-
Bác gắng tăng thêm tốc độ.
-
Dạ.
-
Gắng tăng thêm nữa.
-
Dạ.
Người
tài xế bặm môi nhíu sát hai lông mày vào nhau. Những nếp
nhăn hằn lên, khổ sở. Tôi chong mắt nhìn ra trước xe. Những
cánh đồng trải rộng, trải dài, lác đác có thôn ấp nấp
sau những lũy tre. Chúng nằm bất động, cản ngăn tầm mắt
khiến tôi có cảm tưởng là xe vẫn còn chạy chậm. Tôi muốn
giục thêm bác tài nhưng tự nhiên thấy mình khiếm nhã. Tôi
đã giục nhiều lần rồi. Giục thêm, có khác nào bảo rằng
bác ta thiếu thiện chí hay kém tài năng.
Tôi
ngồi chồm ra trước, làm như tư thế đó giúp cho xe chạy
mau hơn. Tôi rung những ngón tay tưởng như điều đó làm cho
chiếc xe cũng sốt ruột mà gắng chạy nhanh hơn. Rặng núi
thấp có những rẫy sắn rẫy đậu nằm bắc thang trên sườn,
từ nãy giờ vẫn chưa vượt qua. Tôi muốn bất chấp xã giao
lên tiếng giục bác tài chạy mau hơn nữa, nhưng chợt nhìn
xuống cây kim đỏ chỉ tốc độ tôi phát hoảng : 110 cây
số giờ. Ðó là tốc độ nguy hiểm đối với đoạn đường
này. Là đùa với Thần Chết và đi kề cái chết.
Tôi
lẩm nhẩm nghĩ : "Ðằng nào cũng trễ rồi. Hôm nay đã
16 tháng chín. Xe không thể chạy về đêm. Trưa ngày 17 là
hết. Là xong hết..." Tôi cảm thấy nóng nơi khóe mắt.
Tôi cảm thấy nước mắt đang tụ tập về điểm lệ nhưng
tôi cố ngăn không chúng họp thành giọt. Tôi cắn răng, cầm
chắc sự can đảm trong bàn tay trái nắm chặt.
Chợt
xe phanh gấp một tiếng két nhức tai. Tiếng bánh xe lết trên
mặt đường. Người tôi nhảy chồm lên, ngã nhào tới trước.
Nhưng tôi hoàn toàn không có chút hoảng sợ. Tôi bình tĩnh
đến mức độ lạ lùng. Tôi sửa lại tư thế ngồi, dựa
lưng ra nệm và chậm rãi ra lệnh :
- Thôi
bác chạy chậm lại. Tám mươi đến chín mươi cây số thôi.
Tôi
không cần biết cái hãm phanh vừa rồi có nguyên do nào. Mọi
nguyên do đều vô ích khi không sửa chữa được Thực tại.
Tôi nhắm mắt lắng nghe hơi thở của mình. Trong trí óc tôi
có tiếng kêu. "Chương ơi! Chương ơi!", tiếng kêu của tiềm
thức tôi. Không có tiếng đáp lại. Vĩnh viễn từ nay sẽ
không còn tiếng đáp lại.
Tôi
lần mở xắc lấy ra tờ chương trình. Năm chữ "Ðại giới
đàn Phước Huệ" in màu chữ đỏ. Những danh từ xa lạ. Lật
trang sau...
Ðiều
kiện thọ giới Sa-di :
Thuộc
hai thời công phu
Thuộc
hai cuốn luật tiểu
Ðiều
kiện thọ giới Tỳ-kheo :
Ðã
thọ Sa-di ít nhất hai năm
Ðủ
hai mươi tuổi đời.
Thuộc
hai thời công phu và bốn cuốn luật tiểu.
Phải
có đầy đủ y bát, tọa cụ và đãy lọc nước.
