Khi
chàng dũng sĩ về đến chân núi thì trăng cũng vừa lên. Trăng
mười chín soi sáng cảnh núi rừng cô tịch. Ánh trăng nhấp
nháy đùa giỡn trên lá câỵ Ðêm thu mát lạnh. Cảnh vật
hình như không có gì đổi thay sau bảy năm xa cách. Cảnh vật
tuy không xa lạ, nhưng cũng không thân mật chào đón người
cũ từ phương lạ trở về. Chàng dũng sĩ dừng lại ở chân
núi, nhìn lên.
Trước
mặt chàng, con đường mòn lên núi đã bị đôi cánh cửa
tùng khép chặt. Chàng đưa tay cố đẩỵ Nhưng hai cánh cửa
kiên cố vẫn im lìm không lay chuyển dưới sức mạnh của
đôi cánh tay chàng. Chàng lấy làm lạ. Ngày xưa chẳng bao
giờ sư phụ chàng lại cho đóng chặt cửa lên núi như thế
nàỵ Chỉ có một con đường đưa tới am sư phụ mà thôi,
nhưng bây giờ lại bị đóng chặt.. Hớn hở chàng vỗ tay
vào đốc kiếm, phi thân nhảy quạ Nhưng chàng không nhảy
qua khỏị Một mãnh lực gì níu lấy thân chàng trở lại,
khiến chàng không cất mình lên khỏi hai cánh cửa tùng. Chàng
rút gươm định chém rời cánh cửạ Nhưng khi chạm tới cánh
cửa, lưỡi gươm văng trở lại như vừa chạm vào thép cứng.
Chàng chùn tay, đưa lưỡi gươm lên nhìn. Lưỡi thép sáng
loáng dưới ánh trăng. Cánh cửa tùng rắn quá, và hình như
đã thu nhận thần lực của sư phụ chàng, nên đã đóng kín
đường mòn lại một cách hết sức vững chãi Chàng thở
dài cho gươm vào vỏ rồi ngồi phịch xuống tấm đá lớn
gần bên, ôm đầu nghĩ ngợị Bảy năm về trước, chàng
còn nhớ rõ khi chàng xuống núi, sư phụ chàng đã lặng lẽ
nhìn chàng một hồi lâu, không nói năng gì. Cái nhìn của
Người tuy dịu dàng nhưng có lẫn đôi chút xót thương. Chàng
đã
cúi
đầu im lặng trước đôi mắt dịu hiền và cái nhìn bao dung
của sư phụ. Hồi lâu Người mới thong thả bảo chàng:
-"Ta
không thể giữ con ở mãi bên tạ Thế nào con cũng phải xuống
núi để hành đạo, để cứu người và giúp đờị Ta cho
rằng con có thể ở lại cùng ta trong một thời gian nữa trước
khi con rời ta xuống núị Nay con đã muốn xuống thì con cứ
xuống. Nhưng con ạ, ta mong con nhớ những điều ta dặn khi
con đã đi vào cuộc sống đồng sự và lợi hành." Rồi Người
cặn kẻ dặn chàng về những điều chàng nên tránh, và về
những điều chàng nên làm. Sau hết, Người từ tốn và dịu
dàng để tay trên vai chàng:
- "Con
phải nhớ những tiêu chuẩn hành động mà ta đã truyền thọ
cho con trong năm sáu năm trời học tập. Chớ bao giờ làm một
việc gì có thể gây khổ đau cho mình và cho kẻ khác, trong
hiện tại cũng như trong tương laị Hãy tiến bước mạnh
dạn trên con đường mà con chắc có thể đưa con và mọi
người về nơi giác ngộ. Nên nhớ muôn đời những tiêu chuẩn
khổ vui và mê ngộ mà hành Ðạo, độ Ðờị "Thanh bảo kiếm
mà ta đã trao cho con, con hãy sử dụng nó để diệt trừ ma
chướng. Hãy xem đó như lưỡi gươm trí tuệ nơi tâm con sẽ
dùng để hàng phục mê chướng và si vọng. Nhưng để giúp
con, ta cho con thêm một bảo bối này để con có thể thành
tựu công quả một cách d- dàng."
