QUÊN
ĐỜI MÌNH CHO ĐỜI NGƯỜI
Mấy
lần đưa máy ảnh lên định chụp, chị cứ cười, xua tay:
“Chị già rồi, đừng chụp. Huế nhiều cảnh đẹp lắm
sao em không đi chụp mà cứ đòi chụp chị? Nếu ưa nghe chuyện
thì chị kể cho mà nghẹ..”. Câu chuyện chị kể chẳng có
gì ồn ào, bởi lẽ 40 năm qua chị cứ mãi làm một việc
âm thầm, được gọi tên là việc thiện.
Quên
lấy chồng
Tôi
tủm tỉm nói với chị: “Thế là chị ích kỷ nghẹ Không
chịu cho cánh đàn ông có tấm vợ như chị”. Chị cười
rung cả mày: “Hồi còn con gái, suốt ngày theo cha đi quyên
góp gạo và giúp sửa nhà cho người nghèo miết nên cánh con
trai ai cũng sợ”.
Bây
giờ chị Hồ Thị Thái Huề đã 55 tuổi, không lập gia đình,
giành hết thời gian đi khắp các tỉnh miền Trung giúp những
số phận không may mắn, thắp lên cho họ ngọn lửa của niềm
tin về tình người và cuộc sống.
Gia
đình chị không giàu có. Cha chị là Hồ Văn Nghi, chủ đội
múa lân Thái Nghi Đường vang tiếng ở Huế thời 1939. Chị
nhớ lại, lần đầu làm việc thiện là ngày đầu tiên bước
vào lớp đệ ngũ (lớp tám bây giờ). Lúc đó bắt đầu mùa
thụ Cha gọi đi quyên góp gạo phát cho người nghèọ Hôm
đầu về, cô bé Huề khóc mướt vì ngoài đường sao lắm
người khổ thế. Từ đó, Huề quyết định làm từ thiện.
Chị
thủng thẳng: “Hồi đó chiến tranh, đói kém lắm, nhiều
người lả đi trên đường vì đói, lắm người chết đầu
đường xó chợ. Làng nào, xã nào, phố nào cũng có người
chết đói, thương lắm em ơị Nhỏ thì theo cha làm việc.
Lớn lên chút nữa gia đình khó khăn hơn nhưng càng khó càng
thương người dữ”. Tôi hỏi: “Em nghe bà con ca ngợi
chị dữ lắm. Hàng chục năm nay chị đạp xe đi làm từ thiện
mà không nghĩ đến bản thân, nguyên do là vì saỏ “.
Chị cười: “Bà con cũng hỏi chị như thế. Mà sao ai cũng
hay quan tâm đến việc làm gì là phải biết có ai thuê không,
ai nhờ không, công trạng bao nhiêủ Thiệt lạ. Cha chị nói,
làm được điều gì cho người này, người kia thì cứ làm”.
Tôi
gặng hỏi: “Nhưng phải có lý do gì chứ ạ?”. Chị
Huề nheo mắt: “Em toàn hỏi lạ. Cần gì nguyên dọ Có
lẽ chị thừa hưởng từ cha chị”. Bà con quanh nhà chị
kể: “Hàng tháng trời ròng rã, ông Nghị cứ thức dậy
lúc 3 giờ sáng, một mình lang thang đi bố thí cho người ăn
xin từ sáng sớm đến tối mịt mới về”. Như một định
mệnh, như một sứ giả của trời đất, sáng nào cũng vậy,
ông lại đi bộ, lại cần mẫn với công việc của mình.
Có người hỏi ông, đã nghèo thế, làm quần quật còn khổ,
cớ chi lo cho thiên hạ không công. Ông Nghị im lặng, com cóp
từng đồng, từng bát gạo để cho người nghèọ Chỉ có
chị Huề hiểu được việc của bố, chị không thắc mắc
mà luôn luôn ủng hộ, luôn luôn làm theo ông. “Làm gì
mà trong bụng thấy thảnh thơi là làm, thế thôi”, ông
đã tâm sự với chị như vậỵ
Rồi
ông Nghị ra đi do bệnh nặng. Trong cơn hấp hối, ông nắm
tay chị: “Ai nói gì thì mặc, con nghe bố, con nhớ thay
bố làm việc này, đừng sống thảnh thơi mà hồn lạnh lẽo,
tội lắm…”. Chị nói: “Bố mất, chị thay bố làm
thôị Mải làm, đến khi nhìn lại thì mình đã quá lứa rồị
Mà hạnh phúc nhất là thấy những người mình giúp đỡ thoát
được nghèo, thế là sướng rồi, vui rồi”.
