c
-
Kinh Hiền
Ngu
-
Thích
Trung Quán dịch
-
Phẩm
thứ bốn mươi tư
-
LẶC
NA SÀ GIA
CHÍNH tôi được nghe: Một thời đức
Phật ở nước Ca Tỳ La Vệ, tại Tịnh Xá Ni Câu Lư Đà.
Khi bây giờ giòng họ Thích và nhân
dân thấy đức Thế Tôn có quang minh thần biến, tuyên dương
chánh giáo, đường đường chính chính, khắp nhân thiên phàm
thánh đều quy ngưỡng. Họ ca tụng nhóm ông Kiều Trần Như
năm người đối với Phật có duyên gì tốt, mà được nghe
pháp đầu tiên; được đắc giải thoát trước, trong thành
ngoài ấp đều tùng phục tôn kính.
Các vị Tỳ Khưu nghe biết, lên
bạch Phật rằng:
Kính lạy đức Thế Tôn! Nhân dân
họ đương tán tụng Thế Tôn! Và khen nhóm ông Kiều Trần
Như, tiền thế có phúc lành gì mà được độ trước, cúi
xin Ngài chỉ bảo cho. Phật dạy: Các ông nên biết kiếp xưa
đã quá lâu, ta phải lấy thân làm thuyền để cứu bọn ông;
cũng do duyên lành ấy, mà nay ta độ cho bọn ông trước!
Các thầy lại thưa với Phật rằng:
- Kính lạy đức Thế Tôn, đời
trước Ngài cứu bọn ông ấy, việc đó thế nào cúi xin chỉ
giáo cho chúng con được biết?
- Các ông hãy để ý nghe cho kỹ!
Cũng ở Châu Diêm Phù Đề này, thời đó có một nước gọi
là Ba La Nại, vua nước ấy là Phạm Ma Đạt.
Ông Lặc Na Sà Gia là một nhà buôn,
hôm đó ra chơi nơi khu rừng gặp một người khóc và đương
thắt cổ tự tử! Ông tới nơi hỏi rằng:
- Anh tại sao thế? Thân người khó
được, mạng sống mỏng manh suy biến luôn luôn, nay còn mai
thác! Thôi, anh hãy cởi dây ra, đừng chết đi cho uổng, muốn
gì nói cho tôi nghe, nếu có thể giúp được, tôi xin giúp.
- Thưa ông! Thôi nghèo khổ quá!
Cùng cực khổ! Công nợ nhiều, hết phương kế sống! Chủ
nợ lại đòi sỉ nhục thậm tệ, nhà cửa ruộng nương họ
tịch thâu hết, tuy ông có tâm can tôi, nhưng sống không chỗ
dung thân, tôi định bỏ mạng ở đây cho hết khổ!
- Anh cởi dây ra, công nợ nhiều
ít tôi sẽ trả cho, đừng lo!
- Anh ta vui mừng quá! Cởi dây, rồi
theo về nhà. Ngày mai ra chợ để gặp các chủ nợ, bảo cho
họ biết sẽ trả, và dặn đến nhà ông Lặc Na Sà Gia.
Hôm sau họ đến đông quá, ông
trả tận gia tài mà chưa hết nợ, đến nỗi vợ con ông phải
đi ăn xin, cha mẹ anh em làng xóm đều ghét ông là kẻ cuồng
si, phá hoại gia nghiệp, để vợ con đói khổ!
Đương lúc ông bị cùng đường,
có bọn nhà luôn mời ông ra biển buôn một chuyến, ông nói:
- Tôi là một người hướng đạo
cho các bạn, lý ra tôi phải mua thuyền cho các bạn đi, hồi
này hết tiền thì các bạn tính sao?
Đáp: - Chúng tôi có năm trăm người,
xin bỏ tiền mua thuyền.
Sau họ góp nhau lại được rất
nhiều vàng đưa cho ông, ông mua thuyền một ngàn lạng; mua
lương ăn đường một ngàn lạng, sắm các đồ trên thuyền
một ngàn lạng. Còn bao nhiêu cho vợ con, và cấp đỡ cho anh
nhà nghèo nói trên.
Chiếc thuyền dầy khỏe bảy lần
ván, dùng bảy dây buộc neo trên bờ, rồi phát lệnh cho các
khách buôn để sửa soạn nhập hải, khi đến đông đủ,
ông lớn tiếng nói rằng:
- Ai không mến gia đình vợ con,
thân mạng, cho đến quốc gia thì đi, vì ra biển rất nhiều
nguy hiểm, nào sóng to gío lớn, cá Ma Kiệt, quỷ dạ xoa, rồng
độc, nói xong cắt một dây neo, bảy ngày cắt bảy dây.
Thuyền bắt đầu đi, biển cả
mênh mông, một trời một nước, hốt nhiên gặp sóng gió
lớn, làm cho thuyền nghiêng ngả chực đắm, mọi người đều
sợ hãi, khi đó kẻ dùng phao, dùng gỗ, người nhảy xuống
biển; người ở trên thuyền, trong số đó có năm người
thưa với ông rằng:
- Chúng tôi theo ông tới đây, giờ
chết sắp đến, mong ông cứu chúng tôi!
- Dạ, tôi nghe trong biện cả, không
bao giờ chứa nạp tử thi, vậy các ông nắm lấy tôi, tôi
sẽ tự sát thân này cứu các ông, nguyện đem công đức cầu
thành Phật, khi đó tôi sẽ lấy thuyền vô thượng chánh pháp
chở các ông sang qua bể lớn sinh tử trước.
Nói xong lấy dao đâm cổ chết,
đại hải bất nạp tử thi, ông thần biển dùng gió thổi
xác ông dạt vào bờ, bọn năm người được thoát chết trở
về nước.
Nói tới đây Ngài nhắc lại rằng:
- Tỷ Khưu các ông nên biết: Ông
Lặc Na Sà Gia thuở đó, chính là tiền thân của ta, còn năm
người bám vào xác chết nay là nhóm ông Kiều Trần Như năm
người, tới nay ta thành Phật, bọn ông được nghe pháp đắc
quả đầu tiên, là vì lý do ấy.
Nghe lời Phật nói, các vị đều
tán thán công đức của Phật vô cùng to lớn, ai nấy đều
gắng sức tiến tu, cúi đầu tạ lễ lui ra.