Đối
phó với cơn bão cảm xúc
Muốn
thành công trong việc thực tập ái ngữ, bạn phải biết cách
đối phó và xử lý những cảm xúc của bạn, khi chúng phát
hiện trong tâm. Mỗi khi một nỗi buồn, một cơn giận hay
một niềm tuyệt vọng dâng lên, bạn phải có khả năng đối
phó với nó. Đối phó ở đây không phải là chống cự, đè
nén hoặc xua đuổi, bởi vì nỗi buồn cơn giận hay niềm
tuyệt vọng ấy là một phần của chính bạn, và ta không
nên chống cự, đè nén, hoặc đàn áp chính ta, vì như vậy
là ta đối xử bạo động với chính ta. Nếu bạn biết trở
về với hơi thở ý thức, bạn có thể chế tác được năng
lượng có mặt , và với năng lượng đó, bạn nhận diện
và ôm ấp nỗi buồn, cơn giận hay niềm tuyệt vọng đó một
cách ưu ái và hết lòng, cũng giống như một bà mẹ đang
ôm trong tay đứa hài nhi của chính mình khi em bé bị sốt,
với tất cả tình thương. Năng lượng ưu ái này sẽ làm
cho cơn giận hay nỗi buồn dịu lại. Mỗi khi trời nổi cơn
giông bão, bạn biết trở về nhà, đóng hết các cửa sổ
và cửa ra vào để cho gió mưa đừng xâm nhập và gây tàn
hại. Nếu điện bị cắt thì bạn thắp đèn nến hay đèn
dầu. Nếu trời lạnh thì bạn đi đốt lò sưởi. Bạn tạo
ra được một vùng an toàn bên trong cho bạn trong khi cơn giông
bão vẫn còn đang tiếp tục xảy ra. Một cảm xúc mãnh liệt
cũng giống như một cơn bão tố có thể gây ra nhiều tai hại.
Ta phải biết cách bảo vệ ta, phải tạo ra một không gian
an toàn để ẩn náu trong thời gian cơn bão tố còn tồn tại.
Ta không thể ngồi chờ và cầu mong cho cơn bão đi qua cho mau,
trong khi ta hứng chịu tất cả những tàn hại cơn bão có
thể gây ra cho thân tâm ta. Giữ cho thân tâm được bình an
trong khi cơn bão tố đang xảy ra, đó là sự thực tập của
ta. Có nhiều người đã thực tập và đã làm được như
thế. Sau mỗi cơn bão tố, họ trở thành cứng cáp hơn, vững
chãi hơn, quắc thước hơn và họ không còn sợ những cơn
bão tố nữa. Họ không cầu cho 'trời yên bể lặng', họ
chỉ thực tập cho 'chân cứng đá mềm.'
Mỗi
khi một cơn sóng gió bắt đầu trỗi dậy, bạn hãy ngồi
yên, giữ lưng cho thẳng, trở về với hơi thở, trở về
với bản thân, đóng hết các cửa sổ của giác quan. Có tất
cả sáu cửa sổ giác quan: mắt, tai, mũi, lưỡi, thân và ý.
Đừng nhìn, đừng nghe thêm nữa, đừng suy nghĩ mãi về cái
mà bạn cho là nguồn gốc của nỗi khổ hay niềm đau của
bạn: một câu nói, một lá thư, một bài báo, một tin tức...
