Đây
cũng là một sự thật khác mà tôi đang được sống trong
đời sống hàng ngày, là một chứng tích của giấc mơ đã
trở thành hiện thực . Tôi đang được sống với một đoàn
thể mấy trăm người tới từ nhiều đất nước khác nhau
nhưng trong ấy ai cũng có khả năng chấp nhận , tha thứ cho
nhau và đùm bọc lấy nhau , ai cũng có khả năng đóng góp
phần mình vào hạnh phúc chung , không ai đi tìm một hạnh
phúc riêng vì biết rằng cái ấy không thể nào có được
. Chúng tôi học hỏi và thực tập sống đời sống hàng ngày
như thế nào để có thể xây dựng tình huynh đệ , giúp nhau
chuyển hóa sầu đau và tìm được niềm vui sống trong cuộc
sống hàng ngày .
Chúng
tôi đang sống ở một miền quê trong khung cảnh thiên nhiên
, có rừng , có hồ , có suối , có trăng , có sao . Ngày nào
chúng tôi cũng được tiếp xúc với thiên nhiên , được thiên
nhiên nuôi dưỡng , được bước những bước chân thảnh
thơi và vững chãi , và tập sống sâu sắc giây phút hiện
tại . Không ai trong chúng tôi muốn nắm quyền làm chủ để
kiểm soát hay ra lệnh cho kẻ khác . Chúng tôi sống như một
bầy Ong , cùng làm việc cho hạnh phúc chung . Chúng tôi mở
cửa đón chào các bạn bè từ nhiều quốc gia tới , và giúp
họ tập sống trong giây phút hiện tại , hòa giải được
với chính mình , hòa giải được với những người thân
. Có khi các bạn đã tới từ 38 quốc gia cùng một lúc , gần
cảngàn người . Ai nấy đều có cơ hội được nếm hương
vị an lạc của nếp sống thảnh thơi , chuyển hóa khổ đau
, làm lại cuộc đời . Chúng tôi cũng đi tới nhiều nước
, tổ chức những tuần lễ thực tập sống theo phương pháp
ấy cho người bản xứ . Những tuần lễ thực tập ấy được
tham dự rất đông đảo , từ 500 tới 1000 người , người
Pháp , người Anh , người Đức , người Thụy Sĩ , người
Hà Lan , người Ý, người Canada, v.v ... Các bạn đã thành
lập trên một ngàn đoàn thể sống theo nếp sống này trên
38 nước , biết thực tập đi , đứng , nằm , ngồi , làm
việc , nói chuyện , lắng nghe có ý thức , có chánh niệm
, chuyển hóa được khổ đau , hòa giải với chính mình và
với những người thân . Chúng tôi rất hạnh phúc khi thấy
họ hạnh phúc . Mỗi năm có những nhóm người Palestine và
những nhóm người Israel đến thực tập với chúng tôi . Ban
đầu họ không thể nhìn nhau , nói chuyện với nhau , bởi
vì họ oán thù nhau , nghi kỵ nhau . Nhưng với sự nâng đỡ
và dìu dắt của cộng đồng , họ bắt đầu biết ôm lấy
niềm đau để vỗ về và làm lắng dịu . Họ tập đi , tập
đứng , tập ăn , tập làm việc theo nguyên tắc an trú trong
giây phút hiện tại . Rồi họ tập lắng nghe nhau để thấy
và hiểu được những nỗi khổ niềm đau của nhau . Từ từ
họ có thể nhìn nhau , và nhận ra rằng phía bên kia cũng là
những con người có sợ hãi , có khổ đau , có tuyệt vọng
, và cuối cùng họ chấp nhận được nhau , và cùng ngồi
lại với nhau để tìm ra giải pháp sống chung an lạc và hòa
bình . Sự thành công của họ , cũng như sự thành công của
những cặp vợ chồng , cha con, anh em trong các khóa thực tập
đã đem lại cho chúng tôi rất nhiều hạnh phúc và ngày nào
chúng tôi cũng được nuôi dưỡng bằng niềm vui đó . Các
bạn có thấy rằng giấc mơ đang biến thành sự thực hay
không ?
Ngày
xưa vào những năm 1960, chúng tôi đã thành lập ra phong trào
Thanh Niên Phụng Sự Xã Hội , đã từng quy tụ sáu bảy trăm
thanh niên cùng sống chung , học tập chung , và phụng sự chung
. Chúng tôi ai cũng đã từng mang giấc mơ Việt Nam, đã sống
cuộc sống hàng ngày trong giấc mơ ấy và tuy sống rất đơn
giản không có lương bổng , nhà cửa hay xe cộ riêng , nhưng
chúng tôi đã tạo được tình huynh đệ và thành lập được
những làng hoa tiêu cho phong trào xây dựng cộng đồng nông
thôn , nâng mức sống của người dân quê lên trên bốn mặt
kinh tế , tổ chức , giáo dục và y tế . Có tình huynh đệ
, có giấc mơ mỗi ngày được thực hiện , chúng tôi đã
không cần chạy theo giàu sang, danh vọng , quyền hành và sắc
dục . Và tuy thời cuộc khó khăn , chúng tôi đã không buông
bỏ giấc mơ . Và giấc mơ vẫn đang được tiếp tục trở
thành hiện thực .