PHẨM
THỨ BẢY
KHUYẾN
PHÁT NIỆM PHẬT VÀ
ĐỌC
TỤNG CHƠN NGÔN
Lúc bấy
giờ, ngài Phổ-Hiền Đại Bồ-Tát bạch Phật rằng:
- Thưa Thế-Tôn,
con nay vì thương tưởng chúng sanh nơi thời Mạt pháp, khi
ấy kiếp giảm, thọ mạng ngắn, phước đức kém thiếu,
loạn trược tăng nhiều, kẻ chân thật tu hành rất ít. Con
sẽ ban cho người niệm Phật thần chú Đà-ra-ni nầy, để
thủ hộ thân tâm, nhổ tận gốc rễ nghiệp chướng trừ
sạch phiền não, được mau chóng sanh về Cực-Lạc. Gọi là
Bạt Nhất Thiết Nghiệp Chướng Căn Bản Đắc Sanh Tịnh Độ
Đà-ra-ni. Liền nói thần chú:
- Nam
mô a di đa bà dạ, đá tha già đá dạ, đá địa dạ tha, a
di lị đô bà tỳ, a di lị đá tất đam bà tỳ, a di lị đá
tỳ ca lan đế, a di lị đá, tỳ ca lan đá, già di nhị, già
già na, chỉ đá ca lệ sa bà ha.
Người niệm
Phật phải giữ giới, ăn chay, thân khẩu ý đều phải thanh
khiết. Ngày đêm sáu thời, mỗi thời tụng hai mươi mốt
biến. Như vậy, diệt được các tội: Tứ trọng, ngũ nghịch,
thập ác, và hủy báng Chánh pháp. Thường được đức Phật
A-Di-Đà hiện trên đỉnh đầu. Hiện đời an ổn, phước
lạc. Hơi thở cuối cùng, được tùy nguyện mà vãng sanh Cực-Lạc.
Hoặc tụng đến ba chục muôn biến, liền thấy Phật ngay
trước mặt mình.
Bấy giờ,
ngài Quán-Thế-Âm Đại Bồ-Tát bước ra trước Phật, bạch
rằng:
- Nay con nương
uy thần của đức A-Di-Đà, mà ban cho chúng sanh quyết chí
niệm Phật thời Mạt pháp, một chân ngôn gọi là: Vô Lượng
Thọ Như-Lai Chân Ngôn. Đây là tạng pháp bí mật của Phật
A-Di-Đà, ẩn chứa vô biên thần lực tự tại bất tư nghị.
Nếu hàng Tỳ-kheo, Tỳ-kheo-ni, hoặc Ưu-bà-tắc, Ưu-bà-di lỡ
phạm giới căn bản, tụng xong bảy biến liền trở lại được
giới phẩm thanh tịnh. Tụng hai mươi mốt biến, tiêu diệt
các tội: Tứ trọng, ngũ nghịch, thập ác và tất cả chướng
ngại trên bước tu hành đều trừ sạch. Hiện đời an lạc,
thuận lợi, được sự nhiếp thọ của vô lượng Như-Lai.
Tụng một muôn biến, tâm Bồ-đề hiển hiện nơi thân không
quên mất. Thấy đức Phật phóng quang tụ trên đỉnh đầu.
Người niệm Phật lần lần thể nhập tịnh tâm tròn sáng
mát mẻ, tiêu tan tất cả phiền não. Khi lâm chung, hành giả
niệm Phật liền thấy Phật A-Di-Đà cùng vô lượng muôn ức
Bồ-Tát vây quanh, an ủi, tiếp dẫn. Người niệm Phật tức
khắc được sanh về Thượng phẩm ở Cực-Lạc.
- Sau đây,
con xin tuyên đọc Vô-Lượng-Thọ Như-Lai chân ngôn:
- Na
mô rát na tờ gia gia gia, na mắc a ry gia, a mi ta pha gia, ta tha
ga ta gia, a rờ ha tê, sam giác sam bút đa gia, ta đi gia tha: om
a mờ rật tê, a mờ rật tô đờ pha vê, a mờ rật ta sam pha
vê, a mờ rật ta ga ri phê, a mờ rật ta sít đê, a mờ rật
ta tê rê, a mờ rật ta vi hờ rim tê, a mờ rật ta vi hờ rim
ta, ga mi nê, a mờ rật ta ga ga na, ki ti ka rê, a mờ rật ta
đun đa phi sờ va rê, sạc va rờ tha sa đa nê, sạc va kác ma,
ka lê sa, ka sa, giam ka lê sờ va ha.
