Bức tâm
thư thứ 3 của Cư sĩ Hạnh Mãn
Kon
tum, ngày 29 tháng 09 năm 2007
Nam
mô A Di Đà Phật.
Kính
gửi quí Hoà Thượng, Thượng Toạ, Đại Đức Tăng Ni
cùng
quí Phật tử trong và ngoài nước.
Kính
thưa quí vị,
Trước
khi viết thư này con đã suy nghĩ rất nhiều, bởi vì con là
cư sĩ mà nói về những ý sau này là chắc chắn sẽ phạm
thượng, nhưng buộc lòng con phải viết, vì vậy, điều đầu
tiên là con xin để đầu đảnh lễ sám hối quý bậc Tôn
túc, nếu những lời sau đây của con có xúc phạm đến quý
Ngài và nói về cái ta của mình cũng như có ý thanh minh, con
thành khẩn cầu xin quý Ngài rộng lòng tha thứ cho con.
Kính
thưa quý vị,
Cách
đây bốn ngày, con đến gặp CA Thị xã Kon Tum, CA Xã Yachim
để xin phép vào trong 3 làng dân tộc mà con thực hiện ước
nguyện của cố HT Thiện Châu hơn 10 năm nay là đưa văn hoá
Phật giáo đến với đồng bào dân tộc ít người bằng hành
động Tứ nhiếp pháp: Bố thí, ái ngữ, lợi hành, đồng
sự; nhưng chưa đủ duyên nên chưa thành tựu ước nguyện
của Người. Hôm nay con thấy đã đủ duyên lành để tự
do độ họ nên vào làng gặp một số lãnh đạo xã và bà
con để thông báo tin vui là bà con nào muốn quy y Phật thì
ghi danh sách lên TT Quảng Xã là Trưởng ban Trị Sự Phật
giáo để Ngài quy y cho. Mọi người lãnh đạo Xã, Thôn và
dân làng đều vui mừng cảm động bắt tay con. Con nói: “Hãy
quên quá khứ để hướng về tương lai tươi đẹp của Tổ
Quốc và dân tộc”, vì trước đó họ đối xử với con
tạm gọi là “tàn nhẫn” nên họ rất hối hận vì nghĩ
con là kẻ gian dối hại nước hại dân! Con nói: “bởi vì
lúc ấy chúng ta chưa hiểu nhau nên chưa thương nhau, giờ hiểu
rồi chúng ta ôm nhau hôn chứ có chuyện gì đâu”. Thế là
họ rớm nước mắt và cùng ôm hôn con thắm thiết! Con thông
báo điều này để các anh em Giao Điểm cùng những vị Thầy
ủng hộ con, sau HT Thiện Châu được vui mừng là cái nhân
đã đủ duyên để thành cái qu rồi!
Kính
thưa quý Ngài,
Sau
khi con và quý anh em ôm nhau hôn (như sự sắp xếp của ơn
trên, con vào làng Pleibua và gặp ngay hôm ấy xã đang phát
động toàn dân chấp hành luật lệ giao thông nên tiếng nói
của con được hợp thức hoá một cách kỳ diệu) thì cậu
Thôn trưởng làng Pleibua nói: “sao dân tộc của mình chỉ
toàn theo Tin Lành và Thiên Chúa, còn Phật giáo tốt như vậy
mà chúng em không được theo?” Con cay đắng phải nói một
câu nửa đùa nữa thật: “Vì chưa đủ duyên, bởi Phật
giáo không bao giờ làm điều lén lút, gây bất an cho đất
nước, cho dân tộc nên quý Thầy không thể đến với quý
vị được chứ không phi quý Thầy làm biếng hoặc khinh chê
mấy anh em đâu!” Toàn bộ gật đầu và tỏ vẻ cảm động.
Rồi hôm qua con lên thăm dân thì họ bảo: “Các làng khác
mặc dù đã theo Chúa hoặc chưa theo họ cũng muốn theo cô
mà sao cô không cho?” Con vô cùng xúc động và nói với
họ rằng Đức Phật nhận hết chứ không bỏ ai thì họ vô
cùng sung sướng.