Bạn trở về với bạn, nắm lấy hơi thở, theo dõi hơi thở,
bám chặt lấy hơi thở vào và hơi thở ra nhưngười thủy
thủ đang nắm chặt bánh lái của chiếc tàu đang bị các
đợt sóng trên đại dương xô đẩy. Hơi thở ý thức là
giây neo, là bánh lái, là giây cương. Bạn thở những hơi
thở dài, hoàn toàn chú tâm vào hơi thở đang ra vào. Bạn
có thể chú ý tới bụng dưới, thấy được bụng dưới
đang xẹp xuống khi bạn thở ra và phồng lên khi bạn thở
vào. Mang sự chú tâm xuống bụng dưới, đừng để tâm lãng
vãng trên đầu, nghĩa là đừng còn suy nghĩ, đừng còn tưởng
tượng. Bạn chấm dứt hết mọi suy tư, chỉ bám sát vào
hơi thở mà thôi. Và bạn tự nhắc mình: 'Ta đã từng đi
qua nhiều cơn bão. Cơn bão nào rồi cũng phải đi qua, không
có cơn bão nào ở lại mãi mãi hoài hoài. Trạng thái tâm
lý (đạo Bụt gọi là tâm hành ) này vì vậy cũng sẽ đi
qua. Cái gì cũng vô thường. Một cơn bão chỉ là một cơn
bão. Ta không phải chỉ là một cơn bão. Ta có thể tìm thấy
sự an toàn ngay trong cơn bão. Ta sẽ không để cho cơn bão
gây tai hại trong ta.' Thấy được như thế, nhớ được như
thế, ta đã bắt đầu làm chủ được ta rồi, và ta không
còn là nạn nhân của cơn bão cảm xúc nữa. Nhìn vào đọt
cây đang oằn oại trong cơn gió, ta có cảm tưởng là cây
có thể bị gió thổi bay bất cứ lúc nào. Nhưng nếu ta nhìn
xuống thân cây, gốc cây, thấy được cây đang có nhiều
rễ bám sâu bám chặt vào lòng đất, ta sẽ thấy yên tâm,
ta biết rằng cây sẽ đứng vững. Huyệt đan điền ở dưới
rốn, chính là gốc cây. Ta hãy chú ý tới bụng dưới, mà
đừng để tư tưởng hoặc cái thấy cái nghe cuốn ta đi lên
phía đọt cây. Bạn thực tập thở như thế năm phút, mười
phút hoặc mười lăm phút, tâm ý chỉ chú vào hơi thở và
bụng dưới, để mặc cho cơn cảm xúc đi qua. Và khi cơn bão
cảm xúc đi qua, ta biết rằng ta đã có khả năng bảo hộ
ta, ta có khả năng quản lý được những cơn bão cảm xúc.
Ta có niềm tin nơi ta, và ta sẽ không còn sợ hãi nữa. Ta
đã biết cách tự bảo hộ ta mỗi khi cơn bão cảm xúc nổi
dậy, cho nên ta rất yên lòng. Nhưng ta không đợi cho tới
khi có một cơn bão cảm xúc nổi dậy mới bắt đầu thực
tập. Ta phải bắt đầu thực tập ngay hôm nay, mỗi ngày từ
năm tới mười phút. Và sau vài tuần lễ, ta đã nắm được
phương pháp thở, và khi cơn bão cảm xúc nổi dậy, ta tự
khắc nhớ để thực tập ngay.
Anh
phải sống để giúp đời
Có
những người trẻ không có khả năng đối trị được với
các cơn cảm xúc của họ. Và khi quá đau khổ họ nghĩ rằng
chỉ có chết mới chấm dứt được khổ đau thôi. Vì vậy
có rất nhiều người trẻ tự sát khi họ lâm vào trạng thái
tuyệt vọng, cô đơn hoặc chán chường. Ở Pháp mỗi ngày
trung bình có 30 thanh niên tự tử vì lý do đó. Bạn ơi, cảm
xúc chỉ là một cơn bão, nó tới, nó ở lại vài mươi phút,
rồi nó đi. Tại sao ta phải chết vì nó? Ta có thể nhận
diện nó, mỉm cười với nó, ôm lấy nó, và học hỏi được
rất nhiều từ nó. Bạn nắm cho vững phương pháp thực tập
đi, và bạn chỉ cách cho những người trẻ thực tập, nhất
là các em bé. Mỗi khi em bé lâm vào tình trạng có cảm xúc
mạnh, bạn có thể ôm em bé vào lòng, hoặc nắm lấy bàn
tay em, mời em thực tập với bạn. Bạn chuyền cho em năng
lượng vững chãi của bạn. Em nắm lấy tay tôi đây. Chúng
ta cùng thở nhé.
-Thở
vào, tôi thấy bụng tôi phồng ra.
-Thở
ra, tôi thấy bụng tôi xẹp lại.
-Phồng
ra.
-Xẹp
xuống.
Anh
em mình hãy thở vào thật sâu. Chị em mình hãy thở ra thật
chậm. Em thấy không, có sao đâu. Anh đang chuyền năng lượng
vững chãi của anh cho em. Chị đang chuyền năng lượng vững
chãi của chị cho em. Thở vào em thấy khỏe. Thở ra em thấy
nhẹ. Thở vào tâm em bắt đầu tĩnh lặng. Thở ra, miệng
em đã có thể mỉm cười.
Bạn
cũng có thể mời cha hay mẹ cùng thực tập. Và nếu các vị
ấy thực tập thành công nhờ sự mời mọc, chỉ dẫn và
yểm trợ của bạn, đó sẽ là một món quà rất lớn mà
bạn hiến tặng cho các đấng sinh thành của mình.