THƯ VIỆN HOA SEN
Search English Mirrorsite
c
Home Kinh Ðiển Giới Luật Luận Giải Phật Học  Thiền Nguyên Thủy Tổ Sư Thiền  Niệm Phật Sử Phật Giáo Pháp Luận Tự Ðiển Phật Học  Dinh Dưỡng Chay Truyện Ngắn Diễn Ðàn Index Tác-Giả

 
 
.
TỪ TRUYỆN HAY CHUYỆN
"QUÁI TÌNH NƠI CỦA PHẬT"
Nam Quốc
Người dân bình thường cứ nhìn thấy, nghe thấy những cái gọi là “Hòa thượng phản động”, “sư cô lẳng lơ”, “thầy chùa giàu sụ, ăn chơi không thua người đời” là người ta nghĩ khác về đạo Phật, nghĩ xấu về đạo Phật mà không cần hiểu những con người đó tu vì mục đích danh lợi gì, theo chính kiến nào, được ai sắp đặt…

Báo Hạnh Phúc Gia Đình số ra ngày 28-12-2007 có giật tít bìa “Quái tình nơi cửa Phật”. Tìm đến trang 24, đọc xong mới giật mình vì có một câu chuyện đúng thật là “rất quái”. Điều khiến tôi phân vân với tờ báo là sự giật tít để câu khách có sự không đàng hoàng cho lắm. 

Nếu nó là một câu “chuyện” thật thì phải có những con người cụ thể, địa chị cụ thể, sự kiện ngày giờ cụ thể. Còn nếu nó là “truyện” thì nên ghi rõ là truyện ngắn vì đó thuộc lĩnh vực sáng tác và các nhân vật là hư cấu…

Truyện (chuyện?) có nội dung tóm tắt như sau: Sư cô Đàm Chi, trụ trì chùa Trúc, làng Phương Thượng, người sắc xảo, có uy tín, luôn chỉ bảo cho mọi người về đạo đức của nhà Phật. 

Bà Hường là một Phật tử thường hay lên chùa cầu an, cầu phúc. Một hôm bà Hường nhận được điện thoại của cô Dị về việc “đến chùa mà tìm chồng”. Cô Dị là một cô gái đồng bóng yêu ngây ngất sư cô. Sở dĩ cô Dị báo tin cho bà Hường vì cô ghen với mồi tình vụng trộm của sư cô Đàm Chi. 

Con trai bà Hường tên là Quang làm công an huyện, sau khi biết chuyện đã chở mẹ lên chùa tìm bố. Chuyện tằng tịu của bố Quang với sư cô Đàm Chi (“người đàn bà nõn nà trắng phớ đang ôm ghì người đàn ông sung mãn”) và chuyện ghen tuông của mẹ Quang khiến Quang lo lắng điện thoại đến chùa Quảng Tâm nơi thượng tọa Thích Đức Phi trụ trì. 

Thật không ngờ thượng tọa Thích Đức Phi là người có trình độ Phật học cao, tinh thông giới luật, có uy tín trong hàng giáo phẩm nhưng lại có quan hệ với sư cô Đàm Chi vì có người nhìn thấy hai người ở nhà nghỉ mát Đà Lạt. Và tiếp tục một đêm chiếc xe biển số 1068 (của bố Quang) lại êm ru tiến vào chùa Trúc. 

Cô Dị vì ghen quá đã cho người châm lửa đốt trai phòng của sư cô Đàm Dị. Kết cục cô Dị bị bắt vì tội đốt nhà giết người. Nhưng “điều cô căm tức không phải chỉ vì hai kẻ kia thoát chết mà còn vì lão thượng tọa sau khi nhận được điện thoại của cô đã thông tin ngay cho hai kẻ kia trốn thoát. Cuối cùng họ phi tang, còn cô phải ra tòa chịu số phận tù đày sắp tới” (Quái tình nơi cửa Phật).

Đọc xong mới thấy “truyện” đã có “chuyện”. Bỏ qua những “dụng tâm” của người viết và tờ báo, chúng ta không khỏi suy nghĩ về những giá trị mà rồi đây rất có thể từ những con người cụ thể (hay từ những nhân vật được hư cấu) sẽ làm đổi thay đáng kể cái cán cân đạo đức xã hội. Và đâu đó người ta đang hình dung ra những sự mất giá quá lớn trong đời sống xã hội từ khắp các tổ chức đoàn thể xã hội, trong đó có tôn giáo.

Là một người Phật tử, tôi luôn nhắn nhủ mình rằng: “Y pháp bất y nhân” (y vào giáo pháp của Đức Phật mà tu tập, chứ đừng nhầm lẫn với những con người cụ thể, những con người mà sự hoán chuyển từ cái thiện sang cái ác là rất mong manh). Nhưng đó là những người được tiếp thu giáo lý để hiểu được điều đó như tôi. Còn biết bao nhiêu người chưa có tín tâm, đang mò mẫn vào đời sống tôn giáo thì họ chỉ có một điều suy nghĩ đơn giản là đạo Phật thiêng liêng thì những người thực hành (Tăng Ni, Phật tử) cũng phải là những người mẫu mực về đức độ, nhân cách, và điều khuyến khích họ sống tốt chính là những tấm gương trước mắt họ.

