c
-
Kinh Hiền
Ngu
-
Thích
Trung Quán dịch
-
Phẩm
thứ hai mươi
-
NGƯỜI
KHÔNG TAI, MẮT, MŨI, LƯỠI
KHI bấy giờ đức Thế Tôn ở nước
Xá Vệ tại tinh xá Kỳ Đà giảng thuyết chính pháp cho bốn
chúng.
Nước ấy có ông Trưởng Giả nhah
giàu sinh hạ năm cô con gái, không có con trai.
Giữa lúc vợ ông có mang thì ông
chết.
Luật nước: - Nếu ai không có con
trai, sau khi chết tài sản sẽ thuộc về Chánh phủ.
Sau khi ông Trưởng Giả nầy chết
chính quyền địa phương lại tịch biên tài sản. Người
con gái lớn của ông đến tâu vua:
- Tâu Bệ Hạ! Cha con mới chết,
không có con trai, nhưng hiện nay mẹ con đương có mang, không
rõ trai hay gái. Vậy xin bệ hạ khoan thứ cho một thời gian,
để mẹ con ở cữ xong, nếu là con gái, khi đó chính phủ
tịch thâu tài sản cũng không muộn, xin Bệ Hạ minh xét.
Vua Ba Tư Nặc, nghe lời cô tâu rất
có lý, khen phải và nói:
- Con nói có lý, phải lắm, ta sẽ
cho quan địa phương biết, không lo.
Cô bái tạ lui ra.
Chẳng bao lâu bà Trưởng Giả sinh
được đứa con trai nhưng không có chân, tay, tai, mắt, có
mồm, không lưỡi cũng như một cục thịt lại có nam căn
(buồi) nên họ cho là con trai, đặt tên là Man Từ Tỳ Lê.
Khi bấy giờ cô gái lớn lên tâu
vua và trình bày rõ cho ông nghe.
Vua nghe xong, ngẫm nghĩ hồi lâu
rồi nói rằng:
- Em con tuy thế nhưng cũng có thể
là con trai, vậy tài sản này em con có quyền được hưởng
hết, chính phủ sẽ không thâu biên nữa!
- Dạ! Đội ơn Bệ Hạ! Con xin cáo
lui!
Tuy thế nhưng cô vẫn buồn, vì
sao? Một đứa em chẳng ra giống người được hưởng cả
một gia nghiệp, con gái thực là vô ích, luật chi mà luật
lạ như vậy?
Cô giận thân gái đớn hèn, luật
nước bất công, từ đó bỏ nhà đi hầu hạ các phu chủ
nhà khác, một cách kính trọng từ tốn, khi nấu ăn, khi dâng
nước, chẳng khác đứa ở gái nhà họ.
Gần đấy có ông Trưởng Giả thấy
cô như vậy tới hỏi:
- Con ơi! Nhà con giàu có, đâu con
phải đi hầu hạ người, đạo vợ chồng nhà ai, có lễ phép
của nhà ấy, tại sao con làm thế?
- Thưa bác, cha con chết rồi! Của
cải đầy kho tài sản rất nhiều, sinh hạ được năm chúng
con là gái, gia nghiệp này phải nộp cho chính phủ, chúng con
không có quyền an hưởng. May sao mẹ con mới sinh được đứa
em trai, lại không có tai, mắt, mũi, lưỡi, tay chân, nên nhà
vua cho em con được làm chủ ăn hương của này, con gái thực
là vô ích nên con buồn mà làm thế!
- Thôi con đừng buồn làm chi, muốn
thoát thân con gái, đời sau được thân nam tử trượng phu,
con đi cùng bác đến yết kiến Phật.
- Dạ! Bác cho con đi cùng.
Tới chốn Phật cúi đầu làm lễ
xong, ông Trưởng Giả bạch Phật rằng:
- Kính lạy đức Thế Tôn! Man Từ
Tỳ Lê có phước duyên gì, được sinh vào nhà giàu sang, và
không biết có tội gì mà không có tai, mắt, mũi, lưỡi, cúi
xin Ngài chỉ bảo cho chúng con được rõ.
Phật dạy: - Trưởng Giả muốn
biết chuyện ấy, ta sẽ vì ông mà nói.
- Dạ! Con xin chú ý nghe!
- Trưởng Giả! Việc này về đời
quá khứ, có hai anh em con ông Trưởng Giả, người anh tên
là Đàn Nhã Thế Chất, người em tên là Thi La Thế Chất.
Người anh nết na trung chính thành
thực và hay làm hạnh bố thí, cứu đỡ kẻ bần cùng cô
lộ, bởi thế nên trong nước đều kính nể tôn trọng, sau
nhà vua dùng ông làm chức Bình Sự để xử đoán những việc
kiện tụng trong nước.
Luật pháp nước ấy thời đó,
những người vay nợ không phải viết văn tự, nếu ai có
việc gì chỉ đến quan Bình Sự chứng nhận cho là đủ.
