(Nguyễn
Ngân)
Vượt
qua một con đường hẹp dọc theo xóm dân nghèo tại Thị Nghè,
chúng tôi theo chân phái đoàn "Phật tử Hải Ngoại" do cô
Nguyên Trúc hướng dẫn đến thăm chùa Huyền Trang vào buổi
trưa ngày 3 tháng 11 năm 2002.
Ngôi
Chùa Huyền Trang, được Thượng Tọa Thích Huyền Tử xây
dựng trên một vùng đất chằng chịt những con lạch nhỏ.
Với hai bàn tay trắng, Thượng Tọa bắt đầu bằng cách ra
công vận động những người dân quanh vùng vét đất bồi
lên thành nền chuà và một căn nhà dọc.
Ngôi
chánh điện rộng độ khoảng hơn 60 mét vuông, vách bằng
phên, má lợp lá. Từ đó dân quanh vùng hàng ngày được nghe
kinh kệ và bắt đầu lui tới chùa Huyền Trang mà được dân
chúng thân thương gọi tên: "Chùa Lá" đến nỗi tên chùa Huyền
Trang không mấy người còn nhớ đến.
Cư
xá" của các Điệu trong Chùa Lá,
nơi
tự động thành cô nhi viện
vì
trẻ mồ côi được gửi tới.
Nhưng
thật tình nếu chỉ có vậy thì cũng không có gì đáng nói.
Điều
quan trọng là tấm lòng của Thầy, với khuôn mặt thật phúc
hậu và vui vẻ, nụ cười luôn luôn nở trên môi thầy là
nguồn an ủi cho những cảnh đời khốn khổ, chân lấm tay
bùn của vài mươi hộ quanh vùng, lần đầu tiên vài người
có con nhỏ đem đến nhờ gởi để đi làm, thầy vui vẻ nhận
lời: "Để tụi nó ở đây, thầy dạy cho học".
Và
một buổi chiều, có người đưa tới hai đứa nhỏ mới 4
-5 tuổi và nói: "Thầy ơi! con X... bỏ hai đưá nhỏ đi rồi.
Cha nó thì bị kêu án không biết chừng nào mới ra".
Vậy
là thầy trở nên vị" Bảo Mẫu" bất đắt dĩ, sau đó không
bao lâu, một lần ra chợ nhìn thấy đám tre,û mấy đứa đang
bới đám rác (Vốn cũng đã bị đào bới nhiều lần) mong
kiếm 1 chút thức ăn dư thừa, động lòng thầy bèn mang cả
đám về chùa nuôi, cho ăn rồi gởi đến lớp tình thương
cho học hành.
Từ
đó đến nay đã bao nhiêu năm trôi qua, đưá trẻ đầu tiên
nay đã trở thành vị Đại Đức phụ tá và cũng đã hoàn
thành chương trình Phật Học Cơ Bản.
Ngôi
Chùa Lá bổng trở nên một cô nhi viện không tên, lớp đi,
lớp đến hiện nay trong ngôi nhà dọc và chánh điện theo
thời gian bị suy sập khá nhiều, nơi đây đang bảo bọc hơn
21 " Chú Điệu" mà trong số này mấy chú nguyên là trẻ bụi
đời, một số có cha phạm pháp, mẹ bỏ nhà ra đi bán thân
nuôi miệng, 21 con người "tu sĩ nhỏ" bất đắc dĩ này là
21 câu chuyện thương tâm, chưa kể 5 cụ gìa lụm cụm không
thân nhân cũng vào xin "được làm công quả " kiếm chút "Lộc
Phật".
Ngôi
"Chùa Lá" nằm bên này con lạch lớn được nối liền với
thế giới bên ngoài bằng chiếc cầu khỉ ọp ẹp mà không
ít lần các chú đi học đã té xuống lạch sâu, nên năm 1999,
một số phật tử từ Mỹ về thăm, động lòng trắc ẩn
đã xuất tiền để làm chiếc cầu bằng xi măng rộng, thay
thế chiếc cầu khỉ này cũng như một số khác cũng đã cúng
dường để làm chiếc cầu thư hai nhỏ hơn nối liền Chùa
Lá với thế giới bên ngoài.