Người
thong thả lấy trong tay áo ra một chiếc kính nhỏ và đưa
cho chàng: "Ðây là MÊ ngộ cảnh. Tấm kính này sẽ giúp con
biết rõ thiện ác, chính, tà. Có người gọi nó là kính chiếu
yêu, bởi vì qua tấm kính này, con có thể thấy được nguyên
hình của loài yêu quáị"
Chàng
nhận bảo kính và cảm động đến nói không nên lờị Tờ
mờ sáng hôm sau, chàng lên bái biệt sư phụ xuống núị Người
tiển chàng xuống tận dòng Hổ Khê và thầy trò từ biệt
nhau trong tiếng suối róc rách chảỵ Sư phụ đặt bàn tay
hiền dịu trên vai chàng nhìn thẳng vào cặp mắt chàng. Và
nhìn theo chàng dũng sĩ ra đị Người còn dặn theo: "Nhớ không
con, nghèo khổ không thay đổi, vũ lực không khuất phục,
giàu sang không mờ ám nhé. Ta ở đây đợi ngày con mang đạt
nguyện trở về"
Chàng
nhớ lại những ngày đầu tiên xuống núi tiếp xúc với cuộc
đờị Chàng đã gặp trên con đường hành đạo bao bộ mặt
khác nhau của con người, đã dùng bảo kiếm và mê ngộ cảnh
của sư phụ chàng một cách có hiệu quả. Chàng còn nhớ
có một lần kia, trên con đường hành đạo, chàng gặp một
vị đạo sĩ tay cầm phất trần, đi lại gần chàng và mời
chàng về động để bàn tính công việc giúp đờị Ðạo
sĩ tỏ ra rất hăng hái với việc cứu nhân độ thế và giúp
ích mọi loàị Ban đầu, chàng say sưa nghe theo lời đạo sĩ.
Nhưng
trong lúc tiếp xúc với vị đạo sĩ, chàng nhận thấy người
này có vẻ khả nghị Chàng đưa tay rút mê ngộ cảnh ra chiếụ
Trước mắt chàng, không phải là một đạo sĩ mà là một
con yêu lớn có hai nanh dài, một cặp sừng trên trán và hai
con mắt xanh lè đổ lửạ Chàng vội nhảy lui lại và rút
bảo kiếm chém. Yêu quái cố sức kháng cự, nhưng cuối cùng,
chàng thắng, và yêu quái hiện nguyên hình quỳ dưới chân
chàng xin dung toàn tánh mạng. Chàng bằng lòng tha tội nhưng
buộc yêu quái phải trân trọng hứa lui về tu luyện để
thoát xác thành người mà không được trá hình đạo sĩ để
lừa bịp và tìm cách nuốt sống những kẻ khờ dại dễ
tin.
Một
lần khác, chàng gặp một vị đường quan, rất có dáng dấp
một bậc cha mẹ dân. Vị đường quan râu dài bạc phơ, hứa
sẽ trọng dụng chàng và đã chịu khó thức suốt một đêm
để bàn với chàng về những điều chánh trị ích quốc lợi
dân. Vị đường quan đã tỏ ra mình là một người thiết
tha đến hạnh phúc muôn dân, nhưng khi đưa mê ngộ cảnh lên,
chàng hoảng hốt nhận đó là một con heo khổng lồ với cặp
mắt háu đói, thèm khát, vô cùng khủng khiếp. Chàng đứng
dậy rút gươm chém. Yêu quái bỏ chạy nhưng chàng đã nhảy
ra đứng chận giữa cửa công đường và hét bảo nó hiện
nguyên hình. Con heo kinh khiếp hiện hình quỳ dưới chân chàng
cầu xin tha tội và hứa sẽ về tu luyện tinh tấn, thoát xác
biếng lười, không còn dám trá hình để rúc rỉa xương thịt
người dân vô tộị
Có
một hôm, đi ngang qua chợ, chàng thấy thiên hạ già trẻ trai
gái xúm quanh ngôi hàng sách. Người đang bày bán sách và tranh
cho mọi người là một cô gái mặt hoa da phấn, trên miệng
luôn luôn sẵn có một nụ cườị Thiên hạ trầm trồ khen
ngợi tranh vẽ và thi nhau mua sách. Bên cạnh cô ta lại có
một cô gái khác, cũng mặt hoa da phấn, tay ôm đàn, miệng
cất tiếng hát khiến mọi người đã mua sách phải mê mẩn
tâm thần không muốn ra khỏi cửa hàng. Thật là một cảnh
thái bình nên thợ Chàng cũng ngây ngất đứng nghe, và cuối
cùng chàng lại gần cầm lên một bức họạ Màu sắc làm
chàng choáng ngợp, nhưng qua nội dung chàng thấy thoáng gợn
trong tâm linh một ít nghi ngờ. Ðưa mê ngộ cảnh lên nhìn,
chàng hốt hoảng thấy nguyên hình hai con rắn độc, phun nọc
phè phè. Chàng vội gạt mọi người ra, rút bảo kiếm, quát
lên: - Nghiệt súc! đừng phun nọc độc hại ngườị Mọi
người chạy tán loạn. Hai con rắn độc văng mình tớị Nhưng
trước thần lực của lưỡi bảo kiếm, cuối cùng đành phải
khoanh tròn dưới gối chàng van xin thứ tộị Chàng dùng bảo
kiếm cắt đứt nọc độc, đốt cháy cửa hàng và tha cho
yêu súc, buộc cả hai phải hứa trở về núi tu luyện cho
thoát kiếp ngậm nọc phun ngườị Cứ thế, chàng đã sử
dụng bảo kiếm và mê ngộ cảnh theo đúng lời sư phụ dặn
để cứu người và giúp đờị .
