LTS.
Trong suốt cuộc đời mình, bà Dadi Janki - nhà lãnh đạo Đại
học tâm linh thế giới Brahma Kumaris, đồng thời là một trong
những thành viên của nhóm Những người nắm giữ sự thông
thái (do Liên Hợp Quốc triệu tập, bao gồm những nhà lãnh
đạo tinh thần xuất chúng), với tinh thần lạc quan, tâm hồn
trong sáng và trái tim đầy trắc ẩn đã hoạt động không
mệt mỏi cho mục tiêu mang lại đời sống bình yên, hòa hợp
của cộng đồng các dân tộc trên thế giới.
Là
nhà thuyết giảng thông thái, người hướng đạo tự thân-
nhiệt thành, mạnh mẽ, sâu sắc... và tràn đầy tình yêu
thương, bà Dadi Janki đã đi khắp thế giới truyền cảm hứng,
khai sáng, khích lệ cho tất cả những ai gặp bà tin rằng
tự bản thân họ có thể biến điều không thể thành hiện
thực, nếu chúng ta nhìn tận sâu bên trong con người mình
để nhận ra chúng ta là ai, chúng ta cần làm gì lúc này.
Những
tư tưởng tiến bộ của Dadi Janki không chỉ thể hiện qua
những bài giảng, những buổi diễn thuyết mà còn được
đăng tải trên tạp chí Retreat với các bài: Đôi cánh của
tâm hồn, Tình yêu của Thượng đế, Bí mật của sự yên
lặng... Ngoài ra, những tư tưởng ấy còn được tập hợp
thành sách...
TÌNH THƯƠNG
VÀ TRÍ TUỆ
Sự
thanh tịnh giúp cho mặt trời kiến thức mọc lên trong tâm
tôi. Khi tôi giữ gìn được ánh sáng vầng mặt trời đó,
nó tỏa chiếu như con mắt thứ ba giúp tôi phân biệt sự
thật và dối trá. Trong sự tỉnh giác giống như viên ngọc
đó, ánh sáng của tâm hồn – tức là năng lượng của tâm
thức tôi chiếu vào cái chân thật và đạo đức, không chiếu
vào cái dối trá. Tôi phát triển một trí thức giống như
con thiên nga (theo truyền thuyết truyện dân gian) phân biệt
được hòn ngọc và sỏi đá.
Khi
ánh sáng của tâm hồn được tập trung vào đạo đức để
thấy rõ những sai lầm quá khứ, đồng thời phản chiếu
sự đánh giá cao và chúc phúc của người khác, dưới hình
thức của tình thương. Chân lý tăng trưởng khiến cho sự
hao tổn năng lượng của tôi được chấm dứt.
Kiến
thức có nghĩa là ánh sáng, ngu dốt nghĩa là bóng tối. Nếu
tôi không có kiến thức về một cái gì đó, thì tôi sẽ
không hoạt động thích đáng. Khi mặt trời lên thì bóng tối
bị xua tan lập tức, sự ô nhiễm làm cho tôi ngu si, làm cho
tôi trở thành nô lệ những ham muốn của tôi và những người
khác, sự ô nhiễm đó chấm dứt.
Khi
tôi còn ngu dốt, tôi giống như kẻ mù lòa với một trí thức
như hòn đá. Khi anh bị mù, anh khó làm bất cứ việc gì cho
có ánh sáng ở xung quanh anh.
Trong
bối cảnh tâm linh, kiến thức nghĩa là biết sự thật về
tâm hồn. Những rác rưởi ô nhiễm thường che mờ sự thật
đó, khiến tôi không hiểu gì về cái ta của mình và những
người khác. Mặt trời kiến thức thiêu cháy hết những rác
rưởi đó, và bộc lộ chân lý cho tôi thấy. Nó chỉ cho tôi
thấy, thiệt hại mà tôi tự gây cho tôi nếu để cho tâm
thức bị vướng mắc vào thế giới vật chất.
Các
lối tư duy tôi học được từ thế giới bên ngoài làm tôi
thất vọng rất nhiều. Tôi bị đẩy tới chỗ này, chỗ kia
tùy theo sự sai sử của cái thân, của những người có quan
hệ với tôi, và của thế giới.
Tuy
tôi ở trong cái thân này, qua cái thân này, tôi có quan hệ
với những người khác và thế giới vật chất, nhưng tôi
vẫn cách biệt với tất cả những cái đó. Tôi là một động
vật có năng lượng tâm thức khác biệt với vật chất.
Tôi
phải tiếp tục mối quan hệ của tôi với thế giới vật
chất, bởi vì đó là sự thể hiện của bản thân cuộc sống,
nhưng tôi sẽ không còn làm việc gì do ảnh hưởng của các
yếu tố bên ngoài. Bởi vì tôi sống cách biệt, tôi có thể
lựa chọn, tôi có thể làm chủ. Đó chính là trí tuệ.
Dù
là già hay trẻ, khi tôi nhận thức được cái ta thật của
tôi, tôi có thể trở thành trung thực và minh triết. Điều
này cũng giúp cho tôi nhạy cảm và trưởng thành.
Khi
tôi tiếp cận cuộc sống từ góc độ cái ta, với ý thức
mình bị ràng buộc với cái thân, với các mối liên lạc
và quan hệ với thế giới, thì tôi trở thành quá nhạy cảm
với tình hình diễn ra xung quanh tôi, luôn luôn bị chao đảo
bởi những chuyện vụn vặt, giống như một đứa bé vậy.
Tôi không nhận thức được rằng tôi đang hành động sai,
và làm cho những người xung quanh tôi cũng hành động sai nốt.
Với
một người ở trong bóng tối như vậy, thì tiền và địa
vị là tất cả.
Hãy
tưởng tượng một con người như vậy. Nhạy cảm, minh triết,
vui vẻ, không bao giờ làm việc gì chỉ để phô trương với
người khác, và cũng không nhìn vào lỗi lầm những người
khác. Làm như thế chỉ mất thời giờ và mệt óc suy nghĩ.
Một người nào đó cảm xúc như thế nào, thì tôi biết để
làm gì, nếu chỉ là để giữ cho mình được tự do.
Con
mắt nội tại nhìn sự vật như chúng tồn tại. Kiến thức
đến từ sự thanh tịnh. Nghĩa là có ánh sáng đó từ bên
trong. Đó là sự tỉnh giác đối với việc tôi là ai, tôi
phải làm gì, tôi cần luôn luôn tạo ra được sự tỉnh giác
thanh tịnh và cao cả đó.
