CHIỀU HÁT
CHO TRẺ EM BỊ NẠN
Nguyễn
Ngân
Hình
: Lời cảm tạ của ban tổ chức sau chung khúc: “Giọt Mưa
Trên Lá”.
Từ
trái: Kim Tước, Quỳnh Giao, Nhật Hạ, Phạm Hà, Quang Tuấn,
Thanh Hà, Hồng Vân và Vũ Thị Thơ.
Long
Beach: Gần 300 thân hữu của dự án Ngọc Lan đã tham dự một
buổi chiều âm nhạc tuyệt vờì tại nhà hát trường Đại
học Long Beach lúc 3 giờ 30 chiều ngày 26 tháng 10 năm 2003.
Qua sự điều khiển của nhạc trưởng Thomas Ngô và điều
hợp chương trình bởi Hồng Vân. 21 ca khúc nổi tiếng đã
lần lượt được trình bày qua các giọng ca: Anh Ngọc, Quỳnh
Giao, Kim Tước, Phạm Hà, Nguyên Khang, Thanh Hà, Quang Tuấn,
Nguyễn Thái Cường và Nhật Hạ cùng với ban nhạc của Hội
Nghệ Thuật Aâm Nhạc California với bài hát mở đầu “Ngọc
Lan” do Quỳnh Giao hát và kết thúc bằng hợp ca “Giọt Mưa
Trên Lá” của Phạm Duy đã mang đến người nghe những giờ
phút tuyệt vời của âm thanh Việt Nam.
Buổi
trình diễn dành cho những thân hữu của dự án Ngọc Lan.
Khách mời đến để xem lại thành quả mà các bạn gọi là
“dự án nhỏ” cứu giúp các em không may mắn rơi vào con
đường bán thân nuôi miệng. Tuy gọi là dự án nhỏ mang tên
một loài hoa nhưng thành quả không nhỏ. Nó đã đánh động
được lương tâm của nhiều người. Tham gia bằng những cảm
xúc mà nhà văn Phạm Quốc Bảo gọi là “ Những con người
lãng mạn còn sót lại trong cõi đời này” họ đã đem đến
niềm hy vọng mới cho các em chẳng may bị đẩy đưa vào con
đường cùng của xã hội. Mang các em trở về với đời sống
có nhân cách không phải là điều dễ dàng trong một xã hội
quá nhiều bất công và nghèo đói như Việt Nam hiện nay quả
là việc làm của những con người rất lãng mạn.
Trong
buổi hòa nhạc, để đóng góp vào số ngân quỹ ít ỏi và
cũng để lấp vào chỗ thiếu hụt của vùng âm thanh. Màu
sắc là điều không thể thiếu nên các họa sĩ: Bé Ký, Cao
Bá Minh, Nguyễn Tường Quý, Phượng Hồng, Thomas Nguyễn và
Viên Thuận đã hiến tặng một số tác phẩm hội họa có
giá trị nghệ thuật cao. Trước hết là để cân bằng giữa
màu sắc và âm thanh sau là để bổ sung vào nhu cầu cho các
thiện nguyện viên có đủ ngân sách tối thiểu thực hiện
dự án này.
Theo
chương trình của IOM (International Organization of Migration) giúp
mỗi nạn nhân trở về từ các ổ điếm Cambodia là 500 Mỹ
kim (nhiều hơn cả số tiền mà bọn bất lương bỏ ra mua
các em). Dự án Ngọc Lan dự tính sẽ giúp các em (có thể
là chưa bị nạn) một con đường sống tự lập như là dạy
nghề, dạy chữ, tìm kiếm việc làm..v..v.. tùy theo hoàn cảnh
số tiền dự chi từ 500 đến 1000 Mỹ kim cho thời gian kéo
dài từ 2 cho đến 3 năm.
