-
.
-
Kinh Hiền
Ngu
-
Thích
Trung Quán dịch
-
Phẩm
thứ mười hai
-
SÀN
ĐỀ BÀ LA
CHÍNH tôi được nghe: Một thời đức
Phật ở nước La Duyệt Kỳ, tại rừng Trúc khi Ngài mới
thành Phật bắt đầu độ nhóm ông Kiều Trần Như cả thảy
năm người, sau độ cho anh em ông Uất Tỳ La Ca Diếp, ngàn
người, độ người đã nhiều được thoát khổ cũng lắm.
Bấy giờ nhân dân nước La Duyệt
Kỳ vui mừng được bậc đại Thánh Nhân xuất thế, ai ai
cũng ca tụng khen ngợi đức Thế Tôn: Một đấng cứu thế,
biết bao chúng sinh được hàm ân thoát khổ, hơn nữa Ngài
còn hóa phục được những tà đạo trở lại theo Ngài, thực
là một việc lại còn khó hơn. Họ lại khen nhóm ông Kiều
Trần Như và anh em ông Uất Tỳ La Ca Diếp với các vị đại
đức Tỷ Khưu khác, đối với đức Thế Tôn chẳng hay đời
trước có duyên gì? Trống pháp mới đánh đã được nghe
trước, nước cam lồ được uống trước.
Các Tỳ Khưu thấy họ ca tụng như
vậy liền đem chuyện ấy lên thưa với Phật.
Phật nói: - Đó không chi lạ đâu!
Ta với các ông ấy đã có lời thệ nguyện từ đời quá
khứ: Nếu Ta được thành Phật, Ta sẽ độ cho các ông ấy
trước.
Các Thầy thưa rằng: - Kính lạy
Ngài! Thuở xưa Ngài thệ nguyện thế nào, cúi xin nói cho chúng
con được rõ.
Phật dạy: - Muốn biết sự tích
Ta với các ông ấy đời quá khứ, hãy để ý nghe cho kỹ
Ta sẽ nói cho hay: Đời quá khứ cách đây đã lâu lắm có
đến vô lượng vô biên A tăng kỳ kiếp không thể dùng tâm
suy nghĩ và lời nói mà tính được. Cũng Châu Diêm Phù này,
có một nước lớn gọi là Ba La Nại, ông vua nước ấy tên
là Ca Lợi cũng thời đó có một vị đại tiên tên là Sàn
Đề Bà La và cả thảy năm trăm đệ tử ở trên một quả
núi tu theo phép nhẫn nhục.
Một hôm nhà vua nước ấy cùng
với phu nhân, thể nữ, quần thần vào núi để du ngoạn:
Săn bắn các thú vật, bày các cuộc vui, uống rượu, ăn thịt,
các thể nữ múa hát, làm cho nhà vua vui tai, thích mắt, thỏa
thích với dục lạc, rồi tiệc rượu, nhà vua nằm nghỉ nhọc
dưới gốc cây, thừa cơ ấy các cô rủ nhau đi xem hoa trong
rừng, tới một hang núi, thấy ông Sàn Đề Bà La đương ngồi
yên tĩnh có vẻ trầm tư suy xét, các cô này thấy ông đạo
mạo với nét mặt siêu phàm, ngoài cuộc trần tục, nên các
cô sinh lòng kính trọng! Hái các thứ hoa tung lên cúng dàng
rồi ngồi xúm lại xung quanh để nghe thuyết pháp.
Khi hết hơi men nhà vua thức dậy,
nhìn xung quanh không thấy một người con gái nào hầu cạnh,
ông nổi giận quá đứng phắt dậy, cùng với bốn ông quan
đại thần đi tìm, một lát tới chỗ ông Tiên, thấy bọn
các cô đang ngồi vây quanh trước sau, nhà vua cất tiếng la
lớn, các cô này sợ hãi chạy dạt ra, nhà vua tới trước
chỗ ông Tiên hỏi rằng:
- Nhà ngươi đã đắc định Tư
Không chưa?
- Thưa chưa được.
- Nhà ngươi đã được Tứ Vô lượng
Tâm chưa?
- Thưa chưa được.
Nhà vua lớn tiếng nạt rằng:
- Từng ấy công đức đều nói
chưa được, như vậy, nhà ngươi có hơn gì kẻ phàm phu, thế
mà dám ngồi chung với những đứa con gái này ở nơi vắng
vẻ tin sao được?
Ông Tiên lặng yên không đáp lời
nào hết, nhà vua lại hỏi:
- Ở đây người là người thế
nào? Tu đạo gì?
- Thưa! Tôi tu theo hạnh nhẫn nhục!
Nhà vua có vẻ tức giận rút kiếm
ở sau lưng ra nói:
- Nhà ngươi tu nhẫn nhục ư! Nhẫn
nhục để ta thử xem ngươi có nhẫn nhục đựợc không?
Nói xong chém phắt hai cánh tay ông
Tiên rơi xuống đất, rồi hỏi tiếp:
- Đã nhẩn nhục được chưa?
Tiên đáp: - Nhẫn nhục được!
Ông laị chém phát hai nhát vào hai
vế đùi nhả ra, rồi hỏi tiếp:
- Đã nhẫn nhục được chưa?
- Nhẫn nhục được!
Nhà vua lại xẻo hai tai và mũi trông
rất ghê sợ. Tất cả quan quân thể nữ, nhìn thấy nhà vua
quá ư ác nghiệp với ông Tiên ai cũng sám đen mặt lại, nhưng
không dám can ngăn, vì sợ cơn ghen của ông đương bộc phát,
song họ nhìn thấy ông Tiên nét mặt bình tĩnh không chút biến
đổi.
Nhà vua đứng ngước mắt nhìn xem
ông Tiên này có phản kháng với mình gì không? Nhưng không.
