"NẾU
CÕI ĐỜI KHÔNG ĐAU KHỔ TỐI TĂM
TA
KHÔNG XUẤT HIỆN Ở TRẦN GIAN "
--
SAKYA MUNI
Cuộc
sống nhân loại càng ngày càng trở nên phức tạp và hổn
hợp. Vì mãi đấu tranh cho cuộc sống, cho dục vọng tham,
sân, si đã dẫn dắt con người đi sâu vào con đường của
đau khổ, sa đọa. Do bởi không nhận chân được thực tướng
vô thường của thế gian, rõ biết sự giả hợp nơi bản
thân, sự sinh diệt của vũ trụ nên mãi mê tham đắm khổ
cầu chạy theo thị dục, thị hiếu của xã hội để rồi
phải sa lầy vào đám bùn nhơ tham vọng. Càng đấu tranh khuấy
động bao nhiêu thì bùn lầy tội lỗi sẽ nhận chìm con người
lún xuống bấy nhiêu. Như vậy đã sa vào vũng bùn tham dục,
còn khuấy động thêm nữa thì hậu quả càng trầm trọng
khó có thể trở lên nơi khô ráo một cách dễ dàng được.
Từ
chỗ sạch sẽ đi vào con đường bùn lầy. Ví như bệnh đã
bộc phát nơi thân thì phải có phương pháp, thuốc men chữa
trị... Vậy muốn lìa khổ được vui chúng ta phải theo sự
chỉ dẫn của những vị hướng đạo. Đại biểu là đức
Phật. Vì ngài là người đã chứng nghiệm bằng chính bản
thân và đạt đến kết quả giải thoát, xứng đáng làm mô
phạm cho cả trời người noi theo học tập. Chính các đệ
tử của Phật đã hành trì theo lời dạy và thâu hoạch được
rất nhiều lợi ích trong cuộc sống. Lịch sử ra đời của
đạo Phật đã chứng minh điều đó, không phải chuyện hảo
huyền vô căn cứ. Mỗi người trong chúng ta ai có thực hành
mới thấy được giá trị đích thực cao siêu tuyệt vời
của nó. Ví như người uống nước nóng lạnh tự mình biết
được. Như người thưởng thức những món cao lương mỹ
vị mới có thể cảm nhận cái ngon lành thơm quý của các
món ấy mà thôi. Nếu chỉ nghe và biết, chưa hoặc không trực
tiếp hưởng thụ thì chẳng bao giờ được lợi ích thiết
thực.
Giáo
pháp đức Phật có muôn ngàn phương tiện. Thế nên tùy theo
căn cơ trình độ chúng sinh thích hợp mà thực hành. Điều
này đòi hỏi con người phải có một trí tuệ sáng suốt
để nhận định, chọn đúng hướng đi cho mình, khỏi nhọc
lòng mà kết quả lại khả quan. Nhưng cho dù pháp môn nào
đi nữa cũng không ngoài mục đích hướng dẫn chúng sinh lìa
khổ đạt vui, giũ sạch phiền não tham sân, si đạt đến
chỗ thanh tịnh giải thoát. Đức Phật dạy: "Cũng như nước
trong tất cả biển duy chỉ có một hương vị, hương vị
của mặn. Trong tất cả giáo pháp của Như Lai chỉ có một
hương vị, hương vị của giải thoát". Đường đến thành
La Mã có rất nhiều, hoặc gần hay xa, mau hay chậm, nhưng mục
đích của kẻ lữ hành chỉ có một. Tuy nhiên, nếu biết
nhầm đường mà không trở lại, có bệnh mà không chịu kiêng
cử, uống thuốc, lỗi ấy không phải tại người hướng
đạo không chỉ dẫn cặn kẽ, thầy thuốc không căn dặn
rõ ràng, mà chính do ta không chịu hồi đầu đi theo con đường
bằng phẳng, chẳng chịu uống thuốc, chắc chắn không bao
giờ ta đến nơi đất sạch hoặc hết bệnh cho được. Chẳng
phải đường khó mà do lòng ta ngại khó, chẳng phải tại
thuốc không công hiệu mà tại ta sợ đắng. Phải đi, dù
cho đi chậm vẫn còn hơn không. Phải uống, dù cho chưa hết
bệnh ngay, nhưng thuốc sẽ thấm dần vào cơ thể. Kiên trì
nhẫn nại tiến bước thì dù xa đến đâu, khó khăn cách
mấy cũng sẽ vượt qua và tới đích. Trái lại, nếu một
bước tới hai bước lùi thì dù cho lâu đài hạnh phúc có
hiển hiện trước mắt vẫn xa ta muôn trùng chẳng làm sao
tới được. Thanh Sĩ có câu:
Cố
đi mãi đường dài hóa ngắn
Còn
nghỉ luôn lộ cận hóa xa.
