Một
hôm, Hoàng Thái hậu Nguyên Thánh Thiên Cảm (em gái của Tuệ
Trung Thượng sĩ ) mở tiệc trong cung điện. Trên bàn
có cả thức ăn mặn và thức ăn chaỵ Thượng sĩ gắp thức
ăn không phân biệt chay hay mặn. Hoàng Thái hậu hỏi :
“Anh
tu Thiền mà ăn thịt cá thì làm sao thành Phật được ?”
Thượng sĩ cười dáp : “Phật là
Phật, Anh là Anh. Anh không cần thành Phật. Phật cũng không
cần thành Anh. Em không nghe các bực cổ đức nóị Văn Thù
là Văn Thù, Giải thoát là giải đó saỏ”
Trong bữa tiệc này có cả vua Trần Nhân Tông, vua rất thắc
mắc về việc này và chưa hiểu rõ ý nghĩa câu trả lời
của Thượng sĩ, nhưng chưa tiện hỏi...
Năm
Đinh Hợi (1287), Hoàng thái hậu Nguyên Thánh Thiên Cảm băng.
Thượng hoàng Trần Thánh Tông trông lo việc triều chỉnh ở
kinh đô, vua Trần Nhân Tông phải cấp tốc về đất An Bang
để thỉnh cậu là Thượng sĩ Tuệ Trung về lo lễ tang. Trên
đường về kinh đô bằng thuyền, có thời giờ để Thượng
sĩ Tuệ Trung và cháu (vua Trần Nhân Tông) đàm luận. Khi đó,
vua vẫn còn thắc mắc về việc Thượng sĩ ăn mặn và những
câu trả lời của Thượng sĩ trong bữa tiệc mà Thái hậu
đãi lần trước, vì vậy, vua hỏi Thượng sĩ : Thưa
cậu, chúng sanh quen cái nghiệp ăn thịt, uống rượu, làm
thế nào thoát khỏi tội báo nghiệp lực ?
Thượng
sĩ đáp : Nếu có người đứng xây
lưng lại, thình lình có vua đi qua phía sau lưng, người kia
không biết, vô tinh ném vật gì đó trúng vào vua, thử hỏi
người ấy có sợ bị tội hay không và vua có giận bắt tội
hay không ? Nên biết, hai việc đó không dính dấp gì đến
nhau cả. Tiếp theo đó Thượng sĩ
đọc cho vua nghe hai bài kệ rong kinh sách Phật :
Vô
thương chư pháp hành
Tâm
nghi tội tiện sanh
Bổn
lai vô nhứt vật
Phi
chủng diệc phi manh
Nhựt
nhựt đối cảnh thời
Cảnh
cảnh tòng tâm xuất
Tâm
cảnh bổn lai vô,
Xứ
xứ Ba-la-mật.
Tạm
dịch :
Vô
thường các pháp hiện,
Tâm
ngờ tội liền sanh
Xưa
nay không một vật
Không
giống cũng không mầm
Ngày
ngày thi đối cảnh
Cảnh
cảnh theo tâm xuất
Tâm
cảnh vốn là không,
Khắp
nơi là “Niết bàn”.
Vua
suy nghĩ giây lâu nhưng vẫn chưa hiểu hết ý Thượng sĩ nên
lại hỏi cậu : Tuy là như vậy, nhưng nếu tội là phước
rõ ràng thì làm thế nào ?
Thượng
sĩ biết vua chưa hiểu rõ nên đọc thêm một bài kệ để
chỉ bảo thêm :
Khiết
tháo dữ khiết nhục,
Chúng
sanh các sở thuộc,
Xuẩn
lai bách thảo sanh
Hà
xứ liến tội phúc. .
Tạm
dịch (TT) :
Ăn
chay cùng ăn thịt
Chúng
sanh tùy sở thích
Xuân
về cây cỏ tươi
Chỗ
nào thấy tội phước !
Vua
lại hỏi: Như vậy, việc công phu
giữ giới tinh nghiêm không chút lơi lỏng là để làm gì ?
