Nhận
tin của Sư Cô Huệ Phúc ở Delhi cho biết cần sự trợ giúp
của tôi trong việc cứu trợ nạn nhân bão lụt ở Bihar, tôi
đã vui vẻ hứa giúp và chuẩn bị chuyến đi. Chúng tôi hẹn
gặp nhau sáng ngày 19/07/2004 tại ga tàu lửa Patna (thủ phủ
bang Bihar, cũng là Pataliputra - Thành Hoa Thị - trong thời Ðức
Phật). Cơn mưa rào xối xả đã chào đón chúng tôi tại ga
Patna sáng đó. Gặp nhau, ngoài Sư Cô, cùng đi còn có Thầy
Thích Minh Hạnh, người mà trước đây chúng tôi đã từng
đề cập trong bài viết trước. Trong thời gian ở Ần Độ,
Thầy đã giúp đỡ rất nhiều người dân nghèo bản xứ ở
rải rác nhiều vùng. Hầu như lần cứu trợ nào cũng đều
có sự tham gia nhiệt tình của Thầy. Thầy thường quan tâm
giúp tập bút cho các em học sinh nghèo một số nơi và đặc
biệt mới đây còn giúp cả thực phẩm cho các em học sinh
bị tật nguyền tại làng Sujata, gần Bồ Ðề Ðạo Tràng,
nơi Ðức Phật thành đạo. Lần cứu trợ nạn nhân bão lụt
này, trong tổng cộng số tiền chi dùng trên 115.000 Rupees Ấn,
hơn phân nửa số tịnh tài (khoảng 67.000 Rs) là do Thầy nhiệt
tâm đóng góp và kêu gọi Phật Tử của Thầy ở Mỹ ủng
hộ. Gần phân nửa tịnh tài còn lại là tiền Cô Huệ Phúc
quyên góp từ một số Chư Tăng Ni Lưu Học Sinh tại Delhi,
Phật tử Diệu Anh (Úc – 100 USD), Phật tử Thiện Thuận (Mỹ
- 50 USD) và của Ni Sư Trụ Trì chùa KIM LIÊN, Q.4, TP Hồ Chí
Minh Việt Nam (500 USD) giúp đỡ.
Sau
khi gặp nhau, chúng tôi đồng ý cùng dùng điểm tâm tại nhà
ga trước khi đến Vaishali (Tỳ xá li, cách Patna gần 60 Km),
trạm dừng để chuẩn bị cho việc cứu trợ. Thầy Minh Hạnh
yêu cầu chúng tôi dùng sáng no để đủ sức lo cho công việc.
Tôi cười lạc quan và thưa Thầy rằng: “Con nghĩ, chúng ta
có đến 5 ngày để làm Phật sự, có lẽ không đến nỗi
vất vả lắm đâu thưa Thầy”. Thầy ấy chỉ cười nhẹ
nhàng và khuyên hãy dùng no. Thoạt đầu, khi nghe Cô Huệ
Phúc lên lịch 5 ngày cho việc cứu trợ, tôi nghĩ nên rút
ngắn thời gian hơn, nhưng quả thật suốt trong 5 ngày, chúng
tôi hết sức bận rộn, vất vả như sẽ được thấy trong
các diễn biến tiếp theo.
Cả
ba chúng tôi, ai cũng có chung nỗi ưu tư, lo lắng: làm thế
nào để trao tặng quà cứu trợ đến tận tay người dân
bị lụt, bằng cách nào có thể thực hiện tốt đẹp việc
cứu trợ? Ðây là lần đầu tiên chúng tôi đi cứu trợ nạn
nhân bão lụt trên nước Ấn, xứ sở rộng lớn có nhiều
ngôn ngữ địa phương khác nhau, có phong thổ, phong tục, tập
quán ... khác hẳn nước Việt. Vùng lụt lội lại là những
vùng xa xôi chúng tôi chưa từng đến. Nhận số tiền đóng
góp của chư Ðại Ðức Tăng, Ni và quý Phật tử, chúng tôi
biết mình đã nhận luôn cả lòng tin cậy và sự gởi gắm
của các vị với chúng tôi trong việc trực tiếp chia sẻ
và giúp đỡ một số nạn nhân lũ lụt. Chúng tôi nguyện
nổ lực hoàn thành sứ mệnh và cầu xin Hồng Ân Chư Phật,
Chư vị Bồ Tát, Hộ Pháp Thiện Thần gia hộ cho chúng tôi
gặp thuận duyên trong Phật sự.
