CHƯƠNG
V
MILAM
BARDO
Bardo
tiếp theo là bardo của giấc mộng : nó bắt đầu khi
người ta chìm vào giấc ngủ và kết thúc khi thức dậy.
Bardo
giấc mộng chiếm một phần quan trọng trong cuộc đời chúng
ta, nó cũng cho phép chúng ta có một cái nhìn thoáng qua về
kinh nghiệm sau khi chết, cũng như kinh nghiệm về bardo của
tái sanh.
Khi
chìm trong giấc ngủ, có một giai đoạn qua đó các giác quan
chúng ta hòa tan cái này vào trong cái kia, và một trạng thái
nó sẽ chấm dứt khi giấc mộng bắt đầu. Giữa giây phút
thiu ngủ và giây phút giấc mộng bắt đầu có một khoảng
trống. Vài người trong chúng ta có sự thực hành tâm linh
có thể ngay trong giây phút ấy nhận ra quang minh và trụ trong
trạng thái quang minh ấy hay tịnh quang ấy. Vài người không
có học tập, bỏ lỡ sự nhận ra này và ngược lại, rơi
vào một trạng thái tối tăm. Tiếp theo giấc mơ bắt đầu
khởi động.
Bây
giờ, để bắt đầu, giấc mơ khởi động như thế nào ?
Các giác quan, các năng lực của các nguyên tố, hòa tan lần
lượt trong nhau. Tiếp theo chúng ta có tám trạng thái khác
nhau của tâm thức, chúng hòa tan trong tâm thức nền tảng
là a lại gia thức, Tây Tạng là kunshyé. Người ta ở một
chốc trong trạng thái này. Và rồi bắt đầu giấc mộng,
nó tùy thuộc vào vị thế nằm của chúng ta trong giấc ngủ,
vào các việc làm trong ngày, vào thân xác và sức khỏe...
Trong mọi trường hợp, khi thân thể yên nghỉ ở đó, như
một xác chết, thì tâm thức chúng ta bắt đầu lang thang.
Lúc đó chúng ta có cái gì ? Chúng ta có một thân thể tâm
thức. Cái thức thân này bắt đầu lang thang đây đó và biết
mọi loại kinh nghiệm. Đôi khi là các ác mộng không thể
tin nổi, đôi khi là những giấc mơ rất bình thường hàng
ngày, hay lại theo đuổi điều chúng ta đã làm thời thơ ấu
hay trong một quá khứ rất gần. Lại có đôi khi, khi chúng
ta không hiện hữu trong phương diện vô minh của a lại gia
mà trái lại trong phương diện trí huệ của nó, chúng ta có
những giấc mơ liền lạc chúng chỉ cho chúng ta những gì
sắp xảy ra trong tương lai.
Dầu
là giấc mộng gì, khi nó diễn tiến điều quan trọng là có
thể nhận biết nó thật sự là giấc mộng – đây là giai
đoạn đầu tiên, kết quả đầu tiên để nhắm đến –
nghĩa là không để cho giấc mộng cuốn đi và nhận biết
trong trạng thái giấc mộng rằng người ta đang mộng.
Trình
bày đơn giản, đâu là những giai đoạn tu hành về yoga giấc
mộng ? Người ta tiến hành qua những giai đoạn : người ta
tập trung tâm thức vào thân thể huyễn hóa, vào những hình
tướng ảo giác... Đặc biệt, khi thực hành, trước khi thiếp
ngủ, người ta nằm bên phía phải, tay phải dưới đầu,
cánh tay trái duỗi thẳng theo thân phía trái. Nếu người ta
có thói quen thực hành thường xuyên hay nếu có một hiểu
biết tâm linh, người ta cầu nguyện nhiệt thành các bậc
giác ngộ để có thể nhận ra giấc mộng thật sự là giấc
mộng.