Khi
bạn đã có sự hiểu biết, và thực hành sự hiểu biết
đó bằng hành động, và qua hành động, bạn có được kinh
nghiệm. Như vậy, bạn biết phải làm gì, vào đúng thời
điểm. Đó cũng là một loại ánh sáng. Như vậy, ánh sáng
tăng thêm với thực nghiệm.
Với
một tâm hồn như vậy, thì sẽ giống như chúng ta luôn luôn
thấy rõ nội tâm, nhờ đó mà có thể học hỏi được từ
mọi người, mọi việc xảy ra xung quanh chúng ta. Chúng ta sẽ
không còn cảm giác rằng, chúng ta đã biết tất cả.
Chúng
ta biết chúng ta đang có một vai trò nhất định, nhưng vẫn
giữ tinh thần xả bỏ trong việc này. Nhưng có một sự tỉnh
giác giúp chúng ta tiếp tục học tập và tránh lỗi lầm.
Khi
bạn đánh mất sự cân bằng, và vướng mắc vào công việc
bạn đang làm, bạn dễ dàng bỏ qua không nhìn thấy những
dấu hiệu chỉ cho bạn thấy con đường đúng đắn phải
đi. Thế là bạn sa ngã.
Bản
chất hay là hạt giống của kiến thức làm cho chúng ta được
trong sạch và đổi mới là, đừng có nhìn vào quá khứ, hay
là người khác. Hãy kiên nhẫn. Hãy giữ sự bình lặng.
Tôi
nói, ý niệm trong sáng của tôi là việc đó sẽ xảy ra, nhưng
với sự thanh tịnh, tôi không có cảm giác là tôi phải làm
gì hay đã làm gì. Chân lý nằm trong ý định của tôi. Tôi
cảm xúc như là được thúc đẩy từ bên trong làm điều
tôi cần làm, và tránh những điều tôi không được làm.
Như
vậy, mỗi ngày, tôi cần luôn nhớ rằng:
1.
Tôi có yên vị trong tâm linh của tôi hay không? Tôi là tinh
thần nội tại, tách biệt khỏi thân xác. Một khi tôi giữ
vững được sự tỉnh giác tâm linh như vậy thì thân xác
trong đó tôi đang ngồi, không thúc đẩy tôi có những hành
động hạn chế hay sai lầm.
2.
Sống trong thế giới này, bất kể môi trường, tình cảnh
và sự kiện xảy ra bên ngoài như thế nào, tôi vẫn giữ
thái độ của một người quan sát với thái độ xả bỏ,
không vướng mắc, không phê phán hay đi theo bên nào. Như vậy,
tôi vẫn hiện hữu trong chân lý nguyên thủy của tôi, và
sức mạnh đó sẽ giúp đỡ những người khác.
3.
Khi hành động, tôi phải giữ cảm xúc rằng, trên thực tế,
không phải tôi đang hành động, mà tôi chỉ là công cụ,
giúp cho một sự cần thiết phải xảy ra. Như vậy, tôi cũng
sẽ không vướng mắc vào những hành động của tôi, không
để chúng chi phối tôi và làm hao tổn năng lượng của tôi.
Rồi, tôi sẽ được tự do tiếp thu tình thương và sự minh
triết vào trong con người tôi. Những người khác khi thấy
sức mạnh tôi có được, cũng được gây cảm hứng để
tạo ra một cuộc sống tương tự cho bản thân họ.
SỨC MẠNH
CỦA TÌNH THƯƠNG
Lo
âu, sợ hãi và đau khổ không thể giúp chúng ta tìm ra được
những giải pháp lâu dài cho các vấn đề của mình. Nếu
ta có sức mạnh để đáp ứng một tình huống với thái độ
bình tĩnh và thoải mái, thì chúng sẽ không thành vấn đề
nữa.
Nhưng
vấn đề đặt ra là làm thế nào để chúng ta loại bỏ những
tư tưởng và cảm xúc đó? Làm sao chúng ta có thể duy trì
được những cảm xúc tích cực, khi có quá nhiều chuyện
sai trái xảy ra với thế giới này và với chính bản thân
chúng ta. Nếu chúng ta yếu ớt, những cảm xúc đó sẽ ngự
trị trong tâm chúng ta.
Nhìn
vào nguồn gốc mà nói, mỗi chúng ta đều mạnh mẽ một cách
tự nhiên. Sức mạnh trong bối cảnh nội tâm đó, có ý nghĩa
giống như người Pháp nói “Joie de vivre”. Nghĩa là niềm
vui của sự sống. Nó có ý nghĩa là có dự trữ đầy đủ
về năng lượng, tư duy và cảm xúc tích cực, biết làm thế
nào để sử dụng và duy trì những kho dự trữ đó một cách
có hiệu quả, và bổ sung chúng từ nguồn nội tâm. Trong trạng
thái mạnh mẽ như thế, chúng ta cảm nhận có tình thương
đối với bản thân, đối với người khác và đối với
cuộc sống.
Khi
bạn bắt đầu tư duy tích cực, cũng là lúc bạn bắt đầu
tích lũy sức mạnh. Lòng tự tin và tính hiệu quả của bạn
tăng lên. Nếu bạn để cho tư tưởng tiêu cực xuất hiện,
thì tình hình giống như cái bình tâm hồn có một lỗ hổng
đang khoét rộng.
Cảm
xúc tiêu cực cũng khiến bạn bị tổn thất. Bạn không thể
cùng một lúc vừa tiêu cực, vừa tích cực. Nếu bạn bị
sa lầy vào những tư tưởng nghi ngờ và phê phán, đối với
bản thân hay đối với người khác, bạn sẽ bị cạn kiệt
hết sức mạnh ở trong con người bạn. Những tư tưởng và
cảm xúc như vậy khiến bạn bối rối, mê mờ rồi có thể
bị chán nản. Bạn sẽ mất ý niệm về điều hình như bạn
đang làm, và làm như thế nào. Bạn có cảm giác mình là một
người khách xa lạ trong thế giới này, không bạn bè, không
mục đích.
Thế
nhưng, khi bạn nhận ra và tự hỏi: “Suy nghĩ và cảm xúc
ấy ảnh hưởng như thế nào đến tôi, đến thái độ của
tôi, cách nhìn của tôi đối với những người khác? Suy nghĩ
và cảm xúc ấy đang hủy hoại tôi?”. Đó có thể là một
nhận thức đau đớn, nhưng kinh nghiệm cho thấy đó là bước
thứ nhất tiến tới gây dựng lại sức mạnh. Bạn cảm nhận
là bạn phải nâng cao mình lên, không những vượt lên trên
những tư tưởng tiêu cực, mà cả những tư tưởng tầm thường
và vô ích nữa. Vì những tư tưởng như thế làm khuấy đảo
sự bình tĩnh nội tại của bạn, mà sự bình tĩnh nội tại
là cần thiết để bạn có thể thu hút năng lượng và tích
lũy sức mạnh.