Vậy
mà quý vị có biết không, trước đây con đã đi mời một
vị rất có uy tín và lớn nhất trong việc hoằng pháp để
độ họ thì vị ấy bảo: “Tôi chỉ
có duyên với người Kinh chứ tôi không có duyên với dân
tộc!” rồi có vị thì bảo:
“cái mùi của họ khó chịu quá tôi làm sao gần được!”
hoặc có người nói “còn gạo còn
mì thì họ theo, hết gạo hết mì thì họ bỏ
hay “bản chất là heo rừng thì có
nuôi trong nhà nó vẫn là heo rừng”...
nhưng, đau đớn hơn là có vị nói: “Chùa
tôi không phải là nơi chứa chấp mấy thằng mọi, đít mốc
về đây nó khạc, nó nhổ, nó ỉa, nó đái... nó làm nhơ
bẩn Chùa tôi!!” Con lạnh người
và con biết ngay vị này sẽ nhận quả báo vì phá kiến của
Phật, và đúng như vậy!
Kính
thưa quý Ngài!
Không
phải con nói lên điều này là muốn hại quý Ngài mà vì con
nói với lòng yêu thương vô hạn, quý Ngài đã dám bỏ những
lạc thú của đời để đi theo tiếng gọi của tiền kiếp
vào chùa tu học, thật không có gì cao cả hơn! Quý Ngài được
học Phật, được thuận duyên rất lớn là ở nơi thanh tịnh,
gần Phật, gần Tăng, không phải lo bất cứ việc gì để
an tâm tu tập và độ sanh chứ không phải như chúng con.
Những cư sĩ tại gia phải vật lộn với cuộc sống để
kiếm ăn, để lo trăm công ngàn việc, nuôi dạy con cái, va
chạm với người đời với 80% là bất thiện nghiệp; rồi
bị chồng, hoặc vợ, hoặc con tạm gọi là oan gia quấy nhiễu
suốt ngày đêm, nhưng chúng con vẫn cố vượt qua. Vẫn luôn
nghĩ rằng quý vị ấy là đại thiện tri thức của ta, họ
giúp ta thực hiện hạnh nguyện “nhẫn nhục đệ nhất đạo”.
Nếu không có quý vị ấy làm sao ta thực tập pháp tu này!
Thế sao quý Thầy là trưởng tử của Như Lai; có phước báu
vô lượng để được sống trong môi trường Tâm, cảnh thuận
duyên lại không thực hiện hạnh nguyện cứu khổ ban vui cho
đời như lời Phật dạy: “Xem chúng sanh như con đẻ mà lại
có ý coi thường họ để tự hại mình và làm suy vi Phật
Pháp?”
Quý
HT Quảng Độ, HT Huyền Quang... đã hy sinh cho đạo pháp
và Dân tộc trong thời kỳ mới giải phóng thật là cao cả
để thức tỉnh anh em mình nên nhờ đó đã được đổi mới
để có ngày hôm nay! Nhưng, con tiếc rằng sao quý Ngài không
thấy lúc cương, lúc nhu, lúc nào đánh, lúc nào dừng để
khuyến khích và nâng đỡ những đứa con của mình khi đã
biết ăn năn hối lỗi sữa sai?! Con vô cùng xót xa mặc dù
mình không được buồn, nhưng vì nghiệp lực của con quá
dày nên con không biết làm cách gì để tỏ bày cho quý Ngài
hiểu được lòng con, một đệ tử rất kính yêu quý Ngài.
Con đã cố gắng gặp gỡ cho dù quý Ngài đuổi xua! Giá như
bây giờ quý vị hợp tác và đem tài trí của mình trao đổi
với những vị lãnh đạo nhà nước thì hạnh phúc biết dường
nào! Bây giờ, bao nhiêu năm học Phật và sống với đời,
con thấy rằng giáo lý của Ngài vô lượng cao siêu, nhưng
đem thực hiện và giáo hoá người con thấy bốn chữ sau đây
là quan yếu nhất: “nhân quả và từ bi”. Chúng ta chỉ
cần tin sâu nhân quả và thể hiện tâm từ được bao nhiêu
là ta gần với bản lai diện mục bấy nhiêu! Khi tâm từ đó
thể hiện với cành cây, ngọn cỏ, động vật, con người
được phần nào, cho đến tuyệt đối là chúng ta đạt đạo
đến đó.