Người
ta có thể quán tưởng hình tướng Padmasam-bhava trong một khối
cầu ánh sáng rất rực rỡ, như mặt trời mọc, nơi trung
tâm cổ họng. Người ta cũng có thể rất đơn giản tập
trung trên một vài chữ nơi trung tâm cổ họng. Phải làm điều
này không chỉ vài lần mà rất nhiều lần, và thử, mỗi
lần ngủ, duy trì sự quán tưởng ánh sáng này trong trung tâm
cổ họng. Lần lần, người ta có thể nhận ra giấc mộng
thật sự là giấc mộng. Khi thức dậy buổi sáng, phải thử
xác minh xem chúng ta đã có thể biết mộng thực sự là mộng
chưa ; ban đầu điều ấy đến rất hiếm hoi, nhưng rồi dần
dần người ta sẽ đạt đến đó.
Nếu
chúng ta thử xem tất cả mọi việc mà chúng ta làm ban ngày
là không gì khác hơn một kinh nghiệm tương tự với những
kinh nghiệm chúng ta có trong giấc mộng, như thế chúng ta có
thể thấy các kinh nghiệm khi thức của chúng ta chỉ là một
giấc mộng và điều ấy cũng cho phép chúng ta nhận biết
những giấc mộng thật sự là giấc mộng. Không chỉ thế,
sự kiện có thể áp dụng thái độ này sẽ giúp chúng ta,
chẳng hạn như khi chúng ta trải qua các khủng hoảng tâm lý
đáng sợ, những vấn đề dữ dội... Bằng cách ấy, chúng
ta không để cho mình bị đóng kín trong tình trạng khủng
hoảng và chúng ta trở nên rất dễ dàng giáp mặt đối đầu
; điều ấy cho chúng ta một sự tự do khi đối diện với
những tình huống của đời sống.
Nếu
chúng ta không đạt đến chỗ nhận ra giấc mộng là giấc
mộng, chúng ta có thể quán tưởng trong trung tâm của lời
nói (trung tâm cổ họng) một vòng tròn với chữ OM ở giữa.
Trước mặt chữ OM, chúng ta quán tưởng chữ AH, bên phải
là chữ NU, phía sau là chữ TA và bên trái là chữ RA.
Nếu
chúng ta quán tưởng năm chữ này và đơn giản chỉ ý thức
về các chữ đó phóng chiếu ánh sáng cho đến khi chìm vào
giấc ngủ, đây là một phương pháp rất hiệu quả để nhận
ra trạng thái giấc mộng.
Chắc
hẳn, nếu chúng ta muốn đi vào chi tiết của một sự thực
hành như vậy... Chúng ta không tự thấy mình trong hình tướng
bình thường của mình mà tự thấy mình trong hình tướng
của một bậc giác ngộ, chẳng hạn là đức Phật, và trong
vòng ánh sáng cực kỳ rực rỡ trong trung tâm cổ họng, có
một hoa sen bốn cánh. Giữa trung tâm hoa sen có chữ OM, và
trên mỗi cánh có một chữ là AH, NU, TA, RA.
Nếu
chúng ta thấy khó mà gợi lên tất cả các cái ấy một cách
tức thời, chúng ta có thể bắt đầu bằng việc quán chữ
OM. Tiếp theo, khi việc đó đã rất rõ ràng và chúng ta cảm
thấy rất gần với giấc ngủ, chúng ta tập trung chúù ý
vào chữ AH, trước chữ OM. Và chúng ta vào một trong trạng
thái sâu hơn, lúc ấy tập trung trên chữ NU, rồi thì chữ
TA, khi chúng ta đến giai đoạn các thức chìm tan vào tâm thức
căn bản, và rồi tập trung trên chữ RA khi chúng ta bắt đầu
đi vào thức thân nó tự biểu lộ dưới dạng giấc mộng.
Hoa
sen OM AH NU TA RA
Rõ
ràng ban đầu cực kỳ khó khăn để duy trì ý thức mình qua
suốt các giai đoạn liên tiếp này, nhưng với sự thực hành
và nhiều quyết tâm, vừa cầu nguyện mỗi khi ngủ và tự
nhủ “tôi tuyệt đối phải duy trì sự tỉnh thức qua suốt
các giai đoạn khác nhau của giấc ngủ !”, dần dần người
ta sẽ đạt được sự duy trì sợi dây không đứt đoạn
của ý thức và điều ấy sẽ là một sự hộ trì, giúp đỡ
lớn lao để nhận ra giấc mộng là giấc mộng.
