c
-
Kinh Hiền
Ngu
-
Thích
Trung Quán dịch
-
Phẩm
thứ ba mươi bảy
-
SAI
MA
CHÍNH tôi được nghe: Một thời đức
Phật ở nước La Duyệt Kỳ tại Tinh Xá rừng Trúc, với vô
số đệ tử ở đó.
Bấy giờ có một người dòng Bà
La Môn, nhà nghèo, tuy có chăm làm nhưng cũng không đủ ăn,
đủ mặc, anh nghèo ấy hỏi người ta rằng:
- Ở thế gian làm những hạnh gì
được phúc báu hiện tại?
Có người mách bảo rằng:
- Anh không biết ư? Hiện nay Đức
Phật xuất thế độ sinh, làm lợi ích cho tất cả muôn loài.
Ngài có bốn vị tôn đệ tử là: MA HA CA DIẾP, MỤC KIỀN
LIÊN, XÁ LỢI PHẬT, A NA LUẬT. Bốn vị Hiền Sĩ này, hay thương
những người nghèo đói, và tác phúc cho những chúng sinh đau
khổ.
Nếu ai chí tâm tin kính cúng dàng
những vị ấy, thì đời hiện tại này, muốn cầu gì cũng
được toại nguyện.
Anh chàng Bà La Môn nghe mọi người
đều nói như vậy, rất vui mừng! Tự đi làm thuê được
món tiền nhỏ đem về mua sắm các món ăn, sửa soạn trai
nghi trịnh trọng mời các vị Hiền Thánh Tăng đến nhà cúng
dàng với lòng thành kính, thiết tha cầu phúc báu hiện tại.
Vợ anh tên là Sai Ma (Tàu dịch: An Ôn).
Các vị tôn đệ tử tới nhà dùng
cơm xong, thuyết pháp cho vợ chồng anh nghe như sau:
- Tội phúc, như bóng theo hình, như
vang ứng tiếng, trồng nhân gì sẽ kết quả ấy. Muốn cho
tội chướng tiêu trừ, phúc đức lớn lao, phải biết tôn
kính ngôi Tam Bảo, thọ trì Tam Quy, Ngũ Giới; Bát Quan Trai
giới, bố thí, cúng dàng, thì đời hiện tại, hay tương lai
muốn cầu gì cũng được toại nguyện.
Vợ chồng cúi đầu lễ kính, xin
thọ trì Tam Quy, Ngũ Giới và Bát Quan Trai giới, truyền giới
xong các vị trở về Tinh Xá.
Bấy giờ vua Bình Sa vào rừng trở
về, gặp một người phạm tội bị trói treo trên đầu cột
dựng bên đường.
Người có tội ấy xin vua món ăn,
nhà vua nhận lời cho, nhưng về thành quên mất, chợt nhớ
ra thì trời đã tối; nhà vua sai người hầu hạ trong Hoàng
cung mang cơm cho tội nhân, nhưng không ai dám đi, họ thưa với
vua rằng:
- Tâu Bệ Hạ, giờ đã tối khuya,
mãnh thú; ác quỷ rất nhiều, chúng tôi thà chết ở đây
chứ không dám đi.
Nhà vua hết sức thương người
đó đói khổ, sai người ra ngoài thành báo cáo rằng:
- Đêm nay nếu ai đem món ăn cho
người có tội ở nơi mổ, thì nhà vua thưởng cho ngàn lạng
vàng!
Không ai dám đi, Sai Ma thường nghe
họ nói rằng:
- Nếu ai thọ phép Bát Quan Trai giới,
thì ma quỷ, ác thú không dám làm hại!
Mạnh dạn với một lòng tin vững
chắc, đến xin vua đi. Khi đi, nhà vua dặn: - Nếu được hoàn
toàn trở về, ta sẽ cho ngàn lạng vàng.
Ra đi, Sai Ma chí thành, chí kính
trì phép Bát Quan Trai, ra khỏi thành đã xa xa gặp một con
quỷ La Sát tên là Lam Bà, vừa lúc ấy nó mới sinh được
năm trăm quỷ con, đương lúc đói thấy Sai Ma muốn bắt ăn.
