NHỮNG NGƯỜI
MẸ Ở CHỐN CỬA THIỀN
(VietNamNet)
- Đằng đẵng 13 năm, các nữ tu chùa
Thiền Lâm (Đà Lạt) đã phải làm mẹ một cách thực sự
để chăm 32 các cháu từ khi chúng còn ẵm ngửa. Mỗi đứa
bé nương tựa nơi cửa Phật này đều có một số phận riêng.
Ni
sư Thích Nữ Huệ Trang.
Thiền
Lâm là một ngôi chùa nhỏ nằm ở ấp Thái Phiên ven đô Đà
Lạt (Lâm Đồng), dành riêng cho các nữ tu. Vào một buổi
sáng, sau tiếng bấm chuông, tôi được chính ni sư trụ trì
Thiền Lâm pháp danh Thích Nữ Huệ Trang mời vào phòng khách.
Chén trà do ni sư rót mời chưa kịp đặt lên môi thì tôi
đã nghe tiếng trẻ oe oe từ phòng bên vọng lại. Thấy khách
có vẻ ngạc nhiên, ni sư Huệ Trang nói như không chỉ để
cho riêng mình tôi: “Mô phật! Cháu Cù Thị Thiện Duyên lại
lên cơn sốt rồi đây mà! Mấy hôm rày cháu bị sởi nên
biếng ăn và khó ngủ lắm!”. Và tôi càng ngạc nhiên khi
biết rằng đằng đẵng 13 năm qua, những người phụ nữ
khoác áo nâu sồng này đã lặng lẽ nuôi nấng, dạy dỗ đến
những 58 sinh linh bơ vơ như cháu bé Thiện Duyên được đưa
vào chùa từ lúc còn đỏ hỏn này vậy!
Tiếng
chuông gõ cửa từ bi
Vừa
đưa tôi sang phòng mấy đứa trẻ, ni sư trụ trì Thích Nữ
Huyền Trang vừa nói: “Bây giờ, nhà chùa chúng tôi cứ hễ
nghe tiếng bấm chuông lúc nửa đêm là ai ai cũng thót cả
tim!”. Tôi đề nghị: “Thưa, ni sư có thể kể cho tôi nghe
một đêm cụ thể nào đó trong số rất nhiều đêm của 13
năm qua?”. Với bước chân thật chậm trong mùi hương ngọc
lan thoang thoảng, giọng ni sư Huệ Trang trở nên trầm lắng
và váng vất nét buồn đau: “Đêm ấy cách nay chưa lâu, chỉ
mới 28 tháng, trời Đà Lạt về khuya lạnh buốt. Giữa thinh
lặng lúc nửa đêm, những hồi chuông của nhà chùa Thiền
Lâm bỗng dồn lên gấp gáp, hối hả. Tôi bật dây khỏi giường
và đi về phía cổng chùa. Thí chủ nào đó sau những hồi
chuông hối hả đã hòa trộn hình hài của mình vào màn đêm
đen kịt và buốt giá. Và “món quà” bất ngờ nơi cửa
Phật mà thí chủ đó để lại là một đứa bé còn đỏ
hỏn, tím tái đang ngọ ngoạy bên trong mấy làn vải trùm
vội. Đứa bé ấy bây giờ là Cù Thị Thiện Duyên 28 tháng
tuổi hiện đang lên cơn sốt vì bị sởi đang nằm trên giường
kia kìa!”.
Nương
tựa cửa thiền.
Theo
hướng tay của ni sư trụ trì, tôi nhìn thấy một bé gái
có cặp mắt lờ đờ nửa thức nửa ngủ và trên khuôn mặt
vô số những vết đỏ bầm vì sởi. “Cháu Thiện Duyên bị
bệnh úng thủy não nên chậm lớn – ni sư Huệ Trang cho biết
thêm. Còn ở giường bên cạnh là cháu Cù Thiện Sanh cũng
chỉ mới chưa đầy 30 tháng tuổi. Cháu Sanh vừa bị bệnh
suyễn lại vừa bị bại não. Đó là 2 cháu “đặc biệt”
trong 5 cháu là những “món quà” bất ngờ trước cổng chùa
Thiền Lâm sau những hồi chuông gõ cửa từ bi lúc nửa khuya
mà chúng tôi “nhặt” được trong thời gian gần đây”.
