|
Quyển
1 Tu Tâm
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
| x |
|
Quyển
2 Dưỡng Tánh
|
|
|
|
|
|
Phần
Chính: Những tánh gì cần phải dưỡng?
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
Phần
Kết
|
|
|
|
|
|
|
|
|
c
TU
TÂM VÀ DƯỠNG TÁNH
Hòa Thượng
Thích Thiện Hoa
ThiệnTâm
Sở
Thứa quý vị!
Tôi đã kể rõ 30 tên giặc phiền não, nào tên họ, tài năng
và hành tướng của chúng một cách tường tất rồi, bay giờ
tôi xin nói qua đạo binh hiền từ ở trong tâm chúng ta. Đạo
binh này chẳng khác nào như các vị Trung-thần Nước nhà được
thạnh-trị, dân chúng được hưởng hạnh phúc thái bình an
laic, vua giữ vững được ngai vàng, đều nhờ các vị Trung
thần. Chúng ta được làm Quân-tử, hay thành Thánh Hiền, cũng
nhờ đạo binh hiền từ ở nơi tâm chúng ta, thắng được
giặc phiền não vậy.
Đạo binh này
có 11 anh.
-
Tín là tin. Trong
kinh nói : " Lòng tin là mẹ sanh ra các công đức". Vì có tin
nhơn quả, tội phước, nên mới bỏ dữ làm lành, có tin tu
hành sẽ được giải thoát, nên mới quyết tu; tin giữ giới
có nhiều công đức, khỏ đoạ trong tam đồ ác đạo, cho
nên mới phát nguyện giữ giới. Trong Duy-thức chép: " Đức
tin cũng như hột châu thanh thủy, hay làm cho nước được
trong . Đức tin này, nó làm cho tâm mình được thanh tịnh".
Do có tin nhân quả, tội phước nên mới hăng hái bỏ những
việc ác và ưa làm việc lành. Vậy đức tin là điều cần
yếu của người tu hành (mê tín thuộc về ác kiến tâm sở)
-
Tinh Tấn là siêng
năng, chấm ham. Đối với việc dữ siêng năng dứt trừ, với
việc lành siêng năng làm theo. Người học trò nhờ siêng năng
nên mau giỏi. Người làm ruộng nhờ siêng năng nên thâu góp
luau thóc được nhiều. Người đi buôn nhờ siêng năng nên
của tiền mau phát thạnh. Người làm thợ nhờ siêng năng
nên công nghệ mỗi ngày thêm phát đạt. Người tu hành nhờ
siêng năng, mà mau được thành đạo, chứng quả. Thuở xưa
Đức Thích Các Bồ tát Ma ha tát khi tu hành Bát nhã Ba la mật
đa nhờ siêng năng, nên mới thành đạo trước đức Di Lặc.
Nói tóm lại, siêng năng là một đức tính tốt, cần thiết
cho tất cả mọi người, để dùng trong tất cả trường hợp
(siêng năng cờ bạc ,rươụ trà, coi hát v.v.. là phóng dật
tâm sở (buông lung) thuộc về phiền não, chớ không phải
thiện tâm sở, xin quý vị chớ lộn ).
-
Tàm là tự mình
xấu hổ.
4. Quí là thẹn với
người. Phàm làm việc gì có tội lỗi, đối với lương tâm
mình biết xấu hổ, đối với người rất thẹn thuồng; như
chúng ta tham lam, gian lận một vật gì của ai, đối với mình
lấy làm xấu hổ: " Ta là phật tử đã thọ giới pháp của
Phật dạy, không được tham lam trộm cướp, mà lại còn tham
lam, gian trá làm sự tội lỗi như thế ư!". Đối với người
khác, mình hết sức thẹn thuồng; như trong lúc chúng ta uống
rượu, tự xét rằng: " Ta là Phật-tử đã hứa trước Đức
Phật và Chư Tăng không uống rượu, mà hôm nay ta lại uống
rượu say sưa như vầy, thì ta đâu còn phải là Phật tử
nữa, nên hết sức hổ. Đối với những bạn đồng quy y,
thọ giới có ai say sưa như ta không? Rồi thẹn thuồng với
người.
Nói tóm lại,
biết hổ thẹn là đức tính tánh tốt. Người biết hổ thẹn
mới mong tránh được những tội lỗi và mới có thể tăng
tiến trên đường lành. Đã là Phật tử, chúng ta nên có
và phải có hai đức tánh này (Hổ và Thẹn) để áp dụng
trong những lúc, chúng ta làm những điều tội lỗi. Biết
hổ thẹn như thế gọi là "Tu Tâm"
-
Vô Tham là không
tham lam. Đối với tiền tài không tham, vì biết các pháp là
vô thường; sắc đẹp không muốn vì quán thân là bất tịnh;
danh vọng chẳng màng, vì biết thọ là khổ, mà chỉ an phận
tùy duyên. Do không tham lam nên không giành giựt, bởi không
giành giựt nên không đánh đập, chém giết nhau. Nếu tất
cả mọi người trên thế giới đều không tham lam; không xâm
chiếm thị trường, không xâm chiếm đất đai lẫn nhau, thì
chắc chắn thế giới sẽ hòa bình an laic.