Trong
cuộc đời này, con đã từng gặp những cư sĩ trước đây
họ ăn chơi trác táng, nhưng duyên đến họ phát tâm tu, chỉ
trong vòng 7, 8 năm quý vị ấy nghe được tiếng loài vật
nói, nhìn thấy được sự nẩy nở của cỏ cây hoa lá và
nó cũng biết nói những gì! Chúng con không dám loạn ngôn
để phải đưa mình vào khổ đau đâu, mà bởi vì những cư
sĩ không thọ hưởng sự cúng dường, đảnh lễ, để có
thể phát sinh sự thọ hưởng, ngã mạn và phạm giới nên
có thể dễ tu chứng hơn. Vì vậy, chỉ có mình thương mình,
mình cứu mình chứ không ai có thể thương có thể cứu mình
được! Nhưng, thực là phi tức, phi ly, vì, mình thương người,
cứu người lại là thương mình, cứu mình, mình hại người
chính là hại mình! Con nay đã 59 tuổi rồi nên rất thao thức
thực hiện ước nguyện độ sinh được sớm thành vì không
biết mình ra đi lúc nào, thì vị cư sĩ nọ nói: “Bồ Tát
thử thách chị cho đến khi chị nản lòng muốn thôi không
tiếp tục nữa thì lúc ấy chị mới được”, con trả lời:
“Nếu thực vậy thì phi kiếp sau, bởi vì tôi thề với lòng
là theo mãi lý tưởng này cho đến khi trút hơi thở cuối
cùng. Dù thịt nát xương tan chứ đừng nói bị oan trái
đến dường nào” thì vị ấy cười bảo: “vậy thì chị
sắp thành tựu”. Con hy vọng và an lạc vô cùng và từ ngày
ấy con thấy mình tỉnh thức hơn trước nhiều! Và, con cũng
nhận biết rằng thời kỳ này có tu là có chứng ngay,
không hẹn sang kiếp khác, không phân biệt bất cứ hình thức
nào, pháp môn nào, bởi, Chư Phật, Chư Bồ Tát đang sống
với chúng ta nhiều vô lượng!
Kính
thưa quý vị,
Tây
Nguyên chưa có cô nhi viện, dưỡng lão viện, bệnh viện Phật
giáo cho dân trong khi thành phần này lại nhiều nhất nước
nên con sẽ cố gắng xin phép được thành lập các cơ
sở này để độ sinh giúp đời, mong quý Ngài hoan hỷ hỗ
trợ để cho Tây Nguyên cũng như đất mẹ Việt Nam đừng
khô cằn khi vốn nó rất màu mỡ. Con xin thành tâm cảm ơn
trước. Con hy vọng những lời này đến với quý Ngài thì
quý Ngài sẽ vui hơn là buồn giận con để con được chút
phước mà hồi hướng cho đời. Con xin thành tâm đảnh lễ
tất cả với tấm lòng thiết tha như hạnh nguyện của Thường
Bất Khinh Bồ Tát: “Tôi không dám khinh quý Ngài vì quý Ngài
đều sẽ thành Phật”.
Con
kính xin dừng bút và kính nguyện quý vị được pháp thể
khinh an, tuệ đăng thường chiếu để độ sinh giúp đời,
báo Phật ân đức, cho thế giới không còn bất an thống khổ,
và trở về với Phật tánh chân như để chúng ta xứng đáng
là đệ tử của quý Ngài.
Trân
trọng kính chào quý vị.
Kính
bái,
Hạnh
Mãn, Hoàng Thị Xuân Hưng
Tổ
3, Phường Lê Lợi, Thị xã Kon Tum, Tỉnh Kon Tum
ĐT:
060.233308 – 0977.731.146
Email:
hanhmankt@yahoo.com
ĐỘ
NGƯỜI THIỂU SỐ
Kính
gửi quý Thầy, quý Sư Cô, quý Phật tử
giúp
con trong việc độ người thiểu số,
Kính
thưa quý vị!