Thế nên không biết đúng hay sai, tình tiết nặng nhẹ ở mức nào, nhưng người dân bình thường cứ nhìn thấy, nghe thấy những cái gọi là “Hòa thượng phản động”, “sư cô lẳng lơ”, “thày chùa giàu sụ, ăn chơi không thua người đời” là người ta nghĩ khác về đạo Phật, nghĩ xấu về đạo Phật mà không cần hiểu những con người đó tu vì mục đích danh lợi gì, theo chính kiến nào, được ai sắp đặt…

Có người nói: “Đành rằng đạo của quý vị đẹp thật, tốt thật nhưng tại sao nó đẹp tốt như thế mà có nhiều những con người đi theo nó lại chẳng thấy tốt đẹp chút nào. Tôi thấy nhiều người ở xóm tôi, đi chùa tụng kinh suốt ngày nhưng chửi chồng, chửi con, cãi lộn với hàng xóm như hát hay, thì cũng không hiểu là thế nào”…

Những năm tháng “hiện đại hóa” gần đây, tiếng xôn xao, lời đồn đại tiêu cực về đời sống tu hành của quý thầy, quý cô, thậm chí có người trong hàng giáo phẩm ngày càng có phần tăng lên trong các khóa tu, đạo tràng. Không hiểu quý thầy cô có tâm trạng hoang mang như người Phật tử hay không? Nhưng có người đã gằn giọng nói: “Người tu nhiều lên và tính đời tăng lên gấp nhiều lần”. 

Tôi cũng cố thử xem cái gọi là “tính đời” đó nó tăng lên ở điểm nào dù phải chấp nhận coi mình là kẻ soi bói. Quả thật, có những nơi ngoài ngôi chùa và những pho tượng Phật điềm tĩnh, từ bi, tôi thấy quý thầy có đầy đủ những vật dụng sinh hoạt như người bình thường, không những vậy nó còn là những thứ “đồ xịn” ra trò không kém. Không kể đến mốt “lên đời” xe đã trở nên phổ biến. 

Có những quý thầy tuổi còn rất trẻ, nhờ “thân quen” giới thiệu được trụ trì ở một ngôi chùa nào đó mấy năm đã có xe hơi đi lại. Xe hơi ngày càng trở nên phổ biến trong chốn chùa chiền. Không hiểu từ hôm nào, “chùa” đã nhanh chóng bước vào giới người giàu như vậy, và không ít quý thầy trở thành người mà Phật tử phải “ngước lên”, những cuộc gặp phải “xin hẹn”, lễ ít thì cho đệ tử là Sadi, chú tiểu tiếp... 

Thế là xã hội lại một phen xôn xao “đi tu sướng lắm”, “thày chùa bây giờ giàu ghê”. Nghe thì nhồn nhột, nhưng thấy người tìm đi xuất gia ngày một nhiều và gần như không được kiểm soát chặt, thành thử oai nghi đi đứng, nói cười của không ít Tăng Ni trẻ gần như “có vấn đề”…

Từ xa xưa, hình ảnh mái chùa, hình ảnh quý thầy, quý cô là hình ảnh gần gũi, lân mẫn với người dân bình thường, người lao động, người nghèo khổ thì nay đang có biểu hiện đi dần về phía “thượng lưu”. Không biết đó là phúc hay họa, là sự phát triển vượt bực hơn cả thời Lý-Trần của Phật giáo Việt Nam hiện nay (phát biểu của Hòa thượng Thích Thanh Tứ trong chương trình Thời sự VTV) hay đó là một nỗi buồn lo không dễ nói thành lời. 

Phải chăng gắn sự phát triển của Phật giáo vào chùa to cảnh lớn, xe hơi đưa đón các thầy vào ra, nhiều trường học, nhiều lễ lạc…, rời xa những định hướng tâm linh căn bản là một mục tiêu chệch hướng?

Chắc chắn trong thời gian tới, những “truyện” những “câu chuyện” tương tự như “Quái tình nơi cửa Phật” sẽ còn xuất hiện. Nên người viết chỉ mong rằng Ban Trị Sư các tỉnh thành nên hoạt động hiệu quả hơn nữa, là nơi để Phật tử có thể “đánh trống kêu oan” cho đạo đức nhà chùa, xử lý các tình huống ngay khi có những lời đồn đại không hay, chấn chỉnh oai nghi, giới hạnh của Tăng Ni (người của dân chúng). 

Nếu vi phạm 3 lần có thể tước danh trụ trì gửi đến một trú xứ để tòng chúng tu tập. Ban Trị Sự cũng nên quyết tâm hơn đối với những vị Tăng Ni có biểu hiện lên đồng nhập bóng vì ở đó có những lệch lạc trong giới tính, gây nên những biến thái về tâm sinh lý. Áp dụng những biện pháp mạnh (thải bớt tăng đồ) khi có những biểu hiện vi phạm nặng và để lời đồn đại kéo dài. 

Người viết mong Giáo hội quyết tâm chỉ định thời gian tập tu ở chùa là 3 năm, trong thời gian này không được cạo đầu. Bên cạnh đó cử hẳn một ban giới luật theo dõi sinh hoạt của những người tập tu để làm cơ sở cho việc chấp nhận xuất gia về sau. Người viết cũng mong các vị thầy tinh tế hơn trong chọn lựa đệ tử, theo dõi sát đệ tử để nếu thấy những đệ tử nào có những biểu hiện “khó tu” thì dùng lòng từ bi của mình như một người cha người mẹ lo một đời sống thế tục cho họ trong thời gian đầu, đừng xua đuổi, trù dập họ. 

Bởi nếu họ không có duyên làm đệ tử xuất gia thì hãy cho họ cái duyên đệ tử tục gia, nhằm hướng dẫn đời sống tâm linh của gia đình họ về sau. Đừng để xảy ra những tình trạng bất mãn, thù ghét thầy và xa rời những giá trị tâm linh đạo Phật. 

Nếu Tăng Ni nào thấy mình không thể gắn bó hết cuộc đời xuất gia thì nên mạnh dạn trình bày với thầy bản sư để tìm hướng đi sau đó cho mình. Trong thời gian còn ở chùa không được làm tổn hại đến uy tín của chùa và Giáo hội. Thành lập hội những người tu xuất giúp đỡ nhau cũng là một việc nên làm.