Khi
mặt nước hồ bị khuấy động, nó không phản chiếu được
đồi núi hay bầu trời bao quanh. Nếu gắng nhìn vào đấy,
bạn sẽ không thể thấy gì ngoài sóng và những nếp lăn
tăn và mặt nước hình như tối mò. Nhưng khi mặt nước yên
lặng, bạn có thể nhìn thấy đáy sâu của nó, và chỉ cần
chuyển nhẹ tầm nhìn, bạn còn thấy được cả cái đẹp
phản chiếu từ cảnh vật xung quanh.
Cái
ta cũng vậy. Trước khi bạn có thể mở rộng tình thương,
hay phát triển sự quan tâm sâu sắc đối với cái ta nội
tại, thì bạn cần xem xét ý nghĩ của bạn. Bạn phải làm
cho những tư tưởng đó trở nên bình tĩnh và trong sáng, dù
chỉ là tạm thời.
Tư
tưởng và cảm xúc của bạn cần phải thanh tịnh, trong sáng.
Muốn được thế, cần phải tự tách mình khỏi những giận
hờn và va chạm quá khứ, ít nhất là trong một khoảng thời
gian đủ cho ngọn đèn được thắp sáng. Những lo âu và ham
muốn về tương lai cũng phải đặt sang một bên.
Cũng
như vậy, một cách có ý thức, bạn hãy thôi không nghĩ tới
người khác trong một thời gian. So bì, ganh tỵ và phê phán
tạo ra những cơn bão táp cảm xúc gây khó khăn cho việc thắp
sáng ngọn đèn. Trái lại, hãy nhớ kỹ giá trị của sự
bình lặng, tự chủ, để hướng đến hiện tại, bỏ qua
mọi xung đột và rối loạn mê mờ.
Ý
nghĩ và cảm xúc tích cực như sự bình tĩnh, hạnh phúc, sự
chịu đựng và lòng mến chính là nguồn nhiên liệu thắp
sáng ngọn đèn.
Dadi
Janki
“Dadi
đã đến Việt Nam hai lần và rất xúc động trước sự tốt
bụng chân thành và ý chí tuyệt vời của tuổi trẻ Việt
Nam. Dadi mong ước rằng, giới trẻ Việt Nam sẽ luôn có được
cái nhìn tích cực và trong sáng về chính bản thân mình trong
cả hiện tại và tương lai. Ngày nay, với sự phát triển
nhanh của mình, Việt Nam đang có vai trò ngày càng quan trọng
trên thế giới. Những người trẻ có trách nhiệm phát triển
đất nước hơn nữa, nhưng cũng đồng thời phải giữ gìn
những giá trị văn hóa nguồn cội của gia đình, của tình
yêu thương và của lòng trung hậu, bởi vì chúng là nền tảng
của sự phát triển. Dadi cũng mong ước rằng, tuổi trẻ Việt
Nam sẽ là những tấm gương về sự cân bằng giữa một lối
sống toàn cầu hóa hiện đại với những lý tưởng đạo
đức cao đẹp – nền tảng thực sự cho thành công và hạnh
phúc.” – Thư của Dadi Janki gửi độc giả trẻ tuổi
của Tạp chí Tia Sáng nhân Tia Sáng trích đăng cuốn “Từ
nội tâm hướng ra bên ngoài” của bà.
Nhà
phê bình Mỹ thuật Bùi Như Hương: Tôi rất thích đọc
các bài viết của Dadi Janki vì lời lẽ giản dị, dễ hiểu.
Những lời khuyên của bà đến với xã hội Việt Nam lúc
này thật quý giá, đúng lúc. Nó có thể giúp ích cho nhiều
người kịp điều chỉnh lại phương châm sống của mình
để thoát khỏi vòng tham lam, mê muội, vị kỷ, và những
khổ đau luẩn quẩn không cần thiết do chính mình gây ra.
Nó giúp chúng ta bớt đi những lo lắng, phiền muộn trong cuộc
sống vốn bất trắc vô thường. Nó cũng giúp con người lấy
lại niềm tin vào chính mình, niềm tin vào cuộc sống. Khi
đó, mỗi người sẽ tạo cho mình một lối sống tích cực
hơn với những suy nghĩ tích cực để giúp ích cho bản thân
và đồng thời giúp ích cho xã hội.
Thấm
nhuần và thực hiện được một phần lời khuyên của Dadi
Janki chính là tiến gần tới lối sống Thiền, tĩnh tại,
“im lặng và suy nghĩ”. Sống trong Thiền cũng có nghĩa là
đối xử với chính mình và thế gian bằng một tâm thức
ưa mến và tôn kính nhất.
BS
Trương Thìn: Tôi thật may mắn là đã được gặp bà Dadi
Janki và qua bài thuyết giảng của bà tại TPHCM tháng 6.2006,
bà đã làm thức dậy trong tôi ý thức tự giác ngộ, khuyến
khích, tạo cơ hội cho tôi khám phá những phẩm chất tốt
đẹp vốn có của mình. Chính điều đó còn có giá trị hơn
rất nhiều niền tin về những lời thuyết giảng của bà.
Bà đến với mọi người không chỉ với tư cách một nhà
thuyết giảng thông thái mà còn là người chị cả, người
bạn lớn tận tình chỉ bảo cho từng người biết cách tự
phát hiện những gì tốt đẹp nhất trong tâm hồn mình, thắp
sáng niềm tin về một cuộc sống nội tâm bình an và tràn
đầy tình yêu thương.
Trong
xã hội công nghiệp với nhiều lợi ích vật chất, cuộc
sống con người hướng ngoại quá nhiều- một trong những
nguyên nhân chủ yếu gây nên mọi bạo lực, khổ đau. Đó
là một cuộc sống thật nghèo nàn, giành giật, tầm thường,
thậm chí bế tắc trong hầu hết mọi lĩnh vực môi trường,
đạo đức xã hội, sáng tạo văn hóa- nghệ thuật...