Chàng
đã sống miệt mài với nhiệm vụ. Ðã từ lâu chàng vẫn
tự cho rằng chàng là người dũng sĩ cần thiết cho cuộc
đờị Cuộc đời không thể vắng bóng chàng. Chàng đã trà
trộn trong cuộc sống, có khi thành công, nhưng cũng nhiều
khi thất bạị Ðối diện với cuộc sống đầy mưu mô gian
trá, nhiều lúc chàng phải uốn mình, linh động theo hoàn cảnh
để chinh phục và chiến thắng. Có lúc chàng say sưa miệt
mài trong công việc. Chàng cảm thấy thích thú khi hành động.
Có khi chàng say mê quên cả ăn cả nghỉ, vì một sự theo
đuổi mà chàng cảm thấy vì vui thích mà thực hiện hơn là
ý thức rằng mình cần hoạt động để mà phụng sự. Thời
gian trôi cứ như thế cho đến bảy năm. Một hôm trong lúc
ngồi nghỉ bên một dòng sông, nhìn dòng nước lặng lẽ trôi,
chàng giật mình thấy đã từ lâu, gần hai năm nay, chàng không
dùng đến mê ngộ cảnh. Chàng không dùng, không phải là chàng
quên rằng mình có ngộ cảnh, mà chỉ vì chàng thấy không
thích dùng. Chàng nhớ lại trước đây đã có một thời chàng
dùng mê ngộ cảnh một cách mi-n cưỡng. Chàng nhớ lại những
ngày mới xuống núi ấy, chàng đã chiến đấu rất hăng hái
khi thấy nguyên hình những yêu quái xuất hiện trên mê ngộ
cảnh. Chàng cũng cảm thấy hân hoan vô hạn khi soi thấy trên
mê ngộ cảnh hình dáng các bậc hiền nhân. Nhưng trong thời
gian trước đây, một cái gì khác lạ đã đến trong tâm hồn
chàng, đến lúc nào chàng không nhận rõ. Chàng đã không thiết
tha lắm khi nhìn thấy hình bóng một bậc hiền nhân, mà cũng
không giận dữ lắm khi thấy một bóng hình yêu quáị Trong
bóng hình yêu quái đó, đôi khi chàng lại nhận ra một vài
nét hơi quen thuộc,và lưỡi bảo kiếm đã có thờ ơ khi có
những bóng hình yêu quái xuất hiện trước kính thần.
Cho
đến những ngày gần đây, chàng không dùng mê ngộ cảnh
nữạ Chiếc kính vẫn nằm trong túi áo chàng, nhưng đã từ
lâu không còn được sử dụng. Chàng lấy làm lạ và đã
nói nhiều lần định quay về hỏi sư phụ. Nhưng đã ba tháng
qua, bận bịu những gì không đâu, chàng chưa có thể trở
về. Mãi cho đến hôm mười hai tháng tám trước đây, đi
qua một rừng mai hoa nở, thấy sắc hoa trắng như tuyết lấp
lánh dưới ánh trăng thu, nhớ đến những ngày thơ ấu bên
rừng mai già học tập dưới chân thầy, chàng mới quyết
định trở về. Ðường về sao chàng thấy xa quá. Bảy ngày
trèo non lặn suối mới về tới được chỗ cũ.
