NGÔI NHÀ
CỦA LÒNG NHÂN ÁI
Ai
đã một lần đặt chân đến căn nhà “Tình Thương” số
469/17C nằm khuất trong con hẽm nhỏ trên đường Nguyễn Kiệm,
quận Phú Nhuận, sẽ có ấn tượng rất sâu sắc về những
việc làm nhân ái của anh Hoàng Văn Bình, người đã dành
cả tâm hồn và sức lực cho những mảnh đời bất hạnh.
Xuất
thân trong một gia đình nghèo khó, tuổi thơ của anh sớm phải
trải qua những chuỗi ngày gian khổ bằng đủ thứ công việc
để mưu sinh.
Cảm
thông sâu sắc trước cảnh ngộ của những trẻ em tật nguyền,
mồ côi lang thang, anh quyết định đưa bọn trẻ về mái ấm
của mình với ước mơ ban đầu là giúp cho những số phận
không may mắn ấy có nơi nương tựa. Dần dà căn nhà mái
lá ẩm thấp ngày nào đã không còn đủ chỗ cho các em cư
trú, gia đình anh quyết định nhường lại ngôi nhà của người
anh cho bọn trẻ. Ngày ngày, ngoài việc đạp xích lô, nhận
bia từ các đại lý về phân phối cho bạn hàng, ai thuê mướn
việc gì anh cũng làm, miễn sao có tiền nuôi bọn trẻ.
Đa
phần các em được anh cưu mang kém trí nhớ, tàn tật. Có
đứa mặt mày sáng sủa nhưng chỉ ú ớ, dùng tay ra hiệu,
có đứa thì đứng ngồi ngơ ngác. Có những em chỉ sống
đời thực vật, nằm co quắp trên sàn nhà. Anh Bình nuôi nấng,
đùm bọc tất cả vừa bằng tấm lòng bao dung, độ lượng
của một người mẹ, vừa bằng tình thương và trách nhiệm
của một người cha. Không chỉ lo nơi ăn, chốn ở, anh còn
tất tả ngược xuôi lo cho các em đến trường. Trong số 50
em ở đây, đã có 30 em được đi học, gồm 5 em học trung
học, 7 em tiểu học và 17 em tiểu học. Cá biệt có em Nguyễn
Thị Lê đã tốt nghiệp Đại học Dân lập Tôn Đức Thắng
nhưng hiện vẫn chưa xin được việc làm do hoàn cảnh quá
khó khăn.
Cứ
thế, đã 17 năm trôi qua, mãi vất vả lo miếng cơm manh áo
cho bọn trẻ, người đàn ông 47 tuổi này dường như không
còn để ý đến bản thân mình. Hàng ngày, sau giờ đi làm
về, anh lại chú tâm dạy dổ, chăm sóc chúng như chăm sóc
những đứa con ruột thịt của mình. Thực hiện phương châm
“cả nhà thương nhau”, anh Bình muốn tận dụng sức lao
động có được của các thành viên để nương tựa lẫn
nhau: đứa lớn chăm sóc đứa nhỏ, người khỏe phục vụ
người yếu. Ngày nào cũng vậy, cứ đúng 11 giờ 30 phút là
những đứa lớn lại kéo nhau ra chợ ga Phú Nhuận nhận rau
cải, thịt cá còn ế mà người bàn chừa lại để phục
vụ cho bữa ăn của “gia đình” và phần ăn này người
bán hàng đã san sẻ lại phần nào để phụ giúp cho những
trẻ bất hạnh đang sống trong ngôi nhà của lòng nhân ái.
Ngoài
ra, bạn bè, hàng xóm, các nhà hảo tâm đã đến thăm, tìm
cách giúp đỡ khi thì vài chục ký gạo, vài ổ bánh mì, đôi
lúc ba ký thịt, sách vở và cả quần áo cũ.
Thấy
chúng tôi thoáng ngạc nhiên trước bữa cơm khá thịnh soạn
và đầy đủ, anh Bình giải thích: Đây là món quà đầu năm
do ông bà Trần Dật từ bên Mỹ về thăm gia đình tận ngoài
Huế, khi được biết việc làm của anh, nên ông bà tìm đến
thăm hỏi các cháu và trước khi ra về ông bà có tặng 200
US (Hai trăm) gọi là mang chút hơi xuân để sưởi ấm những
mảnh đời bất hạnh đang sống trong vòng tay của người
cha nhân ái.
Anh
Bình còn nói rằng, ông bà Trần Dật còn hứa rằng ông bà
sẽ trở lại và sẽ giúp đỡ nhiều hơn khi chứng kiến một
sự thật quá thương tâm. Cùng đi với ông bà Trần Dật còn
có thứ nam là Bác sĩ Trần Lê Đại và ông bà cựu Trung tá
Nguyễn Ngọc Luân.
Chúng
tôi được biết, đây không phải là lần đầu tiên ông bà
Trần Dật quan tâm đến đời sống của những con người
kém may mắn tại quê nhà mà từ hằng chục năm về trước
ông bà cũng đã đóng góp rất nhiều cho công tác từ thiện
như vừa mới đây ông bà đã cùng toàn bộ con, cháu dâu rể
đã trở về cố đô Huế, nơi ông bà đã chào đời để
khánh thành “Ngôi Nhà Tình Thương” để cho các cụ già
đơn chiếc nương thân trong quãng đời còn lại. Điều đáng
nói, ngôi nhà này được hoàn thành bằng đồng tiền của
toàn bộ gia đình ông.
Dưới
đây là địa chỉ của Gia Đình Tình Thương Tê Phan ở Việt
Nam để cho các nhà hảo tâm tùy nghi giúp đỡ hoặc tiếp
tay với anh Hoàng Văn Bình:
469/17C
Nguyễn Kiệm, P.9, Quận Phú Nhuận, Thành Phố Hồ Chí Minh.
Việt Nam. Điện thoại: 9.902079