Để
"cứu vãn" thực trạng này, theo tôi một trong những giải
pháp quan trọng nhất là quan tâm khơi dậy và làm phong phú
đời sống tâm linh của con người, đưa mọi người tới
sự yên ổn trong Tâm, như mục tiêu dấn thân của cả cuộc
đời bà Dadi Janki. |
ĐỂ TÌNH THƯƠNG
HƯỚNG
DẪN MỌI HÀNH ĐỘNG
Tôi
đã học sống như thế và kết quả là, không có gì làm phiền
nhiễu được tôi. Sự bằng lòng và những tình cảm tốt
của tôi đối với mọi người được duy trì thường xuyên.
Tôi trở thành con người tự do.
Sức
mạnh cho phép tôi sống được như thế, là đến từ nội
tâm. Tôi không tìm kiếm nó ở bên ngoài. Đấy là lý do vì
sao tôi được tự do tự tại, không mong đợi gì ở người
khác, không bị thất vọng.
Mọi
người đều có thể sống như vậy. Sống như vậy rất là
tự nhiên. Tuy nhiên, điều này đòi hỏi chúng ta loại bỏ
một vài niềm tin và tập quán cố hữu làm chúng ta tiêu hao
sức mạnh đó, và can thiệp vào khả năng yêu thương của
chúng ta. Đôi khi, chúng có gốc rễ sâu bên trong chúng ta,
đến mức chúng ta không cảm nhận chúng tồn tại.
Tôi
tin là hiện nay, đang có một cơ may lớn cho tất cả chúng
ta. Với lòng dũng cảm và quyết tâm, chúng ta có thể đạt
tới đại dương hòa bình, tình thương, hạnh phúc và sức
mạnh. Có thể chuyển đổi cách thức chúng ta nhìn bản thân
và những người khác.
Quá
trình đổi mới thật đơn giản. Với thời gian, những mạng
lưới ảo tưởng đó vốn đang che mắt chúng ta; bây giờ
cần làm như con nhện, nuốt các mạng nhện của nó. Chúng
ta cần tập hợp lại mạng lưới những kiểu tư duy và cảm
xúc cũ, nhận thức rằng, chúng không còn phục vụ được
chúng ta nữa, như chúng ta mong muốn.
Chúng
ta nghĩ là chúng ta có thể tìm được hạnh phúc ở bên ngoài
chúng ta, rằng chúng ta có thể sống từ bên ngoài hướng
vào trong. Chúng ta thành công ở một điểm nào đó, nhưng
rồi, thành công của chúng ta sẽ trở thành thất bại. Nó
khiến chúng ta đào sâu một cái bẫy để chúng ta mắc vào
đấy. Chừng nào mà dục vọng của chúng ta được thỏa mãn,
chúng ta cảm thấy được khuyến khích tìm kiếm sự thỏa
mãn ở bên ngoài.
Tình
hình này tạo ra một vòng quay tròn tai hại. Hạnh phúc mà
chỉ dựa vào những sự vật ở bên ngoài chúng ta, chúng không
bao giờ ổn định. Kết quả là bất an và phiền não tăng
trưởng. Chúng ta bị cuốn vào trong một mạng lưới lệ thuộc
và ham muốn vật chất.
Rồi
chúng ta sợ hãi, nếu xảy ra trường hợp chúng ta đánh mất
những sự vật mà chúng ta lệ thuộc.
Cuối
cùng, khi chúng ta thực sự đánh mất chúng, vì chóng hay chầy
sự mất mát cũng xảy ra với mọi cái được gọi là vật
chất, và chúng ta sẽ bị đau khổ nhiều trong nội tâm.
Ngày
nay, nhiều người, do hiểu nhầm như vậy mà không thoát khỏi
được phiền não, sợ hãi và đau khổ. Giống như là, những
sự vật từ bên ngoài được phép lọt vào trong chúng ta,
chiếm lĩnh những vị trí không phải thuộc về chúng, cột
chặt chúng ta với chúng, và làm chúng ta mất khả năng sống
với con người thật của chúng ta.
Khổ
đau là dấu hiệu chứng minh có những hiểu lầm như vậy.
Kinh nghiệm dạy cho tôi biết rằng, những cảm xúc như phiền
não, sợ hãi và lo âu không phải là có thật, không phải
là tự nhiên đối với chúng ta. Những cảm xúc đó nảy sinh,
khi chúng ta để cho mình bị ảnh hưởng bởi những niềm
tin và hành xử không thuộc về chúng ta. Đó là một sự giác
ngộ tuyệt vời. Nếu đau khổ không phải là thuộc tính nội
tại của bản chất con người, thì chắc chắn là đau khổ
có thể bị loại trừ. Chúng ta có thể chấm dứt khổ đau
và giúp những người khác làm được như vậy.
Đau
đớn khác với khổ đau. Đau đớn về vật chất và cảm
thọ có thể là một báo hiệu có lợi, bảo vệ chúng ta không
có những hành xử có hại. Chúng ta có thể học ở sự đau
đớn.
Ngược
lại, đau khổ làm chúng ta tiêu hao sức mạnh phản ứng chính
xác và tích cực đối với thế giới bao quanh chúng ta. Trong
phần lớn trường hợp, tự nó trở thành một tập quán.
Trên thực tế, một trở ngại chủ yếu đối với hạnh phúc
là niềm tin cho rằng chúng ta phải khổ đau, đó là một phần
tự nhiên, và không thể tránh khỏi của cuộc sống.
Nhờ
phát triển xu thế tập trung hướng nội đối với cuộc sống
chúng ta, chúng ta sẽ phát triển được sức mạnh hành động
phù hợp với bản chất đích thực và tích cực của chúng
ta. Tôi cảm nhận chắc chắn và sâu sắc rằng, đó là cách
mọi người mong muốn có khả năng quan hệ với thế giới
bằng một tinh thần hoàn toàn bao dung rộng rãi.
Kiểu
sống khác biệt đó đem lại một thay đổi sâu sắc trong
thái độ và tầm nhìn. Từ chỗ giống như kẻ ăn mày trong
quan hệ với những người khác, đôi khi thì lệ thuộc, đôi
khi thì van xin, chúng ta trở thành như một ông Hoàng – không
xin, không nhận mà cho. Từ chỗ sống cuộc sống như trong
một cái vỏ sò, nóng nảy, không an toàn, chúng ta phát triển
một tâm thức mạnh mẽ, tựa như kim cương vậy, miễn nhiễm
đối với mọi ảnh hưởng tiêu cực.
Ngay
khi còn là một đứa trẻ, tôi đã biết là tôi muốn sống
như thế, nhưng chỉ đến khi tôi đã trở thành một thiếu
phụ trẻ, cách đây gần 70 năm, tôi mới học được cách
thực hiện lối sống như vậy.
