Sống
và Chết là hai vấn đề tối trọng. Đã không biết bao nhiêu
nhà tư tưởng , triết gia cho đến hàng thứ dân, tất cả
đã tốn nhiều công sức, bút mực, và để tâm tìm hiểu
đến vấn đề này, thế mới biết nó thật hệ trọng biết
bao, cho thân phận con ngườI trong trần thế. Đây quả là
những điều hết sức căn bản trong đời sống mà con người
luôn tự hỏi với chính mình và thế giới chung quanh. Sống
làm gì ? Thế nào? Và chết sẽ đi về đâu? Có phải chăng
sống và chết là một hiện tượng, như bao hiện tượng khác
biểu hiện trong thế giới tự nhiên không một may may chống
trái.
Tuệ
Trung Thượng sĩ là một con người như bao con người khác
sinh ra và lớn lên, già chết không loạt ngoài quy luật nghìn
đời. Đó là quy luật đổi thay_ Vô thường của vũ trụ
bao la. Nhưng tại sao chính ngay cái bình thường ấy , Ông là
kẻ khác thường. Khác thường trong hành động, trong sự suy
nghĩ, đời sống cho đến nỗi chúng ta dễ lầm lẫn Ông là
kẻ ngông cuồng khi chưa hiểu rõ về Ông.
Nguyên
tố nào đã cấu thành một con người Thượng Sĩ ? Động
cơ nào đã thúc đẫy Ông dám vứt bỏ, quay lưng với vở
tuồng lớn đang diễn ra hết sức sôi động trên sân khấu
cuộc đời. Đây có phải là một nguyên tố:
Hình
hài suy yếu đâu phải là chuyện đáng buồn
Cũng
không phải chim hạt lánh đàn gà
Nghìn
màu xanh , muôn vẽ thúy tràn ngập làng nước
Góc
bể bên trời là nơi nuôi dưỡng chân tánh của ta.
(
Dưỡng chân- Đỗ văn Hỷ dịch).
Trong
cái bình thường, Sinh-Lão -Bệnh- Tử là một quy luật hết
sức tự nhiên. Chuyện đã tự nhiên thì có đáng gì để
quan tâm, ở đây điều mà Thượng Sĩ quan tâm chính là làm
sao để tìm cho bằng được một con đường để hòa nhập
với cái mênh mông của vũ trụ. Góc bể bên trời là nơi
có thể dong thuyền thực hiện một chuyến đi vào cỏi bao
la vô tận của đại dương, kẻ ngông cuồng Thượng sĩ đó
đã chọn bến cho con tàu của mình.
Vì
đã lấy giả tạo thêm cái giả khác, cái đau buồn bi thảm
khi phân ly, sự mất mát làm thú đau thương để nuôi dưỡng
mạn sống; Con người đã lầm giặc là bạn, đã nuôi ong
tay áo trở lại hại mình. Sống chết là trò hề, là cái
huyễn được tạo ra ngay trong cuộc đời, thế mà con người
cứ bám víu vào nó, thấy rõ được điều này một con người
tầm thường đã biến thành Thượng Sĩ.
Cho
đến thấy rõ được mặt thật của cuộc đời( Pháp nhĩ
như thị), Thượng Sĩ vẫn chưa lấy làm tự mãn, và thọ
hưởng những gì Ông đã đạt được. Cuộc đời_ Thế giới
muôn màu sắc, sở dĩ nó đẹp_ Chính là nó luôn luôn biến
đỗi và chính nó biết phủ định lấy nó. Thượng sĩ đã
không nắm giữ, bám víu và chấp nhận sự phủ phàng để
quay lưng với những biến đổ không thật mà tìm đến cái
gì vĩnh hằng hơn.
Sự
nhận thức_ Vốn dĩ nó muôn trùng, chính ngay sự đa dạng
đó, Thượng sĩ đã cảm nhận được vọng thức. Sự sai
lầm ở thế giới trong ta dẫn đến sự sai lầm lớn về
thế giớI quanh ta. Từ nơi không thấy được sự thật vớIichính
mình, giá trị bên trong của một con người. Con người cứ
rong đuổi tìm con ngườI của mình ở bên ngoài, mượn giá
trị bên ngoài làm giá trị cho mình, có biết đâu giá trị
đó chính là kết quả quyết định bản lĩnh của mình.