Những
điều kiện này đang ràng buộc Chương. Ðang thắt cột Chương
vào một tập thể lớn có qui luật, nơi đó Chương xóa bỏ
Quá Khứ của anh. Nơi đó Chương sẽ là một cái lá trong
nhiều cái lá, một cành cây giữa những cành cây, một hạt
bụi lẫn lộn trong hằng hà sa số hạt bụi. Và tôi, Trâm,
người yêu của anh sẽ không còn chiếm nửa linh hồn anh,
ba phần tư linh hồn anh, bốn phần năm linh hồn anh... mà tôi
rút gọn lại chỉ còn là một chúng sinh xếp đồng đẳng
với muôn triệu chúng sinh trước đôi mắt anh. Tôi tham lam
hơn, Chương ơi! Tôi không chịu được ý niệm Dân chủ, tôi
ghét cái cân của ngành Luật pháp bởi tôi không chịu đồng
đẳng với ai, tôi phải chiếm chỗ cao hơn hoặc là tôi đoạn
tuyệt.
Mà
anh có đi tu thật không? Có thể là con Như nó lầm không?
Em nhận được thư hỏa tốc của nó bảo đích xác là có
tên anh trong danh sách những người nhận giới trong Ðại giới
đàn. Có thể có sự trùng tên không? Em không hi vọng lắm.
Khó có hai người cùng mang tên Lại Tăng Chương.
Như
nó gởi luôn cho tôi tờ chương trình. Ngày 17 tháng 9 Quí Sửu,
sáu giờ : Hưng tác thượng phan, khai chung bản, khai kinh
bạch Phật. Tôi chẳng hiểu nói cái gì trong đó. Ðoán
lờ mờ là có treo cờ, đánh chuông, tụng kinh. Chắc không
sai mấy, 8 giờ : Tấn đàn Sa-di. Chắc có nghĩa là truyền
giới cho mấy ông Sa-di. 12 giờ : Quá đường. Có phải
nghĩa là đi qua phòng ăn để thọ trai? Có thể là không phải
vậy. Mặc kệ. Chiều ngày 19 và sáng ngày 20 : Tấn đàn
Tỳ-kheo. Lễ truyền giới cho Tỳ-kheo kéo dài lâu hơn chắc
bởi cấp bực tu trì cao hơn. Chẳng biết Chương sẽ nhận
giới ở cấp bực nào.
Tôi
hỏi bác tài :
- Bác
dự tính chạy hết tốc lực thì tối nay nghỉ ở đâu?
- Theo
cái đà này thì chúng ta phải nghỉ đêm tại Sông Cầu.
- Sông
Cầu là chỗ nào?
- Giữa
Qui Nhơn và Nha Trang.
- Chỗ
đó có khách sạn không?
- Không
hi vọng có.
Tôi
định hỏi thêm "Nếu không có khách sạn thì ngủ ở đâu
và đậu xe ở đâu" nhưng trí óc tôi lười biếng quá rồi,
tôi không muốn đặt câu hỏi nữa. Thà để trí óc trống
rỗng, trắng bệch còn hơn là bắt nó nghĩ suy lấy lệ.
Con
đường chạy dài, xe vượt quá một cánh đồng thì bắt gặp
một xóm làng. Những ngôi nhà tranh đứng hiu quạnh bên cạnh
những bụi chuối bụi sả trông thật buồn. Tưởng chừng
như những ngôi nhà bỏ hoang nếu nhìn quanh quất đâu đấy
không thấy một con chó đang nằm khoanh nơi cháy bếp, một
con gà giò ốm lỏng khỏng đi thơ thẩn nơi vạt nước hay
một bà lão gầy gò da mặt nhăn nheo đang nhíu mắt nhìn ánh
nắng rung rinh.
Chương
sống cô đơn từ những ngày nhỏ. Gia đình anh là một thảm
kịch : Cha mẹ ly dị nhau, cha cưới vợ riêng và mẹ đi lấy
chồng. Anh trở thành đứa trẻ mồ côi bởi vì về ở với
cha thì không chịu được dì ghẻ, về ở với mẹ thì không
chịu được dượng ghẻ. Cha và mẹ anh khi cùng ở với nhau
thì điều khiển một nhà xuất nhập cảng lớn, khi ly dị
nhau thì trở nên hai nhà xuất nhập cảng còn lớn hơn xưa.