Sức
mạnh của sự an tịnh
Mọi
người đều cần có sự an tịnh, cũng như cần thức ăn và
nhà ở vậy. Một vài người đã đi tìm sự an tịnh đó,
trong một thời gian dài và thất bại. Sự an tịnh vắng bóng
trong cuộc sống của số đông. Khổ não, trầm cảm và mệt
mỏi là những con bệnh lây lan khắp các nước giàu có, ngay
cả khi những nhu cầu vật chất được thỏa mãn đầy đủ.
Tôi
muốn giải thích sự an tịnh đến từ đâu, làm sao có thể
nắm bắt và phát triển nó. Sự an tịnh là một năng lượng,
được chế tạo từ bên trong. Ngay cả khi tôi nói tới sự
an tịnh, và các bạn nghe tôi với lòng an tịnh, thì năng lượng
an tịnh tăng trưởng.
Quá
nhiều loại khủng hoảng diễn ra trong cuộc sống của chúng
ta. Có thể có cuộc nổi loạn trong thân xác, trong quan hệ,
hay là bầu không khí của thế giới. Tôi không nghĩ rằng,
ở đâu đó, có một người suốt đời không bị khủng hoảng
– người trẻ, người già, người không được giáo dục,
người giàu có.
Nhưng
khi tôi đã có sức mạnh của sự an tịnh đó, thì tôi không
để cho sự an tịnh nội tâm bị quấy rối. Sự ổn định
của tâm thức là cần thiết cho một cuộc sống tốt đẹp.
Hãy
suy nghĩ, một lúc nào đó, khi một người bị lo âu, sợ hãi,
hay bị đau khổ, thì tình trạng anh ta như thế nào? Nếu tôi
để cho mình cũng lo âu, sợ hãi hay đau khổ, thì con người
tôi sẽ bất ổn và bất hạnh, và không khí xung quanh tôi
cũng đầy những cảm xúc tương tự. Điều này có lợi gì
cho tôi và cho người khác đâu?
Ngược
lại, khi bản thân tôi không có cảm xúc tiêu cực, tôi sẽ
có những ý nghĩ thiện lành, những cảm xúc tích cực đối
với người khác. Điều này sẽ giúp tạo ra một bầu không
khí hòa bình và yêu thương, ngay cả khi không có sự hài hòa.
Kinh
nghiệm bản thân dậy tôi rằng, khi tôi có thể sống mà không
lo âu, sợ hãi và đau khổ, thì ở trong tôi có những chân
giá trị xuất hiện, có thể được sử dụng trong cuộc sống
thực tiễn của tôi, cung cấp cho tôi nhiều sức mạnh và
năng lực.
Khi
có bệnh, bạn có thể đến bác sĩ và được phát một số
thuốc. Nhưng khi bạn lo âu trong nội tâm thì bạn nói và làm
gì bây giờ? Khi bạn có những ý nghĩ tiêu cực thì tâm thức
bạn luôn cảm thấy bất hạnh. Trong cả hai hướng, loại
ý nghĩ đó hành hạ tự thân bạn.
Cùng
với lo âu, là sự bất ổn, không an tịnh. Tâm thức chao đảo,
hỗn loạn, tôi không biết tâm thức tôi đang làm gì nữa.
Nhưng đó vẫn là tâm thức của bạn, tại sao bạn lại bất
hạnh với nó? Khi bạn để cho mất sự an tịnh nội tâm,
bạn sẽ đối xử người khác theo kiểu như thế, và bạn
không còn có thể nói lời bình tĩnh và dịu dàng với họ.
Nếu
không có mưa, người và súc vật đều bị khát. Khi đã không
có hòa bình và tình thương ở nội tâm, thì cả tâm thức
và trái tim đều bị khô hạn. Tâm thức trở nên bức xúc
và chạy lung tung như tâm thức người điên vậy. Ngay với
các viên thuốc ngủ, con người trong tình trạng đó ban đêm
không ngủ được, và đến sáng cũng không dậy được.
Tự
bạn phải thoát khỏi cuộc khủng hoảng mà bạn tự tạo
ra với sự tiêu cực của bản thân bạn. Có quá nhiều cuộc
khủng hoảng ở bên ngoài, mà bạn không thể làm gì được
với những cuộc khủng hoảng đó. Nhưng đối với cuộc khủng
hoảng mà bạn tự tạo ra trong tâm thức bạn, thì do chất
lượng của tư duy của bạn, ít nhất, bạn có thể chấm
dứt được.
Thân
của bạn, tài sản của bạn, các mối quan hệ của bạn và
thế giới, bốn cái đó tạo ra hàng loạt tình huống trước
mắt bạn. Chúng không chờ bạn cho phép.
Chúng
có thể thay đổi bất cứ lúc nào, bạn không thể ngăn cản
được. Cuộc khủng hoảng này chưa dứt thì cuộc khủng hoảng
khác bắt đầu. Thiên tai, động đất, lụt lội, tất cả
đều tự đến. Chúng đến không có ai kêu gọi cả, và chúng
cũng không đi theo lệnh bạn. Thế nhưng, tình trạng của tâm
thức tôi như thế nào, trước khi tình huống xảy ra? Khi tâm
thức tôi mạnh mẽ, thì những khó khăn của ngoại cảnh vẫn
thuộc ngoại cảnh – chúng không lay chuyển được nội tâm
của tôi, không làm cho tôi mất sự ổn định. Tâm thức tôi
vẫn bình tĩnh, không bị lo âu và đau khổ. Khi tôi có sức
mạnh đó, những tình huống đầy khổ não có thể đến,
nhưng trong tâm tôi, không cảm thấy đau khổ. Nếu ai đấy
ném đá, thì không đụng vào người tôi. Nếu ai đấy chửi
mắng tôi – cũng không có vấn đề gì.
Đầu
óc tôi được giữ lạnh mát, và không có phản ứng gì tức
khắc. Cũng không có chối bỏ. Hãy chấp nhận tình huống
xảy ra. Sự chấp nhận đó giúp tôi có được sự bình tĩnh
nội tâm. Rồi cảm giác bình tĩnh đó của tôi, một mình
nó sẽ giúp giải quyết tình huống. Tôi cũng sẽ biết rõ
tốt hơn là làm gì và không làm gì.
Thực
nghiệm đau khổ là một hành vi vô nghĩa. Phải nhớ kỹ điều
này, khi bạn cảm thấy đau khổ về chuyện gì đó, thì nên
biết rằng bạn đang thiếu một sự hiểu biết nào đó. Vì
ai mà tôi cảm thấy đau khổ? Đau khổ như vậy có ai giúp
tôi và người khác hay không?
