BỒ
TÁT DI LẶC
TRƯỚC
THỀM XUÂN MỚI
Thích
Huyền Lan
Một
mùa xuân nữa lại về với chúng ta. Một mùa xuân tràn đầy
sức sống, cho mọi người tiêu tan đi những âu lo, phiền
muộn, chán chường. Xuân đem đến cho thế nhân những niềm
vui bất tận trong nụ cười Di Lặc. Ngài hiện thân giữa
mùa Xuân bằng một chân tướng :
"Bụng
to, má núng đồng tiền
Vây
quanh sáu trẻ ngửa nghiêng reo hò"
Nụ
cười của đức Phật Di Lặc sẽ làm cho chúng ta quên đi
những sầu tư mang nặng trong lòng. Nụ cười của Ngài làm
rúng động cả tam thiên thế giới, và tô thắm cho hoa mai,
hoa cúc, hoa đào mãi mãi xinh tươi giữa mùa Xuân đại thể.
Túi vải của Ngài sẽ chứa đựng những chuyện vui buồn,
vinh nhục, tham vọng của chúng ta mà Ngài vẫn thư thả, nhẹ
nhàng mang lên vai đi khắp trong Ta Bà, mà chẳng chút trĩu nặng.
Ðôi má núng đồng tiền với nụ cười đại hỷ của đức
Phật Di Lặc, cho chúng ta đồng "Cảm Xuân" với Bảo Ðịnh
Giang :
"Ngồi
ngắm chim ca trong nắng sớm
Nằm
nghe suối hát khoảng đêm dài
Yêu
đời ra sức chăm vườn cũ
Cho
khúa nhạc Xuân trỗi giữa đời".
Từ trong
biển lặng tâm linh, chúng ta hãy để lòng mình thật êm ả,
sống với cái hằng hữu mà nhìn Xuân như Ðặng Hữu Ý :
Buổi
sáng trước liêu vắng
Không
một cánh mai vàng
Nhà
sư thức dậy sớm
Tự
biết Xuân vừa sang.
Trong
mùa Xuân tươi đẹp tô thắm núi sông và giữa đất trời
bát ngát một sức sống mãnh liệt với muôn ngàn kỳ hoa,
dị thảo, thì bạn hãy để hồn mình, hòa vào núi sông cho
thêm nhiều ý nghĩa, thi vị giữa cuộc đời vốn lắm nhiều
đau thương, bi lụy. Chỉ có giác ngộ và thật sự giải thoát
thì mới có một mùa "Xuân không hạn cuộc" của Tống Anh
Nghị :
Lòng
vẫn là Xuân không đậm nhạt
Nỗi
chi so tuổi khách thường xuân
Hồn
nhiên gió lướt cho trúc hát
Bình
thản hoa cười chẳng cựu tân.
Càng
dấn thân vào vòng vây của tham cầu, chúng ta càng bị thời
gian vô thường quay cuồng trong sự khổ đau triền miên, nên
không bao giờ được sống với "Xuân bất tận" của Nhất
Tâm :
Nghe
gió Ðông về trong trở trăn
Chuyển
mình vạn vật đón Xuân hoàng
Thời
gian vô tận Xuân vô tận
Vũ
trụ vĩnh hằng đời vĩnh hằng
Cũ
mới xoay dần cơ tiến hóa
Mất
còn tiếp nối cuộc tuần hoàn
Ðất
trời rạng rỡ mùa giao hội
Thu
mãn Ðông tàn Xuân lại sang.
Trong
những ngày đầu năm mới, chúng ta ai cũng thích chúc và muốn
nghe những câu an lành, may mắn gặp nhiều như ý trong cuộc
sống. Nhưng rồi khi chim én thôi liệng trên trời cao, tiếng
pháo thưa dần nằm xơ xác, im lìm dưới gốc mai vàng buồn
bã từng cánh rơi tàn theo cơn gió Hạ, và rồi lại đến
mùa Thu dịu dàng cười mỉm, làm đắm say bao lòng người
thi sĩ. Chưa thỏa lòng giao cảm tình Thu với bao luyến lưu
sông núi, cỏ cây, thì lại đến cái giá lạnh của mùa Ðông.