Ngay giờ phút ấy quả đất tự
nhiên rung động sáu lần, năm trăm vị tiên đệ tử theo Ngài
tu học bay vót lên hư không ngó xuống hỏi rằng:
- Lạy thầy! Thầy bị đau khổ
như vậy có khỏi mất tâm nhẫn không?
Đáp: - Tâm ta vẫn bình tĩnh và
cũng là tăng thượng duyên cho tâm nhẫn của ta lại càng thêm
vững chắc!
Tới đây ông vua đã từ từ hạ
cơn ghen, nhìn thấy ông Tiên vẫn thản nhiên, sự nhẫn đã
thế, lại còn sự đau cũng không thấy hoài tâm, dịu giọng
hỏi:
- Nhà ngươi tự nói tu phép nhẫn
nhục lấy gì làm bằng cớ, cho có sự thậ?
Đáp: - Ta không nói nhà vua cũng
thấy được sự thật của ta, một là ta không khuất phục
dưới thế lực áp bức bất minh thiếu nhận xét, hai là ta
không quan tâm đến lưỡi kiếm của nhà vua chém ta, và ta
cũng không có ác niệm gì đối với sự hung tàn của nhà
vua, muốn biết rõ sự thật ta sẽ nguyện rằng: Nếu quả
ta có thực hành đạo nhẫn nhục, huyết sẽ biến ra sữa,
thân sẽ bình phục như cũ.
Đại Tiên nói xong, huyết tự nhiên
biến ra sữa, thân thể lại hoàn toàn như xưa.
Nhà vua thấy sự nhẫn nhục của
đại tiên hiển nhiên quá! Cảm động quá rùng mình, sởn
gáy, sợ toát mồ hôi! Là mình đã quá ư 讦#243;ng
giận với tâm mê chấp tham dục nếu ta không xin lỗi sẽ
bị chiêu họa.
Nhà vua vội vất kiếm xuống đất,
quỳ trước mặt đại tiên thưa rằng:
- Thưa đại Tiên, chúng tôi hiểu
lầm, vì quá si mê nên hôm nay đối với Ngài một cách quá
đáng, vô nhân đạo, cúi xin Ngài tha thứ nhận lòng thành
sám hối của tôi.
Đại Tiên đáp: Hôm nay nhà vua cũng
vì nữ sắc, quá giận dùng kiếm chém ta tâm nhẫn của ta
như đại địa, ta thề rằng sau khi ta được thành Phật ta
sẽ dùng tuệ đao, chém ba cái độc, tham, sân, si cho nhà vua
trước.
Nhà vua thấy Đại Tiên đã hoan
hỷ tha thứ, và nhận lời tạ lỗi của mình, vái chào ra
về.
Lúc ấy trong núi có các bộ Long,
Vương,
bộ quỷ thần thấy vua Ca Lợi vô cớ làm huỷ nhục vị Đại
Tiên, tức giận nổi cơn lôi đình làm cho mây khói u ám rợp
trời, sấm sét vang dội, ý muốn hại vua và đánh chết họ
hàng nhà vua cho bằng hết.
Đại Tiên thấy thế ngửa mặt
lên trời nói rằng:
- Các ông nên buông lòng bao toả
khắp muôn loài, nếu có thiện chí với tôi, bênh tôi, thì
xin đừng làm hại nhà vua!
Từ đó vua Ca Lợi, tự hạ mình
xuống như người đệ tử tôn kính Đại Tiên như thầy, luôn
luôn đến thăm viếng cúng dàng, cũng có lúc mời về vương
cung giảng dạy.
Thời ấy cũng có một bọn Phạm
Chí chừng ngàn người tu theo tà đạo, thấy vua Ca Lợi kính
trọng biệt đãi vị Đại Tiên, sinh lòng ghen ghét thuê người
lấy phân trát lên toà ngồi của Đại Tiên, lúc vắng mặt,
đã nhiều lần nhưng không biết rõ kẻ nào có tâm nham hiểm
xấu xa, một thái độ đê hèn; sau cùng do sự điều tra chắc
chắn của nhà vua, bắt được những kẻ gian ác đem ra tra
hỏi, chúng tự xưng là bọn Phạm Chí mướn. Lập tức vua
Ca Lợi hạ lệnh bắt hết nhóm Phạm Chí lại cung môn.
Đại Tiên vốn lòng từ bi và đương
thực hành đạo nhẫn nhục, nên xin vua tha tội cho họ. Trước
nhà vua và đại chúng, Đại Tiên phát thệ rằng :
- Tôi vì chúng sinh tu hạnh nhẫn
nhục tích góp công phu không lười mỏi, để cầu thành Phật,
sau khi được thành tựu, tôi sẽ lấy nước pháp trí tuệ
tẩy trừ cho hết trần cấu uế dục lũ các người này được
trong sạch trước.
Tớ⩠đây Phật nhắc lại cho tôi
hay rằng:
- A Nan! Ông Sàn Đề Bà La thuở
đó chính là tiền thân của ta, vua Ca Lợi nay là ông Kiều
Trần Như, bốn quan đại thần thuở đó nay là bốn vị Tỷ
Khưu cùng nhóm với ông năm người, còn ngoài đạo Phàm Chí
lúc đó nay là ông Uất Tỳ La Ca Diếp và ngàn vị Tỷ khưu
này.
Thuở đó ta thề nguyện độ cho
các ông ấy trước, nay ta thành Phật nên các ông ấy được
độ trước. Như vậy biết lời thề nguyện không sai.
Khi đại chúng nghe Phật nói xong,
ai nấy đều vui mừng, tán thán hạnh nhẫn nhục của Ngài
thực là hy hữu, rồi cùng nhau lễ tạ lui ra.