Từ
trong tâm, con người tạo ra cho mình nhiều tình huống khó
khăn. Thí dụ, thái độ ngạo nghễ khiến bạn thiếu sự
tôn trọng và khiến bạn đau khổ. Ngạo nghễ tạo ra ý muốn
được sự tôn trọng và chú ý. Và khi bạn không được như
vậy thì bạn cảm thấy như là bị chửi mắng vậy. “Hãy
xem này! Tôi đã giúp đỡ chúng nhiều, nhưng chúng trả ơn
tôi như thế này!” Nếu tôi giúp người khác từ trong trái
tim tôi, và không có thái độ ngạo nghễ, thì tôi sẽ không
có những cảm xúc như vậy.
Tôi
có những đức hạnh tốt, và hành vi của tôi đều thiện
lành thì tôi cũng được nhiều may mắn.
Thế
nhưng bị chao đảo và bất hạnh về một chuyện gì đó,
ngay khi chỉ tỏ thái độ buồn phiền, thì cũng không khác
gì bỏ một giọt thuốc độc vào một bình nước hoa. Nó
làm hư hỏng tất cả. Nó không những cướp đi sự bình tĩnh,
mà còn đem lại sự đau khổ.
Đấy
là lý do vì sao tôi ở đây. Sẽ là điều tốt nếu tôi có
thể nhanh chóng biến bầu không khí xung quanh tôi, thành một
bầu không khí rất vui tươi và hạnh phúc.
Sinh
ra ở miền Bắc ấn Độ vào năm 1916, ngay từ thời thơ ấu,
Dadi Janki đã có một tình yêu sâu sắc, cũng như khao khát
cháy bỏng được phụng sự cho loài người.
21
tuổi, Dadi gặp Dada Lekhrai, một thợ kim hoàn giàu có ở Karachi,
người đầu tiên sáng lập trường Đại học tâm linh thế
giới Brahma Kumaris. Vài năm sau, Dadi tham gia Brahma Kumaris, và
từ đó bà đã cống hiến cả cuộc đời mình cho sự phát
triển của Đại học này.
Giờ
đây ở tuổi ngoài 90 Dadi Janki vẫn duy trì được một lịch
giảng và du hành sít sao không một nhà lãnh đạo tinh thần
nào khác bì được. |
HÃY ĐỂ CHO
QUA
Nếu
nói cho mình, thì tôi không biết kể chuyện vui như thế nào,
nhưng nếu tôi gặp một người nào đang khóc, tôi sẽ không
bỏ rơi người đó cho đến khi thấy anh ta hay cô ta mỉm cười.
Tôi không cần làm gì hết, chỉ cần đem lại sự bình tĩnh
và lòng thương yêu cho con người đó. Từ trong nội tâm, tôi
cảm nhận, họ chỉ bám vào những chuyện nhỏ nhoi, khiến
họ chạy quanh với bộ mặt sầu não. Nhưng họ lại làm cho
những người khác lo âu và sợ hãi, không biết có cái gì
xảy ra trong tâm thức họ.
Người
ta đau khổ vì người ta bám vào các tình huống. Họ không
biết là những tình huống đó xảy ra ở bên ngoài họ. Chỉ
cần để cho chúng qua đi. Làm được như vậy, họ sẽ trở
nên vui tươi và bình tĩnh trở lại, và bắt đầu mỉm cười.
Đã bao nhiêu lần chúng ta nhìn lại một vài chuyện bối rối
cũ, và ngạc nhiên vì sao phải ồn ào đến thế.
Nghệ
thuật sống hướng từ trong ra ngoài giúp chúng ta bỏ qua những
chuyện ở bên ngoài chúng ta, mà nó còn tạo ra sức mạnh
giúp chúng ta tránh, không bị vướng mắc vào những chuyện
đó.
Bạn
cũng vậy, khi bỏ qua những chuyện xảy ra ở bên ngoài của
bạn, các bạn sẽ được tự do, các bạn bắt đầu cảm
nhận một tình trạng ổn định tràn đầy hạnh phúc đến
mức dù có chuyện gì xảy ra, bạn cũng không thể đánh mất
sự ổn định đó. Hạnh phúc có sức mạnh của sự bình
tĩnh và tình thương hòa lẫn ở trong đó. Nơi nào có sự
bình tĩnh và tình thương, nơi đó bạn cảm nhận mình như
là một đế vương. Bạn có lòng tự trọng, và cảm thấy
mình rất mạnh mẽ, không như đứa trẻ con dễ dàng bị chao
đảo và sợ hãi.
Bạn
cần chú ý tới chất lượng những suy nghĩ, tới tâm thức
của bạn. Bạn chỉ cần mẫn cảm với những suy nghĩ đó.
Vì đó là tâm thức của bạn. Những suy nghĩ đó phải thanh
tịnh, cao thượng và kiên quyết, và bạn sẽ thấy kết quả
ngay. Bạn sẽ thực nghiệm sự bình tĩnh của tâm thức, mà
không cần có nghi lễ, thế ngồi và tụng niệm.
Hãy
hỏi trái tim bạn. Tôi có được những cảm xúc thanh tịnh,
tích cực đối với mọi người hay không, kể cả đối với
bản thân tôi? Tôi có chú ý tới vấn đề này hay không, xem
đó là vấn đề ưu tiên, trong cuộc sống đang diễn biến
của tôi. Những cảm xúc đó tạo ra một năng lượng, tuôn
chảy một cách tự nhiên ra bên ngoài, bảo vệ tôi khỏi mọi
ảnh hưởng tiêu cực.
Nếu
bạn chú ý, bạn sẽ không phạm lỗi lầm. Bạn sẽ không
cảm thấy buồn khổ, bạn cũng không tạo cơ hội để người
khác nghĩ ngợi về tâm trạng đau khổ của bạn. Nếu không,
mọi người khác sẽ chú ý tới bạn, chú ý tới con người
khốn khổ đang gặp khó khăn, và bạn cảm thấy mình thấp
kém. Điều này không tốt gì cho bạn cũng không giúp gì cho
người khác.
Trong
cuộc sống của mình, tôi có phát lời nguyện như sau: không
cảm giác buồn khổ hay lo âu bất cứ về ai hay về một chuyện
gì. Tôi cũng không để một người nào khác có cảm giác
đó với tôi. Tôi không sợ hãi một người nào khác, và cũng
không làm ai sợ hãi. Tôi hợp tác với mọi người trong tình
thương và giúp đỡ người khác, khi cần thiết.