Trong
Kinh Hoa Nghiêm, Phật dạy: "Nhân thị tối thắng, năng sinh
nhất thiết chư pháp thiện cố". Nghĩa là: con người là hơn
cả, vì con người có khả năng thể hiện hết thảy mọi
sự cao đẹp. Thật vậy, nhìn hạn hẹp vào một thế giới
ta đang sống, con người là một động vật như bao loài động
vật khác. Cũng tham sống sợ chết, cũng đau khổ buồn vui,
cũng thỏa mãn dục tính... Nhưng do lý trí và khả năng sáng
tạo, con người đã vượt lên trên mọi động vật khác,
thay đổi và biến chuyển cuộc đời từ lạc hậu thô sơ
đến tiến bộ thẩm mỹ. Xét về mặt rộng, theo kinh Phật
dạy, con người là một thú trong lục đạo luân hồi. Tuy
cõi Ta bà mà ta hiện sống là tạp sinh và khổ vui lẫn lộn,
không như các cõi khác có sự phân định rõ rệt. Nhưng nhờ
ở điểm này mà con người có ưu thắng và dễ ý thức về
tính cách vô thường của thế gian để cầu tiến.
Dưới
tuệ nhãn của Phật: "Trong tất cả các loài con người có
đủ điều kiện hơn, như về trí khôn ngoan chẳng hạn. Nhất
là hoàn cảnh con người không quá khổ như địa ngục, không
quá vui như thiên đàng và không ngu si như thú vật". (Kinh Ưu
Bà Tắc). Xét về lục đạo luân hồi, ta có thể phân chia
cõi Trời biểu tượng của vui và địa ngục biểu tượng
của đau khổ đọa đày. Đối với cảnh giới cao đẹp, chúng
sinh ở cõi Trời toàn hưởng những phước báo, thân hình
tốt xinh, tướng hảo uy nghi, khí hậu thanh khiết, cảnh trí
trang nghiêm tuyệt mỹ cuộc sống đầy đủ tiện nghi sung
sướng, những thứ khổ não lo sầu không thể xâm nhập len
lõi vào thế giới ấy được. Từ nguyên nhân hoàn hão này
khiến họ trở nên giải đải, chỉ biết hưởng thụ mà
không tiến tu hầu tăng trưởng thiện pháp. Khi đã hết phước
báo đã gieo trồng trong quá khứ, rồi tùy theo nghiệp lực
có thể sa đoạ trở xuống cảnh giới thấp hơn thậm chí
còn rơi vào khổ cảnh. Đó là luật tiến hóa và đào thải
của vũ trụ nhân quả. Ví như chiếc thuyền trên dòng nước
ngược nếu không tiến ắt phải bị lùi. Tương phản với
cõi Trời là địa ngục. Những chúng sinh đọa đày nơi khổ
cảnh này hoàn toàn không có một chút vui sướng, luôn luôn
sống trong những lo âu sợ sệt, chịu bao cực hình đau khổ,
chung quanh họ toàn là cảnh tượng hãi hùng diễn biến. Do
quả nghiệp này, họ khó có thể phát khởi thiện tâm, gieo
nhân giải thoát cho được. Duy chỉ có con người là trọng
tâm giữa các sự khổ và vui, là nấc thang thăng hoa từ phàm
phu đến quả vị thánh hiền, là chủ thể của vạn hữu.
Do vậy con người được tôn xưng là tối linh hơn cả: "Nhân
linh ư vạn vật". Con người có khả năng tự định đoạt
vận mạng tương lai của mình. Con người dễ đạt đến quả
vị Chánh đẳng chánh giác.
Trong
Kinh Pháp Cú, Phật dạy: "Làm dữ bởi ta mà ô nhiễm cũng
bởi ta. Làm lành bởi ta mà thanh tịnh cũng bởi ta. Tịnh hay
bất tịnh cũng bởi ta, chứ không ai có thể làm cho ta thanh
tịnh được". Vậy chính ta làm cho ta trong sạch và cũng chính
ta làm cho ta ô nhiễm. Hạnh phúc hay đau khổ do chính con người
tạo ra, không ai có quyền ban phước giáng họa hoặc thưởng
phạt ai cả. Chỉ có nhân quả nghiệp báo là quan tòa công
lý vận hành quyết định số phận của mỗi chúng sinh mà
thôi. Ví như một người được gọi là bác sĩ. Có phải
do tự nhiên mà được không? Hoặc Thượng đế hay vị thần
nào đó "cảm tình riêng" vì lỡ nhận chút ít quà cáp biếu
xén nên đã tặng cho ông danh hiệu ấy chăng? Không, chính
thực tế nhân quả đã tạo thành danh phận ấy. Với một
quá trình lâu dài tu học chuyên cần, tốn bao công sức tài
của, trong đó ý chí là sức mạnh vô biên thúc đẩy để
người ta trở nên những tài năng hữu ích. Do lẽ đó mỗi
con người chúng ta phải tự tạo cho mình một lý tưởng để
từ đó mà thăng tiến, xây dựng một tương lai huy hoàng sáng
lạn.