Như
con đã viết trong bài ‘Tâm thư 3’ hôm nay đã có 425 hộ
gồm 2563 người (nhưng chắc con số sẽ tăng vì còn những
nơi khác chưa biết kịp) về quy y và Thầy Quảng Xã cùng
con chọn ngày 01.10 năm Đinh Hợi (tức ngày 10.11.2007) bắt
đầu tổ chức quy y cho họ. Với số lượng nhiều như thế
không thể quy y cùng một lúc được bởi vì Chùa quá nhỏ.
Thầy
Quảng Xã và con muốn ngày ấy họ về quy y thì sẽ tặng
cho mỗi gia đình một phần quà để khuyến khích trong lễ
sơ phát tâm, một máy niệm Phật và mỗi người một dây
đeo cổ có Đức Quan Thế Âm, nhưng Kon Tum chúng con quá nghèo
nên không thể nào thực hiện được. Vì vậy, con kính thư
này đến quý Thầy, quý Cô, quý Phật tử giúp cho chúng con
được hoàn thành ước nguyện.
Như
vậy cái nhân mà con phải chịu trong mấy lâu nay để được
cái quả này thì nó quá sức lớn, vô giá. Khi đã có Phật
tử con mới xin xây dựng Chùa và Tuệ Tĩnh Đường.
Giờ
đây con không làm cô nhi, dưỡng lão nữa mà chỉ làm Chùa
trên mãnh đất 1,5 hec-ta của con ở trong làng họ và con sẽ
nhận cô nhi hay người bình thường về tu, bởi vì nhiều
người rất muốn vào Chùa tu, hôm nọ con dẫn đi 8 em vào
chùa Phật Quang của Thầy Chơn Quang ở núi Dinh quy y và các
cháu muốn tu luôn nhưng không ở được vì quá nhớ nhà.
Lúc
ấy con sẽ xuống tóc đi tu và độ họ. Ước nguyện đã
thành, con vô cùng hạnh phúc còn hơn con được tỷ tỷ đô-la.
Ngôi Chùa con xây theo mẫu nhà Rông của họ, nhưng thật vững
chắc và thật rộng mới chứa được ngần ấy người khi
về dự lễ. Còn Tuệ Tĩnh Đường và chúng ở sẽ xây bên
cạnh.
Những
gì mà con đã viết từ trước là những thao thức mà con hiểu
từ Đức Phật với hai chữ TUỲ DUYÊN thôi ạ! Nay duyên đã
thành con không còn viết theo kiểu ấy nữa mà nếu có viết
sẽ viết thuần về giáo lý thôi.
Bây
giờ con lại vô cùng may mắn khi gặp người cư sĩ (con viết
trong tâm thư 3) sẽ ủng hộ con trong việc độ sinh này. Như
vậy, từ ngày gặp vị ấy, con đã có bạn đồng hành, vì
nơi đây con rất cô đơn!
Quý
vị thấy đó những việc nhiệm màu mà mình gặp trên bước
đường tu tập mình mới có dũng tâm mà vượt qua thử thách
phải không thưa quý vị!
Kính
chúc quý vị luôn sống trong hào quang của Chư Phật và đem
đến niềm hạnh phúc an vui cho đời qua sứ mệnh ‘Hoằng
pháp lợi sanh’. Con xin chân thành cảm ơn trước và trân
trọng kính chào quý vị.
Kính
thư,
Con,
Hạnh Mãn
Tb:
Ngân phiếu và quà xin gửi về địa chỉ:
-Thượng
Toạ Thích Quảng Xã - tên đời của Thầy: Nguyễn Đức Thọ,
Chùa Trung Khánh, 288 Trần Hưng Đạo, Thị xã Kon Tum, Tỉnh
Kon Tum.
-Hoặc
cho con là: Hoàng Thị Xuân Hương, tài khoản số 421104001744
- Ngân Hàng Nông Nghiệp Tỉnh Kon Tum, địa chỉ Tổ 3, Phường
Lê Lợi, Thị xã Kon Tum, Tỉnh Kon Tum.
Email:
hanhmankt@yahoo.com