Nhưng
đến chân núi thì trời đã tốị Trăng cũng vừa lên và
hai cánh cửa tùng cũng đã khép chặt lối mòn. Chàng đành
phải đợị Buổi sáng, người sư đệ của chàng thế nào
cũng phải xuống suối múc nước, và như vậy sẽ mở cửa
cho chàng. Trăng đã lên tới quá đỉnh đầu, ánh trăng vằng
vặc chiếu xuống rừng núi âm ụ Trời càng về khuya càng
lạnh. Chàng lại rút kiếm ra nhìn. Ánh trăng lại lấp lánh
trên lưỡi kiếm. Chàng lại tra kiếm vào vỏ. Trên mặt chàng
thoáng nét ưu tư sầu muộn. Chàng đứng dậỵ Trăng sáng
quá. Núi rừng vẫn u tịch và lạnh lùng. Chàng ngồi xuống
phiến đá chờ đợị Quãng đời bảy năm qua lại trở về
trong trí óc chàng. Trăng dần dần về phía núi xạ Ngàn sao
lấp lánh linh động hơn, và cuối cùng bắt đầu mờ nhạt.
Phương đông đã nhuộm dần ánh sáng mờ mờ.
Ðường
viền ngọn núi đã nổi dần trên vầng sáng nhạt. Bình minh
sắp về. Chàng nghe tiếng lá khô xào xạc trên núị Ngửng
lên chàng thấy một bóng người mờ nhạt từ trên đi xuống.
Chắc hẳn là người sư đệ của chàng. Trời đang tối quá
chàng nhìn không rõ, chỉ thấy hình bóng.
Nhưng
chắc chắn đó là người sư đệ, bởi vì tay có cầm tịnh
bình. Chàng đứng dậỵ Bóng người tiến
xuống
và khi đến gần cánh cửa thì cũng vừa nhận ra được chàng
dũng sĩ. - "Ðại huynh"
- Sư
đệ! - Ðại huynh về bao giờ thế ? - Ta về lúc trăng mới
lên và phải đợi cả đêm dưới nàỵ.. Tại sao sư phụ
lại cho đóng bít lối lên như thế ? Người sư đệ mỉm
cười đưa nhẹ tay mở cửạ Hai cánh cửa tùng bật ra một
cách d- dàng. Bước ra nắm lấy tay chàng và nhìn chàng tận
mặt. -"Ðại huynh ở một đêm giữa trời chắc lạnh lắm.
Sương phủ ướt áo thế này mà, thôi để tiểu đệ phủi
bớt chọ Trước kia đệ thường ở dưới núi hái rau nhặt
củi và luôn tiện canh chừng người lên núị Lâu lâu mới
có một người lên núị Nếu tiểu đệ thấy ai đáng lên
hầu sư phụ thì tiểu đệ cho lên, nếu họ không đáng lên
thì em lẫn tránh để cho họ lạc đường. Sư huynh biết rằng
sư phụ không bao giờ muốn tiếp những người lên núi với
tâm niệm không lành. Ðộ này tiểu đệ bận tập luyện luôn
mà sư phụ cũng bận ngồi tĩnh tọa trong thạch động nên
người dặn cho đệ khép cửa chắng ngang
lối
lên dưới nàỵ Sư phụ có trao phép lạ khiến cho cửa tự
động mở ra khi các bậc hiền nhân đến. Nhưng khi những
kẻ phàm tục lên thì cửa cứ đóng chặt không thể nào vượt
qua được. Nhất là khi kẻ ấy có yêu khí thì đừng mong
lên núị"
Chàng
dũng sĩ cau mày: - "Nhưng không lẽ ta mà lại là yêu quáỉ
Sao cửa lại đóng chặt?" Người sư đệ cười lớn: - "Vâng
đại huynh sao lại là yêu quái được! Ðệ cũng quên đi mất
là tại sao cửa lại đóng. Nhưng bây giờ dù sao thì đại
huynh cũng lên núi được rồi cơ mà, vì cửa đã mở. Nhưng
đại huynh đợi em chút nhé. Ðể tiểu đệ xuống suối múc
nước rồi cùng lên một thể. Hay đại huynh xuống suối với
đệ cho vuị Cười lên chứ, đại huynh giận ai mà nét mặt
trông khó đăm đăm như vậỷ"
Hai
anh em cười vang. Chàng dũng sĩ đi theo người sư đệ xuống
suốị Mặt trời vẫn chưa lên, nhưng phương đông đã rạng.