Như vậy, ngoài Cù Thị Thiện Duyên và Cù Thiện Sanh, những
nữ tu chưa một lần sinh nở này (tôi thành thật xin lỗi
các ni cô, ni sư vì phải nhắc đến điều ấy) còn phải
làm bảo mẫu cho 3 sinh linh bất hạnh khác là Cù Thiện Nhân,
Cù Thiện Minh và Cù Thị Thiện Ân. Vừa ghi lại mấy cái
tên vào sổ tay, tôi vừa hỏi: “Thưa ni sư, như vậy là họ
tên của các cháu đều do nhà chùa đặt cho?”. Giọng nói
của vị nữ tu này vẫn váng vất nỗi buồn trần thế: “Nhà
chùa chúng tôi khi 'nhặt' được, thường là không thể nào
biết được tên họ, gốc gác của những sinh linh bất hạnh
đó. Bởi vậy, tôi đã lấy họ Phật (Cù Đàm) và đặt tên.
Trong số này, thương tâm nhất có lẽ là trường hợp của
cháu Cù…”.
Vâng,
tôi không nỡ ghi đầy đủ họ tên cháu bé ra đây bởi câu
chuyện “trước đây” về cha mẹ của cháu mới nghe tưởng
đẹp như trong tiểu thuyết, nhưng… Họ đều là sinh viên
của trường đại học duy nhất trên xứ sở mộng mơ Đà
Lạt. Nhưng tòa lâu đài được họ xây trong mộng đã sụp
đổ hoàn toàn khi vào cuối năm học thứ ba, cô nữ sinh sau
một buổi lén lút gõ cửa một cơ sở khám thai đã biết
chính xác rằng giọt máu trong bụng mình đang lớn dần. Sau
khi sinh đứa bé, cô nữ sinh thiếu phụ nọ liền bế ngay
đến cửa chùa Thiền Lâm. Cô được các ni sư ở đây khuyên
giải về… thiên chức làm mẹ với lời hứa: “Bây giờ
hãy cứ đưa cháu bé về nhà nuôi nấng. Đến khi nào không
còn con đường nào khác thì hãy bế cháu trở lại đây. Cánh
cửa nhà chùa chúng tôi luôn rộng mở!”. Song chỉ vài hôm
sau, cũng vào một đêm tối trời, tiếng chuông chùa Thiền
Lâm lại vang lên giục giã. Ni sư Huệ Trang lại bật đèn
và đi về phía cổng. Vẫn như mọi khi, ni sư căng mắt nhìn
vào màn đêm mông lung nhưng tịnh không rõ ai là chủ nhân
của “món quà”. Nhưng với lần này, “món quà” đã được
nhận diện. Kể đến đây, giọng của ni sư Huệ Trang chùng
hẳn xuống: “Cháu… đã được hơn mười tháng tuổi rồi.
Hiện giờ bố mẹ của cháu ở không xa cháu lắm!”.
Ni
sư Huệ Trang: "các cháu sống nhờ vào vườn lan này..."
Những
người "mẹ" mặc áo cà sa
Đã
gần trưa. Tiếng chén bát ở phòng bên khua loảng xoảng. Các
ni cô tay bồng tay bế mấy trẻ còn đang chập chững vừa
cất tiếng “ơi ời” dỗ dành khe khẽ vừa mớm thức ăn
cho các cháu. Ni sư Huệ Trang nhoẻn miệng cười và tỏ ra
ái ngại: “Đã có ai sinh nở bao giờ đâu mà biết nuôi nấng
trẻ nít! Ấy vậy mà các cô phải chăm 5 đứa bé nhỏ nhất
này từ khi còn đỏ hỏn thì quả là…”. Còn xa hơn nữa
thì phải nói cho đầy đủ rằng, đằng đẵng 13 năm, các
nữ tu chùa Thiền Lâm đã phải làm người mẹ một cách thực
sự để chăm các cháu từ khi còn ẵm ngửa! Trong 58 cháu nương
nhờ cửa Phật, số các cháu vào đây khi được vài tuổi
cũng có nhưng không nhiều. Rồi nữa, riêng cái khoản tiền
chợ hằng ngày cho 58 suất ăn đã là một gánh nặng kinh khủng.
