c
-
Kinh Hiền
Ngu
-
Thích
Trung Quán dịch
-
Phẩm
thứ bốn mươi
-
A NAN
TỔNG TRÌ
CHÍNH tôi được nghe: Một thời đức
Phật ở nước Xá Vệ, tại vườn Cấp Cô Độc, rặng cây
của Thái Tử Kỳ Đà.
Vào thời bấy giờ tôi là một
người thông mình nhất, có trí nhớ nhất, nên các vị Tỷ
Khưu sanh lòng nghĩ như vầy:
- Không rõ ông A Nan đời quá khứ
làm công đức gì? Mà nay được Tổng trì? Nghe Phật nói đến
đâu là nhớ đến đó, không quên một câu!
Các vị nghĩ thế rồi lên bạch
Phật rằng:
- Kính đức Thế Tôn! Ông A Nan đời
trước có công đức gì? Kiếp này được vô lượng Tổng
Trì như vậy? Cúi xin Ngài dạy bảo cho chúng con được rõ?
Phật: - Hay lắm! Các ông muốn biết
phúc đức Tổng trì của ông A Nan, hãy để ý nghe cho kỹ!
Đây cũng là một đời thuộc kiếp quá khứ, có một vị
Tỷ Khưu nuôi một bác Sa Di, ngày ngày bắt bác ấy, phải
chăm tụng kinh và đúng thời khóa. Nếu bác tụng niệm thời
khóa đầy đủ thì ông vui! Nếu trễ, hoặc tụng thiếu sót,
không đủ thời khóa, thì ông buồn, và quở trách!
Như thế nên bác Sa Di, lúc nào cũng
lo và buồn vì được ăn thì mất tụng; được tụng thì
mất ăn. Hôm nào đi khất thực về sớm thì tụng niệm đủ
khóa, hôm muộn thì mất khóa tụng kinh.
Không may ngày hôm đó người dân
ít cúng dàng, nên phải đi mãi gần trưa mà chưa đủ hai thầy
trò ăn, thành ra trễ khóa bị thầy mắng! Ngày hôm sau buồn
quá, vừa đi vừa khóc!
Ông trưởng giả thấy thế hỏi
rằng:
- Tại sao sư bác khóc thế?
- Thưa trưởng giả! Thầy tôi nghiêm
khắc quá! Ngày ngày bắt tôi tụng kinh định hạn theo thời
khóa; nếu hôm nào tụng đủ thời khóa thì Ngài hoan hỷ!
Nếu thiếu trễ thì bẳn gắt. Vì đi khất thực không có
nhất định, hôm nào người dân cúng dàng đông, thì về sớm,
tụng niệm thời khóa đầy đủ; hôm nào người dân ít cúng
dàng, phải đi mãi, về đến chùa bị trễ, thiếu khóa tụng
kinh, vì thế nên tôi khóc?
Trưởng giả nói: Vậy từ ngày
hôm nay trở đi, sư bác cứ đến nhà tôi, tôi xin cúng dàng
đầy đủ để khỏi lo việc ăn uống, cứ việc chuyên tâm
tụng kinh tu học!
Từ đó sư bác được cúng dàng
đầy đủ của ông trưởng giả, hàng ngày chuyên tâm tụng
kinh tu học, thời khóa lễ niệm hoàn toàn, cả hai thầy trò
đều vui vẻ!
Phật nhắc lại rằng:
- Tỷ Khưu các ông nên biết! Ông
thầy của bác Sa Di khi đó, là đức Phật Định Quang, còn
bác Sa Di là tiền thân của ta, ông trưởng giả cúng dàng
hằng ngày, nay là ông A Nan.
Do thời quá khứ ông làm hạnh tụng
kinh, nên kiếp này được phúc báo Tổng trì không quên một
câu kinh, hay một bài kệ, cho đến một chữ; do ta tuyên giảng
chánh pháp. Bấy giờ các vị Tỷ Khưu nghe Phật nói xong, ai
nấy đều vui vẻ! Khát ngưỡng công đức trì tụng, và cúng
dàng cúi đầu tạ lễ mà lui.