TRẺ EM BẤT
HẠNH VÀ MẢNH ĐỜI Ở CHÙA
Phương
Nga
Trong
bữa cơm trầm lắng nơi cửa chùa của những mảnh đời bị
bỏ rơi luôn lắng đọng một nỗi niềm sâu thẳm. Có được
chốn ăn, ngủ nhưng những trái tim nhỏ bé vẫn khát vọng
cháy bỏng về một người mẹ, một gia đình của mình.
Chùa
Thanh Sơn nằm trên địa phận thôn Thủy Triều, xã Cam Hải
Đông, huyện Cam Ranh, cách thành phố Nha Trang khoảng 30 km về
phía nam. Hơn 10 năm trước, Hòa thượng Thích Thanh Quang đã
biến ngôi ngôi chùa bỏ hoang cũ nát nơi đây thành mái ấm
cho những mảnh đời bất hạnh.
Bữa
cơm nơi cửa chùa. Ảnh: Giao Thủy
Những
đứa trẻ đầu tiên được ông đón về nuôi từ thành phố
Hồ Chí Minh chỉ với lý do, ông không cầm lòng khi hàng ngày
chứng kiến cảnh chúng lang thang trên đường phố, đêm về
vạ vật ngủ ngoài hè, trong nhà ga, trên những cái sạp ở
chợ…
Từ
đó, gặp những đứa trẻ lang thang, mồ côi, vô thừa nhận,
ăn xin…, bà con lại đưa chúng đến chùa. Nhiều em sau khi
trải qua những tháng ngày bơ vơ trên đường phố đã kéo
nhau về đây xin tá túc.
Hiện
nay, "dân số" của chùa là 102 người, gồm 87 trẻ em và 15
người già, tàn tật. Cư dân "trẻ" nhất chùa là bé Chế
Trường Xuân, 18 tháng, bị mẹ bỏ rơi trước cửa chùa khi
mới 1 ngày tuổi. Nhờ tình thương của thầy Quang, sự tận
tụy của bà Phạm Thị Hương (thường gọi là bà Ba) và những
người đồng loại không cùng dòng máu khác, bé Xuân lớn
lên từng ngày, khôi ngô, khỏe mạnh.
Chúng
tôi đến thăm các em vào đúng bữa cơm trưa của một ngày
Rằm. Trong mâm, ngoài các cư dân trong chùa còn có nhiều Phật
tử. Thực đơn hôm ấy có 4 món: đậu phụ rim mặn, đậu
ván non xào, canh bí đỏ và món gỏi chua ngọt.
Khác
với những bữa ăn thông thường ở các gia đình, không khí
ở đây mang vẻ trang nghiêm, trầm lắng. Chỉ có những tiếng
va chạm lách cách của thìa đũa, tiếng lạo xạo của vá
cạ vào tô canh, xoong cơm. Các em im lặng ăn, im lặng nhai,
im lặng nuốt. Thỉnh thoảng có những tiếng hỏi nhau nho nhỏ,
những tiếng thì thầm rất khẽ.
Có
thể phân biệt dễ dàng chức phận các cư dân của chùa qua
màu áo. Chú tiểu mặc áo nâu, đầu cạo trọc và một mảng
tóc dài vén sau tai. Lớn hơn một chút là những nhà sư trẻ
trong bộ đồ màu xám. Các em nhỏ khác mặc quần cụt, áo
thun. Một số lớn hơn vừa đi học về, ngồi vào mâm với
bộ đồng phục quần xanh áo trắng. Tất cả các em ngồi
theo một tư thế: xếp bằng. Gương mặt ai cũng có vẻ nghiêm
nghị, đăm chiêu. Tất cả các động tác diễn ra từ
tốn, chậm rãi. Những đôi mắt thi thoảng cúi xuống gắp
thức ăn rồi thu lại, nhìn vào chén của mình, lặng lẽ.
Bé
Mạnh cũng ước muốn được mẹ bón cơm. Ảnh: Giao Thủy
Tôi
ngồi xuống bên cạnh mâm cơm của những đứa trẻ nhỏ nhất.
Để làm quen, tôi lần lượt hỏi từng em: Cháu tên gì? Mấy
tuổi? Học lớp mấy? Trường nào? Như một phản xạ, hỏi
đến ai thì người ấy lập tức đặt chén và đũa xuống
mâm, đưa một tay lên trước ngực theo cách chào của nhà
Phật, lễ phép trả lời, từng câu, chậm rãi, không thiếu
một ý, không thừa một chữ. Vẫn trong tư thế ấy, các em
ngồi im, mắt nhìn xuống, có ý chờ câu hỏi tiếp theo.