Trong việc tái lập gia đình, hai người đều tỏ ra gặp được
hạnh phúc. Tóm lại chỉ có Chương mới là kẻ bất hạnh
cho dù cha và mẹ anh đều nài nỉ anh về ở với mình, và
ở với người nào thì anh cũng được chìu đãi sung sướng.
Chương sống tự lập ngay khi vào Ðại học. Khi ra trường,
anh xin đi dạy học ở một tỉnh miền trung.
Gia
đình tôi và gia đình Chương quen nhau từ nhiều năm vì Ba
mẹ tôi cũng mở hãng xuất nhập cảng. Cảm tình giữa chúng
tôi biến thành tình yêu và sóng gió trong gia đình Chương
khiến tôi càng yêu anh nhiều hơn. Tôi thấy tôi có bổn phận
đối với Chương, giúp đỡ và an ủi anh. Chương chỉ còn
có tôi ở trên đời để yêu ngoài cái đam mê suy tưởng
Triết học. Yêu tôi, nhưng khi ba mẹ tôi đề cập đến hôn
lễ thì Chương tỏ vẻ ngại ngùng.
- Hôn
lễ, đó là nghi thức cần thiết. – tôi nói.
Chương
gật đầu :
- Ðúng
vậy,
- Nhưng
sao anh...
- Tại
vì... Tại vì...
Tôi
đoán biết tại vì sao rồi. Ba mẹ tôi giàu lớn còn anh thì
hiện thời đang đứng sắp hàng theo chỉ số. Phải đi nhích
tới từng bước. Nếu không muốn để cho đồng tiền cám
dỗ thì mắt phải chăm chăm nhìn lên những chữ Lễ nghĩa,
Liêm sỉ, Ðạo đức. Chương yêu tôi mà không dám cưới tôi.
Ngoài ra, những hình ảnh của cuộc hôn lễ linh đình ngày
cha anh đi cưới mẹ anh đã ám ảnh anh. Chính tôi đã được
nhiều lần ngồi nhìn say mê những bức hình chụp đám cưới
ấy. Cha anh mặc áo thụng gấm có thêu những cái hoa to bằng
cái bát úp. Má anh đội khăn màu vàng như một nàng công chúa.
Xung quanh hai người là cả một rừng áo gấm và một bầy
công chúa xinh đẹp như nhau. Bây giờ thì những chữ Song Hỉ
bị bẻ ra làm đôi, mỗi người cầm giữ một nửa. Chương
không thuộc về một bên nào. Anh lửng lơ ở nơi biên giới,
ở nơi ranh giới, ở no men’land , ở chỗ đáng lẽ
không có người.
Tôi
nói :
- Nhưng
em không thể đến sồng với anh mà không hôn lễ.
- Anh
biết.
- Biết
mà vẫn cứ để vậy?
- Anh
không có lối thoát.
- Ba
mẹ em không thể đợi anh lâu.
- Chắc
là anh mất em.
Từ
ngày anh ra miền trung, tôi làm gan không biên thư cho anh nữa.
Tôi đợi sự hồi tâm của anh. Thì đột nhiên có bức thư
khẩn cấp của Như.
- Bác
liệu có thể chạy xa hơn Sông Cầu không?
- Thưa
cô chắc không được. Giờ này mà mình còn leo đèo Cù mông
thì không hi vọng đi vượt quá Sông Cầu.
- Cù
Mông là cái gì?
- Cái
đèo lớn nằm giữa tỉnh Bình Ðịnh và tỉnh Phú Yên.
- Sao
mà lắm đèo lắm ải vậy?
- Miền
Trung mà cô. Hết đèo đến ải.
Y như
cuộc đời của Chương. Y như mối tình của chúng tôi. Người
bình dân hát rằng :
"Thương nhau tam tứ núi cũng trèo, thất
bát sông cũng lội cửu thập đèo cũng qua". Ðó là những
sông những núi những đèo của Thiên nhiên, dẫu cao dẫu sâu
dẫu trắc trở mà với quyết tâm người ta vẫn có thể vượt
được. Chỉ cần thời gian. Với núi đèo do con người tạo
ra thì vượt qua không phải dễ. Và Chương đang chọn một
lối vượt qua của anh.
