Bao
năm nay, ngôi chùa Bình An trở thành ngôi nhà chung của những
mảnh đời bất hạnh. Cửa chùa vẫn luôn rộng mở chở che
những người già neo đơn, cô độc. Tiếng chuông chùa đang
ươm những mầm xanh không may mắn... Mỗi thân phận trắc
trở sẽ được an bình nơi cửa phật. Đó cũng chính là thiện
nguyện của ngôi chùa Bình An.

Thật
đúng như tên của ngôi chùa, nơi đây bình an đến lạ. Cảnh
cô tịch, hoang liêu không còn ở chùa Bình An, (phường Tân
Tạo A, quận Bình Tân, TP.HCM). Chỉ có sự chan hoà của những
người già không nơi nương tựa, tiếng ríu rít của những
bé thơ bị cha mẹ ruồng bỏ... Và tất cả đều đang sống
dưới khoảng trời bình yên tại chùa, một ngôi nhà chung,
nơi những tấm lòng được san sẻ.
Những
mảnh ghép bất hạnh
Tôi
đến chùa vào buổi chiều xế, ngoài sân, khi bữa cơm chiều
vừa xong, tất cả mọi người gồm ni sư, người già và cả
những em bé mới lẫm chẫm biết đi đã chọn khoảng sân,
nơi có nhiều tán lá bàng khoả rộng, để tìm sự thanh thản,
tĩnh lặng khi một ngày lại sắp qua đi.
Thoạt
nhìn khung cảnh này, cứ ngỡ họ là những người có
cuộc sống bình thường như bao người khác. Nhưng không, tất
cả trong số đó đều có những mảnh đời bất hạnh.
Tiếp
tôi, ngay câu mở đầu, sư cô Huệ Bình, người đã gắn cuộc
đời với ngôi chùa hơn 20 năm bảo: “Những người ở đây
đều có hoàn cảnh cả”. Nỗi bất hạnh mỗi người mỗi
khác, chẳng ai giống ai. Tuy nhiên, họ có điểm chung đó là
đang cố quên đi quá khứ, để cùng được sống chung dưới
ngôi chùa này.
Gặp
bà Lâm Thị Việt nay đã ngoài 70 tuổi, hỏi quê quán bà chỉ
nói tại Cà Mau, còn cụ thể ở nơi huyện, xã, ấp nào thì
bà chịu. Hỏi về thân nhân, bà lắc đầu nguầy nguậy. Chùa
cũng không biết được trước đây cuộc sống của bà ra
sao, chỉ biết bà đi bán bánh bò ở các chợ ven thành phố,
phật tử gặp bà, thương cảnh đưa về chùa nương náu. Bà
ở đây đã được 3 năm.
Trong
lúc trò chuyện với sư cô Huệ Bình, bà Nguyễn Thị Sinh,
86 tuổi, cứ đến gần hỏi những điều bâng quơ. Sư cô
bảo, bà bị lẫn và đã vào chùa gần 8 năm nay. Không rõ
lai lịch quê quán, chỉ biết quê tận miền Bắc bởi giọng
nói của bà. Rồi bà Lê Thị Xinh, 80 tuổi, quê tận miền
Trung, bà Lâm Thị Ên, bà Nguyễn Thị Hợi, tất cả đã vào
tuổi “cổ lai hy” cũng vào chùa nương náu.
Đó
là gương mặt một vài nguời trong số hơn 50 cụ già trên
70 tuổi hiện đang sống tại đây. Họ gửi những năm tháng
cuối đời tại chốn cửa chùa. Gần như họ không một người
thân thích đến thăm nom, chẳng bà con họ hàng đến chào
hỏi. Họ sống lặng lẽ như cái bóng.
Trong
chùa hiện còn có 24 em nhỏ. Có em đã thành thiếu nữ, đứa
lẫm chẫm biết đi. Huỳnh Thị Hà Vy, ở trong chùa đã gần
8 năm, nay vừa tròn 20 tuổi, là một trong những em đó. Hôm
tiếp chuyện cùng tôi, Vy mặc nguyên bộ đồ cửa Phật, nói
chuyện về mình thật rụt rè như bản tính của em vậy.