Lần
này cũng có mấy người về thăm chùa đã cúng dường để
tráng xi măng ngôi chánh điện. Nhưng khi được Thầy dẫn
đi thăm "cư xá" của mấy chú thì không thiếu ngườøi đã
nhỏ lệ. 21"Điệu" chen chúc như cá hộp trong 1 căn phòng không
giường, tất cả đều được phát 1 tấm đệm lát 60cmX160cm
trải trên nền đất nện cứng, tài sản của mỗi Điệu
là một thùng giấy chứa đựng mấy bộ áo nhật bình và
sách vỡ. Nhưng tất cả đều được thầy "cưỡng bách" đi
học, hiện nay có vài chú đã bắt đầu lên bậc trung học
cấp 2 còn lại đang học tiểu học. Chú nhỏ nhất vừa tròn
5 tuổi mới cắp sách đến trường trong niên khóa 2002.
Thầy
tâm sự: "Mình bắt mấy chú học và cầu mong Chư Phật gia
hộ, tất cả sẽ hoàn tất được chương trình Phật Học
Cơ Bản (tương đương với 2 năm đại học), sau đó chú nào
tu được thì cứ tiếp tục còn không thì cứ tự nhiên ra
đời, dầu sao thì mười mấy năm làm Điệu cũng đã có được
căn bản đạo đức và một chút kiến thức để sinh sống,
mong rằng sẽ không trở về với mảnh đời khốn khổ mà
"tụi nó" đã trải qua".
Nhờ
tấm lòng nhân từ của phật tử hải ngoại và mấy công
ruộng, ngôi chùa cũng đủ chi dụng tiền ăn, ở sách vở
của các chú. Nhưng 2 năm nay mất mùa trắng, lại phải đang
mua đất bùn, bồi lên các vũng sâu trong khuôn viên chùa nên
cũng thêm phần khó khăn.
Tuy
nhiên có một vấn đề trong chuyến thăm viếng khiến nhiều
phật tử thắc mắc khi Thầy đưa đến giới thiệu tượng
đài Quan Âm với chiếc cầu đá cùng 2 con rồng vươn cao bên
thành cầu.
Một
số phật tử đã hỏi: "Sao Thầy lại cho xây làm gì công
trình này với số tiền quá lớn? Trong khi chổ ở các Điệu
lại quá tệ hại?”
Thầy
cho biết: "Đó là do yêu cầu của một số Phật tử Hải
ngoại, họ gởi tiền về và yêu cầu xây tượng Ngài để
tăng thêm tín tâm cho Phật tử quanh vùng và khách tham quan.”
Dù
vậy, câu trả lời của Thầy không làm vừa lòng một số
người thăm viếng.
Phái
đoàn thăm viếng ngoài một số tiền nhỏ còn đưa theo một
số văn phòng phẩm, mấy tạ gạo, mấy chục ổ bánh mì ngọt,
nhìn mấy Điệu ngồi ăn, người cứng lòng nhất cũng phải
chạnh lòng.
Theo
những người thường phát tâm giúp đỡ các cô nhi, dưỡng
lão thì đây không phải là " Cô nhi viện" tự phát duy nhất,
Hiện nay VN, nhất là các tỉnh nhỏ có rất nhiều cô nhi viện,
dưỡng lão kiểu này, dân chúng vùng quê nghèo đói không biết
đưa con đi đâu nên cuối cùng phải đẩy các cháu vào những
ngôi chùa làng, họ mong rằng với lòng từ bi, con cái họ
may ra còn có chút cơ may sống sót và được đến trường.
Quý Tăng-Ni bổng dưng trở thành thầy cô giáo, nhiều trẻ
mồ côi trở thành những "chú Điệu" tất cả đều là bất
đắc dĩ.
Dẫu
sao với nếp sống đạm bạc và nề nếp trong ngôi nhà Tam
Bảo, những chú Điệu này trong tương lai ít ra còn nuôi dưỡng
được trong tâm một chút nhân nghĩa, xã hội cũng bớt đi
một tội phạm.
Trước
khi ra về Cô Diệu Lộc (1 phật tử ở Quận Cam) đã chạnh
lòng khi thấy chánh điện quá xập xệ nên đã cúng dường
thêm 500 Dollars để đủ tiền hoàn thành nền ngôi chánh điện.
Nguồn:
Việt Báo
Mục
Lục