Đường
dài không mỏi
Tôi
nhẩm tính rồi khẳng định với chị: “Cứ mỗi ngày đi
khắp như chị, chơi chơi vậy cũng đến một trăm cây số
đấy”. Chị cười: “Em cứ hay cắn hạt thóc làm bốn.
Đi là đị Một trăm hay một ngàn cây thì đã đi là đến,
tính toán làm gì”. Chị đi bằng xe đạp suốt 40 năm ròng.
Chiếc xe của chị đã lọc cọc qua hàng ngàn cây số khắp
những nơi khó khăn nhất của miền Trung. 40 năm trước chị
Huề tóc xanh mướt. 40 năm sau tóc chị lốm đốm bạc. Cũng
chừng ấy thời gian nhiều người khó nghèo thành giàu, riêng
tấm lòng chị vẫn sắt son không thay đổị
Nơi
nào nghèo khó, khổ đau là chị đến. Những điểm nóng điôxin
như Cam Lộ (Quảng Trị), A Lưới (Thừa Thiên Huế) chị cũng
đã đặt chân đến. Những nơi đó chị không đến thì thôi,
chứ đến rồi bà con không cho chị về. Bởi lẽ chị đâu
sung sướng gì, lắm khi ăn mì tôm để dành tiền làm việc
thiện. Những nơi tang thương như Cà Tang (Quảng Nam), hay hạn
hán khốc liệt như Gio Linh (Quảng Trị) chị cũng đã đến
trên chiếc xe đạp và cả tấm lòng. Cảm tình với chị,
nhiều người dân cố đô Huế đã thiết lập “hũ gạo tình
thương” ủng hộ người nghèo nhằm chia sớt với chị phần
nào vất vả trong công việc vận động từ thiện.
Có
những vị sư trụ trì ở những ngôi chùa xa xôi đã bật
khóc khi chị đến thăm hỏi, có những đứa trẻ ở trại
phong tràn trề háo hức khi vừa thấy dáng chị đầu cổng.
Chị là niềm tin và hy vọng của nhiều phận nghèọ Chị
luôn thu thập địa chỉ những học sinh nghèo, hoặc những
gia đình khó khăn để tìm cách giúp đỡ. Tuần nào chị cũng
có chuyến đi thăm và tặng quà cho hội người mù hay trại
phong ở các huyện của Huế. Danh mục chị đã giúp đỡ rất
nhiềụ Những bác xe ôm nghèo không có tiền thay phụ tùng
xe chị cũng giúp đỡ, 30 em học sinh không có khả năng đóng
học phí đã được chị chu cấp, 60 hộ neo đơn cũng được
chị tìm cách giúp gạo, tiền hàng tháng và cũng chừng ấy
hộ được chị hỗ trợ mỗi hộ 3 triệu đồng sửa lại
căn nhà xuống cấp. Chị cũng vận động xây 3 căn nhà cho
người khó khăn, 2 lớp học tình thương, dựng một chiếc
cầu cho trẻ em vùng cao đi học, giúp vốn cho đồng bào Vân
Kiều trồng bắp. Nhìn vẻ bình dị ở chị, không ai nghĩ
lại tiềm ẩn cái gì đó thật phi thường.
