ĐOẠN
20
ÂM:
LY SẮC
LY TƯỚNG.
- Tu-bồ-đề,
ư ý vân hà? Phật khả dĩ cụ túc sắc thân kiến phủ?
- Phất dã
Thế Tôn! Như Lai bất ưng dĩ cụ túc sắc thân kiến. Hà dĩ
cố? Như Lai thuyết cụ túc sắc thân tức phi cụ túc sắc
thân, thị danh cụ túc sắc thân.
- Tu-bồ-đề,
ư ý vân hà? Như Lai khả dĩ cụ túc chư tướng kiến phủ?
-Phất dã
Thế Tôn! Như Lai bất ưng dĩ cụ túc chư tướng kiến. Hà
dĩ cố? Như Lai thuyết chư tướng cụ túc tức phi cụ túc,
thị danh chư tướng cụ túc.
DỊCH:
LÌA SẮC,
LÌA TƯỚNG.
- Này Tu-bồ-đề,
ý ông nghĩ sao? Phật có thể do đầy đủ sắc thân mà thấy
chăng?
- Bạch
Thế Tôn, không vậy! Như Lai không nên do đầy đủ sắc thân
mà thấy. Vì cớ sao? Như Lai nói đầy đủ sắc thân tức
chẳng phải đầy đủ sắc thân ấy gọi là đầy đủ sắc
thân.
- Này
Tu-bồ-đề, ý ông nghĩ sao? Như Lai có thể do đầy đủ các
tướng mà thấy chăng?
- Bạch
Thế Tôn, không vậy! Như Lai không nên do đầy đủ các tướng
mà thấy. Vì cớ sao? Như Lai nói các tướng đầy đủ tức
chẳng phải đầy đủ, ấy gọi là các tướng đầy đủ.
GIẢNG:
Tựa của
đoạn này là lìa sắc lìa tướng tức là lìa chấp sắc và
lìa chấp tướng. Căn cứ vào đâu mà lìa chấp?
Tức là căn cứ ngay nơi thân Phật, nên đức Phật mới hỏi:
Có thể do đầy đủ sắc thân mà thấy Như Lai chăng? Trong
kinh nói đức Phật có đủ ba mươi hai tướng tốt, tám mươi
vẻ đẹp, đó là đầy đủ sắc thân. Có thể do những cái
đó mà thấy Phật chăng? Ngài Tu-bồ-đề thưa: Không. Tại
sao? Vì Như Lai thường nói đầy đủ sắc thân tức không
phải đầy đủ sắc thân, ấy gọi là đầy đủ sắc thân.
Đầy đủ
sắc thân tức chẳng phải đầy đủ sắc thân, nghĩa là cái
sắc thân đầy đủ ba mươi hai tướng tốt, tám mươi vẻ
đẹp đó không có tự thể, tánh nó là không, nên mới nói
là không phải đầy đủ sắc thân, nhưng do duyên hợp nên
gọi là đầy đủ sắc thân. Quí vị nhớ hai câu đó
rõ ràng như vậy. Cũng như tôi nói cái bàn không phải cái
bàn, vì sao? Vì nó không có thể thực của cái bàn, nhưng
do duyên hợp nên tạm gọi là cái bàn. Như vậy mới hiểu
được lời Phật nói. Sắc thân là giả tướng, mà giả tướng
đó không có thật thể. Tỉ dụ nói ba mươi hai tướng tốt
của Phật, thì ba mươi hai tướng tốt đó, cái gì là thể
cố định thật? Như nói Ngài có trái tai dài hay Ngài có cái
ngực no tròn hình chữ vạn v.v., những cái đó chúng ta nói
cái nào là thật, là chủ của thân. Ba mươi hai tướng chẳng
qua là nhiều phần ráp lại, đủ ba mươi hai tướng gọi là
Phật, như vậy ba mươi hai tướng đó chỉ là những giả
tướng chớ không phải thật. Nếu cho ba mươi hai tướng
là Phật thì không thấy Phật vì đó là mắc kẹt trên tướng.
Lại nữa, ba mươi hai tướng hiện nay còn không? Ba mươi hai
tướng là duyên hợp cho nên khi đủ duyên thì còn, thiếu
duyên thì mất. Còn Như Lai có mất hay không? Như vậy
để chúng ta hiểu rằng đừng căn cứ vào sắc thân, đừng
chấp ba mươi hai tướng tốt là Phật, mà phải biết Như
Lai là thể bất sanh bất diệt. Ba mươi hai tướng là tướng
không có chủ thể, nên nói là tánh không. Vì tự tánh nó
là không nên nói không phải đầy đủ sắc thân, do duyên
hợp tạm có nên gọi là đầy đủ sắc thân.