Ngay
khi một người nào đó không yêu thương tôi, tôi cũng không
cần chịu thiệt thòi gì để không yêu thương họ. Người
khác có thể không tôn trọng tôi, nhưng sao tôi lại phải
bỏ đức hạnh của tôi là tôn trọng người khác? Sẽ là
điều không tốt đối với tôi, nếu tôi có ý nghĩ không
tôn trọng một người đã tôn trọng tôi, hay đã là một
trở ngại đối với tôi.
Tôi
đang ở trong một cuộc hành trình tâm linh, và các tình huống
sẽ đến với tôi. Bổn phận của tôi là tiến theo con đường
của mình, và không làm trở ngại những người khác.
Khi
đi máy bay, và máy bay gặp phải đám mây, viên phi công không
thể hỏi tại sao, anh ta chỉ biết là anh ta phải vượt qua
đám mây. Tổ lái thông báo hành khách phải xiết chặt dây
an toàn, do máy bay chao đảo. Nhưng bạn không được tạo ra
chao đảo trong tâm bạn, nếu lo máy bay có thể rơi, một tình
huống mà bạn không cảm nhận. Bạn phải gửi niềm tin ở
tổ lái và người lái, bạn phải tỏ ra bình tĩnh và tỏ
ra hợp tác. Phi hành đoàn sẽ cám ơn bạn, vì bạn không tạo
ra một bầu không khí sợ hãi, có thể lan tràn đến các hành
khách khác.
Với
sự bình tĩnh và lòng tin, hãy tạo ra một bầu không khí yêu
thương, khiến cho dù việc gì xảy ra thì cũng qua đi mà thôi.
Đó là sự minh triết của những nhà kể chuyện cổ tích,
khi họ viết: “Thế rồi, mọi việc trôi qua...”
Cái
gì tạo ra sự ổn định đó? Chắc là bạn đã thấy một
cái tháp. Để có một chiều cao như vậy, cái tháp phải có
cái nền chôn sâu dưới đất. Bạn cũng cần sống hướng
nội, đi sâu vào nội tâm, trở thành mạnh mẽ đến mức,
nếu cả thế giới này rung chuyển, bạn vẫn đứng vững.
Sức
mạnh đó đến từ bên trong, từ con người nội tại của
bạn. Khi các động cơ của bạn đều trong sáng và tích cực,
dực trên lòng thương yêu và chân lý, thì bạn sẽ có sức
mạnh của sự bình tĩnh.
Chân
lý có phạm vi rộng hơn những thông tin mà bạn có thể tư
duy, nói, đọc hay là viết về nó. Nó có nghĩa là sức mạnh
giữ im lặng và an tịnh. Thậm chí cũng không tư duy nữa.
Cũng không phải nghe nhiều, mà chỉ duy trì bản chất con người
thật của bạn, những đức tính nhân bản của bạn, trong
tri thức và sự tỉnh giác của bạn. Hòa đồng vào tất cả
mọi cái xảy ra, từ bên trong hay là từ bên ngoài, như đại
dương tiếp thu các con sông, mà vẫn bình lặng.
Trạng
thái chân lý là một trạng thái trong đó, bất cứ sức mạnh
nào bạn cần để cho bạn và những người khác giữ được
bình tĩnh, sức mạnh đó luôn luôn hiện hữu bất cứ lúc
nào. Tôi có thể đang nói, nhưng trong nội tâm tôi vẫn bình
tĩnh. Hơi thở của tôi, ý nghĩ của tôi và thời gian đều
thẩm thấu khắp sự bình tĩnh và ổn định, đến mức nếu
ai đó đến gặp tôi, đều thấy tôi là người có ích, và
sự bình tĩnh lan tràn khắp nơi. Và rồi tôi cũng có ích cho
bản thân tôi.
Không
cần thiết phải nhớ lại và nói về những chuyện buồn
của thế giới đã xảy ra trong quá khứ.
Cũng
như vậy, phát tán tin tức về những sự cố đang xảy ra
trên thế giới, khiến mọi người sợ hãi và bức xúc, cũng
sẽ không có ích gì. Nếu bản thân tôi sợ hãi, tôi sẽ không
làm được việc gì có ích cả.
HƯỚNG NỘI
Một
vài người nghĩ rằng, chỉ có từ giã gia đình, đi vào rừng
núi, thì họ mới có thể giải thoát khỏi mọi lo âu và đau
khổ. Nhưng sự giải thoát hoàn toàn không phải thực hiện
theo kiểu ấy, mà là phải sống hướng nội để tâm hồn
không còn bị vướng mắc vào cái thân xác này, bị vướng
mắc vào các quan hệ. Một người sống hướng nội sẽ có
thể tích lũy năng lượng tâm linh, để có thể sống giữa
đời mà không có sợ hãi.
Trong
cuộc sống của tôi, tôi không bao giờ để cho mình phải
sợ hãi, nhưng gặp những thời buổi khó khăn, tôi lại có
thể giúp đỡ người khác với sức mạnh của sự bình tĩnh
của tôi. Có nhiều tình huống đễn với tôi hoặc do tôi
ốm đau hay thiếu tài chính, nhưng tôi không để cho mình bị
lúng túng, sợ hãi hay lo âu.
Có
thể tôi không được giáo dục (thực tế, tôi chỉ đến
trường có 3 năm). Nhưng ít nhất, tôi giữ được bình tĩnh
và đem lại sự bình tĩnh cho người khác. Ít nhất, tôi có
thể ôm một người khác với tình thương yêu.
Khi
người ta sợ hãi, người ta còn có thể ôm ai được? Khi
người ta còn lo lắng về chuyện sẽ xảy ra cho mình và con
cái mình, thì người ta còn có thể giúp ai được? Một người
như thế cũng không tự mình giúp được cho mình hay là giúp
người khác. Hãy thoát khỏi một lối suy nghĩ như vậy.
Sức
mạnh duy trì được sự bình tĩnh được tích lũy qua những
việc làm trung thực, với một tri thức được nâng cao và
sự hiểu biết. Lệ thuộc vào một người khác hay làm cho
một người khác lệ thuộc vào mình đều là hành xử của
một người yếu kém.
Bổn
phận của tôi là duy trì được lối sống vị tha, và với
thái độ trung thực, giữ được mối quan hệ hài hòa với
những người khác, và có một trái tim bao dung rộng mở. Có
một vài người xem bổn phận hay trách nhiệm như là một
gánh nặng. Còn tôi thì trách nhiệm hay bổn phận trở thành
nhẹ nhàng. Nói cho cùng, trách nhiệm của tôi là gì? Chỉ
là mỉm cười, giữ thái độ bình tĩnh, tỏa ra những rung
động như vậy từ trái tim mình, thái độ và tầm nhìn của
mình. Bất cứ người nào cũng có trách nhiệm như vậy.
