c
-
Kinh Hiền
Ngu
-
Thích
Trung Quán dịch
-
Phẩm thứ mười
ba
-
VUA
TỪ LỰC CHO HUYẾT
CHÍNH tôi được nghe: Một thời đức
Phật ở nước Xá Vệ tại vườn Kỳ Hoàn buổi sáng ấy,
bầu trời êm ả, thả làn gió nhẹ qua những hàng cây vi vút;
buổi trà nước dâng Phật vừa xong, tôi (A Nan) ra khoảng rừng
vắng tọa thiền dưới gốc cây tự nghĩ như vầy: Đức Phật
ra đời biết bao người được nhờ ơn tế độ, thế giới
thanh bình, nhân dân an lạc, cây cỏ xinh tươi, muôn loài hớn
hở, là do nhờ đức hóa của Ngài, lại nghĩ rằng: Nhóm ông
Kiều Trần Như trồng nhân lành gì? Nương nhân duyên gì? Cửa
từ bi thuyết pháp cứu sinh, bọn ông được vào trước? Trận
mưa cam lồ bắt đầu bọn ông được tắm trước? Nghĩ xong
tôi đứng dậy về Tịnh Xá đem ý nghĩ trên bạch Phật, Phật
bảo tôi rằng:
- A Nan, nhóm ông Kiều Trần Như
đã một lần bị chết đói, vì lòng từ bi nên ta trích huyết
trong người ra cho các ông ấy uống, bởi thế nay được nghe
pháp trước, giải thoát trước.
- Kính lạy đức Thế Tôn! Vì duyên
gì mà các ông ấy bị đói? Tại sao không ăn các món khác
lại phải uống huyết mới sống? Cúi xin Ngài nói lại cho
con và đại chúng đây được rõ!
Phật dạy rằng: - A Nan! Ông muốn
biết câu chuyện ấy hãy chú ý nghe: Thuở đó tới nay tính
số kiếp A Tăng kỳ đã quá lâu, cũng Châu Diêm Phù Đề này,
có một ông vua nước lớn, tên là Di Già La Bát La (Tàu dịch:
Từ Lực) cai trị tám mươi bốn ngàn nước nhỏ, hai vạn
bà phu nhân, một vạn quan đại thần, nhà vua từ bi khoan hậu,
đủ bốn tâm bình đẳng, thương dân giúp vật, thường đem
mười điều lành giáo hóa, trong nước được thanh bình an
lạc, muôn phương kính nể.
Thời ấy có các loài Dịch Quỷ,
hay đi bắt người để uống máu ăn tiết, chứ không sống
bằng cơm gạo, ngô, khoai.
Những người dân thuở đó theo
lệnh của nhà vua bắt buộc ai cũng phải tu mười điều lành,
giữ thân miệng, ý thanh tịnh. Vì thế bọn ác quỷ không
dám đến gần, không thể bắt ai ăn được, nên chúng bị
đói, chỉ còn da bọc xương, khí lực đã gần tuyệt. Bấy
giờ có năm con quỷ đến tâu vua rằng:
- Tâu bệ hạ: Chúng tôi sống bằng
sự ăn uống khí huyết của loài người. Nhà vua dạy dân
tu theo mười điều lành; vì họ tu theo mười điều lành,
nên có các thiên thần ủng hộ, chúng tôi không dám bắt ăn
thịt, bị đói đã lâu, chỉ còn chờ chết. Vậy nhà vua làm
hạnh từ bi há không thương lũ chúng tôi sao?
Nhà vua nghe quỷ nói, trong tâm rất
cảm động, hỏi rằng:
- Ngoài máu thịt người các ngươi
dùng gì?
- Tâu Đại Vương máu thịt người
là món chính, ngoài ra không dùng món gì có thể bảo tồn
được thể xác.
Vì quá thương họ đói, nên nhà
vua lấy dao khoét mình ra năm lỗ rồi nói:
- Máu của ta đây các ngươi lấy
bát lại hứng mà uống.
Bọn quỷ vui sướng quá! Đương
đói, tranh nhau cầm bát lại vừa hứng vừa uống, uống xong
lạy tạ xin về.
Nhà vua nói: - Hãy khoan! Ta bảo đã:
Các người bị nghiệp báo làm thân quỷ là do đời trước
ham uống máu ăn thịt chúng sinh, lại thêm lòng tham sẻn, nên
rán tu theo mười điều lành, tương lai ta thành Phật ra sẽ
lấy Pháp thân và huyết giới, định, huệ, để trừ tâm
tham dục ba độc đói khát cho lũ ngươi, và sẽ đưa lũ ngươi
tới chỗ an vui vĩnh viễn.
Tới đây đức Phật nhắc lại
rằng:
- A Nan! Nên biết: Vua Từ Lực thuở
đó chính là tiền thân của ta đây, năm quỷ dạ xoa, nay là
nhóm ông Kiều Trần Như năm người. Thuở đó ta hứa độ
cho bọn ông ấy trước, nên nay các ông ấy được nghe thuyết
pháp trước, và được giải thoát trước.
Bây giờ, tôi và đại chúng được
nghe câu chuyện đời quá khứ của Ngài và năm ông, ai ai cũng
sợ toát mồ hôi, với lòng đại bi của Ngài, với chí sắt
đá của Ngài ai mà bì kịp, rồi cùng nhau lễ tạ lui ra.