Này
người bạn trẻ, tôi muốn mời anh, tôi muốn mời chị tham
dự vào một giấc mơ, tôi tạm gọi giấc mơ ấy là giấc
mơ Việt Nam .
Giấc
mơ chung của chúng ta
Giấc
mơ Việt Nam là có một nước Việt Nam thật đẹp, thật hiền,
chơi chung với các nước Cam-pu-chia, Lào, Thái Lan, Malaysia,
Singapore, Indonesia, Myanmar, với Hàn Quốc và Nhật Bản, và
sau đó, với cả Trung Quốc, một cách thân ái trong tình huynh
đệ, dân chúng các nước qua lại không cần chiếu khán, và
tất cả sử dụng một đồng bạc chung.
Giấc
mơ Việt Nam là dân tộc Việt Nam biết để thì giờ ra để
đi chơi, ngồi chơi, leo núi, đi biển, sống với cảnh đẹp
thiên nhiên, hàng ngày có nhiều cơ hội dựng xây tình huynh
đệ mà không để hết thì giờ chạy theo sắc dục, tiền
bạc, quyền hành và danh vọng.
Giấc
mơ Việt Nam là trẻ em và người lớn đều ý thức được
rằng đất hứa, thiên đường hay cõi tịnh độ là cái đang
có mặt đích thực trong giờ phút hiện tại, và ta phải biết
và phải có khả năng thích ý rong chơi.
Giấc
mơ Việt Nam là người Việt có khả năng sống đơn giản
mà hạnh phúc, có thì giờ và tình thương để làm việc giúp
cho người trong nước và ngoài nước vượt thắng nghèo khổ,
bệnh tật, thất học, hòa giải được với người thân và
tìm được nguồn vui sống.
Giấc
mơ Việt Nam là sông, núi, rừng, biển và ruộng vườn của
chúng ta được bảo vệ an lành để chúng ta và con cháu chúng
ta cũng như thế giới cũng được bảo vệ an lành và để
cho mọi người được tiếp tục thừa hưởng tất cả những
gì hùng vĩ, cẩm tú và giàu sang của đất nước này.
Giấc
mơ Việt Nam là những người Việt sống trong một nước có
quyền tin theo bất cứ một tôn giáo, một chủ thuyết nào,
nhưng tất cả đều thấy được rằng không có tôn giáo và
chủ thuyết nào cao hơn tình huynh đệ, cao hơn lòng cởi mở
và lượng bao dung, và bất cứ ai cũng học được và thừa
hưởng được những châu báu của các truyền thống và quan
điểm khác để làm giàu cho tuệ giác và hạnh phúc của mình.
Giấc
mơ Việt Nam là các quốc gia lân cận, kể cả Trung Quốc,
biết thương mến và thưởng thức cái đẹp và cái dễ thương
của đất nước, văn hóa và con người Việt Nam mà không
còn có ý muốn xâm chiếm và giành giật nhau, tại vì người
Việt đã học được cách bảo vệ sông núi, văn hóa và con
người của mình bằng nếp chung sống hòa bình, bằng tình
huynh đệ, bằng tài ngoại giao, bằng nếp sống tương trợ
với các nước chung quanh mà không tin rằng chỉ có vũ khí
và quân sự mới làm được chuyện ấy.
Ô
hay, bạn sẽ nói, thầy Nhất Hạnh lâu nay khuyên mình sống
trong giây phút hiện tại mà bây giờ lại tìm cách trao cho
mình một giấc mơ, gọi là giấc mơ Việt Nam ! Thầy Nhất
Hạnh có còn là thầy Nhất Hạnh nữa không, khi thầy muốn
dìu mình đi vào một giấc mơ, dù là một giấc mơ thật đẹp?
Người
bạn trẻ ơi, sở dĩ tôi nói tới giấc mơ, tại vì giấc
mơ này có thể trở thành sự thật, và đang bắt đầu trở
thành sự thật. Một giấc mơ không bao giờ có thể trở thành
sự thật một trăm phần trăm, nhưng nó có thể dần dần
trở thành sự thật mỗi ngày, và ta có thể sống với sự
thật ấy trong giây phút hiện tại.
Lý
tưởng lớn, hoài bão rộng là gì, nếu không phải là một
giấc mơ? Trong đạo Bụt người ta dùng danh từ Tâm Bồ Đề.
Tâm bồ đề đâu có phải chỉ là giấc mơ? Tâm bồ đề
là một sự thật, một năng lượng mà ta đang sống và đang
cho ta nhiều niềm tin và hạnh phúc. Giấc mơ có thể trở
thành sự thật từ từ trong từng giây phút của cuộc sống.
Mấy mươi năm nay, không lúc nào mà tôi không đang chứng kiến
giấc mơ trở thành sự thật, trong đời sống hàng ngày của
tôi.