Tôi
ngủ lại đêm ở Sông Cầu. Ðêm thật đen và thật buồn.
Thành phố nằm bẹp dí xuống mặt đất, nhà thấp và mặt
biển liếm sát bờ cát. Không thấy một sự cố gắng vượt
lên. Hạnh phúc xuề xòa. Hạnh phúc cao một thước năm ngang
vòng tay ôm. Hạnh phúc cao một thước sáu ngang đôi môi hôn.
Hạnh phúc trong giây phút hiện tại, trong đêm tối an nghỉ,
giữa hai tràng đạn bắn vu vơ, giữa hai quả hỏa tiễn câu
vu vơ... Chương ơi anh coi thường thứ hạnh phúc trần gian
này, anh ngước nhìn lên cao hơn, anh rướn mình lên cao hơn.
Sau
một đêm ngủ chập chờn, mới mờ sáng chiếc Falcon đã lại
lướt gió, nuốt vội đường trường. Những cánh đồng còn
chìm trong một biển sương trắng đục mênh mông. Những toán
dân vệ đi thành hàng lặng lẽ trên những bờ ruộng thấp,
mũi súng chĩa xuống đất. Một đêm tối bất trắc đã qua,
mọi người đón nhận ánh sáng mặt trời, vui mừng như giữa
những thời xa xưa loài người còn cư ngụ trong hang đá.
Xe
nhẫn nại bỏ lui lại những xóm làng. Xe hớn hở lượn theo
vòng đèo, xe mê mải bò lên những dốc cao. Ánh nắng đã
lên, nhuộm hồng những tàu lá cau, nhuộm vàng những ruộng
lúa. Tôi không có cách nào trì níu thời gian, chiếc kim đồng
hồ cứ lặng lẽ quay vòng và khi xe tôi ngút hơi đậu lại
chân núi nơi địa điểm của giới đàn thì mặt trời đã
lên cao.
Trễ
giờ rồi. Tôi không còn hi vọng nắm giữ lấy đôi tay Chương
và đổ ra những giọt nước mắt để bắt anh lưỡng lự,
khí giới của tôi chỉ có thế. Tôi hơ hãi leo lên triền
núi, đặt chân bất kể lên những viên đá gập ghềnh. Những
bụi me đất, những đám lá dang lá bìm bìm bò vô tư dưới
chân những cây mít cao. Lối đi thoai thoải rải rác lá vàng,
lẩn quất dưới những tàn cây âm u.
Leo
được nửa dốc, tôi mệt quá ngồi bệt xuống một tảng
đá. Ðằng nào thì cũng đã trễ rồi. Bóng người lao xao
ở đỉnh núi, di động rộn ràng. Tiếng tụng kinh chậm rãi,
tiếng mõ gõ nhịp đều đều được máy phóng thanh chuyền
vang xuống núi. Tôi gượng đứng dậy bước tiếp. Vài người
lên xuống cùng chia với tôi lối đi hẹp. Tôi bước lên những
bực cấp xây bằng đá. Tôi vịn tay lên đường lan can bằng
xi măng. Tôi bước lên những bước cuối cùng.
Người
đi dự lễ mặc áo dài nghiêm trang đứng nhấp nhô ỡ dãy
nhà trù, ở hiên nhà khách, ở sân chùa chen chúc bụi trúc
khóm tùng. Tôi len vào giữa những thân người, tôi luồn vào
giữa những thân cây. Tôi đi lần tới chánh điện. Uy nghi
lặng lẽ, một tượng Phật lớn thếp vàng ngồi tĩnh tọa
trên đài cao. Phía dưới nhiều vị sư đắp y vàng ngồi nghiêm
trang sau những chiếc bàn thấp sắp dàn ra hai bên. Nơi bàn
giữa dưới chân tượng Phật, một vị Ðại lão hòa thượng
đang chậm rãi cân nhắc từng tiếng giữa cái im lặng mênh
mông, cái im lặng mắc kẹt dưới những góc bàn chân ghế,
cái im lặng rung rinh trên đầu người :
- Các
giới tử ! Phật vì đại sự nhân duyên mà ra đời cho nên
nói ra không lường pháp môn, tám vạn bốn ngàn diệu nghĩa
... (tôi đang nhích tới để nhìn cho rõ mặt vị Ðại lão
hòa thượng) ... tóm lại không ngoài ba môn học là giới,
định, huệ. Song huệ do định mà phát, định nhờ giới mà
sinh, công năng sinh ra giới ... Các bậc Thánh nhờ giữ giới
mà chứng Bồ đề, chư Phật do nơi giới mà thành Chánh giác.
