Kinh
Lăng Già có ba bản dịch từ Phạn sang Hán: Tống dịch, Ngụy
dịch, và Đường dịch. Hiện đang phổ biến lưu thông là
bản Tống dịch, dịch giả bản này là người Ấn Độ, đối
với Hán văn chưa được thông thạo lắm, nên lời văn đảo
qua lộn lại, có chỗ thì trùng lắm quá dư thừa, dẫu cho
nhà Nho tinh thông tiếng Hán cũng cảm thấy khó hiểu .
Chúng
tôi dịch Kinh này phải tham khảo thêm hai bản dịch đời
Ngụy và đời Đường, đồng thời dựa theo quyển Lăng Gìa
Tông Thông của Ngài Tăng Phụng Nghi (Cư sĩ kiến tánh đời
Minh), xếp lời văn cho xuôi và tăng bổ từ ngữ để sáng
tỏ nghĩa Kinh, cũng có lược bỏ vài chỗ quá dư thừa . Đối
với những danh từ tiếng Hán hay tiếng Phạn không thể dịch
sang tiếng Việt thì chúng tôi ghi chú, còn những câu nghĩa
lý quá thâm sâu thì chúng tôi lược giải thêm.
Yếu
chỉ của Kinh này là dùng nghĩa Duy Thức để phá kiến chấp
của ngoại đạo, vì danh từ và nghĩa lý của ngoại đạo
cũng tựa như lời Phật, xem thì ngoại đạo với Phật hai
ý khác hẳn, ngoại đạo có Sở trụ mà Phật thì Vô sở
trụ, nếu độc giả xem xét kỹ sẽ tự thấy rõ.
Nói
tóm lại, chúng tôi dịch Kinh này rất cố gắng giữ nguyên
ý trong bản dịch của Ngài Cầu Na Bạ Ðà La, từng chữ,
từng câu mà sáng tỏ nghĩa kinh, mong giúp cho người đọc
xem thấy dễ hiểu hơn. Nhưng chúng tôi cũng chưa được hài
lòng, e vẫn còn có nhiều chỗ sơ sót, kính xin các bậc tiền
bối và độc giả từ bi chỉ giáo cho .
Thích
Duy Lực