-
Kinh Hiền
Ngu
-
Thích
Trung Quán dịch
-
Phẩm
thứ mười
-
HOA
THIÊN
CHÍNH tôi được nghe: Một thời đức
Phật ở nước Xá Vệ, tại rừng cây của ông Cấp Cô Độc
và Thái tử Kỳ Đà, cùng với những vị Tỷ Khưu lớn, cả
thảy một ngàn hai trăm năm mươi vị tại đó.
Nước Xá Vệ khi ấy có một người
Hào Trưởng, bà vợ của ông năm đó sinh được cậu con trai,
đầu tròn, mặt vuông, khôi ngô tuấn tú tươi đẹp. Giữa
lúc sinh cậu, trên trời tự nhiện hoa rơi xuống đầy sân,
nhân điềm tướng này ông bà đặt tên cho cậu: Phất Ba Đề
Bà. Tàu dịch "Hoa Thiên".
Dân làng ai cũng khen ông bà nhiều
phúc đức, sinh được người con quý. Hào Trưởng vui mừng!
Nuôi cậu một cách sung sướng, hy vọng sau này làm nên danh
giá cho gia đình chủng tộc, nên ông bà không lúc nào rời
lòng yêu dấu cậu, luôn luôn làm những phúc lành để hướng
cho cậu. Song tính nết cậu cũng ngoan ngoãn hiếu kính cha mẹ,
lại có trí óc minh mẫn và hiền hậu. Đối với mọi người
trong nhà như hàng xóm, không làm mất lòng ai bao giờ, lại
hay có tâm giúp đỡ người, nên được nhiều người kính
mến, xa gần đều cảm phục.
Sau khi lớn tuổi học hành tiến
đạt, một hôm theo người thân tín đi cúng dàng Phật. Tới
chốn Phật, nhìn thấy Ngài có oai đức phi thường đầy đủ
tướng từ bi, quan minh chói sáng, tự phát lòng kính ngưỡng,
vui mừng hớn hở rồi thầm nghĩ rằng:
- Người ta sinh trên đời, được
gặp Phật là một sự khó, những người được hạnh ngộ,
là túc duyên lắm.
Nghĩ xong cậu tới trước Phật,
thụp lạy thưa rằng:
- Kính lạy đức Thế Tôn! Chúng
con không biết có phước lành gì hôm nay được tới đây
chiêm ngưỡng Ngài, cúi xin Ngài từ bi giáo hóa cho chúng con
được biết lối tu hành thoát khổ, đời đời được an
vui sung sướng.
Phật nói: - Hay lắm! Ngươi có duyên
lành, muốn được an vui lâu kiếp, hãy ghi nhớ những lời
ta nói:
- Con người phú quý hoặc bần tiện,
cũng do tự mình tạo tác, gây nhân ngũ giới được sinh làm
người, tạo mười điều lành được sinh thiên, tham xẻn
đọa làm quỷ đói, sát hại sinh mạng sân si phải đọa địa
ngục, tà kiến vô nhân đạo làm loài súc sinh v.v…
Cậu nghe xong như người đói được
ăn, khát được uống, bạch Phật rằng:
- Kính lạy đức Thế Tôn, ngày
mai chúng con thành kính sửa trai nghi, cúi xin Ngài và các vị
Thánh Tăng dời gót ngọc tới nhà con dùng ngọ và thuyết
pháp để cho cha mẹ con, họ hàng con, được ân triêm công
đức.
Phật nói: - Con có lòng thành kính
Ta và Tăng chúng sẽ chứng lòng cho.
Cậu ta lễ tạ lui ra, về nhà trình
bày cùng cha mẹ công việc mời Phật ngày mai, thì hai ông
bà rất vui vẻ! Đêm ấy cả nhà đều tấp nập bày tòa trải
chiếu tới sáng mới xong, trong nhà chưa sửa soạn được
các món ăn, ông bà liền hỏi cậu:
- Bây giờ phải làm những món gì
con?