Hai người đã có thể nhìn rõ mặt nhaụ Mặt suối lặng
trong, in màu hồng của rạng đông. Bóng hai người đứng song
song in hình trên mặt suốị Chàng dũng sĩ trong bộ võ phục
hiên ngang, lưng đeo trường kiếm. Người sư đệ trong y phục
tiểu đồng hòa nhã, tay cầm tịnh bình. Hai người cùng nhìn
bóng mình in trên mặt nước mỉm cườị Một con bọ nước
nhảy, làm mặt nước hồng gợn nhẹ và bóng hai người rung
rung theo làn sóng nước gợn. "Bóng chúng ta trên mặt nước
đẹp quá nhỉ! Nếu bây giờ tiểu đệ múc nước thì sóng
dậy và bóng tan mất. À này đại huynh "mê ngộ cảnh" sư
phụ cho đại huynh còn giữ đó không?" Chàng dũng sĩ cho tay
vào túi trả lời:
- Còn
đây
- Tại
sao chúng ta không đem ra chiếu hình chúng ta xem nào.
Chàng
sực nhớ là từ lâu chàng chưa chiếu mê thử trước hình
bóng mình. Chàng lấy kính thần ra, lau bụi vào vạt áo, chiếu
trên mặt nước. Hai anh em châu đầu vào mặt kính.
Nhưng
bỗng cả hai người cùng hét lên một tiếng kinh hoàng, khủng
khiếp, và tiếp theo đó chàng dũng sĩ ngã quỵ trên bờ suối
bất tỉnh. Tiếng thét kinh khủng làm chấn động cả núi
rừng hoang dại . Một con nai đang uống nước phía trên dòng
hoảng hốt đưa đầu lên nhìn, ngơ ngác kinh sợ. Người sư
đệ vừa trông thấy trong kính thần, hình bóng của mình đứng
bên cạnh hình bóng một con yêu to lớn với đôi mắt tối
sâu như hai miệng giếng không đáy, hai chiếc răng dài quập
sâu vào chiếc càm vuông, trên một khuôn mặt xám ngoẹt như
gà cắt tiết.
Người
sư đệ rùng mình dụi mắt nhìn lại, trên bờ suối đá xanh,
chàng dũng sĩ vẫn nằm ngã lăn bất tỉnh, trên mặt vẫn
còn in rõ nét kinh hoàng, đau khổ hiện hình một cách thảm
hại trên con người đã từng xông pha lăn lộn bảy năm trong
cuộc đời đầy cát bụi.
Người
sư đệ đến ôm lấy chàng dũng sĩ và lấy nước suối vã
vào mặt chàng. Vài phút sau, chàng tỉnh dậy, nét mặt vô
cùng bi thảm. Hình bóng trên mê ngộ cảnh hiện ra bất ngờ
quá và ý thức tự giác trong nháy mắt đã làm cho chàng ngả
quỵ. Chàng đã mất hết nghị lực, mất hết sự sống. Tứ
chi chàng rời rã, chàng không thể đứng dậy được nữạ
Một chân quỵ xuống cát, người sư đệ dịu dàng nâng chàng
ngồi dậỵ Nét thiểu não và khổ đau còn in rõ trên khuôn
mặt chàng. - "Thôi, đại huynh vui lên. Chúng ta sẽ lại lên
núị"
Giọng
nói của người sư đệ êm như một hơi gió thoảng, nhẹ
như một tiếng thì thầm. Nhưng chàng lắc đầu một cách
thất vọng. Chàng không còn muốn sống. Ðau khổ đã làm chàng
thảm não và tâm hồn chàng vừa bị tàn phá tang thương như
mặt đất sau cơn phong vũ điên cuồng. Chàng không còn dám
có ý tưởng lên núi để nhìn mặt sư phụ. Người sư đệ
vuốt tóc chàng, an ủi: "Thầy thương anh lắm. Không sao đâu,
đại huynh sẽ ở mãi bên thầy (vỗ về). Ðại huynh sẽ sống
bên em như những ngày xưa êm đẹp cũ (khóc). Em không ngờ
bao nhiêu năm dưới núi đã tàn hại anh đến thế."
Và
người ta thấy trên con đường mòn cheo leo lên núi, bóng người
sư đệ lần từng bước dìu chàng dũng sĩ trở lên động.
Trời vẫn còn chưa sáng hẳn, bóng hai người in trên màn sương
mỏng nhẹ của núi rừng buổi sáng. Tia nắng đầu tiên soi
rõ dáng điệu thiểu não rời rã của chàng dũng sĩ bên cạnh
dáng điệu diệu dàng từ hòa của người sư đệ. Mặt trời
đã nhô khỏi đỉnh núi xa.