Cơn bão thông tin đa phương tiện sẽ không nhân nhượng với bất cứ chuyện “thâm cung bí sử” nào. Một sự điều chỉnh mạnh mẽ ở bên trong của Giáo hội PGVN và của mỗi ngôi chùa vào lúc này là vô cùng cần thiết. Nếu được vậy thì những “truyện”, những “câu chuyện” như kiểu “Quái tình nơi cửa Phật” đều sẽ không có cơ hội xuất hiện trên mặt báo và dĩ nhiên chúng ta không phải phiền lòng. 

Hình ảnh “người làm dâu trăm họ” (chỉ quý thầy cô) có còn giữ được trong tâm khảm người Phật tử hay không? Câu trả lời nằm ở phía những nhà lãnh đạo Giáo hội và sự ý thức về hình ảnh của chính mình nơi mỗi Tăng Ni.

Nam Quốc 
(Theo Blog Sen Việt và Phật Tử Việt Nam)

Cập nhật ý kiến độc giả:
 

Minh Ngọc - TP. Hồ Chí Minh (phngbinh19...@yahoo.com.vn)

Theo tôi, truyện trên báo Hạnh phúc gia đình có nội dung xuyên tạc Phật giáo của một số người. Với người Phật tử chân chính thì việc giữ gìn đạo hạnh cho Tăng Ni là cần thiết. 

Thế nhưng nhân vật trong chuyện (truyện) thì là người không đứng đắn làm tổn hại đến Giáo hội đến Đạo pháp thì không thể chấp nhận được. Tôi đồng ý với người viết về tình trạng xuất gia quá dễ dãi như hiện nay. 

Chúng ta cần khắt khe hơn trong việc xuất gia, trong giao tiếp giữa Phật tử với quý thầy. Theo tôi làn sóng hiện đại càng lúc làm cho chốn Thiền môn nhiều chao đảo. Điện thoaị di động đắt tiền, mỗi phòng Tăng có máy lạnh, có ti vi, đầu đĩa thì không nên lạm dụng. 

Tăng Ni cũng đi dự sinh nhật, ăn bánh kem, dự tiệc cưới đệ tử, nhắn tin cho đệ tử chúc ngủ ngon....

Theo tôi, các chùa nên lập một phòng sinh hoạt tập thể, trang bị tivi, máy tính nối mạng đầy đủ cho Tăng Ni giải trí lành mạnh là điều cần thiết. Hạn chế sử dụng tivi, đầu đĩa, máy vi tính cho mỗi phòng. Hạn chế sử dụng điện thoại, xe máy đắt tiền. Không nên đi dự tiệc sinh nhật, ăn bánh kem. 

Các chùa phải quản lý mối quan hệ giữa Tăng Ni và Phật tử chặt chẽ, cần loại bỏ những người không xứng đáng khoác áo cà sa ra khỏi Tăng đoàn, tránh làm tổn hại chốn thiền môn, ảnh hưởng đến Giáo hội. 

Vài dòng góp ý chân thành, kính mong chư tôn đức hoan hỉ đón nhận lời góp ý. 

NAM MÔ HOAN HỈ TẠNG BỒ TÁT MA HA TÁT


Tuệ Trung Lý - Hạ Long, Quảng Ninh (binhminhh...@vnn.vn)

Tôi đồng ý với ý kiến của tác giả. Tôi cũng đã chứng kiến có những vị sư có những chiếc xe máy đời mới nhất, những chiếc di động mốt nhất.

Nhìn họ tôi tự hỏi đời sống tu hành của kẻ “Xả phú cầu bần, xả thân cầu đạo” đây sao?

Việc quý thầy lấy việc cầu cúng giải hạn làm kế sống của kẻ tu hành cũng rất phổ biến trong một số tự viện, chùa chiền, nhất là ở chùa chiền miền Bắc vào những dịp đầu năm, cuối năm. Thử hỏi như vậy thời gian đâu cho việc tu tập tìm đường giải thoát nữa.

Giáo hội nên có những biện pháp cụ thể cho việc này, nhất là sau đại hội VI vừa qua. Với tổ chức nhân sự mới của Giáo hội, tôi tin tưởng rằng đạo Phật Việt Nam luôn là chỗ dựa về tinh thần và là hình ảnh đẹp trong mắt người dân, luôn xứng đáng với truyền thống vốn có của Phật giáo Việt Nam.


Đỗ Hòa - Hà Nội (hoadv200...@yahoo.com) 

Trong con mắt người Việt Nam, nhất là ở miền Bắc, hình ảnh quý Thầy luôn gắn với sự thanh đạm, giản dị, gắn với đời sống tu hành khắc khổ. Vậy nên bây giờ nhiều người nhìn thấy quý thầy đi ô tô, xe máy đẹp, dùng điện thoại xịn thì buông rất nhiều lời bình phẩm, bàn tán không tốt. Đó là một thực tế. Với cương vị là người Phật tử, tôi cũng cố giải thích với họ rằng ô tô, xe máy cũng là phương tiện. Xe tốt, điện thoại tốt thì thuận lợi hơn cho việc đi lại, hoằng pháp chứ có gì đâu. Xã hội phát triển thì vật dụng của quý thầy, cũng như người dân tân tiến hơn thì tốt chứ sao.

Thế nhưng nhận thức của người dân thì khó thay đổi. Thầy chùa trông hiện đại thế cứ chướng mắt sao đó. Bản thân tôi cũng thấy rằng, lẽ ra, các thầy có thể dùng mua xe ô tô xịn, xe máy xịn, điện thoại xịn để in ấn kinh sách phổ biến giáo lý cho Phật tử, để lo cho người nghèo... thì tốt hơn rất nhiều.