Sau
khi ăn sáng, chúng tôi đi xe thẳng đến Vaishali. Tôi xin phép
được dài dòng đôi chút đề cập lý do chúng tôi chọn nơi
đây làm trạm dừng chân chuẩn bị cho việc cứu trợ. 1)
Vaishali (Tỳ Xá Ly) là nơi hiện không bị ngập lụt, nhưng
lại rất kề cạnh các vùng ngập lụt chung quanh. 2) Vaishali
thuở xưa là nơi 500 nữ nhân dòng họ Thích cùng với Kiều
Đàm Di Mẫu (Dì ruột và cũng là Mẹ kế của Thái tử Sĩ
Đạt Đa) dẫn đầu, đi bộ lở gót chân từ thành Ca Tỳ
La Vệ [….] Việt Nam đầu tiên tại đây. Ni Sư có ý nguyện
xây tượng Kiều Đàm Di Mẫu, làm di tích tưởng niệm công
ơn Người đã chịu khổ nhọc xin Ðức Phật cho nữ giới
được xuất gia và thành lập Ni Bộ. Ni Sư cũng hy vọng tạo
phương tiện, điều kiện giúp đỡ cho người nữ Ấn Ðộ
được tu tập, giúp chư Ni khắp nơi trên thế giới có chỗ
lưu trú để tưởng niệm vị Tổ của Ni giới khi đến chiêm
bái Phật tích, để tận hưởng dư quang của Ðức Phật và
Chư Thánh Tăng một thời từng lai vãng, cư ngụ nơi này, và
đồng thời cũng giúp được dân nghèo tại vùng đất lịch
sử của Phật Giáo. Ðất chùa Ni Việt Nam tại Vaishali gần
như đối diện với ngôi chùa của các vị sư người Tích
Lan (Sri Lanka). Sư Trụ Trì chùa này là Sư P. Chandra Wimala, người
đã được Hội Anan Bodhi Society của Sri Lanka tại Ấn đề
cử trông coi việc xây dựng và trụ trì ngôi chùa này từ
năm 2000 đến nay. Sư còn trẻ nhưng đã ở Ấn Ðộ trên 10
năm, biết khá thuần thục tiếng Ấn (Hindi), rành rẽ đường
xá, nếp sống dân làng, giàu lòng từ bi, thích việc từ thiện,
thường phát thuốc miễn phí cho dân làng bịnh tật. Ðặc
biệt, Sư là người giúp đỡ Ni Sư Kim Liên rất nhiều trong
việc mua đất chùa nói trên. Trong thời gian chùa Ni Việt Nam
chưa khởi công, chư Tăng, Ni Việt thường nghỉ lại chùa
Tích Lan này. Do vậy, có mối quan hệ thân thiết giữa hai
bên và đó là nhân duyên chúng tôi chọn nơi này làm trạm
phát xuất cho việc cứu trợ.
Sau
khi đến Chùa Tích Lan tại Tỳ Xá Ly, chúng tôi trình bày với
Sư P.Chandra Wimala về dự tính cứu trợ nạn nhân bão lụt.
Sư rất hoan hỉ tán thành và nhiệt tình hợp tác. Ngay lúc
ấy, Sư liên hệ điện thoại đến các nơi quen biết để
thu thập tin tức và góp ý cho chúng tôi chọn phương sách
tốt nhất trong việc cứu trợ. Sư đã mời Thượng Toạ Gyojin
Nakasato đang trụ trì chùa Nhật Nipponzan Myohoji tại Vaishali
cùng tham gia. Thượng Toạ người Nhật này đã đến Vaishali
xây dựng Tháp Hoà Bình và cai quản ngôi chùa Nhật này trong
suốt 16 năm qua. Thượng Toạ không những biết rành rẽ tiếng
Hindi, địa lý Vaishali và nhiều vùng phụ cận, mà còn quen
biết hầu hết dân cũng như chính quyền từ quận, xã cho
đến địa phương mặc dù trông Thượng Toạ có vẻ
ít nói và nghiêm nghị. Ngay sau khi nghe lời mời của Sư P.Chandra
Wimala qua điện thoại, Thượng Toạ đã nhanh nhẹn lái xe đến
chùa Sri Lanka gặp chúng tôi để bàn tính phương kế cứu
trợ. Qua sự hiểu biết rõ hiện trạng thực tế của địa
phương, Thượng Toạ khuyên chúng tôi nên kết hợp với chính
quyền mới có thể thực hiện tốt đẹp việc cứu trợ.