Ngay
chính nơi nương tựa thiêng liêng nhất của con nguờI, điều
mà con người chưa bao giờ thấy được, có chăng đó chỉ
là một đức tin thành khẩn nhất. Thế mà Thượng Sĩ quả
quyết chẳng ở đâu xa:
Giẩm
chân tới đầu cổng chùa chưa được giây lát
Buông
lời dọc ngang viết lên bài kệ
Năn
gần đây, ngòi bút trở nên hờ hững
Như
Lai ở ba giới cũng chả biết là thế nào!
(Đề
Tinh xá_ Đỗ vă hỷ dịch).
Cái
lầm lẫn mà muôn đời con người cứ lầm lẫn, chính Ông
đã không lầm lẫn, tuyệt đích là cái biết không hai. Thực
thể là thực thể, không có hai mặt trong một thực thể.
Do vậy, khơi dậy được cái sâu sắc bên trong, Ông đã đặt
bút ngay trong bài “ Tùy cơ ứng đốI”:
Vốn
không tâm không đạo
Có
đạo chẳng không tâm
Tâm
đạo là hư tịch
Biết
nơi nào trung tâm.
Tâm
và Đạo chẳng ở đâu; Sinh tử chính là Niết bàn; Phiền
não tức Bồ đề. Ngay chính Niết bàn cũng là điều hư dối,
Thượng sĩ đã đánh bật nhận thức thường tình của con
người. Đến và Đi là lẽ “Đạo”, lẽ thường tình, đừng
nói sống mà có chết. Sống là biểu hiện của cái chết,
chết là sự nãy mầm cho đời sống mới. Nhận thức được
điều then chốt ấy trong cuộc sống, thấy rõ bản chất của
chính sự vật, mớI có một nhận thức đúng( minh minh thường
tự tại), Tuệ trung đã có bản lĩnh làm được điều đó.
Sự vi diệu của cuộc sống Thượng sĩ đã nhận chân được
trong dòng chảy vô tận, đã giúp Ông thấy được chính Ông
cũng không ngoài hiện tượng trôi chảy. Cứ thế và cứ để
nó trôi êm đềm như thế, đừng ngăn cản, dại dột chết
đuối bởi một dòng sông :
Thôi
đừng hỏi con đường của sống và chết làm gì
Thời
tiết của nhân duyên cứ thế tự nó hình thành
Mây
núi đã có cái thế bay ra khỏi núi
Nước
suối không tiếng nào không phải là tiếng nước giao vào
dòng suối.
Hàng
năm hoa vẫn nở vào tháng ba
Sáng
sớm gà vẫn gáy vào canh năm
Ai
là ngườI hiểu được mặt ngườI Mẹ
Mới
tin rằng người và trời đều là giả danh.
(
ThờI tiết yên định_ Đỗ văn Hỷ dịch).
Phật
chẳng ở đâu xa_ Đạo chẳng màn tìm kiếm. Chết chính
là sự thay đỗi của cuộc sống, vươn lên cho sự sống thường
còn chính là sự thực hiện một công trình chết. Ai đã đến
và ai đã đi trong một thế giới chưa từng thay đổi:
Tâm
mà sinh chừ sinh tử sinh
Tâm
mà diệt chừ sinh tử diệt
Sanh
tử xưa nay vốn tánh không
Chết
là dốI chết sinh dối sinh
…………….
Chớ
như hưu khát nước đuổi bóng nước
…………..
Kẻ
ngu sống chết mãi lo âu
Người
trí rõ thông nhàn thôi vậy.
(
Trúc Thiên dịch)
Đánh
bật trã lẽ thường để dành lại cái “ Thị thường”
như thế, có phải đây là Kẻ Ngông Cuồng Trong Đôi Mắt
Phàm Tình , không vậy?