Nguy cơ đi tu là một nghề kiếm sống đang rất hiển hiện trước mắt. Mong rằng Giáo hội cần nhìn nhận thẳng thắn.



tykheobanhoan Gửi: Sun Jan 06, 2008 5:39 pm 

Đọc qua bài báo tôi cảm thấy đầy là một tiếng chuông cảnh tỉnh cho hàng tu sĩ Phật Giáo và các cấp lãnh đạo Phật giáo , nhưng cũng không vì vậy mà chúng ta suy nghĩ sai lầm về Phật Giáo ai cũng như vậy vì chung ta nên nhớ rằng bất cứ một xã hội nào , tổ chức nào hay tôn giáo nào cũng đều có những con người chưa hoàn thiện về tư cách đạo đức có điều nhiều hay ít mà thôi . Chúng ta từng nghe các cụ dạy câu : Người năm ba đấng trấng ( trứng ) năm ba loài . hay câu : Y Pháp bất Y nhân nghĩ là Y vào giáo Pháp của Phật dạy mà tu chứ không phải Y vào con người , cho nên chung ta hãy y vào những quý Thầy Cô ( Tăng Ni) chân tu đạo đức để ta theo mà tu học . còn việc Tăng Ni lên đồng bóng thì chung tu hay lên tiếng để bài trừ vẫn biết rằng nhiều người cho là phương tiện để dẫn nhân nhập đạo thi chưa khả thi lắm như vậy là vị Tăng Ni đó đang đi sai đường nối mà Phật dạy ( không Quy Y Tà Ma ngoại đạo ) ... lại nữa xã hội ngày càng phát triển nhu cầu Tăng Ni phục vụ tín ngưỡng ngày một nhiều hơn nhưng không vì thế ma các quí Thầy trụ trì các tự viện tuyển người ( độ ngươi xuất gia ) một cách vội vàng để có người phụ giúp công việc .... chúng tôi đọc nhiều bài viết nói về việc này thật lòng cũng thấy ái ngại nhưng chúng tôi cũng tán đồng với ý kiến đóng góp việc xem xét kỹ lưỡng việc độ người làm sứ giả của Như Lai .... mong rằng mỗi chúng ta là một vị hộ trì Phật Pháp trong tương lai.


TriMinh Gửi: Sun Jan 06, 2008 6:09 pm 

Bài báo chỉ là một câu chuyện được giật tit giật gân để câu khách, xong khi xong đọc mỗi một người Phật tử không khỏi chạnh lòng. Nhìn vào thực tế Tăng đoàn hiện nay về nếp sống về phạm hạnh đều đáng buồn. Nhiều vị Tăng Ni trẻ đã ko giữ giới luật và nếp sống phạm hạnh của thầy Tổ. 

Các vị cho rằng cần phải đổi mới và làm hiện đại cách nghĩ về Phật giáo, đồng thời biện nhiều lý do để bao biện cho những sai lầm trong lỗi sống của mình. Hình ảnh những vị sứ giả của Như Lai thay vì thuyết Pháp lợi sinh lại đang cúng bái phù chú, thay vì tọa Thiền niệm Phật lại nhảy đồng nhảy bóng. 

Còn đâu nhưng hình ảnh Tăng Ni tu đầu đà khổ hạnh mà giờ là điện thoại di động đời cao, xe máy loại xịn thậm chí là ô tô rồi phòng ốc tiện nghi áo quần lịch sự ..... đã đánh mất niềm tin và hủy hoại sự tin thành vào Phật Pháp nơi tín đồ Phật tử.

Giáo hội đã thành lập 26 năm phát triển về mọi mặt song giới luật thì không nghiêm minh . Trong việc thụ giới cũng quá dễ dãi khiến chất lượng Tăng Ni chưa chuẩn. Thiết nghĩ Hội Đồng Chứng Minh TW lên thành lập Giới Luật Viện để kiểm soát và đem ra " Y Luật Xử Trí " đối với những vị làm nhơ bẩn Tăng đoàn vì vi phạm giới luật và phạm hạnh tu sỹ để lấy lại thanh danh cho giáo Pháp và uy tín của Như Lai sứ giả. 

Việc thụ giới phải được kiểm soát chặt chẽ, khảo hạnh nghiêm minh. Phải định ra các kỳ thi và khảo hạch nếu vị nào không đủ tư cách thì cho hoàn tục, vị nào đậu mới cấp cho Độ Điệp như dưới thời Nguyễn vậy. Các vị thầy Tổ thế độ đệ tử phải có trách nhiệm giáo dục và truyền dạy cho đệ tử của mình một cách nghiêm khắc. Tránh tình trạng thả lỏng như hiện nay. Tăng ni ở ngoại trú, ko ai quản lý , ko an cư kết hạ học hành linh tinh tại các trường thế học mà ko được kiểm soát chặt chẽ sẽ phát sinh lối sống ko lành mạnh làm ô oế Tănng đoàn và đánh mất lòng tin nơi quần chúng Phật tử hủy hoại giáo Pháp của Như Lai. 

Kính mong Giáo hội khẩn cấp chấn chỉnh việc này trong nhiệm kỳ này. Và khuyến thỉnh anh chị em đóng góp ý kiến để cảnh tỉnh các con Sư Tử trùng đang đục từ trong mình con Sư tử chúa.


Hải Đăng - Srilanka (haidangdutu@yahoo.com)

Tôi thật sự buồn khi thấy tôn giáo của mình bị người khác xúc phạm qua cái gọi là sáng tác văn học như vậy. Và dưới hình thức một câu truyện như thế ấy, tác giả có một sự tác động tiêu cực đáng đáng kể vào quần chúng nói chung cũng như giới Phật tử nói riêng. 