Cậu đáp: - Thưa mẹ! Việc ấy
để con lo liệu, mẹ không phải lo!
Khi đức Phật tới, do phúc đức
của Hoa Thiên hóa hiện ra những tòa ngồi, bằng thất bảo,
nơi nằm, nơi nghỉ, trang nghiêm vô cùng tốt đẹp. Phật và
Tăng chúng thăng tòa ngồi yên tĩnh, thì các món ăn ngon lành
tự nhiên đầy đủ hiện ra.
Sau khi dùng cơm xong, đức Phật
thuyết Pháp nói về "Tứ Diệu Đế". Hoa Thiên và cả nhà
được chứng quả Tu Đà Hoàn.
Sau khi đức Phật về Tịnh Xá.
Hoa Thiên xin cha mẹ theo Phật xuất gia cầu đạo giải thoát,
vì ông bà đã hiểu đạo, nên thuận lòng cho cậu đi theo
Phật tu hành, cậu từ tạ cha mẹ đến Tinh Xá cúi đầu lễ
Phật xong thưa rằng:
- Kính lạy đức Thế Tôn! Xin Ngài
từ bi hoan hỷ cho con được xuất gia nhập đạo tu hành, vì
đã được sự đồng ý của cha mẹ con.
Phật nói: - Thiện Lai Tỷ Khưu.
Ngài nói dứt lời, tóc trên đầu
Hoa Thiên tự nhiên rụng hết, áo mặc tại mình biến thành
áo cà sa, thành một hình tướng Sa Môn, tu hành gắng gỏi
chẳng bao lâu đã chứng quả A La Hán.
Thấy việc của Hoa Thiên, tôi (A
Nan) lấy làm lạ, nên tôi tới trước Phật làm lễ bạch
rằng:
- Kính lạy đức Thế Tôn! Tỷ Khưu
Hoa Thiên thuở quá khứ làm phước gì, lúc sơ sinh có hoa trên
trời bay xuống, khi cúng dàng Phật tự nhiên lại có giường
tòa và các món ăn, cúi xin Ngài chỉ giáo để chúng con được
rõ.
Phật nói: - A Nan ông muốn biết
chuyện của Hoa Thiên hãy lắng nghe ta nói cho ông hay.
Dạ! Chúng con xin chú ý nghe!
Đời quá khứ cách đây đã quá
xa xưa, thuở đó có đức Phật hiệu là Tỳ Bà Thi. Phật
ứng thế độ sinh, thường thường cùng Tăng chúng vào các
làng ấp để giáo hóa, những nhà tôn quý và nhân dân đem
các món ăn và dụng cụ ra cúng dàng. Lúc ấy có một người
nhà nghèo thấy họ sùng kính cúng dàng cầu phước trong lòng
tuy hoan hỷ, nhưng hận mình nghèo, không có gì dâng cúng để
làm duyên cho tương lai, anh liền hái hoa cỏ bên lề đường,
một lòng thành kính lễ lạy tung lên trên chư Tăng rồi đi.
A Nan chính người nghèo cúng hoa
thuở đó, nay là Tỷ Khưu Hoa Thiên, đấy cũng do đời quá
khứ có lòng tin kính cúng hoa chí tâm cầu nguyện từ đó
tới nay đã trải qua chín mươi mốt kiếp. Hoa Thiên được
phước báu sinh vào thế giới nào thân thể cũng tốt đẹp,
ý muốn dùng gì cũng được đầy đủ; thức ăn uống giường
tòa các dụng cụ nghĩ đến thì tự nhiên có, và lúc sơ sinh
có hoa trên trời bay xuống, do phước duyên đó mà nay được
đắc đạo.
A Nan! Tất cả chúng sinh chớ coi
sự cúng dàng nhỏ mọn mà khinh thường, xem Hoa Thiên thì tự
biết.
Bấy giờ tôi và tất cả đại
chúng nghe Phật nói xong ai nấy đều vui mừng tạ lễ mà lui.