Thượng
sĩ chỉ cười mà không đáp câu hỏi, vua cố năn nỉ, Thượng
sĩ đọc hai bài kệ ấn tâm cho vua :
Trì
giới kiêm nhẫn nhục
Chiêu
tội bớt chiêu phúc
Dục
tri vô tội phúc,
Phi
trì giới nhẫn nhục,
Như
nhân thượng thọ thì
An
trung tự cầu nguy
Như
nhân bất thượng thọ
Phong
nguyệt hà sờ vi
Tạm
dịch :
Trì
giới và nhẫn nhục
Chuốc
tội chẵng chuốc phúc
Muốn
biết không tội phúc,
Không
nhẫn nhục trì giới
Như
người đang leo cây
Đang
yên lại tìm nguy .
Như
người không leo cây
Trăng
gió làm gì được?
Đoạn
Thượng sĩ bí mật dặn kỹ vua :
“Đừng
nói với những người không hiểu biết, (Vật thị phi nhân).
Từ
đó, vua Trần Nhân Tông mới biết môn phong Thiền học của
Thượng sĩ cao thâm siêu việt. Một hôm khác, vua Trần
Nhân Tông hỏi Thượng sĩ về “yếu chỉ của Thiền Tông”
và muốn biết được bí quyết giác ngộ mà Thượng sĩ được
Thiền sư Tiêu Dao truyền. Thượng sĩ ứng khẩu đáp : “Hãy
quay về tự quán xét chính bản thân mình chứ không thể nhờ
một người nào khác”. (phản quan tự kỷ bản phận sự,
bất tòng tha đắc).
Nhờ
vào lời dạy thâm sâu bí yếu này của Thượng sĩ mà vua
Trần Nhân Tông ngộ được yếu chỉ của Thiền tông và thấy
được đường vào Đạọ Từ đó, vua Trần Nhân Tông mới
hết lòng tôn kính Thượng sĩ và thờ Thượng sĩ làm thầỵ
Trên
đây là trích đoạn “Tuệ Trung Thượng Sĩ Với Thiền
Tông Việt Nam, Viện Khoa Học Xã Hội, Trung Tâm Nghiên Cứu
Hán Nôm, Nhà Xuất Bản Đà Nẵng 2000 (trang 352-355)”.
Việt
Nam Phật giáo Sử Luận , Nguyễn Lang:
" ..
Em gái Tuệ Trung là hoàng hậu Thiên Cảm (ghi chú : vợ vua
Trần Thánh Tông) một hôm mời ông vào cung ăn tiệc. Trên
bàn có những món mặn và món chay, ông đã gắp thức ăn một
cách không phân biệt. Hoàng hậu hỏi :"
Anh tu thiền mà ăn thịt ăn cá thì làm sao thành Phật được.?"
Ông cười đáp:" Phật là Phật, anh
là anh, anh không cần thành Phật, Phật không cần thành anh.
Em chẳng nghe cổ đức nói "Văn Thù là Văn Thù, giải thoát
là giải thoát đó sao". Vua Nhân Tông
hồi đó cũng có mặt trong bữa tiệc , và vua không quên câu
chuyện này, định một ngày kia sẽ hỏi Tuệ Trung cho ra lẽ.
Sau
này khi được Tuệ Trung trao cho hai bộ ngữ lục Tuyết Đậu
và Dã Hiên, vua Nhân Tông nhớ lại chuyện ăn thịt cá , và
tính cách "hoà lẫn thế tục" của Tuệ Trung , liền làm bộ
hỏi một cách gián tiếp :
" Bạch
thượng sĩ, chúng sanh quen cái nghiệp ăn thịt uống rượu
thì làm thế nào thoát khỏi tội báo ?".
Tuệ
Trung đã trả lời như sau về vấn đề tội báo :
"Nếu
có người đang đứng xây lưng lại, thình lình có vua đi qua
sau lưng, người ấy không biết, cầm một vật gì ném nhằm
vuạ Thử hỏi : người ấy có sợ không, ông vua có giận
không ? Nên biết hai việc ấy không dính líu gì với nhau vậy
".