Nhưng cũng như một vài vị đã nói, trước khi trách người ta, bản thân Giáo hội Phật giáo cũng như mỗi thành viên trong đó (có cả tôi, một tu sĩ) phải quán sát lại chính mình. Nói một cách thẳng thắn, trong con mắt của phần đông quần chúng hiện nay, nhất là ở các thành phố, hình ảnh người tăng sĩ đã không còn đẹp, và hẳn nhiên không có gì để tôn kính. 

Lỗi do ai? Không nói ra thì ai cũng đã biết. Và thật đau buồn là do bởi nằm chung trong một cộng đồng, có những vị tu hành mẫu mực, giữ giới nghiêm minh lại phải gánh luôn điều xấu do những "sư tử trùng" gây ra, một loại "trùng" đáng sợ. 

Và "sư tử trùng" hiện nay, không chỉ có trẻ mà còn có cả già, không những vô danh tiểu tốt mà còn có cả chức quyền. Vì vậy để loại được những "sư tử trùng" không phải là một điều dễ làm hiện nay. 

Mọi người trong diễn đàn này đều có chung quan điểm rằng, đã đến lúc phải xem xét lại việc nhận người xuất gia. Điều đó hẳn nhiên đúng. Nhưng theo tôi giáo dục người xuất gia cũng không kém phần quan trọng. 

Tuy vậy, để việc giáo dục có hiệu quả thì bản thân mỗi người thầy phải giáo dục chính mình trước, mà nói theo ngôn ngữ nhà Phật là thân giáo. Thầy muốn đi xe hơi đời mới làm sao khuyên bảo đệ tử đừng đi xe máy loại sang. Thầy hút thuốc, uống bia làm sao cấm đệ tử đừng làm những điều đó… 

Tôi không muốn viết lên đây nhiều, vì nói ra không biết có được gì không mà chỉ đau lòng thêm. Và tôi nghĩ những người điều hành trang www.phattuvietnam.net nên gửi bài viết của tác giả Nam Quốc và những ý kiến trong diễn đàn về Giáo hội trung ương, để cho chư vị ở trên thấy đã đến lúc các ngài cần phải nên làm gì. Và cũng để quý ngài thấy rằng có một bộ phận tu sĩ cũng như cư sĩ đang rất thao thức với tình trạng Phật giáo Việt Nam hiện nay. 


Nguyễn Thảo Nguyên  - Hà Nội (thaonguyen_59@yahoo.com)

Tôi tán đồng với ý kiến của Lê Trung Dũng: người viết "Quái tình nơi cửa Phật" đã được tờ báo Phụ Nữ Việt Nam tiếp tay để bôi nhọ đạo Phật. Chúng ta có cơ sở để đòi tờ báo có một lời giải thích. 

Vì nếu là truyện ngắn, sáng tác kiểu "muốn nói gì thì nói" thì cũng nên đặt nó trong mục sáng tác và ghi rõ là truyện ngắn. Hơn nữa, khi truyện ngắn có những vấn đề nhạy cảm, về nguyên tắc và thao tác biên tập, nên có một Lời tòa soạn nghiêm túc để tránh hiểu lầm và không "đánh lộn con đen" lừa người đọc không biết đâu là chân giả. 

Vì ngay dòng đâu tiên đã viết: "Sư cô Đàm Chi, trụ trì chùa Trúc, làng Phương Thượng". Người đọc làm sao biết được đây là giả hay thật. Còn nếu không phải truyện ngắn thì càng không thể chấp nhận một kiểu "vu khống" trắng trợn như vậy được. 

Tôi rất đồng cảm với bài viết của tác giả Nam Quốc, nhưng tôi nghĩ mọi chuyện không đáng phải quá bi quan. Vì thách thức hiện đại không chừa bất kỳ tổ chức nào, tôn giáo nào ngay cả ở phạm vi nhà nước, chính phủ. 

Tuy nhiên, do đạo Phật có những đặc thù tôn giáo và một bề dày truyền thống như vậy thì những biểu hiện lệch lạc trong nhân cách tu hành là đáng lên án. 

Tôi được biết Thái Lan là một quốc gia tôn sùng đạo Phật, tượng Phật có ngay trong trụ sở cảnh sát, trên xe búyt có hẳn phần ghế ưu tiên ghi rõ: "Nơi dành cho nhà sư ngồi". Nhưng họ không phải không nghiêm khắc. Nếu có một tăng sĩ nào đi đứng trên đường phố vi phạm vào giới luật thì có thể bị lột mũ áo ngay trước công chúng. Điều này chúng ta không phải không làm được! 

Tôi nghĩ, Giáo hội nên mở một cuộc Hội nghị chấn chỉnh tác phong, nhân cách Tăng Ni, và hãy để diễn đàn này cho người trẻ lên tiếng. Bên cạnh đó, một biện pháp mạnh như nhiều ý kiến đã nêu là cần thiết. Nên có những chính sách thuyên chuyển, thậm chí trục xuất khỏi tăng đoàn nếu không đủ tư cách đạo đức. 


Lê Trung Dũng - Đống Đa, Hà Nội (trung_dung375...@yahoo.com)

Tôi được biết tờ Hạnh Phúc Gia Đình chính là tờ báo Phụ Nữ Việt Nam có trụ sở tại 47 Hàng Chuối - Hà Nội. Điện thoại: (04) 971 9518; Phó Tổng biên tập (04) 971 7479 

Đọc "Quái tình nơi cửa Phật", tôi thấy đây là một sự xúc phạm. Dù nó là truyện ngắn đi chăng nữa. Bỏ qua nhân vật chính sư cô Đàm Chi, rõ ràng hình ảnh Giáo hội trực tiếp hay gián tiếp đã bị xúc phạm qua nhân vật thượng tọa Thích Đức Phi: "Người có trình độ học Phật cao, tinh thông giới luật, có uy tín trong hàng giáo phẩm". 