Ðầu tiên, chúng tôi muốn tự tiến hành việc cứu trợ không
cần sự can dự của chính quyền, nhưng Thượng Toạ đã thuyết
phục được chúng tôi qua những kinh nghiệm đưa ra với sự
chân thành, và tấm lòng từ bi, nhiệt tâm giúp đỡ. Khi chúng
tôi đồng ý theo lời chỉ bảo của Thượng Toạ, Thượng
Toạ tức thời liên hệ điện thoại với Quận Trưởng quận
Vaishali (Hajipur), bang Bihar và sẵn lòng chờ chúng tôi dùng
vội vàng xong bữa trưa, rồi đích thân lái xe chở chúng tôi
cùng Sư Trụ Trì chùa Tích Lan đến gặp người đứng đầu
của Quận, ông H.K. Srinivasa. Có lẽ ai cũng ngạc nhiên khi
biết Quận Trưởng này là một thanh niên 33 tuổi, rất thông
minh, trẻ trung, nhanh nhẹn, hoạt bát, giản dị và giàu lòng
từ. Tuy rất bận rộn công việc, ông H.K. Srinivasa đã vui
vẻ dành cho chúng tôi suốt buổi chiều hôm ấy để bàn thảo
về các vấn đề chi tiết liên quan đến việc cứu trợ.
Khi biết chúng tôi dành 100.000 Rs để mua thực phẩm uỷ lạo
đến nạn nhân bão lụt, Ông gợi ý chúng tôi nên mua lương
thực cần thiết giúp nạn nhân như: gạo, đậu, muối. Ngoài
ra còn có thể thêm đèn sáp, diêm quẹt và gạo dẹp ( tương
tự cốm dẹp Việt Nam. Đó là gạo đã chín sẵn, làm cho
hạt dẹp lại và khô, chỉ cần trộn với nước là có thể
dùng được, không cần nấu), đặc biệt là thuốc điều
trị bịnh. Sau khi tính toán, cân nhắc cẩn thận sự phù hợp
giữa tiền bạc, số lượng lương thực chia cho mỗi gia đình,
Ông chọn địa điểm cứu trợ của chúng tôi là một làng
nhỏ tại Patepur gồm 300 gia đình bị ngập lụt, vừa vặn
đủ với số tiền dự tính giúp đỡ trên. Ông hứa cho người
giúp chúng tôi mua, đóng gói và sắp xếp cẩn thận quà tặng
vào hôm sau để chúng tôi có thể tiến hành việc trao tặng
quà đến tận tay nạn nhân trong ngày kế tiếp. Ông cũng hứa
giúp đỡ chúng tôi về vấn đề an ninh khi chúng tôi tiến
hành công việc từ thiện. Chúng tôi ngõ ý muốn được tham
quan vùng ngập lụt trước khi đưa tặng phẩm đến. Quận
Trưởng đã chìu lòng chúng tôi hứa cho xe cùng người hướng
dẫn đưa chúng tôi đến đó vào sáng mai. Chiều tối hôm
ấy, trên đường trở về nghỉ đêm tại chùa Tích Lan ở
Vaishali, dù khá mệt do suốt 2 ngày phải liên tục đi nhiều
chặn đường xa, chưa được nghỉ ngơi, chúng tôi vẫn thực
sự hân hoan, nhẹ nhõm vì bước đầu đã gặp nhiều thuận
duyên trong Phật sự. Nhìn gương mặt hoan hỉ của hai vị
trụ trì chùa Tích Lan và Nhật Bổn tại Tỳ Xá Li đi cùng,
chúng tôi cảm thấy vui vẻ và ấm áp trước tấm lòng nhân
hậu và từ ái của các vị. Hai vị đã đóng cửa chùa, dành
thì giờ quý báu để đi với chúng tôi suốt ngày. Bao nhiêu
đó cũng đủ thấy rằng, tấm lòng người con Phật, dù khác
quốc gia, dù cách biệt phong thổ, văn hoá, tập tục ... vẫn
sẵn lòng quên mình, cùng nhau xả thân cứu giúp những người
không may trong cơn hoạn nạn, khốn khó.