Quê
Vy ở huyện Đức Linh, tỉnh Bình Thuận. Cha bỏ mẹ nên Vy
và mấy đứa em bơ vơ. Người mẹ không việc làm, cả gia
đình túng quẫn chỉ trông chờ vào bữa no, bữa đói bên
ngoại. Cũng may, một phật tử tốt bụng đã đưa cả hai
chị em vào chùa tá túc. Em ruột Vy, Huỳnh Thị Hà Nam, tuổi
tròn 16 cũng đã cảm nhận được ngôi chùa Bình An là nơi
che chở, cưu mang em suốt thời gian thơ ấu...
Nguyễn
Thị Thảo, 15 tuổi, có cặp mắt đen láy nhưng mang đậm nét
buồn. Em không biết quê quán, chưa được nhìn thấy cha mẹ
mình. Chỉ biết hồi còn nhỏ, ở với người bà con xa nhưng
vì gia cảnh quá khó khăn nên em được gửi vào chùa và người
này đã đi làm ăn biệt xứ. Còn nữa, em Đỗ An Hiếu, vào
chùa lúc 11 tháng tuổi, bây giờ đã gần 12 năm em sống trong
tiếng chuông chùa.
Có
những em bé khi chùa nhận về chỉ vài ngày tuổi. Ni sư Huệ
Bình nói, đây là “kết quả” của những cuộc tình éo
le ngang trái. Hôm tiếp chuyện cùng tôi, bé 11 tháng tuổi Đỗ
An Khánh (tên do chùa đặt) cứ líu ríu bên sư cô. Bé bị
cha mẹ bỏ rơi khi mới 2 ngày tuổi. Nhưng thật ngạc nhiên,
trong thời gian được chăm sóc, nuôi dưỡng tại chùa, gương
mặt Khánh ngày càng xinh xắn, kháu khỉnh đến lạ. Hiện
trong chùa có khoảng hơn 10 em cùng trạc tuổi Khánh. Mỗi đứa
một vẻ, mỗi số phận khác nhau. Nhưng tất cả đều toát
lên sự hồn nhiên, ngây thơ, cứ “tíu ta tíu tít” như bầy
chim non…
An
bình nơi cửa chùa Bình An
Chuyện
làm từ thiện tại chùa Bình An đã có cách đây gần hai mươi
năm. Lúc đó, chùa nghèo lắm. Ni sư phải đi xin từng tấm
lá về làm nhà cho 10 người già trên 70 tuổi tá túc. Họ
là những người cơ nhỡ, không nơi nương tựa đã được
phật tử thương tình mang về chùa. Lúc đó, để có chi phí
sinh hoạt hàng ngày, tất cả sư cô trong chùa phải thức từ
12h đêm đến 6h sáng làm bánh cam bỏ mối tại các chợ để
có “đồng ra đồng vào”.
Cũng
may, với 50 kg nếp mỗi ngày, bánh làm bao nhiêu bán hết bấy
nhiêu, thậm chí có những hôm “cháy hàng”, những ngày sau
phải tăng thêm lượng bánh. Thời gian sau, khi phật tử có
lòng ủng hộ đã nhiều thêm, căn phòng nơi các cụ ở đã
được thay dần bằng mái tôn xây gạch. Phần lương thực,
thực phẩm sinh hoạt hàng ngày cũng nhờ lòng từ bi của phật
tử mang tới trợ giúp.
Các
em nhỏ bị bỏ rơi đang được nhà chùa cưu mang
Hiện
tại, các cụ có mức sinh hoạt tương đối “tươm tất”.
Sáng ăn cháo hoặc uống sữa. Trưa, chiều là bữa cơm thường
nhật. Tối, các cụ còn được “kèm” thêm hộp sữa. Từ
ngày vào chùa, các cụ thêm phần siêng năng tập thể dục,
dưỡng sinh. Hôm tôi đến lấy tư liệu viết bài, bà Việt
“khoe: “Nè, chú biết không, cách đây vài bữa có bác sĩ
ở trên quận xuống khám miễn phí, lại còn kê toa, cho thuốc.
Mà sao mấy cô y tá dễ thương quá, vừa mát tay, vừa vui tính
nữa”. Nói xong bà cười hả hê, bờ vai rung lên vì thích
thú.
Cái
ăn là thế, còn cái mặc, một năm chùa may cho mỗi người
4 bộ đồ. Để “giải khuây” cho các cụ, thi thoảng chùa
cũng tổ chức thuê xe đưa mọi người thăm viếng nhiều chùa
miệt tỉnh như Bà Rịa, Vũng Tàu, Châu Đốc, Mỹ Tho…
Gần
như, tâm niệm nơi cửa chùa “đã lo thì lo cho trót”, tức
đã cưu mang ai thì lo đến tận lúc “nhắm mắt xuôi tay”.