Tôi
đưa mắt nhìn sang đám đông gần ba trăm vị sư trẻ đang
quì trật tự trước lễ đài, cúi đầu lắng tai. Không cần
hỏi ai tôi cũng biết đó là những ông Sa di. Tôi vội vàng
rời chỗ đứng đi lần về phía giới trường đó.
Những
ông Sa-di mặc áo tràng màu xám. Vì giới trường hẹp, họ
sắp thành mười mấy hàng, mỗi hàng gần hai mươi ông. Tôi
điểm mặt từng người một để tìm khuôn mặt của Chương.
Hàng
đầu : một, hai, ba, tư, năm ... mười ba, mười bảy... Không
có.
Hàng
nhì : một, hai, ba, tư ... mười lăm, mười sáu. Không có.
Hàng
ba : một, hai ... năm ... bảy ... mười hai ...
Hàng
tư : một, hai ... tám ... chín ......
Tim
tôi đập rộn ràng. Lạy Trời đừng có Chương. Sự thể
sẽ không quá chậm đâu miễn là không có Chương trong đó.
Tôi sẽ chấp nhận mọi điều kiện của Chương, tôi sẽ
không cần đám cưới linh đình, tôi sẽ ở cạnh Chương giúp
anh vượt qua những khổ não chập chùng đang bủa vây anh.
Tôi sẽ quày xe lại đi ngay ra Trung tìm anh, tôi sẽ tự lái
xe lấy và lần này kim tốc độ sẽ chỉ tám mươi cây số
là cùng, bởi chưng tôi yêu đời, bởi chưng tôi quý trọng
sự sống.
Hàng
chín : một, hai... tám... mười bảy... Không.
Hàng
mười : một, hai... mười bốn, mười lăm... Không.
Hàng
mười một : Một... Tim tôi nhói lên. Mắt tôi hoa đi. Tôi
vội bấu tay vào khung cửa. Chương đó. Rõ ràng là Chương
đó. Tôi nhìn anh trừng trừng. Anh cúi đầu lắng nghe pháp
ngôn của Hòa Thượng.
- Nay
các vị nguyện bỏ thế tục theo phép xuất gia, vượt khỏi
thường tình là không lạy cha mẹ. Song các vị phải nhớ
bốn ân đức lớn trong giờ phút này phải chuyên tỉnh lễ
tạ, về sau không còn lạy nữa.
Có
tiếng phát ra từ loa phóng thanh :
- Giới
tử xoay về hướng Bắc lễ tạ bốn ơn.
Những
tấm lưng cúi xuống, quì lạy, đứng lên, rồi lại nhịp
nhàng cúi xuống, cuồn cuộn như những lượn sóng nhấp nhô.
Lạy Tạ cha mẹ! Phải lắm, cha mẹ "sinh thành chi đức",
công lao như bể trời. Tôi nghe người ta nói "cát ái từ
thân", nhưng cát ái từ thân đâu phải chỉ có cắt đứt
tình thương đối với cha mẹ. Nơi những quả tim kia chỉ
có tình thương cha mẹ thôi sao? Chương ơi, thế em không có
một chỗ đứng nào trong trái tim của anh sao? Sao anh không
lẩm nhẩm nói tiếp lời Hòa thượng rằng : "Còn riêng
con, con xin lạy thêm một lạy để tạ từ..." Không, không,
anh tha lỗi cho em, em không dám đòi hỏi một cái lạy của
anh. Tình yêu không có nghĩa gì hết. Ðối với cha mẹ, từ
giờ phút này anh đã xin cắt đứt bổn phận rồi mà. Bốn
cái lạy cuối cùng hướng về cha mẹ trả nghĩa sinh thành.