Điều này chủ ý đã qua rõ, người viết đã được tờ báo tiếp tay, nhằm đánh thẳng vào Giáo hội PGVN. Nếu bất cứ ai bất mãn điều gì đó với cá nhân nào đó, với tổ chức nào đó, đều hư cấu theo kiểu Hòa thượng A, Linh mục B, thậm chí Thủ tướng C, Tổng bí thư D có quan hệ tình dục bất chính v.v…, mặc dù tên của những nhân vật này không giống với thực tế thì mọi chuyện sẽ ra sao? 

Tôi không thể tức tối với Bộ giáo dục là tôi đem những nhân vật (dù hư cấu) của bộ giáo dục ra viết hoàn toàn mang ý nghĩa bôi xấu được. Bởi giá trị còn được thể hiện khi tấn công cái xấu, cái ác nhưng cũng làm nổi bật lên cái đẹp. 

Tôi nghĩ, dù là hư cấu thì cũng có những phạm vi quy tắc nghề nghiệp và lương tâm, đạo đức của người viết nhất định. Tôi nghĩ Giáo hội không nên đứng ngoài vụ việc này. Chúng ta có quyền lên tiếng để bảo vệ hình ảnh tôn nghiêm của chính mình. 

Tôi thấy khi đăng bài viết trên tờ báo Phụ Nữ Việt Nam đã đánh mất hình ảnh của chính mình. Nếu chưa chính thức nhận được một câu trả lời nghiêm túc, tôi mong tất cả Tăng Ni, Phật tử Việt Nam hãy bằng mọi cách lên tiếng và trước mắt là tẩy chay tờ báo không đáng đọc này. 

Và cuối cùng, tôi mong qua đây, mỗi Tăng Ni hãy cảnh giác trước những cám dỗ, rèn luyện mình nhiều hơn nữa trước những sự vây bám của lối sống xa hoa hiện đại. Mọi sự đua đòi trong tinh thần Phật giáo đều không đáng khuyến khích. Hãy là hình ảnh của chính mình! 


Nguyễn Thị Hiền - Quận I, TP. Hồ Chí Minh (dieu_minh...@yahoo.com) 

Thật đau lòng khi biết có một tờ báo đã viết về quý thầy cô, người xuất gia tu hành như thế. 

Tôi không biết tác giả chuyện "Quái tình nơi cửa Phật" sẽ vui vẻ và thỏa mãn như thế nào với trí tưởng tượng của mình. Và tôi cũng không hiểu tờ báo Hạnh Phúc Gia Đình sẽ kiếm được bao nhiêu tiền bán báo nhờ vào những câu chuyện giật gân như vậy.

Nhưng có một điều tôi hiểu rằng trong cuộc sống không ít người đang cố kéo các giá trị xuống thấp cho bằng mình. Tôi thực sự bị sốc, đến bây giờ vẫn còn mệt và ám ảnh bởi câu chuyện đó. 

Tôi rất muốn gặp người đã viết câu chuyện thái quá trên để xem lòng căm thù "cái ác trong trí tượng tượng" của người đó lớn thế nào. Có thể trút hết lên người tôi có được không? Tôi cũng đang mang trong mình bệnh nặng, chỉ còn một chút niềm tin mong manh vào sự anh lành trong chốn tâm linh.

Mặc dù tôi biết bất cứ chuyện gì cũng có thể xảy ra trong cuộc sống này, nhưng cách viết trắng trợn, thiếu lương tâm như vậy thì tôi mới thấy lần đầu. Những góc khuất trong tâm hồn, những nhẹ dạ cả tin, những cám dỗ si mê, những lầm lạc nhất thời đều có thể xảy ra với bất cứ ai nếu người đó chưa thực sự là thánh nhân. 

Mỗi khi nhìn thấy như vậy tôi thấy đáng thương hơn là đáng giận. Cái thương là họ không nghĩ và làm được như mình. Cái đáng thương là họ không hiểu hết về nghiệp báo, nhân quả. Cái đáng thương của họ là do sự thờ ơ vô cảm của chúng ta. Cái đáng thương nữa là cách giáo dục của chúng ta, cách mà chúng ta đối xử và nhìn nhận sai lầm về tôn giáo. 

Tôi chỉ mong Tăng Ni, Phật tử sau câu chuyện này hãy rút ra cho mình một bài học đắt giá. Đừng mua danh 3 vạn bán danh 3 ngàn. Đừng sống ích kỷ vì mình nhiều quá. Hãy sống vì những người thân yêu chung quanh, những người đã phải bỏ thời gian tinh thần, công sức thậm chí vật chất để tin tưởng, phụng sự và ngưỡng mộ mình. 

Đệ tử xin niệm: Nam mô Thường Tinh Tấn Bồ Tát 


Thích Đạo Quang - Lâm Đồng (quang_dao26@yahoo.com)

Tôi cho rằng, PGVN đang có biểu hiện chệch hướng trong giáo dục từ nhà chùa đến trường học. Nhiều vị trù trì khi tiếp nhận người vào xuất gia thường với mục đích để đông đệ tử, để khi có lễ lạt ma chay có nhiều người để tang. Nhiều vị còn trẻ, chưa chững chạc, chín chắn đã vội vã nuôi đệ tử. 

Giáo hội cần có sửa đổi kịp thời nên quy định thêm, người thầy phải bao nhiêu tuổi đạo mới được nuôi đệ tử và một vị thầy chỉ nên nuôi tối thiểu là một vị, tối đa là bốn vị, nuôi ăn học đàng hoàng. 

