Thư Viện Hoa Sen
Unicode Standard

1.Phạm Thiên thỉnh Pháp
2.Thái Tử Ma Ha Tát Đỏa đem thân cho cọp ăn.
3.Hai người dòng Phạm Chí thụ pháp bát quan trai.
4.Đi ở lấy công cúng dàng.
5.Thần bể với người đi buôn.
6.Cầu tự.
7.Thái Tử Tu Xà Đề.
8.Cô Kim Cương
9.Tỷ Khưu Kim Tài
10.Hoa Thiên
11.Tỷ Khưu Bảo Thiên
12.Sàn Đề Bà La
13.Vua Từ Lực cho huyết
14.Hàng phục Lục Sư
15.Cứ Đà thí thân
16.Vua Đại Quang Minh
17.Ưu Ba Tư Na
18.Xuất gia công đức
19.Sa Di hộ Giới
20.Người không tai, mắt, mũi, lưỡi
21.Hai vợ chồng nghèo

22.Bà lão bán nghèo
23.Kim Thiên
24.Trùng Tín
25.Tán Đàn Ninh
26.Bố thí đầu
27.Bố thí mắt
28.Năm trăm người mù
29.Phú Na Kỳ
30.Ni Đề
31.Đại Kiếp Tân Ninh
32.Tỷ Khưu Ni Vi Diệu
33.Lê Kỳ Di
34.Thiết đầu La Kiện Ninh
35.A Du Ca
36.Bảy Lọ vàng
37.Sai Ma
38.Cái Sự
39.Đại Thí tát biển
40.A Nan Tổng Trì
41.Ưu Bà Tư
42.Con ngộ sát cha
43.Tu Đạt làm Tinh Xá
44.Lặc Na Sà Gia
45.Cá trăm đầu

46.Tịnh Cư Thiên
c
Kinh Hiền Ngu
Thích Trung Quán dịch

Phẩm thứ bốn mươi 
A NAN TỔNG TRÌ

CHÍNH tôi được nghe: Một thời đức Phật ở nước Xá Vệ, tại vườn Cấp Cô Độc, rặng cây của Thái Tử Kỳ Đà.

Vào thời bấy giờ tôi là một người thông mình nhất, có trí nhớ nhất, nên các vị Tỷ Khưu sanh lòng nghĩ như vầy:

- Không rõ ông A Nan đời quá khứ làm công đức gì? Mà nay được Tổng trì? Nghe Phật nói đến đâu là nhớ đến đó, không quên một câu!

Các vị nghĩ thế rồi lên bạch Phật rằng:

- Kính đức Thế Tôn! Ông A Nan đời trước có công đức gì? Kiếp này được vô lượng Tổng Trì như vậy? Cúi xin Ngài dạy bảo cho chúng con được rõ?

Phật: - Hay lắm! Các ông muốn biết phúc đức Tổng trì của ông A Nan, hãy để ý nghe cho kỹ! Đây cũng là một đời thuộc kiếp quá khứ, có một vị Tỷ Khưu nuôi một bác Sa Di, ngày ngày bắt bác ấy, phải chăm tụng kinh và đúng thời khóa. Nếu bác tụng niệm thời khóa đầy đủ thì ông vui! Nếu trễ, hoặc tụng thiếu sót, không đủ thời khóa, thì ông buồn, và quở trách!

Như thế nên bác Sa Di, lúc nào cũng lo và buồn vì được ăn thì mất tụng; được tụng thì mất ăn. Hôm nào đi khất thực về sớm thì tụng niệm đủ khóa, hôm muộn thì mất khóa tụng kinh.

Không may ngày hôm đó người dân ít cúng dàng, nên phải đi mãi gần trưa mà chưa đủ hai thầy trò ăn, thành ra trễ khóa bị thầy mắng! Ngày hôm sau buồn quá, vừa đi vừa khóc!

Ông trưởng giả thấy thế hỏi rằng:

- Tại sao sư bác khóc thế?

- Thưa trưởng giả! Thầy tôi nghiêm khắc quá! Ngày ngày bắt tôi tụng kinh định hạn theo thời khóa; nếu hôm nào tụng đủ thời khóa thì Ngài hoan hỷ! Nếu thiếu trễ thì bẳn gắt. Vì đi khất thực không có nhất định, hôm nào người dân cúng dàng đông, thì về sớm, tụng niệm thời khóa đầy đủ; hôm nào người dân ít cúng dàng, phải đi mãi, về đến chùa bị trễ, thiếu khóa tụng kinh, vì thế nên tôi khóc?

Trưởng giả nói: Vậy từ ngày hôm nay trở đi, sư bác cứ đến nhà tôi, tôi xin cúng dàng đầy đủ để khỏi lo việc ăn uống, cứ việc chuyên tâm tụng kinh tu học!

Từ đó sư bác được cúng dàng đầy đủ của ông trưởng giả, hàng ngày chuyên tâm tụng kinh tu học, thời khóa lễ niệm hoàn toàn, cả hai thầy trò đều vui vẻ!

Phật nhắc lại rằng:

- Tỷ Khưu các ông nên biết! Ông thầy của bác Sa Di khi đó, là đức Phật Định Quang, còn bác Sa Di là tiền thân của ta, ông trưởng giả cúng dàng hằng ngày, nay là ông A Nan.

Do thời quá khứ ông làm hạnh tụng kinh, nên kiếp này được phúc báo Tổng trì không quên một câu kinh, hay một bài kệ, cho đến một chữ; do ta tuyên giảng chánh pháp. Bấy giờ các vị Tỷ Khưu nghe Phật nói xong, ai nấy đều vui vẻ! Khát ngưỡng công đức trì tụng, và cúng dàng cúi đầu tạ lễ mà lui.