Xoay vần bốn mùa cứ thế nối tiếp hợp tan làm cho con người
cũng vì đó mà trôi theo dòng đời sanh diệt. Càng bị thời
gian cuốn trôi và sống trong sự chi phối của ngoại cảnh,
chúng ta càng trầm luân trong hợp tan, thương ghét, hạnh phúc,
khổ đau. Cứ thế mà đi trong đêm dài vô minh với con đường
lầm kiến, chấp trước. Bởi lẽ không thoát ngoài ràng buộc
của vọng niệm, nên mùa Xuân của chúng ta chỉ quanh quẩn
trong món ăn ngon, quần áo mới và những bóng dáng màu sắc
tạm bợ của thế gian. Cho nên có nhiều người muốn trang
điểm lộng lẫy cho nàng Xuân của mình, bằng cách sắm cho
nhiều những vật chất xa hoa và đốt pháo thật nhiều để
vui Xuân cho thỏa lòng một mùa ăn chơi. Nhưng không ngờ sau
đó lại nhăn mặt thiếu trước, hụt sau của bao mùa còn
lại, và phải bon chen lắm điều phiền toái để trả giá
cho sự vui Xuân quá độ của mình. Hãy trở lại cuộc sống
bình thường và lắng nghe hơi thở của mình với nhịp đập
quả tim trong từng giờ, từng phút thì lòng chúng ta mới nhỏ
nhẹ "Gọi
Xuân"
của Huyền Kiêu :
Trời
xám, mây hiu hắt
Gió
mát, giọt sương rơi
Ðại
Thiền sư Mãn Giác
Ngắm
nghía một nhành mai
Cõi
phúc là đâu nhỉ ?
Sư
trầm ngâm mỉm cười
Một
nụ mai bừng nở
Gọi
thức cả rừng mai.
Hãy để
lòng mình thanh thản, tự tại như các Thiền sư mà nhìn Xuân
đến, Xuân đi. Một cái nhìn thấu suốt cả sự vật, một
bước đi đạp lên tường thành ngã chấp, và một tiếp cười
vang động cả tam thiên, để chúng ta cùng với Châu Anh Phụng
:
Xuân
về cho lộc trổ tươi cành
Cho
nắng vàng hôn nhẹ tóc xanh
Cho
áo em cài hoa tỷ muội
Cho
duyên em tiệp cánh dành dành
Cho
thơ phảng phất hồn sông núi
Cho
ý đậm đà nghĩa yến oanh
Cho
thấm Xuân xưa lời me dạy :
"Một
câu nhường nhịn, chín câu lành".
Khi con
người chúng ta đã hoàn toàn giác ngộ và có cuộc sống tự
tại giải thoát, thì dù cho có ở đâu chăng nữa, chúng ta
vẫn an nhàn, hồn nhiên sống với cái hằng hữu chân thật
của chính mình. Còn gì diễm phúc cho bằng, khi Xuân đến
giữa đất trời mênh mông, mà chúng ta được quỳ dưới
Phật đài trong một mái chùa thân thương với bao đầm ấm,
ngọt ngào lời kinh tiếng mõ. Nhất là lòng người sau bao
năm tháng tha phương xa miền đất mẹ quê hương yêu dấu,
giờ trở lại đi giữa trời Xuân, dưới nắng vàng chan chứa
bao tình thương thánh thiện, mà Thích Tấn Tuệ :
Về
chùa mây trắng vờn bay
Trầm
hương thả khói trên tay khấn nguyền
Gió
qua khẽ gọi lời thiêng
Ðốt
lên ngọn lửa khắp miền hòa âm
Sương
tan trời đất trong ngần
Chợt
nghe Xuân đến, bước chân điểm hồng.
Những
năm tháng sống xa quê hương với bao nghiệt ngã thăng trầm,
trong cuộc sống vốn nhiều những danh lợi, hơn thua, quyền
chức. Chúng ta nào ai có được phút giây huyền diệu, thiêng
liêng nghe tiếng chuông chùa vọng đưa theo làn gió nhẹ giữa
trời khuya với tiếng suối chảy rì rào, hòa điệu cùng âm
thanh của muôn côn trùng, và càng không thể nào thấy được
ánh trăng thanh hiền hòa, dịu mát trên mái chùa trong những
đêm rằm, cho nên khi nhẹ bước trên đất mẹ, là khi chúng
ta được trở lại cố hương của chính mình mà sống lại
với những gì êm ái, sâu lắng, đậm đà nhất cho cuộc đời
mình trong tràn đầy sức sống Xuân như tâm sự của Hải
Phương :
Cây
cối tiết Xuân chồi lộc lá
Rêu
phong mái ngói, dấu thời gian
Khói
hương thoang thoảng đưa theo gió
Ngan
ngát hoa lan cạnh cổng chùa.
Xin tất
cả mọi người chúng ta bên nhau cùng cảm thông, thứ tha cho
nhau những lỗi lầm năm cũ, những thói quen tật xấu, và
những gì gọi là bị mây vô minh che khuất ánh tâm trí tuệ
của đời mình. Tất cả cùng nhau mặt nhìn mặt, tay cầm
tay tiến bước trên con đường mà mình đã chọn. Chúng ta
mãi nguyện bên nhau lòng với lòng, thuần nhất vô ngã, chỉ
nhất vị thương, để cùng nhau nhẹ bước đi giữa đất
trời bao la mà nhìn "Mùa Xuân mây trắng" của Trần Quê Hương
:
Tóc
điểm pha sương
Mùa
Xuân mây trắng
Ai
nhớ ai thương...
Ai
sầu ai lắng ?
Mùa
Xuân mây trắng
Ta
nhớ ta thương
Mai,
Lan, Cúc... thắm
Hương
ngát mười phương./.
Trích
Tuần báo Giác Ngộ
|