Đến phần
các tướng, tướng đây chỉ sáu căn đầy đủ: mắt, tai,
mũi v.v. toàn bộ của thân. Đức Phật hỏi: Có thể do đầy
đủ các tướng mà thấy Như Lai chăng? Khi nãy là sắc, là
hình sắc trắng đen hoặc là những vẻ tốt biểu hiện ra,
ở đây nói về tướng tức là các phần trong thân. Ngài Tu-bồ-đề
trả lời: Không thể do các tướng đầy đủ mà thấy Như
Lai. Vì cớ sao? Vì Phật nói các tướng đầy đủ tức không
phải các tướng đầy đủ, ấy gọi là các tướng đầy
đủ. Chúng ta tưởng các tướng đầy đủ là Phật nhưng
sự thật thì không phải. Vì các tướng không có tự
thể cho nên nói không phải các tướng đầy đủ, nhưng duyên
hợp có đủ các tướng gọi là các tướng đầy đủ. Hiểu
như vậy thì chúng ta có chấp sắc, chấp tướng là thật
không? Đây là đức Phật căn cứ vào Ngài, nay thử căn cứ
vào chúng ta xem thế nào? Giả sử có một đạo hữu tên Chánh
Đức, tôi hỏi rằng có thể do sắc trắng đen của Chánh
Đức mà thấy Chánh Đức không. Quí vị trả lời thế nào?
Không phải. Nếu do cái đó mà thấy Chánh Đức, khi những
cái đó tan rã thì không còn Chánh Đức nữa. Tôi lại hỏi:
Có thể do các tướng hoặc là tay chân v.v. ráp lại mà thấy
Chánh Đức không. Quí vị trả lời thế nào? Cũng không phải.
Như thế thì các tướng đó chỉ là tướng duyên hợp, tự
nó không có thật thể, do duyên hợp nên tạm gọi là các
tướng thôi. Vậy con người chúng ta ngoài các sắc, các tướng
duyên hợp, còn có cái gì nữa không? Nếu căn cứ vào
sắc, vào tướng cho là mình thì thế nào? Như lâu lâu sụt
vài ký thì nói tôi sụt hết mấy ký, lên được vài ký thì
nói tôi được thêm mấy ký phải không? Như thế là cho việc
lên ký, sụt ký là mình. Vậy chúng ta phải nói thế nào cho
đúng nghĩa hiểu đạo lý? Tứ đại của tôi lúc này
giảm hay tăng thêm được mấy ký, nói thế mới đúng lẽ
thật. Nếu chấp nhận tôi là tứ đại thì tứ đại là vô
tri, chấp vô tri là tôi thì quá khờ dại, tức là mình đã
phủ nhận mình một cách đáng thương. Quí vị kiểm điểm
lại xem chúng ta có nói như thế không? Nếu có thì chúng ta
đã phủ nhận chúng ta một cách đáng thương. Do đất nước
v.v. gặp duyên tốt giữ được nhiều thì đó là tăng, gặp
duyên xấu tiêu hao đi thì gọi là giảm. Như thế tăng
giảm chỉ là việc của tứ đại chớ không liên hệ gì đến
mình cả. Ngày xưa khi năm, mười tuổi mình thấp chừng tám,
chín tấc thì cũng là mình, bây giờ bốn mươi, năm mươi
tuổi cao lên cả một thước mấy thì cũng vẫn là mình. Cao
thấp đó là do tứ đại tăng trưởng chớ đâu phải mình
có cao, có thấp. Cao thấp là tướng duyên hợp nhiều ít,
còn mình thì vẫn là mình. Hiểu như thế là ta hiểu
lời đức Phật nói Sắc tướng không phải là Như Lai. Nếu
chấp sắc tướng là Như Lai thì khi sắc tướng tan rã Như
Lai đâu còn. Bởi sắc tướng là duyên hợp nên chúng ta đừng
chấp sắc tướng là mình, nếu ai chấp sắc tướng là mình
là đã quên mất mình rồi. Nếu không chấp sắc tướng là
mình thì có đẹp cũng không tự cao, có xấu cũng không tủi
hổ, đẹp xấu chỉ là sắc tướng đầy đủ hoặc thiếu
kém. Nếu hiểu như vậy tức chúng ta thoát ngoài hai cái
khổ: Đẹp thì sanh kiêu mạn, xấu thì sanh tự ti. Như vậy
lúc nào mình cũng an ổn, cả khi gần tắt thở mình cũng an
vui. Tại sao? Vì đó là sắc tướng hết duyên nên hoại
chớ đâu phải mình hoại. Trái lại nếu nhận sắc tướng
là mình thì khi sắp hoại sẽ khổ sở vô ngần, vì thấy
mình sắp mất nên kinh hoàng. Quí vị thấy khi ta nhận sâu
được lý kinh rồi mới thấy đúng lẽ thật, do đó lòng
ta an ổn trước những cảnh mà thiên hạ hoảng hốt. Đó
là điều thiết yếu cho cuộc sống. Thế nên hiểu đạo thì
sống an lành. Chúng ta hiện nay vì không hiểu đạo nên cứ
bám vào sắc thân, cho nó là mình nên khi nó tăng hoặc nó
có gì thay đổi hơn người thì tự hào, tự mãn hoặc sanh
khinh mạn, khi nó thiếu kém thì xấu hổ, buồn tủi, tự
ti, đó là điều lầm lẫn. Tóm lại nếu còn chấp sắc, chấp
tướng thì không thấy Như Lai, nhưng Như Lai đây không phải
là đức Thích-ca, vậy không thấy Như Lai nào? Như Lai mà mỗi
người tự có đó!