Muốn
qua sông phải nhờ thuyền, nhưng có thuyền cũng chưa đủ
cần phải chèo chống nó đi. Muốn trở thành con người hoàn
thiện hưởng sự an vui giải thoát, chúng ta không chỉ có
phương pháp hướng dẫn sẵn sàng, mục đích rõ rệt mà điều
quan trọng nhất là phải thực hành cho đúng và cho được.
Cái khó là ở chỗ này. Thế nên sau khi tiếp thu và hiểu
thấu lời Phật dạy, chúng ta nên từng bước từng bước
chậm rãi mà đi. Như người leo núi cao chẳng nên hấp tấp
vội vã. Nếu không cẩn thận vô tình trợt chân té ngã sẽ
khó lòng đi tiếp được. Chẳng may "bất đắc kỳ tử" thì
coi như bao nhiêu công trình đều dở dang hết. Hãy nhớ câu
"Dục tốc bất đạt". Hoặc cây chóng lên thì dễ bị gió
thổi gẫy non. Thế nên, TU NHÀ là bước đầu căn bản cho
người Phật tử tại gia làm bàn đạp tiến lên con đường
giải thoát sau này. Vậy thế nào là TU NHÀ?
Nói
đến chữ TU có lẽ - hầu như đa số - đều nghĩ ngay đến
ông sư bà vãi nào đó ở chùa, giam mình trong cảnh hiu quạnh
cô độc, quanh năm suốt tháng chỉ tương dưa, rau quả khổ
hạnh, suốt đời áo vải nâu sồng chẳng biết gì đến thế
sự nhân tình... Nói chung họ gần như là người chôn vùi
cuộc sống nơi cửa Thiền, "còn sống mà coi như đã chết".
Do vậy nhiều người rất sợ tiếng TU. Khi xưa hễ ai nói
với tôi về vấn đề tu hành là tôi gạt ngang phản đối
lại liền. Bởi vì tôi rất "cữ" tiếng ấy. Điều này cũng
dễ hiểu tại sao tôi lại cữ. Thú thật tôi rất sợ gò
bó, không được tự do nhất là - xin độc giả chớ cười
- không được đi xem xi nê! Lại thêm một tội mê coi đá
banh, vì ít ra tôi đã có một thời là "cầu thủ tí hon".
Nếu xét cho cùng thì chữ tu không phải tuyệt đối như thế,
mà còn tùy theo mỗi trình độ tu hành của con người. Vậy
TU là gì?
Chữ
tu nói chung là sửa đổi. Nếu đi cùng với một từ nào đó
nó sẽ cho ta được nhiều nghĩa. Chẳng hạn:
- Tu
tâm: là sửa đổi tâm tánh từ tà vạy thành ngay thẳng, xấu
ra tốt, dữ hóa hiền, ích kỷ thành độ lượng...
-
Tu thân: là sửa mình cho đứng đắn, nghiêm trang, tề chỉnh.
Hành động phải cẩn thận không nên vụt chạc...
-
Tu bổ: sửa đổi cho được tốt đẹp, thêm thắt cho đầy
đủ. Như tu bổ nhà cửa, kiều lộ, tịnh xá...
-
Tu dưỡng: sửa các điều xấu và vun bồi nuôi dưỡng tăng
trưởng các điều thiện.
-
Tu hành: sửa đổi và thực hành theo một phương pháp nào
đó để đưa con người đạt đến lý tưởng mà họ theo
đuổi.
Nói
tóm lại, chữ Tu có nghĩa là sửa đổi và bồi bổ. Sửa
những điều sai trái, sai lầm, xấu ác, bồi bổ đức tính
từ bi hỷ xả, tăng trưởng các thiện pháp tới chỗ chân
thiện mỹ. Người tu ví như kẻ sửa đường, chỗ nào cao
thì san xuống cho bằng, chỗ nào thấp trũng bồi đắp lên
cho đầy. Thế nên ý nghĩa chữ tu này tùy theo trình độ mà
có cao thấp khác nhau. Từ người xấu thành tốt, từ phàm
phu đến thánh hiền, từ chúng sanh lên quả vị Phật.
