặt
vấn đề về mẫu người giáo dục. Con người là gì cần
được xác định trước khi quyết định nội dung phải dạy
con người những gì và dạy như thế nào.
Các đường hướng giáo dục tiên
tiến vẫn thường bất ổn trong việc xây dựng mẫu người
này.
Phật giáo đặc biệt nổi bật
ở trí tuệ, nhìn thấy con người và sự vật như thật, nên
hy vọng sẽ đề bạt được một mẫu người khả dĩ lý
tưởng.
Thế giới này do Duyên sinh. Con người
cũng do Duyên sinh. Thế giới và con người có cùng chung tánh
Duyên sinh ấy nên cùng có mặt trong một tương quan bất nhị.
Cá nhân, gia đình và xã hội đều ở trong sự tương quan
bất nhị đó.
Thế Tôn định nghĩa cái gọi là
con người chỉ là tập hợp của Năm uẩn (sắc, thọ, tưởng,
hành và thức). Năm uẩn ấy cũng chính là thế giới, theo
lời dạy của Thế Tôn (Tương Ưng Bộ Kinh IV, phẩm Migajàla
và nhiều Kinh khác). Giáo dục con người là giáo dục toàn
diện Năm uẩn ấy.
Về sắc uẩn, chỉ rõ về con người
và thế giới vật lý, sự sinh thành, tồn tại và hoại diệt
của nó. Tương tự đối với bốn uẩn còn lại. Năm uẩn
ấy trống không, không có tự ngã, chúng là hiện hữu của
tương duyên nên vô thường và khổ đau. Tuy nhiên, theo trí
tuệ Phật giáo, Năm uẩn không phải là gốc khổ đau. Trọng
điểm của giáo dục là chỉ rõ lòng tham ái, chấp thủ, là
gốc của khổ đau mà không phải là thế giới vật lý thường
xuyên trôi chảy, và đồng thời chỉ rõ gốc của an lạc,
hạnh phúc thực sự là trí tuệ hay trí tuệ giải thoát. Từ
đây, nhà giáo dục Phật giáo cần xác định một số nội
dung của giáo dục: Trí tuệ (wisdom) chứ không phải là
kiến thức (knowledge). Kiến thức chỉ là sản phẩm
của tư duy ngã tính, một phần tố của con người, mà không
phải là con người toàn diện. Nó không nói lên thực tại
vô ngã và hạnh phúc chân thật vô ngã. Chỉ có khi trí tuệ
(chánh kiến và chánh tư duy) có mặt thì con người toàn diện
mới có mặt. Giáo dục toàn diện là giáo dục vừa cung cấp
kiến thức vừa tạo điều kiện cho trí tuệ ấy sinh khởi.
Tiêu chuẩn
giá trị là hạnh phúc chứ không phải là luân lý.
Nếu chúng ta không thể phủ nhận
mục tiêu của cuộc sống là hạnh phúc, thì tiêu chuẩn giá
trị của cuộc sống phải là hạnh phúc, chứ không phải
là các nguyên tắc đạo đức hay kỷ luật đầy ước lệ
của học đường cũ. Trong học đường mới, con người toàn
diện chỉ chấp nhận và giữ lại những điểm đạo lý,
kỷ luật nào phù hợp với hướng đi về hạnh phúc ấy.
Ví dụ nói dối là xấu, theo nguyên
tắc luân lý. Nhưng nói dối để cứu khổ thì khác. Học
đường trong trường hợp này, phải chọn lựa lợi ích và
hạnh phúc của xứ sở và con người hơn là nói thật gây
tai hại.
Vấn đề giáo
dục mỹ thuật, tình cảm và sinh lý.
Các môn học về nhạc, họa, mỹ
thuật v.v... tình cảm và sinh lý cần được đưa vào học
đường để dạy cho học sinh theo từng lứa tuổi thích hợp.
Các môn ấy phải được đánh giá cần thiết như là các
môn khoa học xã hội khác.
Một hệ thống giáo dục mà không
nhận ra tầm quan trọng của giáo dục thẩm mỹ, tình cảm
và sinh lý thì còn lệch lạc, không toàn diện. Vấn đề chủ
yếu của giáo dục là giúp tuổi trẻ biết nhìn và biết
sống như thế nào để đem lại hạnh phúc cho mình và cho
xã hội.
Vấn đề con
người với văn hóa truyền thống.
Văn hóa, truyền thống là sản phẩm
của con người. Vì vậy, cần đặt con người và hạnh phúc
của con người trước văn hóa và truyền thống. Ðặt con
người sau văn hóa, truyền thống là đặt cái cày trước
con trâu. Thế Tôn đã dạy: "Ðừng để bị dẫn dắt bởi
truyền thống...". Giáo dục mới và toàn diện chỉ duy trì
những truyền thống tốt đẹp, những gì văn hóa cũ thích
hợp với đường hướng giáo dục này. Chính vai trò của
nền giáo dục toàn diện là xây dựng một nền văn hoa mới
toàn diện.
(xem tiếp
đoạn kế)