Từ nay dù cha mẹ anh có từ trần, anh cũng không được quyền
quì lạy trước bàn thờ nữa. Anh đã cắt đứt mọi dây
liên lạc tìm cảm, cắt đứt mọi bổn phận riêng tư, như
cái cây đã bứt lìa hết mọi lớp rễ chằng chịt bám vào
lòng đất và thay vào đó, cây sẽ nhú ra những lớp rễ mới,
bám vào những sinh môi mới. Em thuộc vào sinh môi cũ của
anh. Ðã cắt đứt lìa rồi. Hai giọt nước mắt lặng lẽ
lăn trên má tôi.
Cùng
với các vị Sa-di, anh vừa tụng niệm bốn lời thệ nguyện
vừa quỳ lạy liên hồi:
Chúng
sinh vô biên thệ nguyện độ
Phiền
não vô tận thệ nguyện đoạn
Pháp
môn vô lượng thệ nguyện học
Phật
đạo vô thượng thệ nguyện thành.
Anh
lạy vụng hơn mọi người, luôn luôn quỳ gối chậm hơn và
đứng dậy cũng chậm hơn. Có hồi vướng víu gấp gáp, anh
lúng túng sắp ngã. Nhưng anh đã gượng lại được. Nhìn
anh quỳ lạy mà lòng em xót xa. Quỳ lạy là cái hình thái
khiêm tốn cùng cực, hạ mình cùng cực, là xóa bỏ cái ngã
mạn to lớn mà ngoài đời, trước kia anh đã dựng lên với
tất cả niềm kiêu hãnh. Bây giờ, ở giữa chốn này, anh
xếp lại đôi cánh đại bàng.
Giọng
trầm trầm của Hòa thượng chủ lễ :
- Các
giới tử, cái y này tiếng Phạn gọi là Ca sa. Mặc y này có
thể giải thoát tham, sân, si... Tôi nay trao y này cho các vị,
các vị phải gia pháp mà thọ trì.
Tiếng
Hòa thượng vừa dứt, mỗi Sa-di lần mở chiếc y vàng mới
tinh còn nguyên lằn xếp choàng vào người, choàng ra ngoài
chiếc áo xám đang mặc. Gần ba trăm vị vươn tay duỗi vai,
xốc cổ vuốt lưng... đã tạo ra một sinh hoạt rộn ràng.
Nhiều vị lúng túng trong việc tháo cái dải áo và cột lại
dải áo. Nhiều vị vội vàng, xỏ tay lộn ngược. Chương
là một trong những người lúng túng. Ngoài đời anh vẫn vậy.
Anh như con hải âu bay vượt trùng dương, thách thức bão tố,
nhưng để đứng trên boong tàu thì chỉ làm trò cười cho
lũ thủy thủ độc ác nhỏ nhen.
Một
vị Tỳ kheo đứng cạnh đó đã tiến lại choàng chiếc y
vàng lên vai anh. Vị đó còn ân cần buộc dải áo giúp anh
và vuốt thẳng bâu áo. Xin cảm tạ vị Tỳ kheo rộng lòng
lân mẫn. Chương hôm nay chỉ còn quý vị để giúp đỡ, để
an ủi. Ngày trước đôi mắt tôi chọn ca-vát cho anh. Ðôi
tay tôi chọn bít-tất cho anh. Mũi tôi chọn nước hoa cho anh.
Hôm nay thì những món kể trên trở thành kỷ niệm. Hòa thượng
lúc nãy có trao giới tướng :
- Các
ông suốt đời không đeo tràng hoa thơm, không xoa ướp dầu
thơm vào người, không xem nghe ca múa hát xướng, không ngồi
giường cao, không tham chứa vàng bạc...
Mọi
giới cấm đều không nặng đối với Chương. Khi ở ngoài
đời anh cũng chỉ bị nhuộm màu đời một cách lợt lạt.