Người
ta có thể luân phiên các kỹ thuật ấy : đôi khi tập trung
bằng cách quán tưởng mình trong hình tướng của Phật ; khi
khác tập trung trên vòng tròn ánh sáng, tập trung trên hoa sen
và thấy rõ ràng các cánh hoa... Nếu kiên trì thực tập như
vậy, tệ lắm người ta sẽ đạt đến chỗ biết mộng là
mộng trong chưa đầy một tháng.
Hiệu
quả đầu tiên của sự tu hành này sẽ là càng ngày càng
có những giấc mộng, những giấc mộng kỳ quái, những ác
mộng... Và dần dần các giấc mộng thay vì rối rắm, đứt
đoạn, không dứt sẽ trở nên càng ngày càng nhẹ nhàng, càng
ngày càng trong suốt sáng tỏ. Và cuối cùng, người ta sẽ
có thể nhận ra ở trong giấc mộng, rằng người ta đang mộng.
Mặc
dầu mỗi trường hợp thuộc về cá nhân, nhưng tổng quát,
sự nhận ra đầu tiên trạng thái mộng đến trong dịp một
cơn ác mộng. Thình lình, ngay giữa cơn ác mộng, người ta
biết rằng đấy chỉ là một cơn ác mộng !
Nếu
ngay cả khi theo sự thực hành này kiên trì trong một tháng
mà không chứng được mộng là mộng, đó là có một nguyên
nhân vật lý hay một nguyên nhân khác ngăn trở chúng ta. Lúc
ấy có nhiều các sự thực hành khác để giúp chúng ta có
được sự hiểu biết này.
Với
người biết được mộng là mộng, điều đó chưa đủ. Trong
một giai đoạn thứ hai, chúng ta phải có thể biến đổi
tình thế trong giấc mộng. Ví dụ vì các thói quen quá khứ,
trong giấc mộng chúng ta có thể cảm thấy rất sợ hãi các
thú dữ hay e ngại một cuộc gặp gỡ bất ngờ với người
mà chúng ta không thích. Có người mơ thấy hỏa hoạn, động
đất, sóng thần. Chúng ta luôn luôn có các thứ sợ hãi. Khi
chúng khởi dậy trong một giấc mộng, làm sao để biến đổi,
chuyển hóa chúng ? Chúng ta đã thực hành tập trung vào ánh
sáng, chuyển hóa một đối tượng bình thường thành ánh
sáng. Cũng thế, khi gặp một con quái vật, nếu chúng ta xem
rằng cái tri giác về con quái vật không gì khác hơn là tri
giác của chúng ta, không gì khác hơn là một giấc mộng và
cũng cùng một thứ như khi chúng ta thử tập trung vào một
đối tượng bình thường, rồi biến đổi nó thành ánh sáng,
vậy thì bây giờ là lúc áp dụng điều ấy, con quái vật
biến thành vị Phật và vị Phật biến thành ánh sáng hòa
tan trong chúng ta, và đến lượt chúng ta tan thành ánh sáng.
Và điều ấy sẽ thình lình đem lại cho chúng ta một sự
khai mở đến nỗi tất cả nỗi sợ hãi của ta đều sụp
đổ !
Trong
giai đoạn tiếp theo, chúng ta hãy có thêm nữa một quyết
định trước khi ngủ, xác định với một quyết tâm lớn
: “Bây giờ tôi không chỉ sắp nhận ra giấc mộng là giấc
mộng, mà còn thăm viếng các cõi trời nơi đó có các bậc
giác ngộ, để nhận được các chỉ dạy cho phép tôi đạt
đến chứng ngộ trong mục đích cứu giúp những người khác.”
Nhờ
vào một quyết định như thế, chúng ta sẽ du hành thăm viếng
các cõi khác của đời sống, các thế giới khác. Cũng thế,
trong trạng thái mộng, chúng ta có thể thử giúp đỡ những
chúng sanh đang đau khổ trong thân thể tâm thức của họ,
thử chuyển hóa sự đau khổ của họ. Như thế, nhờ vào
sự tu hành này, chúng ta có khả năng liên lạc với các chúng
sanh họ chỉ có độc nhất là thân thể tâm thức. Có biết
bao sinh linh họ không có thân thể vật lý để có thể liên
lạc với chúng ta.