Tôi
nói với mọi người rằng, đừng có thay đổi bộ mặt thường
xuyên như thế. Đừng có vẻ mặt mệt mỏi. Tốt hơn là tỏ
ra không mệt mỏi. Người nào có thể làm được như vậy?
Đó là người có sức mạnh nội tâm, chuyện gì xảy ra đối
với anh ta cũng không phải là chuyện lớn. Có thể được
hay không? Nỗi đau khổ, sợ hãi và lo âu của bạn đã biến
mất hay chưa?
Ngày
nay, người ta có cái tật tư duy quá nhiều. Đối với những
việc có ích, họ nói: “Tốt, tôi sẽ suy nghĩ về chúng”.
Nhưng đối với một chuyện gì đó vô ích, một chuyện mà
trên thực tế họ không được làm, không nên làm, nhưng sao
họ vẫn không ngừng suy tư về nó!
Tự
để cho mình phải sống bất hạnh là chuyện không có ích
gì. Nên nhớ, đau khổ là vì thiếu hiểu biết. Những người
nuôi dưỡng những ý nghĩ tiêu cực thì sẽ phải lo âu. Hãy
suy nghĩ điều lành và làm điều lành. Anh suy nghĩ thế nào,
thì bộ mặt anh hiện ra như thế ấy. Làm sao anh có thể che
giấu ý nghĩ của anh khỏi bộ mặt của anh được chứ?
Vì
sao bạn lo âu? Hãy làm điều lành, mọi việc sẽ trở thành
thiện lành. Nếu bạn nghĩ những chuyện lành, thì những chuyện
lành sẽ xuất hiện. Nếu từ trước bạn đã nghi ngờ rồi,
thì làm sao có thể chờ đợi có kết quả tốt được?
Tại
sao người ta không thể làm việc thiện? Họ phạm hai sai lầm.
Họ nhớ những chuyện quá khứ và họ nhìn người khác để
xem họ nhìn mình ra sao. Trước khi làm bất cứ điều gì,
họ cứ lo không biết người khác nhìn mình như thế nào.
Những việc quá khứ, việc của người khác, sẽ không để
bạn làm chuyện tốt lành đâu “chuyện này giống như thế
này, và chuyện này giống như thế kia”. Những suy nghĩ như
vậy làm mất thì giờ và hao phí năng lượng, còn sự bình
tĩnh chân chính hạnh phúc thì tạo ra năng lượng.
Những
tư tưởng phê phán và sợ hãi người khác đều bắt nguồn
từ lòng thiếu tự trọng. Những người sợ hãi người khác
đều sợ hãi chính bản thân mình và trở thành hay bức xúc.
Họ không có sức mạnh nội tâm.
Bản
thân tôi không bị bức xúc. Sao bạn lại trở nên bức xúc?
Bạn hãy trở thành mạnh mẽ tới mức, không có gì thành
vấn đề đối với bạn. Rồi ngay những người đến quấy
nhiễu bạn cũng làm bạn trở thành mạnh mẽ.
Đó
là chuyện rất đơn giản. Hãy trở nên mạnh mẽ tới mức,
bất cứ cái gì ném vào bạn cũng không làm bạn ngã.
Hãy
hành xử giống như đội cứu hỏa. Đến đúng lúc để dập
tắt ngọn lửa của một đám cháy. Hãy trở thành bộ phận
của một đạo quân như thế, một đạo quân hùng mạnh. Hãy
chủ động trong công việc này, rồi công việc sẽ đến.
Nếu bạn cứ chờ đợi người khác làm một việc gì đó
rồi mới tính toán hành động thì bạn sẽ không bao giờ
hành động cả. Đừng có nhìn người khác! Hãy có thái độ:
“Tôi phải làm việc này. Tôi tập trung toàn bộ vào công
việc này. Hãy để cho tôi làm, để tôi đem lại sự lợi
ích cho những người khác. Nếu không, thì tôi sống cuộc
đời này để làm gì?”
Sự
bình tĩnh đích thực, mạnh mẽ, không phải là sự bình tĩnh
tạm bợ, nhờ tránh được những tình huống khó khăn, hay
là nhờ loại bỏ những cảm xúc nào đó.
Sự
bao dung, lòng trung thực, tình thương và sự bình tĩnh sẽ
đem lại sức sống cho người khác. Chúng tác động đến
tôi và đến những người khác. Với sức mạnh của thực
nghiệm, sự săn sóc những người khác và tùy thời, chia sẻ
với họ, bạn sẽ tạo cảm hứng ở những người khác qua
cuộc sống của bạn. Đó cũng là sự bao dung đích thực đối
với cái ta.
Muốn
được như vậy, tôi không thể để cho mình có những tư
tưởng lãng phí, vô ích và tiêu cực. Nếu những tư tưởng
như vậy nảy sinh, thì tôi quét chúng đi như quét bầy kiến
vậy. Nếu không có sự bình tĩnh nội tâm, thì chính nội
tâm bị yếu ớt: Người nào có sự bình tĩnh nội tâm thì
người đó hết sức mạnh mẽ.
Tôi
thường tự nói chuyện với mình một cách thuần thục. Trong
cuộc sống của tôi, nếu có người nào đó tôi quen biết,
mà có làm một việc vô ích lãng phí, mặc dù tôi cầu chúc
họ tốt lành, thì tôi sẽ tự bảo mình “O.K”. Tôi cứ
phải tiếp tục cầu chúc cho họ điều tốt lành chứ không
xem xét công việc làm của họ. Tôi không thể nói với họ:
“Đừng làm thế này, hãy làm thế kia”. Hay thậm chí, cũng
không nghĩ như vậy. Tôi tự suy nghĩ như thế này: “Rồi
mọi việc sẽ kết thúc tốt lành”. Giữ một thái độ bao
dung, bình tĩnh và thương yêu theo kiểu như vậy thì sẽ có
ích hơn là để cho bản thân mình chao đảo.
Tôi
chỉ nghĩ đến những công việc mà tôi phải làm. Có một
số hoạt động rất tự nhiên, không đòi hỏi phải suy nghĩ
gì. Tôi tích lũy sự bình tĩnh và hạnh phúc với những hoạt
động như vậy, cho nên tôi không cần tư duy gì về chúng.
Thành công ở chỗ, chúng đem lại cho tôi sự bình tĩnh, sức
mạnh và hạnh phúc. Đó là công việc đích thực.
Dadi
Janki
(Tia
Sáng)
09:37:15
19/12/2006