Luôn luôn anh là kẻ phong phú trong suy tưởng mà bần cùng
trong hưởng thụ.
Khi
các vị Sa-di đã tề chỉnh y vàng đứng sát cạnh nhau thì
cái quang cảnh giới trường bỗng sáng rực hẳn lên. Màu
vàng rực rỡ, màu của tâm niệm giải thoát, màu của Ðông
Nam Á Châu tràn đầy ánh nắng và tràn đầy khổ đau. Chương
bây giờ đã hòa mình vào cái khối màu vàng kia rồi. Anh lẫn
lộn trong đó, anh biến mất trong đó, không thể chỉ nhìn
sau lưng mà biết được anh, không thể chỉ nhìn dáng đi mà
biết được anh. Mà bây giờ cho dù có nhìn rõ mặt, thì anh
cũng đã không còn là anh nữa rồi. Anh đã thay đổi khác
rồi.
Tiếng
chuông trống đổ hồi chấm dứt buổi lễ. Các Sa-di sắp
hàng một đi vòng trước sân chùa, đi theo một hành lang dài
để về các liêu. Từ một góc hoa viên, đoàn nhã nhạc bốn
người mặc áo đen dài luân phiên nhau thổi những điệu kèn
thật buồn. Tôi rời chỗ đứng, đi ra phía hành lang, ẩn
mình dưới một gốc trắc bách diệp.
Ðoàn
Sa-di lần lượt đi qua, áo vàng rực rỡ, mắt nhìn xuống
đất, chân bước khoan thai. Tiếng kèn thánh thót, tiếng kèn
nỉ non như dẫn dụ gót chân, như nâng nhẹ gót chân, những
gót chân trần chạm nhẹ trên nền xi măng.
Một
vị Sa-di đi qua, gương mặt nông dân nặng và chắc. Tiếp
tới một vị nét mặt ngây thơ, tuổi chưa đến 18. Một vị
mày rậm và dài, mắt xếch như môn sinh của một Thiếu lâm
tự. Một vị gầy gò mảnh khảnh tuổi có đến 30. Một vị
đẫm thấp mập mạp dáng khoan dung yêu đời. Một vị da mặt
đen đúa lấm tấm nhiều mụn. Chương lững thững đi tới
kia. Luôn luôn nét mặt anh rạng rỡ và dáng dấp uy nghi. Không
một cử động dư. Anh đi ngang qua chỗ tôi đứng. Ánh sáng
nơi khuôn mặt bất động làm tôi bỗng nhiên bối rối kinh
sợ. Tự nhiên tôi quỳ xuống.
Hành
động bất ngờ khiến có người lao xao di chuyển gần tôi.
Họ đoán một biến động, phòng ngừa một bạo động. Tôi
phải giơ tay ra hiệu cho họ yên tâm. Tôi không muốn xáo động
những bước chân của Chương. Lúc nãy tôi có ý định đợi
khi anh đi qua tôi sẽ khẽ gọi tên anh. Tiếng gọi sẽ khua
động cả tâm thức anh, sẽ chấn động cả tâm linh anh, sẽ
phá đổ cả cái mặt biển bình lặng của tâm hồn anh hiện
tại. Tôi tự tin bởi tôi biết tôi ngự trị nơi cái vùng
trời Quá Khứ của anh. Nhưng khi nhìn ánh sáng nơi khuôn mặt
bất động của anh, tôi vụt thấy tôi là kẻ bại trận.
Vô nghĩa, phù du là tình yêu của một người đàn bà, là
chính ngay người đàn bà. Trời ơi! Một con phù du vừa có
ảo vọng ngông cuồng là vỗ cánh lên để làm giật mình
một con sư tử.
Bóng
của Chương đi khuất, nối tiếp theo là những bóng khác,
cũng chậm rãi đều đặn theo một nhịp điệu êm êm, mê
hoặc của giọng kèn nỉ non. Tôi vẫn cứ quỳ đó bất động,
bất lực, cảm thấm thía lần đầu tiên thân phận phù du
của mình.