Không
chỉ thế, sự thực hành yoga giấc mộng cũng sẽ có ích cho
chúng ta sau khi chết : khi chúng ta chết, mặc dầu thân thể
chúng ta nằm đó, tâm thức dựa vào tinh chất rất vi tế
của các nguyên tố. Ngay lúc này, chúng ta có những nguyên
tố bên ngoài : đất, nước, gió, lửa, không gian... Thân thể
chúng ta tạo thành bởi tinh chất của năm nguyên tố bên ngoài
này. Tinh chất của năm nguyên tố là sức nóng, hơi thở,
tất cả các thứ cứng chắc, tất cả chất lỏng của thân
và khoảng không gian ở giữa chúng, tương ứng với năm nguyên
tố bên ngoài. Và tinh chất rất vi tế của năm nguyên tố
này gồm năm năng lực chúng tạo thành chỗ nương dựa của
thân thể tâm thức. Khi chết, mặc dù thân thể vật lý được
bỏ lại, chúng ta vẫn giữ một thân thể tâm thức, y hệt
như khi chúng ta ở trong trạng thái giấc mộng. Thế nên, nếu
chúng ta thực sự tu hành suốt đời này pháp môn yoga giấc
mộng, chúng ta sẽ có thể có một sự kiểm soát, một sự
tự chủ toàn diện mọi kinh nghiệm đến sau lúc chết. Và
điều này không chỉ vì lợi lạc cho chính chúng ta mà còn
cho sự lợi lạc của các chúng sanh khác. Đấy không phải
là những lời nói đơn thuần, chúng ta có rất nhiều bằng
chứng về tính hiệu quả của phương pháp tu hành này !
Như
đã đề cập ở trước, trong giấc mộng thân thể chúng ta
chỉ là một thân thể của giấc mộng, một thân thể tâm
thức, và chúng ta áp dụng để nhận ra nó trong yoga giấc
mộng. Thân thể của giấc mộng, thân thể tâm thức không
thể bị lôi cuốn bởi các nguyên tố vật lý như nước,
lửa... Và ngay cả khi đang mộng, chúng ta cũng cảm nhận một
kinh nghiệm về nước, lửa hay gió, nhưng như thế tất cả
điều này chỉ là một giấc mộng, cũng huyễn hóa như thân
thể giấc mộng của chúng ta. Chúng ta phải nhận ra điều
đó và xem rằng mọi thứ ấy chỉ là một giấc mộng. Để
tu hành điều này, chẳng hạn nếu chúng ta thấy trong giấc
mộng một dòng sông ồn náo, chúng ta tự nhủ “tôi sắp
phóng mình vào trong dòng sông giấc mộng này !” Trước tiên,
vì thói quen nghiệp lực của chúng ta, chúng ta cảm thấy vài
khó khăn, ngại ngần để làm chuyện đó ; tiếp theo, nếu
chúng ta thực hành như thế đã nhiều lần, chúng ta không
khó khăn gì nhận ra nước sông là nước của giấc mộng,
rằng đấy chẳng phải là nước thật và nó chẳng thể cuốn
trôi chúng ta.
Khi
đạt đến đó, điều ấy sẽ đem lại cho chúng ta một trạng
thái khó tin của định và phúc lạc... Lúc ấy, tất cả đều
nhập vào một trạng thái phúc lạc. Phúc lạc không gì khác
hơn là một trạng thái tự do, khai mở phi thường.
Cũng
cùng cách ấy, người ta có thể tu hành bằng cách dùng những
kinh nghiệm khác nhau của cuộc đời, dù đó là những sợ
hãi, lo lắng hay những kinh nghiệm thương tổn mà người ta
trải qua trong ban ngày hay trong quá khứ, và chúng rất khó
khăn để đối mặt : mỗi khi kỷ niệm về chúng khởi lên,
chúng ta có thể thử nhận ra chúng và chứng nghiệm rằng
rốt ráo chúng không thực gì hơn một trạng thái mộng hay
là ác mộng. Chúng ta cũng có thể dùng trạng thái mộng để
lại nhảy vào trong tình huống đó và làm việc với nó, chuyển
hóa nó.