Sáng
20/7/04, sau khi dùng điểm tâm thật no ở chùa Tích Lan, chúng
tôi lại được Thượng Toạ Gyojin Nakasato lái xe đến chùa
đón và đưa chúng tôi đến văn phòng Quận Trưởng. Sáng
nay Thượng Toạ bận công việc riêng nên không đi với chúng
tôi đến quan sát nơi ngập lụt. Chỉ một mình Sư Trụ Trì
chùa Tích Lan tháp tùng chúng tôi như một người đại diện
và thông dịch (chúng tôi không biết rành tiếng địa phương).
Quận Trưởng lại đón chúng tôi với nụ cười niềm nở
và ánh mắt thân thiện, tươi vui. Ông dành cho chúng tôi chiếc
xe Jeep với người người hướng dẫn đi cùng. Từ văn phòng
quận Hajipur (cách Patna khoảng 20 km, cách chùa Tích Lan-Vaishali
38 km) đến Patepur chỉ 40 km, nhưng chúng tôi phải mất hai
giờ rưỡi đồng hồ mới đến nơi do đường quá xấu. Con
đường vốn đã gồ ghề, lởm chởm với vô số ‘ổ
trâu’, ‘ổ voi’ do không được tu bổ, lại còn hư hỏng,
sạt lở thêm vì ngập lụt, nước xoáy. Chúng tôi ngồi trên
xe mà cứ như ngồi trên lưng ngựa đang phi nước đại! Tôi
chợt xót xa thầm nghĩ: “Đường xá như thế này cũng là
nguyên nhân hạn chế người hảo tâm đến tận nơi ngập
lụt cứu giúp người dân không may vùng này”. Xe dừng ở
trụ sở xã Patepur. Ðây là một xã thuộc quận Hajipur, nhưng
nằm sát ngã ba biên giới tiếp giáp hai quận Muzaffapur và
Samastipur. Hai quận hầu như đã bị ảnh hưởng nặng nề
trong cơn lũ lụt vừa qua tại bang Bihar. Trên bản đồ, có
lẽ Patepur cách biên giới Nepal về hướng Bắc độ chừng
hơn 150 km. Chúng tôi xuống xe với quần áo và mặt mũi bám
đầy bụi đỏ. Xã trưởng cùng với chính quyền xã vui vẻ
đón tiếp và đích thân đưa chúng tôi tham quan vùng lũ lụt
mà chúng tôi sẽ trao tặng vật phẩm ngày mai. Nơi đây chỉ
cách trụ sở xã khoảng hơn 2 km. Xe dừng trên vùng khô ráo.
Xã trưởng, chính quyền địa phương và chúng tôi lội bộ
vào vùng nước ngập lụt. Lội theo chúng tôi còn có hàng
trăm người dân tò mò đoanh vây. Chúng tôi cùng lội nước
trên con đường vào làng cho đến khi không còn có thể lội
được. Thật vô cùng cảm động trước cảnh hàng trăm, hàng
ngàn ngôi nhà đã bị nước tràn ngập chỉ còn nhìn thấy
nóc và mái lá. Một biển nước mênh mông đục lờ phủ ngập
4, 5 km tiếp đó bày ra trước mắt chúng tôi. Thỉnh thoảng
một chiếc ghe con xuất hiện bé tẻo tẹo trên sóng nước
nhấp nhô, chuyển tải một vài nạn nhân còn sót lại từ
vùng xa bên trong. Xã Trưởng cho chúng tôi biết đây là cơn
lụt ngập nặng nề kể từ gần 25 năm qua. Trong riêng bang
Bihar, tính đến nay cơn lụt đã cướp mạng sống của khoảng
300 người. Toàn bang có đến 7.222 làng bị lụt và khoảng
20 triệu người dân bị ảnh hưởng. Riêng xã này có trên
15 làng và khoảng hơn 6.000 gia đình chịu cảnh ngập lụt
này. Chúng tôi ngao ngán lội trở ra. Giờ đây chung quanh chúng
tôi đầy ấp nạn nhân và tiếng kêu than, van nài cứu giúp
như Sư Trụ Trì chùa Tích Lan đã dịch lại cho chúng tôi hiểu.