Nếu những chùa to, nuôi chúng thập phương về tạm trú để ăn học thì phải có cam kết và chứng nhận của Ban đại diện hay Ban trị sự, bảo đảm cho những sinh hoạt tu học nghiêm túc nhất. 

Ban đại diện hay Ban trị sự nên có những buổi họp riêng với từng chùa khi có những lời đồn không tốt đẹp về biểu hiện tu hành của một số thầy tại chùa đó. 

Các trường sơ cấp, cơ bản nên chú trọng nhiều hơn đến giáo dục oai nghi, cảnh sách và những giáo trình soạn riêng về giới luật, đạo đức tu hành. Giảm bớt những kinh luận đại thừa. Bởi nó không cần thiết với họ vì chúng ta đào tạo người tu hành căn bản, sơ cơ chứ không phải những "triết gia" tu không giống ai nhưng mở miệng ra là phá chấp. 

Nếu giảng kinh đại thừa mà nhận thức chưa tới sẽ dẫn đến phá chấp, chưa hiểu hết về phương tiện nhưng lại lấy phương tiện biện minh cho hành động sai quấy của mình. Những con người như vậy càng xuất gia lâu thì càng nguy hiểm đến đạo pháp. 

Đạo đức xã hội đang gióng lên những hồi chuông cảnh báo. Các thầy lãnh đạo đừng nên tự lừa dối chính mình nữa. 

Cuối cùng tôi nghĩ, lỗi không hoàn toàn ở những người trẻ cạn nghĩ, bởi không ít bậc sư phụ khẩu giáo mà thân không giáo, nên đệ tử mới có những hành động không hay như vậy. 


Đức Minh (ducminh_ng200...@yahoo.com) 

Sau khi đọc bài viết của tác giả Nam Quốc, tôi đã tìm mua tờ báo. Quả nhiên đọc vào thấy đây gần như không phải là truyện ngắn bởi người viết có ý đồ bôi xấu đạo Phật một cách trực tiếp. Đó gần như không giá trị nghệ thuật, bởi sự vụng về trong tình tiết và các sự kiện, thuần mang tính bôi nhọ. 

Tôi cho rằng Giáo hội nên có tiếng nói về vấn đề này. Bởi vấn đề mang tính cá biệt nhưng lại xúc chạm đến niềm tin của số đông người Phật tử. Nếu ai cũng "làm nghệ thuật" kiểu đó thì xã hội này thật nguy hiểm. 

Tôi thật sự bất bình về tờ báo Hạnh Phúc Gia Đình, nói như tác giả bài viết là "không đàng hoàng".

Tôi cũng cám ơn tác giả đã nói hộ tôi những điều khó nói. Đó là cái sự "giàu lên" của các chùa đã gây lên một sự xa lạ với Phật tử. Quả thật nếu Phật giáo Việt Nam mà có biểu hiện đi vào giới "thượng lưu", "sành điệu" thì đang tự đánh mất hình ảnh của mình. 

Bên cạnh đó oai nghi của quý thầy cũng có nhiều vấn đề. Tôi là Phật tử mà còn thấy chướng mắt khi thấy quý thầy cô chở nhau trên xe máy, hay chở phụ nữ trẻ trên xe. Và cần phải nói đến những thầy phóng xe bạt cả mạng trên đường với một kiểu cách ngông nghênh. Những biện pháp mạnh mà tác giả nêu ra theo tôi là rất cần thiết. 

Xin có vài lời góp ý. Cảm ơn! 


Trần Nguyên Hóa - TP. Hồ Chí Minh (tr_nguyenhoa...@yahoo.com)

Đọc xong bài viết, tôi thật sự bức xúc. Trách người ta viết với dụng ý xấu về đạo Phật. Nhưng ngẫm lại cũng buồn cho mình. Tôi thấy tăng sĩ trẻ đã trở nên lạm phát cao về oai nghi và phẩm hạnh. Nếu đổi lại sự phát triển xã hội cũng như Giáo hội kiểu này, tôi muốn quay lại những ngày nghèo khổ của mấy chục năm về trước, lúc ấy tình nghĩa đồng đạo keo sơn, không phân biệt, còn bây giờ thì nhiều biến tướng quá. 

Đúng như nhiều người nghĩ, lời đồn đại tiêu cực về đời sống của quý thầy ngày càng tăng lên. Tôi thấy Hòa thượng Thích Thanh Tứ vì ngồi cao quá mà không thấy hết vấn đề. Làm sao Giáo hội bây giờ có thể xứng với tinh thần và thời đại Lý Trần. 

Tôi chỉ mong qua đây, Giáo hội nên rút ra những bài học. Chấn chỉnh mạnh hơn nữa những oai nghi, phẩm hạnh người tu sĩ, đặc biệt là khi tuyển người xuất gia. Bởi ít bữa trước, tôi đọc báo cũng nghe một cái tít giật gân không kém: "Đi tu rồi lại thích ngồi tù" kể về một vị tăng ở miền Bắc chuyên đi lừa gạt tiền của tín đồ. 

Tôi nghĩ, không có thế lực bên ngoài nào có thể vì ý đồ này hay ý đồ kia mà phá hoại được đạo Phật. Đức Phật nói: "Chỉ có con trùng trong con sư tử mới giết chết con sư tử mà thôi". Cám ơn tác giả bài viết và  http://www.phattuvietnam.net/  đã kịp thời mở ra diễn đàn này. Mong thay Giáo hội nên chấn chỉnh ngay từ bây giờ. Nếu không thì không còn kịp nữa... 
 