Trạng
thái giấc mộng gồm các giai đoạn khác nhau ; người ta gọi
một trong các giai đoạn ấy là rơi vào sự tỉnh thức, nghĩa
là thức dậy thình lình : ví dụ khi chúng ta đang mơ một
giấc mơ xấu, và chúng ta biết nó, chúng ta tỉnh giấc thình
lình và chúng ta không thể mơ tiếp. Tiếp theo, chúng ta khó
tìm lại giấc ngủ. Chúng ta khá thường gặp loại kinh nghiệm
này. Chúng ta phải làm gì đây ? Chúng ta phải tập trung vào
một khối tròn bằng ánh sáng trong trung tâm quả tim (giữa
ngực), hoặc ở phía trên một chút. Người ta cũng có thể
tập trung vào hai điểm đen dưới hai bàn chân. Sự tập trung
này sẽ giúp chúng ta tìm lại giấc ngủ và tiến trình của
giấc mộng. Hai điểm ánh sáng màu đen ban đầu có kích thước
của một hạt đậu Hà lan, rồi thì chúng tan biến mất.
Có
một trường hợp khác rất thường : tất cả chúng ta đều
có một số giấc mơ, nhưng khi tỉnh dậy chúng ta không thể
nhớ lại, thậm chí chúng ta cũng không biết là chúng ta đã
mơ. Cái ấy là do nghiệp lực quá khứ. Điều này cũng giống
như khi người ta có thói quen nói ác, rồi thì người ta cũng
không biết đến nữa và người ta để mình bị cuốn vào
trong dây chuyền mắc xích của thói quen. Cũng thế, thường
thường chúng ta ngủ bảy, tám tiếng, chúng ta có nhiều giấc
mộng, thế mà khi thức dậy chúng ta chẳng nhớ gì ráo. Điều
ấy tiếng Tây Tạng gọi là je-jam, rơi vào trạng thái quên.
Làm gì trong trường hợp này ? Rất quan trọng phải thực
hành rất nhiều yoga về thân thể huyễn hóa, nghĩa là biết
rằng tất cả mọi hoàn cảnh mà người ta gặp trong đời
chỉ là một hình thức mộng. Cũng rất quan trọng phải tập
trung với một quyết chí lớn lao trước khi ngủ vào ý muốn
phải nhận ra giấc mộng là giấc mộng.
Điều
mà người ta thử làm, là vào lúc ngủ, hãy đừng rơi vào
trong ảo giác và cố gắng duy trì sợi dây liên tục của
ý thức. Và sự tu hành yoga về thân huyễn là một hỗ trợ
lớn trong kỹ thuật này.
Những
trở ngại khác có thể biểu lộ trong yoga về giấc mộng
: người ta có thể rơi vào trạng thái ảo giác hay dưới
nanh vuốt của các khuynh hướng thường ngày người ta luôn
luôn mơ cùng những giấc mơ giống nhau trong khuôn khổ các
thói quen hàng ngày. Trong trường hợp này, cũng phải áp dụng
thực hành về thân thể huyễn hóa. Người ta cũng có thể
làm những thực tập về thanh tịnh hóa : vài thực tập hơi
thở rất ích dụng ; người ta cũng có thể cúng dâng mạn
đà la. Nhờ vào các thực hành này chúng ta đạt đến chỗ
chuyển hóa giấc mơ thói quen thành giấc mơ tích cực và tiếp
đó, chuyển hóa giấc mơ tích cực này thành trạng thái quang
minh.
Một
trở ngại khác mà người ta gặp phải trong yoga giấc mộng
là khó ngủ. Điều này thường do nhiều duyên cớ hay do các
nguyên nhân vật lý. Nếu thuộc về các nguyên do vật lý,
phải dùng đến thuốc, những thực vật cần thiết cho sự
tái lập cân bằng thân xác ; nếu thuộc về các duyên cớ
trầm trọng hơn, cần thiết phải xem chúng là như huyễn và
rốt ráo không quan trọng gì hơn chỉ là một giấc mộng.