Tôi
cảm thấy mình có lỗi: "Trời đánh còn tránh bữa ăn". Vì
sự tò mò của tôi mà bọn trẻ phải ngừng bữa. Tôi vội
nhắc: "Các cháu cứ ăn đi!". Ai cũng khẽ "dạ" nhưng vẫn
trong tư thế chờ đợi. Tôi đành đứng dậy, lòng chợt thấy
nhoi nhói.
Thật
khó tin rằng các em chỉ là những đứa trẻ, như rất nhiều
những đứa trẻ khác, qua cách xử sự rất không trẻ con
này. Thật khác xa những bữa ăn ồn ào, tiếng cười nói
trong các nhà trẻ hay các khu trường nội trú. Khác xa những
bữa ăn vui vẻ, đầm ấm, ríu rít tiếng kể chuyện của
các thành viên trong những bữa cơm gia đình.
Ở
đây, bọn trẻ cắm cúi gắp, cắm cúi ăn. Chúng tự xúc,
tự gắp, tự ăn, tự lập hoàn toàn. Hết chén này thì xúc
chén khác. Chẳng ai xới cơm, gắp thức ăn cho ai. Chẳng ai
nhắc ăn nhanh hay ăn chậm. Chẳng ai để ý chúng ăn nhiều
hay ít, đã no rồi hay còn đói. Tôi có cảm tưởng như chúng
ăn cho đầy bụng chứ không thấy ngon. Và khi đủ số lượng
thì đặt bát, đứng dậy.
Tôi
chú ý đến cậu bé ngồi đầu mâm tên Mạnh, khoảng 2 tuổi,
đang lặng lẽ xúc từng thìa cơm đưa lên miệng. Bỗng, ánh
mắt cậu sững lại khi nhìn sang dãy đối diện. Tôi nhìn
theo, một người mẹ đang âu yếm đút từng thìa cơm cho con,
một cậu bé trạc tuổi Mạnh. Một nỗi buồn lướt qua khiến
gương mặt em chợt âm u. Em cúi xuống, vọc vọc cái thìa
trong chén, lăn qua lăn lại những hạt cơm. Tôi có cảm giác
như em đang cố nuốt những giọt nước mắt.
Các
bạn ngồi cùng mâm đã xong bữa, lần lượt đặt đôi đũa
ngang miệng chén, đứng lên. Vậy mà chén cơm của Mạnh vẫn
còn nhiều. Em kề cà lúc nhìn sang đứa bé kia, lúc cúi gằm
mặt xuống chén cơm. Tim tôi chợt đau nhói. Tôi nhè nhẹ xoa
đầu em, thì thầm: "Cháu nhớ mẹ phải không?". Mạnh nuốt
vội miếng cơm trong miệng, lặng lẽ gật đầu.
Được
ăn, mặc ngủ nơi cửa chùa nhưng những ánh mắt vẫn buồn
thăm thẳm, vẫn ước mơ về một mái ấm gia đình. Ảnh:
Giao Thủy
Cách
đây không lâu, ba mẹ đã bỏ Mạnh bơ vơ ngoài đường. Một
người dân đi qua đã đưa em đến đây. Mạnh ăn cơm chùa
để lớn lên như những đứa trẻ cùng lứa. Nhưng ánh mắt
em thì không giống những đứa trẻ ấy - buồn hiu và xa vắng.
Có lẽ hình ảnh người mẹ kia đút cơm cho con đã gợi lại
trong em cái ký ức tươi rói của những ngày mình còn có mẹ?
Nhìn
sang các em khác, tôi nhận thấy, trên khuôn mặt các em không
có những tia sáng long lanh của tuổi thơ. Mỗi gương mặt
trẻ thơ ấy đều mang vẻ trầm tư của người lớn. Và ánh
mắt của các em thật buồn. Một nỗi buồn câm lặng, đau
đáu.
Ngay
cả khi các em cười thì đó cũng là những nụ cười dè dặt,
ưu tư. Và cả bé Xuân, khi được bà Ba đưa lên chào khách,
cũng nhìn chúng tôi bằng đôi mắt mở to buồn bã. Bà Ba nói,
hình như bé sớm biết thân phận mình nên chẳng mấy khi khóc
lóc, vòi vĩnh mà chỉ ngơ ngác nhìn xung quanh. Có lẽ bé muốn
tìm hình bóng mẹ.
Hòa
thượng Thích Thanh Quang tâm sự: "Tôi luôn mong ước một
điều: Các bậc cha mẹ hãy vì con cái mà đừng bao giờ chia
tay, li dị hoặc đẩy các em ra đường. Bởi vì, dẫu có một
mái ấm bình yên như chùa Thanh Sơn, các em vẫn luôn khao khát
tình thương yêu của cha mẹ!".