Ngài Quán-Thế-Âm
vừa đọc xong bài chân ngôn ấy, bỗng vô lượng vô biên
vô số thế giới đều chấn động sáu cách, quang minh chiếu
rực cả mười phương. Đức Thích-Ca cùng chư Phật khắp
thế giới hư không giới, đồng thanh khen ngợi : "Lành thay
! Lành thay !"
Lúc bấy
giờ, Diệu-Nguyệt trưởng giả vui mừng vô hạn, liền từ
chỗ ngồi đứng dậy, vén áo phơi bày vai hữu, đi nhiễu
quanh đức Phật Thích-Ca ba vòng, rồi chấp tay, quỳ gối,
hướng lên đức Phật mà đọc kệ khen ngợi :
Đức Phật
Thế-Tôn, Chánh Biến Tri
Tướng
hảo đoan nghiêm đều viên mãn,
Rủ lòng
đại từ bi vô hạn,
Mở bày
đại pháp cứu quần mê.
Niệm Phật
hiện tiền đắc Phật tướng,
Thâm nhập
cảnh giới bất tư nghị.
Nhân đây
Bồ-Tát Sơ phát tâm,
Quyết
định một lòng xưng niệm Phật,
Hồng danh
chứa nhóm vô lượng nghĩa,
Lợi lạc
muôn ức chúng hữu tình.
Đức Phật
Thế-Tôn, đấng Vô-thượng
Tri kiến,
giác ngộ đều quang minh,
Rắc rải
tuệ nhật khắp mười phương,
Rưới
trận mưa pháp như Cam lộ.
Niệm Phật
vãng sanh cõi Cực-Lạc,
An nhiên
chứng đắc Vô-Sanh-Nhẫn.
Nhân đây
Bồ-Tát Sơ phát tâm,
Gìn giữ
thân tâm bằng Phật hiệu,
Hồng danh
tỏ ngộ Chân Như Tánh,
Dẫn dắt
chúng sanh vào Tam-muội.
Đức Phật
Như-Lai đấng Bất-động
Chẳng
đến, chẳng đi, chẳng đoạn thường,
Xa lìa
chấp hữu hoặc chấp vô,
Tự tại
chỉ bày phương tiện lực.
Niệm Phật
an trụ nơi bản giác,
Tùy nghi
hòa hợp với tánh Không.
Nhân đây
Bồ-Tát Sơ phát tâm,
Trang nghiêm
tự thân bằng niệm Phật,
Hồng danh
hiển phát Hư-Không-Tạng,
Tức thời
thẳng vào Viên-giác-tánh.
Con nay
xưng tán Đại Đạo-Sư,
Khen ngợi
hồng danh vô lượng lực.
Nguyện
đem hồi hướng khắp chúng sanh,
Mong cầu
hết thảy cùng niệm Phật.
Lúc bấy
giờ, trưởng-giả Diệu-Nguyệt ở trước đức Thế-Tôn,
đọc bài kệ khen ngợi Phật rồi, thành khẩn thưa hỏi như
thế nầy:
Kính bạch
đức Thế-Tôn Toàn-giác, Toàn-trí, kinh này tên gọi là gì
? Chúng con phải thọ trì như thế nào ?
Phật bảo
ông Diệu-Nguyệt trưởng giả rằng:
Kinh này gọi
là NIỆM PHẬT BA LA MẬT, còn gọi là XƯNG TÁN HỔNG
DANH CÔNG ĐỨC KINH, cũng có tên là NIỆM PHẬT BÁT NHÃ
TAM MUỘI KINH. Các ngươi y theo đó mà thọ trì.
Nầy Diệu-Nguyệt,
trong thời Mạt-pháp, các kinh điển Đại-thừa đều diệt
tận. Nơi cõi Nam Diêm-phù-đề nầy chỉ có kinh này tồn tại.