Người ta cũng có thể quán tưởng trong trung tâm trái tim một
điểm sáng có màu xanh đậm ; điều ấy giúp chúng ta tìm
được giấc ngủ.
Các
trở ngại khác có thể xảy đến do các lực bên ngoài, gây
nên một sự gián đoạn trong việc tu hành của chúng ta, ngăn
cản chúng ta ngủ hoặc không nhận ra được trạng thái mộng.
Trong trường hợp này, chúng ta có các kỹ thuật trong đó
chúng ta tập trung vào các hình tướng của Phật, và cũng
có những thần chú để trì tụng giúp chúng ta ngủ và hoàn
thiện sự thực hành giấc mộng.
Đặc
biệt trong những sự thực tập được đề cập đến sáng
nay, sự suy nghĩ về vô thường và sự quý giá của đời
người là rất hữu ích để nhận ra giấc mộng là giấc
mộng và trong tu hành yoga giấc mộng.
Sự
tu hành Guru Yoga cũng là một sự hỗ trợ lớn để nhận ra
và làm chủ trạng thái giấc mộng.
Tuy
nhiên có thể xảy ra rằng người ta đạt đến chỗ biết
rõ trạng thái giấc mộng nhưng rồi lại rơi vào trạng thái
ảo giác. Điều này có thể do một sự thiếu sót trong các
hiểu biết của chúng ta, chúng ta thiếu vài giáo huấn quý
báu ; hay một kẽ hở trong samaya hay một sự thiếu tập trung...
gây nên sự gián đoạn ấy.
Như
tôi đã nói, nếu người ta có thể dùng thì giờ để tu hành
yoga giấc mộng, đó là một kỹ thuật cực kỳ hiệu nghiệm,
nó cho phép chúng ta nhận ra ánh sánh thanh tịnh (tịnh quang)
sau khi chết. Không chỉ thế, nếu trong đời sống này, chúng
ta thành công trong việc nhận ra mộng là mộng ít ra là bảy
lần, thì người ta sẽ không có khó khăn nào để nhận biết
kinh nghiệm bardo của tái sanh và người ta có thể trong lúc
ấy thoát khỏi mọi ảo tưởng và mọi huyễn hóa.
Khi
thực hành mãnh liệt và miên mật sáu bardo, kéo dài sáu tháng,
có một chương trình cực kỳ chính xác, cực kỳ chi tiết
về các thực hành khác nhau mà người ta phải làm trong mỗi
ngày. Các thứ định và quán thay đổi luôn và người ta thật
sự phát triển được các khả năng tuyệt đối khó tin trong
các tháng tu hành yoga giấc mộng. Có rất nhiều chi tiết về
các loại định và quán này, và có lẽ chúng ta sẽ thấy
chúng một ngày nào đó.
Trước
khi chấm dứt khóa này, chúng ta hãy làm một cuộc thiền định
ngắn. Ở đây chúng ta hãy tập trung vào hơi thở như chúng
ta đã thấy lúc nãy. Người ta tự xem mình như là đại diện
cho tất cả mọi sinh vật trong vũ trụ : mỗi lỗ chân lông,
mỗi nguyên tử của thân thể chúng ta là một chúng sanh của
vũ trụ bên ngoài. Và người ta làm sự thực tập này với
mục đích giúp đỡ mọi sanh linh trong vũ trụ.
Trước
tiên, người ta tống xuất các ngăn ngại kết bế thuộc về
tình thức sân hận của thân và tâm bằng cách thở ra theo
lỗ mũi bên phải, các ám chướng này có hình dáng một đám
mây đỏ sậm. Người ta quán tưởng trước mặt một ngọn
lửa của trí huệ nó thiêu rụi các ám chướng ấy và tất
cả tan vào hư không. Với lỗ mũi trái, người ta tống xuất
mọi ngăn ngại kết bế thân tâm của các nghiệp xấu do tham
lam ích kỷ, dưới dạng một đám mây đỏ tươi nó sẽ tiêu
hủy trong ngọn lửa trí huệ.