Nhưng Sai Ma trì trai, quỷ trông thấy sợ hãi không dám ăn,
quỷ hỏi Sai Ma rằng:
- Chị đi đâu? Có món ăn cho tôi
một chút!
- Sai Ma trao cho một chút món ăn,
tuy ít nhưng vì lực của quỷ nên cũng được no đủ.
Quỷ La Sát hỏi: - Chị tên chi?
- Tôi tên là Sai Ma!
Quỷ vui vẻ nói: - Hôm nay tôi sinh
cháu được lành mạnh, cũng do phúc của chị, mà tôi được
sống, lại được nghe danh hiệu tốt, nhà tôi có cái búa
vàng, xin đền đáp ơn chị, lúc về qua đây, chị nhớ vào
lấy.
- Dạ, chị có lòng tốt em xin nhớ
lời dặn.
Quỷ lại hỏi: - Bây giờ chị đi
đâu?
- Thưa chị, em mang thức ăn cho người
có tội ở nơi mổ!
- Tôi có một em gái cũng ở gần
đấy, tên là A Lam Bà, tôi gởi lời thăm và bảo cho biết:
Tôi mới sanh được năm trăm cháu, thân thể lành mạnh.
Sai Ma đi tới chỗ quỷ A Lam Bà
cũng nói như trên cho quỷ nghe.
A Lam Bà nghe xong vui vẻ hỏi:
- Chị tên chi?
- Em tên là Sai Ma!
Cô quỷ vui vẻ nói: - Chị tôi sinh
được lành mạnh, tên cô cũng tốt lành lắm, nhà tôi có
cái búa vàng, xin biếu cô, lúc về nhớ vào qua mà lấy.
- Dạ, quý hóa! Chị có lòng tốt
tôi xin nhận!
Cô quỷ lại hỏi: - Bây giờ cô
đi đâu?
- Thưa chị, theo lệnh nhà vua em
mang món ăn, cho tội nhân nơi mổ!
Cô quỷ A Lam Bà nói: - Tôi cũng
có một người em tên là Phân Na Kỳ ở gần đấy, tôi gởi
lời hỏi thăm.
Sai Ma từ giã cô quỷ, đi đến
chỗ quỷ Phân Na Kỳ, cũng đem lời hỏi thăm của hai bà chị
nói cho nghe, và nói thêm bà chị cả sinh được năm trăm cháu
đều vô sự. Được tin hai bà chị bình an rất vui vẻ và
hỏi:
- Cô tên chi?
- Tôi tên là Sai Ma!
- Tên cô tốt lành, và được tin
hai chị tôi mạnh khỏe, thực là quý hóa! Nhà tôi có cái
búa vàng xin biếu cô, lúc về qua nhớ vào lấy.
- Quý hóa, có lòng cho, tôi xin nhận.
Sai Ma đi một lát tới nơi chỗ
tội nhân, đưa món ăn và nói rằng:
- Nhà vua cho món ăn này, anh lấy
mà dùng cho khỏi đói!
Anh vui mừng! Nhận cơm, và cảm
tạ một cách rất tha thiết. Sai Ma trở về lấy ba cái búa
vàng, và đến nhà vua lấy thưởng một ngàn lạng vàng.
Từ đó vợ chồng Sai Ma được
giàu sang sung sướng, làm nhà cửa mua ruộng nương, nuôi đầy
tớ, nhân dân đến làm thuê rất đông.
Vua Bình Sa thấy Sai Ma là người
có đức, triệu vào cung cho làm quan đại thần, được lộc
nước ơn vua, nhà lại giàu thêm, từ đó lòng tín kính Phật
Pháp của Sai Ma càng tiến tới.
Một hôm Sai Ma sửa soạn trai nghi,
mời Phật và Sư Tăng về nhà cúng dàng.
Khi Phật dùng cơm xong Ngài lên tòa
thuyết pháp nói về phúc bố thí và phép trì giới, phép sinh
thiên.
Sai Ma nghe xong tâm ý sáng tỏ, dắc
quả Tu Đà Hoàn.
Bấy giờ tất cả mọi người dự
cuộc thuyết pháp này, ai nấy đều hoan hỷ, phát tâm cúng
dàng bố thí, giữ giới tu đức, cúi đầu lễ tạ mà lui.