Có
phải vì vậy mà đôi mắt của những đứa trẻ ấy buồn
thăm thẳm? Những khuôn mặt cứ bần thần và ngơ ngác, làm
nhói lòng những lữ khách đến thăm chùa như chúng tôi? Lời
tâm sự của thấy trụ trì như một lời kết, một mong mỏi
từ trong sâu thẳm, muốn cho tiếng cười trẻ thơ luôn dòn
tan từ những nếp nhà.
Phương
Nga
(http://vietnamnet.vn/thuhanoi/2007/05/700480/)
Địa
Chỉ:
Hòa
thượng Thích Thanh Quang
Chùa
Thanh Sơn
Thôn
Thủy Triều,
Xã
Cam Hải Đông, Huyện Cam Ranh,
Thành
phố Nha Trang
Ho
ten: Nguyễn Thu Thảo
Email:
thaok47diachinh@yahoo.com
Noi
dung: Đoc xong bài viết xúc động này tôi đã khóc, khóc
vì thấy thương bọn trẻ quá và đơn giản vì thấy mình
quá may mắn, có một gia đình đầy đủ, hạnh phúc. Bữa
cơm gia đình tôi luôn đầy ắp tiếng cười. Những câu chuyện
của từng người trong ngày luôn được kể bên mâm cơm. Chợt
mong ước sao tất cả trẻ em trên thế giới này đều có
cha mẹ, có mái ấm gia đình.Nhưng một khi người lớn còn
ích kỷ, thì những mảnh đời như trên vẫn luôn hiện hữu.
Ho
ten: tran thi thuy
Dia
chi: tk4 thi tran neo -yd-bg
Email:
xa_xa_ki@yahoo.com
Noi
dung: Trong mỗi gia đình, mỗi người phải sống hòa thuận
với nhau, đừng nên vì một điều gì đó mà bỏ rơi con cái
của mình, chúng sẽ rất đau khổ khi không có một mái ấm
gia đình như bao đứa trẻ khác.
Ho
ten: Tran Thuy Trang
Dia
chi: 302 - Dien Bien Phu - Thanh Pho Hue
Email:
bephunghue@yahoo.com
Tieu
de: Xin dia chi cu the cua chua
Noi
dung: Xin cho biết địa chỉ cụ thể của chùa hoặc số
tài khoản của chùa (nếu có), để có thể gửi chút lòng
thành vào cho mấy em! Xin cảm ơn.
Ho
ten: Mai Kỳ Duyên
Dia
chi: Căn 8A-UBMTTQ-P.QT-BH-ĐN.
Email:
kyduyen243@yahoo.com
Tieu
de: Tình yêu thương khó cho đến vậy sao?
Noi
dung: Ai sinh ra đời thì đều có mẹ, có cha. Không có ai
mà tự sinh ra từ đá cả. Thế nên, dù là mới mở mắt chào
đời, chúng em đã biết có trái tim, có cảm xúc, biết khóc,
biết hờn, biết đòi mẹ. Người ta nói: Không có gì bao la
hơn trái tim người mẹ. Em công nhận, bởi vì dù có 1 hay
10 đứa con thì mẹ cũng muốn ôm tất cả vào lòng, dù một
chén cơm mẹ cũng muốn dành cho con, dù một manh áo rách mẹ
cũng nhường cho con khi đêm đông giá lạnh. Nhưng mẹ ơi con
không lạnh nữa, bởi vì trái tim mẹ đã sưởi ấm cho con.
Em hạnh phúc vì có được người mẹ như thế. Thế nhưng...
ngoài kia còn tiếng khóc. Tiếng thổn thức của những đứa
trẻ bơ vơ. Mẹ ơi, con nghe các bạn ấy bảo nhau: chiều nay
không bán được vé số, nhịn đói nữa mày ạ, hay là: mày
biết mẹ mày là ai không, tao biết tao chết liền đó. Nghe
nói thì vui vậy, hồn nhiên vậy, nhưng có ai chịu nhìn sâu
vào đôi mắt ngây thơ kia, nó đã đượm thắm nỗi buồn
và gian truân. "Mày ơi, có hôm tao ra ngoài đường mà tao thèm
có mẹ, gặp ai tao cũng kêu bằng mẹ bằng bố, người thương
thì mua bánh cho tao, người ghét thì người ta đánh rồi đuổi
tao đi đó mày." Mẹ ơi, có thật tình yêu thương, tình mẫu
tử khó cho đến vậy? Con biết con còn hạnh phúc khi có mẹ
ru con ngủ, ôm con vào lòng khi mưa rơi, may cho con chiếc áo
đi học đầu đời. Nhưng ai sẽ đi qua mà cho các bạn ấy
một ánh mắt cảm thông khi đi tìm chỗ ngủ trên lề đường,
khi trời đổ cơn mưa có ai cho trú hiên nhà hay cho một chiếc
áo mưa, khi đói khát có ai cho một bữa cơm lành, ai dẫn đi
vào trường đời đầy chông gai cạm bẫy. Mẹ ơi, con biết
mẹ yêu con bẳng tất cả trái tim của mẹ, và con cũng yêu
mẹ bằng tất cả tâm hồn. Nhưng ai cho các bạn kia một tình
mẫu tử đây mẹ? Các bạn mong có mẹ lắm, chỉ để các
bạn gọi một tiếng "mẹ", chỉ để các bạn trao trọn yêu
thương. Mưa rơi rồi mẹ ơi, và con thấy mưa cũng rơi từ
khóe mắt một đứa trẻ lang thang.