Với
đồng thời cả hai lỗ mũi, người ta tống xuất tất cả
mọi kết bế ám chướng của vô minh, dưới dạng một đám
mây xám sẫm nó sẽ tiêu hủy hoàn toàn trong ngọn lửa trí
huệ trước mặt ta.
Và
ta xem thấy tiếp đó mọi kinh mạch vi tế của thân được
tẩy rửa, trong sạch hoàn toàn, và mọi ngăn ngại kết bế
được tháo mở hết.
Tất
cả mọi chuyển động của nghiệp lực, tất cả mọi ám
chướng đều chuyển hóa thành năng lực của trí huệ.
Giờ
đây, người ta chỉ đơn giản tỉnh giác với chuyển động
của hơi thở, xem thấy sự ra vào của hơi thở mà không để
cho mình bị phân tâm bằng thứ gì khác trong một chốc lát.
Tiếp
theo chúng ta thực hành hơi thở như đã nói trước đây, bây
giờ không khí ở dưới lỗ rốn. Để làm điều đó, người
ta thở ra tất cả không khí trong thân, và để thở ra, dĩ
nhiên thu rút các bắp thịt ở phần dưới. Tiếp đó, người
ta hít vào nhẹ nhàng bằng hai lỗ mũi, đưa hơi thở xuống
dưới lỗ rốn và giữ ở đó. Khi hít vào, người ta thấy
rằng tất cả tinh túy của các nguyên tố và các năng lực
của các bậc giác ngộ, cũng như tinh túy của các nguyên tố
và các năng lực sự sống đến tái tạo thân tâm chúng ta
; và ta giữ không khí này lâu tới mức có thể ở phía dưới
rốn, không cưỡng ép.
Rồi
khi khó giữ lâu thêm, người ta làm cho không khí ấy lưu chuyển
bằng cách xoay vòng các bắp thịt bụng qua phải và qua trái,
rồi ép về phía dưới và thở ra.
Thực
hành hơi thở này là quan trọng ; người ta gọi nó là sự
tu hành “cái bình” vì không khí chứa trong bụng như một
cái bình. Đây là một thực hành cực kỳ ích lợi để tái
tạo năng lực sống và để đem lại nhiều sắc bén, nhiều
sáng tỏ của tâm thức trong thiền định.
Kỹ
thuật thở này là một kỹ thuật căn bản cho tất cả mọi
thực hành yoga cao cấp. Đó đích thực là nền tảng của
mọi thực hành hơi thở. Người ta có thể kết hợp nó với
một sự thực hành kéo dài đời sống. Người ta dùng nó
trong tất cả mọi loại thiền định của mọi giáo huấn
khác nhau. Nó cũng là căn bản của các thực hành như là sự
thực hành về nội nhiệt, nó cho phép các bậc thánh, các
lạt ma ở ẩn nhiều năm trong các hang động để thiền định,
sống trong một sự thiếu thốn nhất mặc dù thời tiết cực
kỳ lạnh. Nó cũng rất hiệu quả để phục hồi bộ tiêu
hóa khi chúng ta có những vấn đề thuộc loại đó, và nhiều
đặc tính khác. Vậy đó là một thực hành chính yếu cần
phải biết rõ và thi hành tốt đẹp. Nó gồm bốn điểm chính
:
–
Thở vào
–
Giữ không khí hít vào ở phía dưới rốn
–
Sự luân chuyển không khí ấy
–
Thở ra
Tiếp
theo, chúng ta hãy đơn giản ngồi mà tỉnh giác với hơi thở
đồng thời dùng ba âm kim cương OM AH HUNG. Khi hít vào nghĩ
đến OM, giữ hơi thở nghĩ đến AH và thở ra, nghĩ đến
HUNG.
Và
người ta hãy chấm dứt khóa này bằng cách hồi hướng cho
mọi chúng sanh trong pháp giới tất cả năng lực tích cực
mà chúng ta có thể tích tập, để cho mọi nỗi thống khổ
của họ được dập tắt và họ được hạnh phúc bằng chính
nguyên nhân của hạnh phúc và nhanh chóng đạt đến giải
thoát tối hậu.