 

Nếu quý vị độc giả có ý kiến về vấn đề bài viết này nêu ra, xin gửi email về trisu@phattuvietnam.net , hoặc thuvienhoasen@yahoo.com
 
 
 
VỀ CHUYỆN "QUÁI TÌNH NƠI CỬA PHẬT"
 Chánh Lập
 
Lâu nay, Chánh Lập tôi quá bận nên không thường xuyên theo dõi các bài trên mũc Diễn Đàn Phật Pháp của Thư Viện Hoa Sen. Nay vào đọc thấy có bài của tác già Nam Quốc, và theo sau là nhiều vị khác bàn về truyện hay chuyện "Quái Tình Nơi Cửa Phật" mà tờ BÁO HẠNH PHÚC GIA ĐÌNH số ra ngày 28-12-2007 đã đăng.
 
Nay Chánh Lập tôi xin góp vài lời, không rõ đã mất tính thời sự chưa?
 
Tôi nhận thấy, ý kiến của tác giả NAM QUỐC và các vị khác đã quá đầy đủ, tôi tán đồng, nên không có ý kiến gì thêm.

Chỉ xin vắn tắt mấy ý như sau:
 
1. Sự sa đọa về đức hạnh và nề nếp tu học của giới tăng ni Việt Nam hiện nay ở trong nước cũng như nước ngoài là một sự có thật, đáng báo động , lên án. Trách nhiệm chấn chỉnh thuộc về từng người tu, từng ban quản trị mỗi ngôi chùa, tự viện, thuộc về tất cả các cấp của Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam, và của hàng cư sĩ Phật tử.
 
 2. Tác giả truyện hay chuyện " Quái Tình Nơi Cửa Phật" và tờ BÁO HẠNH PHÚC GIA ĐÌNH đã cố tình bôi nhọ Phật Giáo Vêt Nam. Nếu tác giả cái chuyện ấy và tờ BÁO HABH PHÚC GIA ĐINH biết đúng sự thật , người thật, việc thật đã xảy ra, thì viết thành một bài phóng sự điều tra với tên thật, địa phương thật, thì người Phật tử Việt Nam, mọi tu sĩ chân chính, va cả Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam sẽ chân thành cảm ơn tác giả và tờ báo, vì đã có công giúp Phật Giáo Việt Nam loại trừ những cái xấu xa đang hoành hành trong Phật Giáo Việt Nam.
 
3. Việc bôi nhọ Phật Giáo Việt Nam có thể phát xuất từ nhiều nguyên nhân, và nhiều nơi trong nước cũng như ở nước ngoài. Điển hình là ông Đặng Văn Nhâm đã viết bộ sách lấy tên GIẶC THẦY CHÙA, bôi nhọ rất nhiều vị cao tăng của Việt Nam, và đã bị một nữ Phật tử ở Mỹ kiện ra tòa về tội vu khống, nhục mạ, và một tòa án ở Mỹ đã xử, buộc ông Đặng Văn Nhâm về tội vu khống , nhục mạ, làm mất phẩm giá, v.v.., vạ buộc ông này phải bôì thường danh dư, nộp án phí khoảng 25.000 đô la, và tiền vu khống gì gì đó nữa, hình như lên tới 500.000 đô la, và quyển sàch ấy bị tòa án ra lệnh cấm lưu hành,
 
4. Phật Giáo là tôn giáo lấy từ bi làm căn bản, cho nên quý thầy cũng như cư sĩ Phật tử không dùng các phương tiện trái với giáo lý của Đức Phật để chống lại sự vu khống, nói xấu, thậm chí đàn áp. Cho nên rất nhiều người vô ý thức hoặc cố ý xuyên tạc với ý đồ riêng, tự cho mình có quyền chà đạp, xâm phạm đến Phật Giáo Việt Nam, một tôn giáo đã được chứng tỏ là tôn giáo của dân tộc, đã hòa quyện vào truyền thống dựng nước, giữ nước, chống ngoại xâm từ gần 2000 năm nay, qua các triều đại Đinh , Lê, Lý , Trần, Lê, Nguyễn , và từ Phong trào Cần Vương cho đến ngày nay và chắc chắn mãi mãi trong muôn đời sau. 
 
Các người vô ý thức hay cố ý xuyên tạc đó có dám viết vu khống cho các tôn giáo khác không? Thử vu khống Hồi Giáo coi chơi! Nhưng các người vô ý thức hay cố ý xuyên tạc đó đừng có tưởng rằng giới Cư sĩ Phật giáo Việt Nam cứ cúi đầu nhẫn nhục mãi đâu, họ có thừa trí tuệ để nêu lên cái giả tâm, cái ác tâm của các người và hóa giải các đòn phép của các người.
 
5. Các bài viết của quý vị từ tác giả Nam Quốc cho đến các vị góp ý phản hồi đã được đăng ở đâu ngoài trang nhà Thư Viện Hoa Sen, như Báo Giác Ngộ, Văn Hóa Phật Giáo ,hay chính ngay trong tờ Báo Hạnh Phúc Gia Đình chưa? Bởi vì nếu chỉ đăng trong các trang nhà điện tử thì làm sao phổ biến đến mọi Phật tử trong nước và đặc biệt là với các vị có tầm văn hóa, có ảnh hưởng lớn trong Giáo Hội cũng như trong quần chúng Việt Nam. Nếu chưa thì xin Thư Viện Hoa Sen gởi tất cả cho Văn Hóa Phật Giáo và  Giác Ngộ.

Chánh Lập
 

01-06-2008 11:23:29
 

c
Links Phật Giáo Thế Giới Thơ và Nhạc Phật Giáo Pháp Thoại Cảnh Chùa Việt Nam  Văn Học Phật Giáo E-mail Sitemap
Xx
Xx