Chỉ tay ra vườn hoa lan, ni sư Huệ Trang nói: “Tiền chợ
nhà chùa nhờ chính vào vườn lan một ngàn chậu này. Bên
cạnh đó là làm xí muội, làm bánh… đưa ra chợ bán để
lấy tiền nuôi các cháu”. Vừa nói, ni sư trụ trì vừa nhắc
tôi ghi lại cẩn thận mấy con số: Số cháu hiện đang còn
ở chùa là 32.
Trong
đó có 6 cháu học cấp ba và 11 cháu học cấp hai, số còn
lại học tiểu học hoặc chưa đến tuổi đến trường. Tôi
hỏi: “Như vậy có nghĩa là có những cháu đã hoàn tục?”.
Ni sư Huệ Trang trả lời ngay: “Hiện còn 32 cháu. 26 cháu
kia đã trở về với gia đình, thân tộc hoặc đã tự “ra
đời”. Ví như trường hợp của cháu gái Kỳ Duyên, khi vào
chùa cháu đã được vài tuổi, hiện đã hơn 18 tuổi rồi.
Cháu đang học ở Cao đẳng Sư phạm Đà Lạt và sinh hoạt
luôn tại ký túc xá như những nữ sinh viên bình thường khác.
Hoặc như trường hợp cháu Hằng ở Bảo Lâm: Vào chùa từ
lúc còn bé tí. Được nhà chùa nuôi nấng cho ăn học đến
lớp 4 thì ông ngoại của cháu lên xin về. Cháu bỏ học giữa
chừng nhưng được cái là rất chăm ngoan, một mình vừa làm
lụng kiếm tiền nuôi bản thân vừa nuôi ông ngoại bệnh
tật bằng gánh hàng cháo ở chợ quê. Cháu Hằng “về với
đời” đã được 4 năm nay rồi. Thỉnh thoảng cháu vẫn
trở lại thăm chùa, thăm các sư…”.
Đạm
bạc nhưng là cả tấm lòng...
Ở
chùa Thiền Lâm, mỗi đứa bé là một hoàn cảnh nhưng tất
thảy đều giống nhau ở một điểm: không nơi nương tựa!
Tuy nhiên, không phải cứ vào đây là vĩnh viễn mặc áo nâu
sồng. “Tu tại tâm thôi mà! Nhà chùa không buộc các cháu
quy y hay hoàn tục khi đã lớn. Vì, suy cho cùng thì chúng tôi
cũng chỉ có thể giúp các cháu vượt qua một chặng đường
đời mà thôi!” – ni sư trụ trì bộc bạch. Còn điều này
nữa, tất cả các em đều học từ khá đến giỏi và tất
cả đều không được miễn giảm bất kỳ một khoản đóng
góp nào ở các trường học! Ni sư Huệ Trang đã can ngăn,
không cho tôi “ghi” vào đầu thông tin này, nhưng biết làm
sao được khi mà trí nhớ của tôi chưa thật tồi! Tuy nhiên,
tôi nói ra điều ấy cốt chỉ để làm phép so sánh khi biết
rằng, hiện chùa Thiền Lâm có đến 6 chiếc máy vi tính phục
vụ việc học tập của các em. Ngoại trừ 1 máy có được
từ danh hiệu "Hiệp sĩ công nghệ thông tin" báo Echip phong
tặng cho ni sư Thích Nữ Huệ Trang, số còn lại đều từ
những tấm lòng thơm thảo của phật tử xa gần, trong đó
có một sinh viên ở TP.HCM.
Thấy
ni sư trụ trì tiễn chân khách, mấy chú tiểu vốn là những
đứa bé bị bỏ rơi, đang ngồi giặt quần áo ở giếng,
vội đứng cả lên và chắp tay trước ngực: "Nam mô A di đà
Phật! Chúng cháu kính chào quý khách ra về!". Nhìn mấy đứa
trẻ (xin lỗi, vì phải gọi như thế), tôi lại nghĩ về bóng
tối vô minh, rồi lại nghĩ về ngọn đuốc tuệ được thắp
lên từ lòng nhân ái của các nữ tu để soi rọi vào chốn
vô minh đời người!
Bài
và ảnh: Anh Vũ