Họ van xin chúng tôi, kêu nài chính quyền địa phương nổ
lực giúp đỡ họ qua cơn thống khổ, đói khát. Họ kể lể
đã không có nước uống, thức ăn, thuốc uống trong mấy
ngày qua. Họ đã mất hết tài sản, mất người thân, hiện
không nơi trú ngụ, bị đói lạnh và bịnh tật tàn hại.
Nhìn những thân thể gầy gò, yếu ớt trong các bộ y phục
tả tơi, chúng tôi cúi đầu tránh những ánh mắt cầu khẩn
và bước đi im lặng trong nỗi đau cùng sự chua xót trước
thảm cảnh của những con người cùng khổ. Ðiều làm chúng
tôi khổ tâm và buồn bả nhất là chúng tôi có quá ít vật
phẩm và sẽ chỉ tặng được vỏn vẹn 300 gia đình trong
tổng số hàng nghìn gia đình quanh đây! Chúng tôi trở lại
trụ sở xã, bàn tính với chính quyền xã chi tiết việc trao
tặng quà đến nạn nhân ngày mai. Chúng tôi dự định chia
nhỏ số lượng phần quà làm đôi để có thể trao tặng
thêm 300 gia đình khác nữa, nhưng dự tính này không thể thực
hiện theo sự trình bày hợp lý của những người lãnh đạo
địa phương. Họ giải thích với chúng tôi rằng: hàng tuần,
chính phủ và chính quyền địa phương chi ra hơn 1.000.000 Rs
để mua thực phẩm cứu giúp nạn nhân ngập lụt trong quận.
DoꗬÁ䀵Љደ¿ကハ
THƯ
KÊU GỌI SỰ GIÚP ĐỠ TỪ QUÍ THẦY CÔ
VÀ
NHỮNG PHẬT TỬ THIỆN TÂM ĐỐI VỚI NHỮNG NẠN NHÂN BÃO
LỤT.
Quí
Thầy Cô và quí Phật tử thiện tâm kính mến!
Cuộc
đời này còn biết bao là những hoàn cảnh, những cuộc đời
bất hạnh, những con người ấy luôn phải đối diện với
thiên tai, bão lụt…hay bệnh tật mà bản thân của họ không
thể thoát được những nạn tai đó đến nỗi họ phải chấp
nhận với những đau thương và mất mát như; của cải, tài
sản và người thân của họ.
Kính
thưa quí vị! Vừa rồi, chúng tôi và một số Thầy Cô cùng
tổ chức một chuyến cứu trợ. Thật vô cùng cảm động
trước cảnh hàng trăm, hàng ngàn ngôi nhà đã bị nước tràn
ngập chỉ còn nhìn thấy nóc và mái lá. Một biển nước
mênh mông đục lờ phủ ngập 4, 5 km tiếp đó bày ra trước
mắt chúng tôi. Thỉnh thoảng một chiếc ghe con xuất hiện
bé tẻo tẹo trên sóng nước nhấp nhô, chuyển tải một vài
nạn nhân còn sót lại từ vùng xa bên trong. Xã Trưởng cho
chúng tôi biết đây là cơn lụt ngập nặng nề kể từ gần
25 năm qua. Trong riêng bang Bihar, tính đến nay cơn lụt đã
cướp mạng sống của khoảng 300 người. Toàn bang có đến
7.222 làng bị lụt và khoảng 20 triệu người dân bị ảnh
hưởng. Riêng xã này có trên 15 làng và khoảng hơn 6.000 gia
đình chịu cảnh ngập lụt này. Giờ đây chung quanh chúng
tôi đầy ấp nạn nhân và tiếng kêu than, van nài cứu giúp
như Sư Trụ Trì chùa Tích Lan đã dịch lại cho chúng tôi hiểu.
Họ van xin chúng tôi, kêu nài chính quyền địa phương nổ
lực giúp đỡ họ qua cơn thống khổ, đói khát. Họ kể lể
đã không có nước uống, thức ăn, thuốc uống trong mấy
ngày qua. Họ đã mất hết tài sản, mất người thân, hiện
không nơi trú ngụ, bị đói lạnh và bịnh tật tàn hại.