-
Vô Sân là không
nóng nảy, giận hờn. Sân hận là một điều hại lớn. Kinh
Hoa-Nghiêm nói: "Nhứt niệm sân tâm khởi, bá vạn chướng
môn khai". Nghĩa là một niệm sân hận nổi lên thì trăm ngàn
tội chướng đều sanh ra. Ngạn ngữ có câu: " Ăn nóng quá
mất ngon, giận tức lắm mất khôn". Không sân hận" là một
anh kiện tướng dẹp trừ được giặc phiền não sân hận.
Muốn cho đức tánh không sân hận có nay đủ lực lượng
đê dẹp trừ lòng sân, thì cần phải tu pháp quán Từ-bi hay
Nhẫn nhục là nhịn chịu các điều nhục nhã, không sân hận.
Duy có đức từ bi và nhẫn nhục, mới rưới tắt được
lửa sân hận. Chúng sanh nhiều kiếp sanh-tử luân hồi, bởi
không thắng nổi lòng sân. Chư Phật được tự tại, giải
thoát, lả do dứt trừ được lòng sân tận gốc. Bởi thế
nên Phật tử chúng ta phải tập tánh không sân hận. Như thế
gọi là "Tu Tâm".
-
Vô Si là không mờ
ám, si mê. Đối với tất cả việc, lúc nào cũng có trí huệ
sáng suốt, suy xét, phán đoán việc tà, chánh, hay, dở, phải,
trái v.v…Do đó, việc làm mới chánh đáng, tránh khỏi những
điều tai hại, vừa lợi ích cho mình và người ở hiện tại
cũng như ở tương lai.
-
Khỉnh An là thân
tâm nhẹ nhàng, thơ thới, làm việc vui vẻ, không mờ mịt
(hôn trầm) nặng nề, được khoan khoái yên vui. Người mà
thân tâm được nhẹ nhàng, thơ thới, thì trí huệ mới sáng
suốt, học hành mau nhớ, tu niệm mau thành công, suy nghĩ chuyện
gì cũng mau lẹ. an vui.
-
Bất Phóng Dật là
không buông lung, biết tự kiềm thúc lấy mình, để tiến
trên con đường chơn tánh. Lo làm các việc lành, không buông
lung cờ bạc, rượu trà, phá trai, phạm giới, làm những điều
ích kỷ tổn nhơn. Người học Phật biết tự kiềm thúc lấy
mình, mới gọi là người biết "Tu Tâm.
-
Hành Xả là làm
mà không cố chấp. Có hai: 1._ Nếu gặp những cảnh trái ngược,
làm cho ta đau khổ, phải xả bỏ ngay đi, thì ta mới được
hết khổ. Tỷ như bị người chọc giận, nếu ta cố chấp
mãi, thì trong lòng ta sẽ bực tức, nặng nề khó chịu. Nếu
ta liền hỷ xả, thì sẻ thấy lòng ta nhẹ nhàng vui vẻ. 2.-
Mỗi khi ta làm được điều lành, không nên cố chấp và ghi
nhớ mãi. Nếu cố nghĩ đến việc lành ta đã làm, nhiều
khi sanh ra tánh tự cao, rồi sẽ đi dần đến chỗ tự kiêu
hay tự đắc, hoặc cho như thế là đủ rồi không làm nũa.
Tỷ dụ như ta cho người ăn xin một trăm đồng bạc, nếu
ta nhớ mãi thì chút nữa có người khác đến xin, ta quyết
không cho, vì ta nhớ vừa mới cho một trăm đồng rồi. Trái
lại, nếu cho rồi mà không ghi nhớ, thì một lác sau có người
khác đến xin, ta có thể cho nữa, nhờ ta biết xả, không
nhớ mình đả có cho vậy.
-
Bất Hại là không
làm tổn hại người và vật. Đối với mọi người và mọi
vật, nếu chúng ta không làm được lợi cho họ thì thôi,
chớ không nên làm tổn hại. Vì người khác làm tổn hại
mình, mình đã không chịu, thì chúng ta chớ nên làm tổn hại
người. Không làm tổn hại người và vật, là chúng ta tạo
cho mình một nhân tốt, sẽ đưa đến đức tánh từ bi của
Phật.
Tóm lại,
chúng ta biết nuôi dưỡng 11 đức tánh Thiện này, như thế
là " Tu Tâm".

|