Ho
ten: Hoàng Duyên Anh
Dia
chi: Biên Hòa - Đồng Nai
Noi
dung: Đọc bài viết của tác giả Phương Nga, tôi như lặng
người đi trước những hoàn cảnh của các em ở chùa Thanh
Sơn, tôi đã khóc thật nhiều khi nhìn những tấm ảnh của
các em trong bài viết, tôi cũng sắp làm mẹ của cháu thứ
hai nên tôi rất hiểu và thương con mình cũng như những đứa
trẻ mồ côi. Tôi thầm cảm phục Hòa thượng Thích Thanh Quang,
mong sao thầy và tất cả các em trong chùa sẽ gặp nhiều may
mắn và khỏe mạnh. Hy vọng trong tương lai các em sẽ có ích
cho xã hội.
Ho
ten: Trần Thu Thủy
Dia
chi: 66/2F Phổ Quang, F 2, Q TB, TP HCM
Email:
thuy_cdc@yahoo.com.vn
Noi
dung: Tôi mong tác giả bài viết cho tôi địa chỉ cụ thể
của ngôi chùa này, tôi muốn gởi 1 chút quà ủng hộ các
bé.
Ho
ten: Lưu Hà
Dia
chi:
Email:
hathu722003@yahoo.com
Tieu
de: Gia đình - hai tiếng thiêng liêng !
Noi
dung: Đọc bài viết của tác giả Phương Nga, tự dưng
mắt tôi nhòe lệ. Không phải bây giờ tôi mới khóc thương
những đứa trẻ bị bỏ rơi mà tôi đã khóc rất nhiều lần
khi gặp chúng. Làm nghề báo, tôi đã đến nhiều nhà mở,
mái ấm tình thương, làng trẻ SOS, chùa chiền... phải công
nhận những đứa trẻ trong các mái ấm rất ngoan, lễ phép
nhưng ở chúng vẫn thiếu một thứ - thứ đó chỉ người
làm cha, làm mẹ mới bù đắp được. Vào các dịp lễ tết,
ngày Quốc tế thiếu nhi, những đứa trẻ ấy được nhận
rất nhiều quà từ lòng hảo tâm và tình thương của các
cấp, các ngành. Mặc dù trên tay ôm một bọc quà to, nhưng
trên khuôn mặt những đứa trẻ ít khi bộc lộ niềm vui sướng.
Khác hẳn những đứa trẻ được nhận quà từ tay mẹ, có
khi chỉ là một cây kẹo mút, một bắp ngô luộc, nhưng mặt
mày chúng rạng rỡ, ánh mắt long lanh niềm vui sướng... Điều
này, tôi còn nhận thấy ở những đứa trẻ bố mẹ đi làm
việc ở tỉnh xa hoặc nước ngoài, gửi con ở quê nhà với
ông bà, cô bác. Mặc dù bố mẹ gửi toàn những món đồ
chơi đắt tiền, những bộ quần áo sành điệu... song những
đứa trẻ này vẫn thiếu hụt niềm yêu thương của cha mẹ.
Cho dù, ông bà, cô bác bù đắp bao nhiêu cũng không thể đủ
đầy. Nếu quan sát kỹ, bạn sẽ thấy rất rõ điều đó
khi những đứa trẻ vắng cha mẹ ngồi bên những đứa bạn
đang được mẹ cha yêu chiều. Vì thế, các bậc làm cha làm
mẹ hãy thực hiện đúng thiên chức của mình : Chăm sóc,
yêu thương con cái - Đó là quyền mà những đứa trẻ được
hưởng."Ba là cây nến vàng - mẹ là cây nến xanh - con là
cây nến hồng - ba cây nến lung linh - thắp sáng một gia đình".
05-30-2007
12:30:23