Đức Phật A-Di-Đà cùng Ta, đều rộng lòng từ bi mà lưu
trụ kinh này thêm mười năm nữa. Hai vị Đại Bồ-Tát Quán-Thế-Âm
và Phổ-Hiền đồng phát nguyện thủ hộ kinh nầy, và che
chở những người niệm Phật, khiến những kẻ chống trái
và các ác ma không thể làm nhiễu loạn bức hại được.
Đức Thích-Ca
Mâu-Ni Thế-Tôn nhìn chúng hội đạo tràng, mà bảo rằng:
Nầy đại
chúng, nơi thời kỳ Chánh pháp cuối cùng, hoặc về sau nữa,
nếu có người nào thọ trì, đọc tụng, suy gẫm, biên chép
Kinh Niệm Phật Ba-La-Mật nầy, thì các ngươi phải biết người
ấy trong vô lượng vô biên bất khả tư nghị kiếp lâu xa
đã từng gặp gở, thân cận, cúng dường tôn trọng chư Phật.
Người ấy vốn thật sự từ Bát Nhã Trí sanh ra, đời đời
thực hành giáo pháp Như-Lai vô tận tạng.
Nầy đại
chúng, nơi thời kỳ Chánh pháp cuối cùng, hoặc về sau nữa,
nếu có người nào thoáng nghe qua Kinh Niệm Phật Ba-La-Mật
nầy, mà phát khởi tín tâm chắc thật, chẳng nghi sợ thì
các ngươi phải biết người ấy ở trong vô lượng vô biên
bất khả tư nghị kiếp lâu xa từng dũng mãnh phát Bồ-đề
tâm, tu Bồ-Tát hạnh, không mỏi nhọc, và nơi chư Phật từng
gieo trồng Giải-thoát-đức, Bát-nhã-đức, Pháp-thân-đức
chẳng thể tính đếm, thí dục được.
Nầy đại
chúng ! Nơi thời kỳ Chánh pháp cuối cùng, hoặc về sau nữa,
nếu có người nào tin nhận, ghi nhớ rõ ràng nghĩa thú của
Kinh Niệm Phật Ba-La-Mật nầy, rồi nương theo đó xưng niệm
danh hiệu Nam-mô A-Di-Đà Phật. Dẫu một niệm, hai niệm, cho
tới mười niệm hoặc nhiều lần của mười niệm thì các
ngươi phải biết người ấy chắc chắn được Phật thọ
ký, hiển phát năng lực của tánh không, tỏ ngộ tri kiến
Như-Lai, và bước thẳng vào cảnh giới Thánh Trí tự chứng.
Nầy đại
chúng, nếu các ngươi thấy người nào thọ trì kinh này, và
thường xuyên niệm Phật, thì phải khởi lòng tôn trọng y
như kính ngưỡng chư Phật vậy. Chớ nên móng tâm ngăn trở
người thọ trì kinh nầy, chẳng được phơi bày lỗi lầm,
sai trái của người niệm Phật.
Nầy
đại chúng, nên biết rằng, vô lượng vô biên muôn ức na
do tha vi trần số Hóa-thân và Ta khắp tất cả quốc độ
trong mười phương, cũng đều giảng nói KINH NIỆM PHẬT BA-LA-MẬT,
cũng đều khuyến phát chúng sanh siêng năng niệm Phật. Tất
cả chư Phật phân thân của Ta luôn luôn phóng đại quang minh
nhiếp thọ và thủ hộ những chúng sanh niệm Phật, không
bỏ rời.
Lúc Phật
dạy kinh nầy xong rồi, chư vị Đại Bồ-Tát ở mười phương,
chư vị trưởng-lão Thanh-văn, như các ngài Xá-Lợi-Phất,
Mục-Kiền-Liên, Ma-Ha Ca-Diếp . cùng các Trời, Rồng, Dạ-xoa,
nhân, phi nhân . tất cả đại chúng đều rất hoan hỷ, thọ
trì lời Phật dạy, ân cần đảnh lễ mà lui ra.
Phật thuyết
Niệm Phật Ba-La-Mật Kinh.
Phật
Lịch 2540
DÒNG
PHÁP LIÊN HOA