Công
việc khởi đầu bằng một nhóm thân hữu đầy tình yêu và
“lãng mạn” nhưng khi vào cuộc thì nhu cầu không phải là
nhỏ, phải có sự tiếp tay của nhiều người khác. Chúng
ta không mấy ưa thích chế độ, nhưng cũng không thể chờ
đợi, để càng ngày tình trạng càng tồi tệ, càng lớn hơn
đối với người anh em bần cùng của chúng ta nơi quê nhà.
Tùy theo hoàn cảnh và phương tiện, nhiều nhóm nhỏ đã giúp:
vá môi, mổ mắt, chăm sóc người già, nuôi trẻ em khuyết
tật và bụi đời, dạy nghề cho người khiếm thị, trợ
giúp phong cùi..v..v.. và rất nhiều công việc từ thiện khác.
Duy chỉ có Ngọc Lan là tìm đến thế giới của một hạng
người đáng thương nhất nhưng lại bị khinh bỉ nhất. Họ
là kẻ bị xã hội đẩy qua bên lề cuộc sống mà bản chất
thực sự của nó là phát sinh từ nghèo đói mà ra. “Gái
Gọi” một danh từ không mấy đẹp mà mọi người không
muốn nghe. Dù tiếng kêu của hạng người này thật sự đáng
thương hơn chúng ta tưởng. Số gái Việt Nam bị bán sang các
nước láng giềng khiến Liên Hiệp Quốc phải lên tiếng báo
động. Một số các em đang tiến gần đến vực thẳm không
lối ra này!!! Ai sẽ là người đưa tay cho các em bấu víu?
Hai Sư cô Minh Liên và Thanh Lương đã cùng với một nhóm nhỏ
tại Hoa Kỳ âm thầm gánh vác công việc này trong mấy năm
qua. Họ đã làm hết sức mình, nhưng thật ra chưa thấm vào
đâu. Tất nhiên cũng như rất nhiều dự án từ thiện khác.
Nhóm anh chị em trong Ngọc Lan không có tham vọng sẽ cải thiện
được hết toàn bộ tệ nạn này. Họ chỉ là những con người
có tấm lòng và đưa tay ra trong một khoảng không gian hạn
hẹp, sự kêu gọi tiếp sức là mong được mở lớn vòng
từ tâm. Họ là những con người “lãng mạn” muốn cố
giữ con thuyền đạo đức Việt Nam bớt chông chênh trong một
xã hội nhiều sóng gió. Càng nhiều người tham gia, con thuyền
càng ổn định và hơn ai hết họ hiểu rằng muốn giữ nếp
sống “Đói cho sạch, rách cho thơm” phải đưa con thuyền
đạo đức truyền thống vào vùng biển êm đềm hơn, tạo
được vùng biển an toàn thật ra nằm ngoài tầm tay của anh
chị em gia đình “Ngọc Lan”. Nhưng ngồi chờ đợi, không
làm gì hết cũng không phải là cách suy nghĩ của những người
có lòng từ tâm.
Hiện
nay dự án Ngọc Lan bước đầu đã có những tín hiệu phản
hồi đáng khích lệ, một số em được giúp đỡ đã trở
về với đời sống bình thường.
“Chỉ
cần có tấm lòng, mạnh dạnh đưa một bàn tay thì sẽ có
người cần đến” Sư cô Minh Liên đã khiêm nhường tâm
sự như thế. Năm 2003-2004 anh chị em của dự án Ngọc Lan
sẽ tiếp tục đưa ra không phải một bàn tay mà nhiều bàn
tay và chưa thấy bàn tay nào lại không có nhiều người nắm
lấy.
Các
bạn có muốn đưa tay ra hay không?
Project
Ngọc Lan
13311
Magnolia St
Garden
Grove, Ca 92844
E-mail:
projectngoclan@hotmail.com
đang
rất cần những bàn tay vàng của mọi người.
Không
bước đi, làm sao trông có ngày đến nơi.
Không
đưa tay ra, sao có người cầm lấy.
Xin
hãy góp một bàn tay để “Giữ Thơm Quê Mẹ”.