Rồi
ông đọc hai bài kệ sau đây cho vua nghe :
Vạn
pháp vô thường cả
Tâm
ngờ tội liền sinh
Xưa
nay không một vật:
Chẳng
hạt, chẳng mầm xanh
Hàng
ngày khi đối cảnh
Cảnh
đều do tâm sinh
Tâm,
cảnh đều không tịch
Khắp
chốn tự viên thành
( Vô
thường chư pháp hành
Tâm
nghi tội tiện sinh
Bản
lai vô nhất vật
Phi
chủng diệc phi manh
Nhật
nhật đối cảnh thời
Cảnh
cảnh tùng tâm xuất
Tâm
cảnh bản lai vô
Xứ
xứ ba la mật )
Nhân
Tông thưa với Tuệ Trung rằng ông đã hiểu lời dạy về
tội phúc. Nhưng Tuệ Trung biết là Nhân Tông còn thắc mắc.
Ông đọc tiếp bài kệ sau đây :
Có
loài thì ăn cỏ
Có
loài lại ăn thịt
Xuân
về thảo mộc sinh
Tìm
đâu thấy tội phúc
(Nghiết
thảo dữ nghiết nhục
Chúng
sinh các sở thuộc
Xuân
lai bách thảo sinh
Hà
xứ kiến tội phúc )
Nhân
Tông liền hỏi câu hỏi ông đã dành sẵn trong tâm tư từ
lâu nay : " Như vậy thì công phu giữ
giới trong sạch không chút xao lãng là để làm gì ?".
Tuệ Trung cười không đáp. Vua cốnàị Tuệ Trung đọc hai
bài kệ sau đây :
Trì
giới và nhẫn nhục
Thêm
tội chẳng được phúc
Muốn
siêu việt tội phúc
Đừng
trì giới, nhẫn nhục.
Như
người khi leo cây
Đương
yên tự chuốc nguy
Nếu
đừng leo cây nữa
Trăng
gió làm được gì ?
(Trì
giới kiêm nhẫn nhục
Chiêu
tội bất chiêu phúc
Dục
tri vô tội phúc
Phi
trì giới nhẫn nhục
Như
nhân thượng thụ thời
An
trung tự cầu nguy
Như
nhân bất th+ợng thụ
Phong
nguyệt hà sở vi ? )
Và
dăn kỹ Nhân Tông "đừng bảo cho người
không ra gì biết"....
Vua
Nhân Tông một hôm hỏi ông về ý chỉ thiền phái của Tuệ
Trung. Tuệ Trung nói:
"Hãy
quay về tự thân mà tìm lấy tông chỉ ấy, không thể đạt
được từ một ai khác."
Ngày
thị tịch, Tuệ Trung không nằm trong phòng riêng mà cho kê
giường nằm ở Dưỡng Chân Trang, giữa thiền đường lớn.
Ông nằm xuôi theo kiểu cát tường , mắt nhắm. Những người
hầu hạ, và thê thiếp khóc rống lên. Ông mở mắt ngồi
dậy, bảo lấy nước rửa tay, xúc miệng, rồi quở nhẹ rằng
:"
”Sống
chết là lẽ thường nhiên, sao lại buồn thảm luyến tiếc
để cho chân tính ta náo động ?" Nói
xong thì tịch một cách êm áị
(Việt
Nam Phật giáo Sử Luận , Nguyễn Lang)
Bài
Đọc Thêm:
Tuệ
Trung Thượng Sĩ Ngữ Lục Giảng Giải, HT. Thích Thanh Từ
Tuệ
Trung Thượng Sĩ, Kẻ Rong Chơi Giữa Sống và Chết, Thích Phước
An
Tuệ
Trung Thượng Sĩ, Kẻ Ngông Cuồng Trong Đôi Mắt Phàm Tình,
Thích Huệ Giáo
Tuệ
Trung Thượng Sĩ, TT. Thích Chơn Thiện