Ông Thi La Thế Chất nhà giàu hay
cho vay nợ lấy lãi, hôm đó có người lái buôn đến vay ông
một số tiền lớn để đi buôn, ông đồng ý cho vay. Ngày
giao tiền ra tòa Bình Sự, ông đem theo đứa con trai nhỏ của
ông, vì ông chỉ có một mình nó.
Ông thưa rằng: - Thưa anh Bình Sự!
Người lái buôn đây, vay em một số tiền ngần này, để
ra biển buôn bán, anh chứng nhận cho, nếu tôi không may chết
thì số tiền này trả về cho con tôi.
Bình Sự gật đầu nói: Được,
không sao, chú cứ yên tâm cho vay, chỉ cốt sao họ đi buôn
được tốt lành trở về là hơn!
Qua thời gian không lâu Thi La Thế
Chất chết, người lái buôn ra bể không may gặp trận bão
đánh đắm thuyền mất cả, nhưng anh ta bám được một khúc
gỗ trôi giạt vào bờ, thoát chết về nước nhà!
Người con ông Thi La Thế Chất biềt
tin ông lái buôn vay tiền của cha mình, ra biển bị đắm thuyền
được thoát chết trở về, song biết rằng bị tổn hại
mất cả, nên không đòi nợ.
Khi đó có một người lái buôn
khác thương tình anh buôn bán thất bại, cho anh mượn một
số tiền đi buôn chuyến nữa. Lần này đi gặp sự tốt lành
trở về được lãi rất nhiều, chở đầy thuyền các quý
vật ở hải ngoại về, nào là vàng bạc châu ngọc vân vân.
Chuyến này anh được phát tài,
mời anh em họ hàng thân quen, ăn uống vui mừng trả các món
nợ, nhưng món nợ của ông Thi La Thế Chất to quá anh thầm
nghĩ rằng:
- Chuyến trước ta về, không thấy
con ông ta đòi hỏi gì, một là lúc ta vay cậu còn bé quá
không nhớ, hai là thấy ta buôn thua lỗ mà không hỏi, vậy
ta hãy thử xem cậu ta còn nhớ hay không, thì biết.
Hôm đó anh ta mặc áo mới đẹp
cỡi ngựa đi chợ, tới chợ gặp cậu con trai ông Thi La Thế
Chất, cậu hỏi:
- Tát Bạt! Hồi này nghe biết anh
buôn bán phát tài, hôm nay mang tiền trả số nợ của cha tôi
ngày trước có phải không?
Anh giả đò, ngẩn ngơ ra một lúc,
rồi đáp rằng:
- Thực thế ư? Tôi không rõ, cậu
lầm đấy không phải đâu, hay là ai? Cậu về mở sổ coi?
Anh dùng mưu để quỵt số tiền
nợ, về nhà lấy một viên bảo châu đến nhà ông Bình Sự
nói với bà ấy rằng:
- Thưa bà! Tôi có vay của ông Thi
La Thế Chất một số tiền nhỏ, bây giờ con ông ta đòi trả,
đối với gia đình tôi không thể trả được, vậy tôi xin
biếu bà viên ngọc này, trị giá mười vạn, nếu cậu ấy
kiện tôi thì bà nói với quan lớn, bác đơn đi, để tôi
không phải trả số nợ ấy!
Đáp: - Quan lớn nhà tôi trung trực
lắm anh ạ, tôi không dám nói đâu!
Anh ta năn nỉ mãi thí dỗ bà một
cách khéo léo, bà bùi tai nói: Thôi anh để đó về đi, mai
lại đây tôi trả lời.
Đến tối quan lớn về, bà đem
chuyện đó nói nhưng ông ta gạt phắt đi, rồi nói rằng:
- Bà chỉ lôi thôi! Điều thứ nhất
nó là cháu tôi, và chẳng tôi là người trung chính thành thực
nên nhà vua mới cử làm chức Bình Sự, không làm càn thế
được đâu, mai nó lại đây bà cho lính đuổi nó ra.
Anh lái buôn buổi sáng mai đến.
Bà nói rằng: Không được đâu
anh ạ! Tôi có nói nhưng quan không nghe, trả lại anh viên ngọc.
Anh lái buôn ngẫm nghĩ hồi lâu,
đưa thêm hai viên ngọc nữa rồi nói:
- Thưa bà lớn! Cũng là một việc
nhỏ, bà chỉ mất một lời nói, mà được ba mươi vạn đồng,
cậu ấy là chấu của ông, dẫu có thắng kiện được số
tiền thường của tôi bà cũng chẳng được gì vào tiền
đó, xin bà hoan hỷ nhận cho viên ngọc này, thưa bà ngọc
này đắt lắm và hiếm lắm, bà để cho các cậu, các cô
sau này có hơn không?
Bà nghe êm tai và lòng tham của bà
nổi lên, nhận liền và hứa rằng:
- Anh cứ yên tâm, tôi sẽ thu xếp
bằng xong.
Đến tối quan lớn về, bà nói
năn nỉ mãi, nhưng Ngài không nghe, ông gắt nói:
- Không có lý như vậy, tôi là một
người có tin cho thiên hạ, nếu tôi làm điều gian dối ăn
hối lộ, thì hiện đời này họ không tin tôi, hơn nữa đời
sau tôi sẽ bị đau khổ nhiều kiếp.