Còn
nhà là nơi tụ họp của một gia đình nhỏ hẹp trong đó
có cha mẹ, con cái cùng nương náu để che mưa đở nắng,
xây dựng cuộc sống gia đình ấm no hạnh phúc. Nhà là một
phần tử hết sức quan trọng trong cộng đồng xã hội, là
môi trường đạo đức rất tốt sản sinh ra những nhân tài
sau này nối tiếp cha ông xây dựng đất nước, cường thịnh
quốc gia. Một xã hội có thể ví như tòa nhà đồ sộ, mỗi
gia đình là một viên ngói đan khít với nhau để che chở
bảo vệ đồ vật trong nhà khỏi bị mưa nắng làm hư hoại.
Nếu một tấm ngói - một gia đình - bị hư bể thì toàn bộ
căn nhà cũng ảnh hưởng không ít. Do vậy, nói chung thì một
gia đình hay gần hơn nữa là từng con người sẽ đóng một
vai trò khá quan trọng trong việc xây dựng và cải hóa thế
giới Ta bà thành cõi Tịnh độ hiện tiền.
Tóm
lại, TU NHÀ là nói về những điều cơ bản mà người Phật
tử tu tập tại gia, trong phạm vi gia đình chưa vượt khỏi
hạn chế bổn phận và trách nhiệm đối với cha mẹ, vợ
chồng, con cái. Thế nên, hiểu rõ chữ Tu người Phật tử
phải biết phận sự của mình ở địa vị nào hầu làm tròn.
Đồng thời để tránh tình trạng có người vừa quy y Tam
Bảo, hiểu chút ít giáo lý Phật về nhà lại tỏ ra lãnh
đạm thờ ơ với công việc gia đình, chẳng thiết quan hệ
với ai, nhắm mắt làm ngơ không thèm thấy nghe tin tức thế
sự. Thậm chí đến việc giáo dục con cái cũng "phớt tỉnh
Ăng lê" luôn. Sống chết tốt xấu mặc bay, ta cứ thản nhiên
lim dim ngồi niệm Phật cầu sinh Tây phương Cực lạc. Hành
động ấy ta lại vô tình gây thêm sự xáo trộn, bất hòa
giữa cha mẹ và con cái, sai tinh thần giáo lý Phật dạy.
Tu
đâu phải tách biệt mọi quan hệ với mọi người chung quanh.
Chúng ta nên nhớ câu: "Bà con xa không bằng láng giềng gần".
Đời sống con người đâu phải lúc nào cũng bình thản lặng
yên, đôi khi cũng có những biến cố tai họa xảy đến. Nếu
thật sư hằng ngày ta chẳng thèm đếm xỉa đến ai, thì gia
đình ta hữu sự lại có lẽ nào ta lại thản nhiên ngồi
đón nhận những ân huệ kẻ khác ban cho, quả là tủi hổ
và kỳ lắm đấy! Tu đâu phải nhắm mắt bịt tai. Nếu có
chăng là đừng nhìn bậy, đừng nghe lời xàm quấy. Còn tất
cả sinh hoạt tin tức xã hội rất cần thiết cho việc mỡ
mang kiến thức và là bài học quý giá để chúng ta học tập
và ngăn ngừa. Trong Kinh Bát Đại Nhân Giác có dạy: "Quảng
học đa văn, tăng trưởng trí tuệ". Nếu chúng ta không học
rộng nghe nhiều làm sao được tăng trưởng trí huệ?
Ý
nghĩa của chữ học ở đây không chỉ có cắp sách đến
trường mới gọi là học. Thực ra qua kinh nghiệm bản thân,
qua thực tế hiện sinh, qua những cái mắt thấy tai nghe, qua
sách vở ta chọn lọc tiếp thu được những điều hay lẽ
phải. Tất cả hình thức đó đều là học cả. Thế nên
theo dõi tin tức thế gian là nâng cao kiến giải cho sự tu
hành của mình phù hợp với quy luật phát triển của xã hội.
Riêng vấn đề giáo dục gia đình người Phật tử phải có
trách nhiệm cao hơn nữa. Khi chưa hiểu đạo thì ta hướng
dẫn con cái theo chiều hướng thế gian. Nay hiểu đạo phải
có bổn phận hướng dẫn con trẻ sống theo tinh thần Phật
dạy Thế nên, tu không phải mặc nhiên ai làm gì thì làm,
tốt xấu mặc kệ, mình chỉ biết lo phận mình là đủ. Chính
ra người hiểu đạo phải tích cực cải thiện bản thân
và khuyến hóa người khác tránh ác hành thiện.