Nhìn những thân thể gầy gò, yếu ớt trong các bộ y phục
tả tơi, chúng tôi cúi đầu tránh những ánh mắt cầu khẩn
và bước đi im lặng trong nỗi đau cùng sự chua xót trước
thảm cảnh của những con người cùng khổ. Ðiều làm chúng
tôi khổ tâm và buồn bả nhất là chúng tôi có quá ít vật
phẩm và chỉ tặng được vỏn vẹn 300 gia đình trong tổng
số hàng nghìn gia đình quanh đây!
Chúng
tôi, một số Thầy Cô tại Ấn Độ sẽ tổ chức chuyến
cứu trợ thứ hai vào ngày 10 tháng 08 năm 2004. vì vậy, chúng
tôi kính kêu gọi đến quí Thầy Cô và quí Phật tử thiện
tâm nên phát tâm để cứu giúp những người không may trong
nạn lụt này, vì hiện nay họ rất cần sự cứu giúp từ
lòng hảo tâm của toàn thể quí vị. Nếu quí Thầy Cô và
quí Phật tử thiện tâm muốn gởi tịnh tài để giúp cho
những người dân bị lụt, xin liên hệ với Đạo Hữu Chánh
Thông qua địa chỉ sau đây;
Ba
Văn Nguyễn; 2114 Ambassador Caffery Parkway Lot # 44, Lafayette, LA
70506 USA. Địa chỉ email: phapthi_usa@yahoo.com
Sau
khi nhận được tiền, Phật tử sẽ tổng kết để gởi qua
chúng tôi theo địa chỉ email:thichdongquang2002@yahoo.com và sau
đó chúng tôi sẽ gởi đến một số Thầy Cô tổ chức đi
cứu trợ trong đợt 2. Kính mong nhận được từ sự giúp
đỡ của quí Thầy Cô và Phật tử thiện tâm đối với người
dân không may trong nạn lụt này.
Vừa
qua, chúng tôi có email cho Đạo Hữu Chánh Thông và Phật tử
Thanh Tâm nói về việc làm cứu trợ của chúng tôi đối với
người dân bị nạn lụt với hàng ngàn người đang trong cảnh
màn trời chiếu đất, và gần 300 sinh mạng phải tử vong
vì đói và khát. Xuất phát từ tấm lòng của người con Phật,
nên Bác và người con của bác là Phật tử Thanh Tâm đã kêu
gọi một số Phật tử hảo tâm gởi đến chúng tôi với
số tiền là 700 USD trong việc mua thuốc men và thức ăn để
phát cho người dân bão lụt trong lần cứu trợ đợt hai.
Tất cả chúng tôi luôn ghi nhận tấm lòng của tất cả quí
Phật tử ân nhân đã nhín chút phần ăn của mình để gởi
đến giúp đỡ cho những người không may trong nạn lụt này.
Đồng thời, chúng tôi cũng không quên nhắc đến người cô
ruột của chúng tôi là Nguyễn thị Sim hiện nay đang sống
tại miền Nam Cali nước Mỹ cũng đã phát tâm gởi đến chúng
tôi một số tiền cho việc cứu trợ những nạn nhân trong
nạn lụt này.
Cuối
cùng, chúng tôi vô cùng tán thán tấm lòng nhiệt thành của
toàn thể quí Phật tử đối với những người không may trong
nạn lụt và chúng tôi xin nguyện cầu Hồng Ân Tam Bảo luôn
gia hộ cho toàn thể quí vị được chư duyên thắng ý, công
hạnh viên dung, pháp lữ đề hề, tấn tu đạo nghiệp và
luôn được an lạc dưới ánh hào quang của chư Phật.
Nam
Mô Công Đức Lâm Bồ Tát Ma Ha Tát.
Người
viết
Thích
Thông Lý
Bodhgaya;
ngày 31 tháng 07 năm 2004.
Danh
sách của quí Phật tử thiện tâm mà chúng tôi đã nhận được
từ Đạo Hữu Chánh Thông đã phát tâm ủng hộ đến những
nạn nhân bão lụt trong đợt 2 như sau;