Nói xong ông đứng lên vào phòng
nghỉ.
Lúc đó bà mới sanh được một
cậu con trai chưa biết đi.
Bà cũng giận bế con theo vào phòng
nói rằng:
- Tôi với ông kết duyên với nhau
hai thân như một, gặp việc gì dẫu chết cũng không bỏ nhau
và cũng không làm trái ý nhau, huống đây là một việc nhỏ,
tôi nói với ông hết lời mà ông không nghe, thì tôi còn sống
làm chi nữa, nếu ông không giúp tôi việc này, tôi sẽ giết
đứa con tôi trước, sau tôi tự sát thân tôi cho qua đời.
Bình Sự nghe vợ nói tắt cổ như
người bị nghẹt, muốn nuốt vào không được, khạc ra thì
vướng! Thầm nghĩ:
- Ta có một đứa con, nếu chết
thì gia nghiệp này giao phó cho ai? Nếu theo ý muốn của đàn
bà làm trái pháp luật, hiện đời này không ai tín dụng,
đời sau sẽ bị khổ, khó tả xiết.
Một việc khó giải quyết cho ông
quá! Không thể từ chối được, ông phải tắc lưỡi nhận
lời, rồi đáp:
- Thôi bà cứ yên tâm.
Thấy ông đã vui lòng nhận lời,
nên bà rất vui vẻ! Sớm mai anh lái buôn đến bà tươi cười
nói:
- Việc đó quan đã nhận lời cho
anh rồi đấy! Hôm qua tôi phải làm ráo riết quan mới nhận,
chứ chẳng dễ đâu.
Lái buôn nghe bà nói nét mặt tươi
hơn hớn!
- Dạ! Thưa bà lớn, quí hóa lắm
muôn đội ơn bà! Dạ xin phép bà cháu về!
- Phải anh về, cứ an tâm đừng
lo.
Ngày mai anh lái buôn sớm rửa mặt
mặc áo mới đẹp đeo rất nhiều vàng ngọc trên mình cỡi
voi đi chợ. Cậu con ông Thi La Thế Chất thấy anh ra cách lắm
tiền, nhiều của thầm nghĩ rằng:
- Có lẽ anh lái buôn hôm nay đem
tiền ra trả mình đây!
Nhưng không! Không thấy anh nói gì,
có vẻ làm lơ, cậu tới nơi hỏi: - Tát Bạt! Món tiền cha
tôi anh trả đi chứ?
- Tôi không nhớ vay lúc nào cả!
Nếu vay tất phải có ai chứng kiến chứ?
- Anh quên rồi quan Bình Sự chứng
kiến.
Nói xong hai người đua nhau đến
quan Bình Sự.
- Thưa bác, anh này có vay của cha
con một số tiền đi buôn, bác làm chứng, lúc ấy con cũng
ở đó, thực thế xin bác xét.
Bình Sự nói: - Cháu quên đấy,
việc này bác không biết, thôi cháu ạ, đừng kiện tụng
lôi thôi nữa.
- Không! Thưa bác lúc đó bác bảo
với cha con rằng: "Được không sao! Chú cứ an tâm cho họ
vay!" Bác không lấy tay chỉ vào số tiền ấy là gì, nay bác
lại bảo là không biết!
Bình Sự nói: - Bác là người xử
đoán cho toàn quốc, có lẽ nào bác làm trái pháp, cháu chớ
nói nhiều nữa.
- Thưa bác! Bác là người trung chính
nên nhà vua cử bác làm Bình Sự, người trong nước tin dụng
bác, tôi là cháu ruột của bác mà bác xử phi lý như vậy
nữa là người ngoài, bác còn làm oan uổng đến đâu. Thôi!
Cháu cũng không biết nói sao, hư thực đời sau sẽ biết.
Nói tới đây đức Phật nhắc lại
cho ông Trưởng giả biết rằng:
Trưởng giả ông nên biết! Quan
Bình Sự thuở đó nay chính là Man Từ Tỳ Lê, không tai, mắt,
mũi, lưỡi, hỗn độn như vậy. Bởi một câu nói dối ngày
đó phải đọa vào địa ngục lớn, chịu khổ không cùng,
khi thoát khỏi địa ngục, trong năm trăm đời chịu thân hỗn
độn như vậy do cũng hay làm việc bố thí nên sinh vào nhà
phú quý sang trọng và được làm tài chủ. Sự báo ứng của
thiện ác dẫu cho lâu bao nhiêu kiếp, cũng không xóa nhòa được.
Vì thế các ông cũng nên chăm chỉ giữ gìn thân miệng ý
cho cẩn thận, chớ tạo ác nghiệp.
Tất cả đại chúng nghe Phật nói
xong, có người đắc sơ quả cho đến tứ quả, cũng có người
phát tâm vô thượng Bồ Đề, ai ai cũng vui mừng kính mến
đức Phật làm lễ mà lui.