Từ
trong con mắt nhìn ra…
Gặp
được chị thế mà khó, xin mãi chị mới cho chúng tôi một
cái hẹn tại “trụ sở” của chị ở Tịnh đường từ
thiện trên đường Xuân 68. Căn nhà đơn sơ nhưng luôn nhộn
nhịp những tấm lòng hảo tâm tình nguyện. Lịch làm việc
của chị ngày nào cũng dày đặc; lúc đi sửa nhà, khi đi
phát gạo; hôm ngược miền núi, hôm về vùng biển. Nhìn tôi
cứ chăm chăm vào lịch làm việc, chị bảo: “Từ trong con
mắt nhìn ra mới thấy rõ được những người thiếu thốn,
khốn đốn như thế nào, có thể vài ký gạo với người
này không là gì nhưng với nhiều người nó là cứu cánh…”.
Vâng,
chính từ trong con mắt nhìn ra mà những người trước đây
được chị giúp đỡ, bây giờ họ là những hạt mầm có
ích cho xã hộị Có những sinh viên được chị giúp như em
Nguyễn Văn Bình, Phan Văn Lộc bây giờ đã trở thành những
giảng viên đại học. Còn Trần Thị Ngọc Anh, cô học trò
có hoàn cảnh khó khăn năm nào được chị giúp, sau khi hoàn
thành chương trình đại học, hiện đang công tác tại Sở
Ngoại vụ Huế. Trần Thị Phương Thảo khó khăn trăm bề
nhưng nhờ tấm lòng nhân ái của chị Huề nay đã nhận việc
ở Công ty phần mềm Huế…
Chị
làm việc thầm lặng, những người được chị giúp đỡ
đã thành đạt nay cũng âm thầm và kín đáo giúp đỡ lại
chị về tài chính để chị tiếp tục mạnh mẽ công việc
của mình. Chị luôn nhận được những khoản đóng góp với
chỉ mỗi một dòng “học trò cũ gửi”. Những lúc như thế,
chị vui đến thanh thản vì theo chị: “Bây giờ chị không
đơn độc nữa mà đã có người đồng hành. Biết những
trò xưa khó cực nay đã giúp lại được người khác thì
thiệt vui không chi bằng”.
Chia
tay, nhìn tấm hình chị cười, tôi mới hiểu vì sao chị không
lấy chồng. Đơn giản tôi cũng nhìn từ trong con mắt nhìn
rạ.
NAM
DƯƠNG
10-09-2004
11:23:45
Chúng
tôi nhận được thư của Đạo hữu Hồ Văn Thái Thuấn em
ruột của nhân vật trong bài viết trên yêu cầu bổ sung một
vài chi tiết không đúng. Chúng tôi xin thành thật cáo
lỗi do sự sai sót trong bài phóng sự của tác giả Nam Dương
gửi tới.
BBT
TVHS
10-05-2007
07:34:12
Date:
Fri, 5 Oct 2007 05:20:20 +0700 (ICT)
From:
hovan thaithuan" <thaithuan1953@yahoo.com.vn
Subject:
về bài "Quên đời mì nh cho người",mục Những t ấm lòng
nhân ái
To:
thuvienhoasen@yahoo.com
Tôi
là một trong nhưng người em ruột của chị Hồ thị thái
Huề, "nhân vật chính" của bài viết, xin có một số ý bổ
sung:
Chị
em tôi gọi thân sinh là cha ,không gọi là bố.
Cha
tôi tên Hồ văn Nghi, không phải Hồ Thái Nghi, không phải
là Thái Nghị. Cha tôi làm nghề thợ may.Thái Nghi là tên Hiệu
.Theo cha tôi giải thích , Thái Nghi là từ chữ Lưỡng cực
sinh Thái Nghi.
Cha
tôi không làm việc thiện kiểu 3giờ sáng " lang thang"
để tìm người nghèo.Ông để sẵn tiền lẻ trong hộc bàn
máy may. Ai đến xin thì sẵn sàng cho.Ông nguyên là Hướng
Đạo Sinh, là Huynh trưởng một gia đình phật tử, làm việc
thiện như mọi người phật tử khác.
Khi
cha tôi hấp hối, không trăn trối điều gì. Khi làm tang lễ,
nhiều người nghèo, người ăn xin đã đến đưa tiễn.Tôi
nghĩ rằng đó là Lời để lại của cha tôi
Xin
cảm ơn tác giả bài viết .
Hồ
văn thái Thuần