c
-
Kinh Hiền
Ngu
-
Thích
Trung Quán dịch
-
Phẩm
thứ ba mươi lăm
-
A DU
CA
CHÍNH tôi được nghe: Một thời đức
Thế Tôn ở nước Xá Vệ, tại vườn Cấp Cô Độc cây của
Kỳ Đà.
Một buổi sớm ấy đức Phật và
tôi vào thành khất thực, gặp lũ trẻ con, đương nô nghịch
đất giữa đường, nó đắp một cái thành, có đủ nhà cửa
kho tàng thóc lúa bằng đất. Một đứa nó nhìn thấy Phật
có hào quang sáng, tự phát tâm cung kính, vui mừng! Khi Phật
đi tới nơi, nó chắp tay vái, và dâng một mẩu đất cúng
dàng.
Phật cầm lấy giao cho tôi, và dặn
tôi mang về bôi trên thềm nhà chỗ Ngài ngủ. Khi trở về
rừng Kỳ Hoàn, tôi đem đất làm theo lời Ngài dạy. Ngài
bảo rằng:
- A Nan vừa rồi đứa nhỏ hoan hỷ
cúng đất công đức ấy sau khi ta vào Niết Bàn, khoảng độ
trăm năm; nó sẽ được làm vua tên là A Du Ca còn các trẻ
nhỏ đồng bạn, được làm quan đại thần cai trị tất cả
các nước Châu Diêm Phù Đề; làm hưng long cho ngôi Tam Bảo
phân phát Xá Lợi, xây tám vạn bốn ngàn ngọn tháp, khắp
Châu Diêm Phù Đề cúng dàng ta.
Tôi vui mừng bạch Phật rằng:
- Kính lạy đức Thế Tôn! Đời
quá khứ Ngài tu công đức gì, mà được phú báu nhiều tháp
như thế? Cúi xin chỉ bảo cho chúng con được rõ?
- Phật dạy: - A Nan ông muốn biết
hãy nghe cho kỹ ta sẽ nói cho hay!
- Dạ, lạy đức Thế Tôn con xin
chú ý nghe!
- A Nan, thuở đời quá khứ đã
xa xưa, có một ông vua nước lớn tên là Ba Tắc Kỳ, cai trị
tám vạn bốn ngàn nước nhỏ, thời đó có đức Phật tên
là Phất Sa ra đời. Nhà vua và nhân dân tôn sùng đạo Phật,
thường ngày dâng lên bốn món cúng dàng thức ăn uống, áo
mặc, giường tòa, thuốc thang rất trịnh trọng. Nhà vua nghĩ
thầm như vầy:
- Đức Phật là phúc điền cõi
nhân gian thiên thượng, ai trồng nhân lành gì được kết
quả ấy, nhân dân nước ta thường được thấy Phật lễ
Phật; cúng dàng Phật, còn các nước nhỏ ở xa xôi, nhân
dân không biết nương đâu tu phúc, vậy ta hãy thuê người
vẽ hình tượng Phật, ban phát cho các nước để cúng dàng
cầu phước.
Nghĩ thế rồi gọi họa sĩ đến
chốn Phật, nhìn vẽ cho đúng tướng của Ngài. Song họ vẽ
mãi không thành. Sau đức Phật Phất Sa, Ngài sẽ tự vẽ lấy
một kiểu để cho họ họa lại.
Các họa sĩ cứ thế phóng ra được
tám vạn bốn ngàn bức rất đẹp, cũng giống như bức tranh
Ngài vẽ.
Vua Ba Tắc Kỳ đem tranh ấy ban cho
mỗi nước một bức, và truyền lệnh cho nhân dân các nước
đem hương hoa âm nhạc nghinh thỉnh rước về.
Vua quan nhân dân các nước, tuy được
bức tranh, nhưng lòng tôn kính cúng dàng như thấy đức Phật
hiện tại không khác.
- A Nan ông nên biết: Vua Ba Tắc
Kỳ thuở đó chính là tiền thân của ta đấy, do thời đó
thuê một thợ vẽ tám vạn bốn ngàn hình tượng đức Phật
Phất Sa, ban phát cho nhân dân các nước cúng dàng lễ lạy.
Bởi công đức ấy đời đời được làm Đế Chúa trong cõi
nhân thiên, sinh xứ nào thân thể cũng được đẹp đẽ tốt
tươi, đủ ba mươi hai tướng tốt và tám mươi vẻ đẹp,
đến nay thành Phật cũng do một trong công đức ấy; và sau
khi vào Niết Bàn được quả báo tám vạn bốn ngàn tháp.
Tôi và tất cả mọi người nghe
Phật nói xong, ai nấy đều vui vẻ phát tâm tu phúc cúng dàng,
cúi đầu tạ lễ lui ra.