Vì lẽ đó, mỗi khi cụ nào mất, sau khi làm lễ nơi cửa
phật, các cụ được đem đi hoả táng tại nghĩa trang Bình
Hưng Hoà, hài cốt mang về chùa thờ cúng. Tất cả chuyện
hậu vận này, nhà chùa lo hết. Đến nay, đã có hàng chục
“cụ” được quy tụ tại chùa, đêm đêm có người hương
khói.
Đó
là chuyện của những cụ “gần đất xa trời”, còn với
các em thiếu nữ, những đứa bé mới lẫm chẫm bước đi,
chùa lại có cách lo khác. Nói “lo khác”, thật ra cũng chẳng
gì lạ lẫm. Em đến tuổi đi học phải… đi học, từ một
đến năm tuổi vào mẫu giáo.
Thật
ngạc nhiên, trong chùa hiện có 2 cô sinh viên mặc áo phật
đang học trường Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn
(Đại học Quốc gia TP.HCM) và Đại học Mở bán công TP.HCM.
Đó là Huỳnh Thị Hà Vy và Đỗ Thị Hồng Thy. Sư cô Huệ
Bình cũng cung cấp thêm danh sách các em chuẩn bị vào năm
học mới. Liệt kê, có 9 em đi nhà trẻ trường Sen Hồng,
từ lớp 1 đến 11 tổng cộng 15 em.
Hôm
gặp Vy, hỏi về con đường phía trước, xoe tròn đôi mắt,
em bảo: “Dạ, chắc tốt nghiệp xong khoa Anh, cháu sẽ học
tiếp Đại học Phật giáo”. Với em ruột Vy, Huỳnh Thị
Hà Nam, hiện đang học lớp 9 trường Hồ Văn Long, là học
sinh giỏi nhiều năm, em cũng có ước mơ như chị mình.
Em
Đỗ An Hiếu, học lớp 5 trường Tiểu học Tân Tạo, bốn
năm liền đạt học sinh xuất sắc. Hôm gặp tôi, nét mặt
ngây thơ, em tâm sự: “Ở đây, tụi con sống hoà nhã, thương
yêu đùm bọc lẫn nhau lắm, chị lớn dạy các em nhỏ, thân
thương như trong một nhà”. Em còn bảo, sẽ cố gắng để
vào được đại học, như các chị lớn trong chùa.
Dù
có tấm lòng từ bi, nhà chùa không thể một mình lo hết cho
mọi người, vẫn cần những sự giúp đỡ từ muôn nơi. Sư
cô Huệ Bình cho biết, lãnh đạo quận Bình Tân cũng như phường
Tân Tạo A luôn nhiệt tình ủng hộ chùa về nhiều mặt. Những
ngày lễ lớn, đại diện nhiều cơ quan, đơn vị thường
đến thăm và tặng quà. Bệnh viện quận thường xuyên đến
khám bệnh, phát thuốc miễn phí cho ni sư và tất cả những
người đang sống tại chùa. Đặc biệt, chính quyền phường
đã giúp việc làm hộ khẩu để các em dễ dàng được nhập
học...
Ngoài
việc thiện tại đây, chùa còn đóng góp nhiều chương trình
hỗ trợ cho các phong trào của phường như quỹ khuyến học,
nhà tình thương. Và, cùng với nhiều đoàn thể quận, chùa
cũng đã góp sức cứu trợ bà con bị thiên tai, bão lụt ở
nhiều tỉnh thành trong cả nước…
Bao
năm nay, ngôi chùa Bình An đã trở thành ngôi nhà chung của
những mảnh đời bất hạnh, những tấm lòng cần sự sẻ
chia. Cửa chùa vẫn luôn rộng mở chở che những người già
neo đơn, cô độc. Tiếng chuông chùa đang ươm những mầm
xanh không may mắn, hướng cho các em tới những điều tốt
đẹp của cuộc sống... Mỗi thân phận trắc trở sẽ được
an bình nơi cửa phật. Đó cũng chính là thiện nguyện của
ngôi chùa Bình An.
Thanh
Lam
Người
gửi bài: Minh Trần
09-14-2007
11:23:45