Mục lục
Mục lục
Tiểu dẫn
Lời đề
khóa tụng kinh Dược sư của Ngọc Lâm quốc sư
Kinh Dược
sư
Sám Dược
sư
cuốn
trước
cuốn giữa
cuốn sau
Lược giải
kinh Dược sư
(có mục
lục riêng)
Tiểu dẫn
1. Hiệu quả
của kinh sám Dược sư là do tín tâm. Nhưng tin được là nhờ
uy thần của Phật. Huống chi mọi hiệu quả đều "do năng
lực phước đức và uy thần" của đức Dược sư. Kinh này
không khinh thị đồ ăn, đồ mặc, đồ dùng, nhà cửa, bà
con, bạn bè. Sống lâu, giàu có, quan chức và con cái, kinh
này trọng thị. Nói tóm, kinh này quí sự sống và phương
tiện để sống, cho cá nhân và cả tập thể. Không những
như thế, kinh này còn cho sự sống và phương tiện để sống
là công cụ đạt đến tuệ giác bồ đề tức làm Phật.
Ðừng nói rằng đó là trước câu bằng dục lạc, sau hóa
bằng chánh pháp (tiên dĩ dục câu hậu dĩ pháp trị). Dược
sư nghĩa là thầy thuốc chữa bệnh, rất hiểu cái khổ của
bịnh, lại càng rất quí thuốc chữa bịnh. Mà bịnh với
thuốc đều có ý nghĩa vừa thực vừa rộng. Thiền tông có
công án tôi nhớ như sau. Một hôm Văn thù đại sĩ bảo Thiện
tài đồng tử, hãy coi cái gì là thuốc thì lấy đưa đây.
Ðồng tử nhìn khắp vũ trụ, thưa, không có cái gì là thuốc
cả. Ðại sĩ lại bảo, vậy cái gì không phải thuốc thì
lấy đưa đây. Ðồng tử lại nhìn khắp vũ trụ, thưa, không
có cái gì là không phải thuốc. Thuốc hay không phải thuốc,
hiệu quả Dược sư có hay không có, căn bản là có hay không
có "phát sanh tâm không dơ bẩn, tâm không giận dữ tác hại,
nghĩa là đối với hết thảy chúng sanh khởi lên cái tâm
lợi ích an lạc... "
2. Sám Dược
sư, quan trọng ở chỗ cho ta thấy tội lỗi và quả báo của
tội lỗi đều không thật. Không thật mới hy vọng sám hối
và sám hối được. Trong Phật giáo nguyên thỉ, câu chuyện
A xà thế vương và Ương quật ma la chứng minh cái lẽ ấy(1).
Nhưng vẫn chưa nói rõ tội tánh bản không. Phật giáo đại
thừa nói rõ như vậy. Sám văn Dược sư càng nói rõ như vậy.
3. "Xá lợi
phất, ông nên biết ta đã ở trong giai đoạn dữ dội đầy
cả 5 thứ dơ bẩn mà làm việc khó làm, ấy là thực hiện
tuệ giác vô thượng, lại vì toàn thể thế gian nói cái pháp
khó tin này (pháp môn tịnh độ Cực lạc) thì đó là việc
rất khó". Hoặc "công đức đức Dược sư là chỗ hiểu biết
cực kỳ sâu xa của Phật, tiếp nhận được là do uy lực
Như lai"(2). Chỉ khi nào thấm thía những lời dạy như vậy
của Phật, hơn là những biện lý chứng minh, mới thấy thích
thú kinh và sám Dược sư.
4. (a) Sách
này mang tên "kinh sám Dược sư" là vì có cả kinh và sám Dược
sư. (b) Tài liệu chính, dùng để đối chiếu, là kinh Dược
sư của Ðại tạng (Chính 14/404-408) và sám Dược sư của
Tục tạng (Vạn 129/55b-62a). (c) Nghi thức khai kinh và hoàn kinh
là do tôi châm chước trích soạn. (d) Sự dịch nghĩa
của tôi, những chữ dịch âm Phạn tự, phần nhiều dùng
chữ thông thường, như Bí sô thì dùng Tỷ kheo, Dược xoa
thì dùng Dạ xoa, vân vân.
5. Sau đây
là bảng viết tắt : 1. Ðại tạng kinh bản Ðại chính, thì
thí dụ Chính 14/401, là đại tạng ấy, tập 14, trang 401 ;
2. Tục tạng kinh bản chữ Vạn, thì thí dụ Vạn 129/55a, là
tục tạng ấy, tập 129, tờ 55 mặt trước ; 3. Thái hư đại
sư toàn thư (tập 28), thì thí dụ TH 28/2241, là toàn thư ấy,
tập 28, trang 2241 ; Phật học đại từ điển của Ðinh
Phúc Bảo, thì thí dụ Pđ 123t, là đại từ điển ấy, trang
123, phần trên. Ngoài những tài liệu và ký hiệu này, phần
lược giải kinh Dược sư sẽ kê tài liệu riêng.
6. Khác với
bản in cũ, bản chữa và in này không còn để phần Hoa văn
và phần dịch âm của kinh và sám Dược sư. Bản chữa và
in này là định bản.
Lời đề khóa tụng
kinh Dược Sư
của Ngọc lâm quốc
sư.
Tôi từ lúc
bái biệt công ơn cha mẹ, đoạn tuyệt bụi bặm phiền não,
thì không rảnh để coi đọc gì hết. Nhưng tình cờ coi vào
Ðại tạng kinh, đọc kinh Dược sư như lai bản nguyện công
đức, thì bất giác tay nâng ngang trán, thất thanh mà cầu
nguyện mọi người cùng nhập vào biển cả đại nguyện của
Như lai. Có kẻ hỏi tại sao đối với kinh ấy tôi kinh động
tán thán đến như vậy, tôi trả lời, thấy thế nhân vì
cảnh ngộ thuận tiện mà đắm chìm không ít. Nên giàu với
sang đáng sợ hơn là nghèo và hèn. Nay, Dược sư như lai làm
cho người ta sở cầu như nguyện, để rồi từ đó mà vĩnh
viễn không còn lùi mất đạo tâm, thẳng tới bồ đề. Vậy,
đối với hàng vương thần, trưởng giả, và hết thảy mọi
người, muốn làm cái hạnh đồng sự trong 4 nhiếp pháp mà
không dùng thuyền tàu đại nguyện của Dược sư như lai,
thì làm sao đạt đến cho được.
Ðại phàm
tu trì, phải tự lượng lấy mình, tự lượng lấy pháp, rồi
thẳng một đường mà nghĩ, thẳng một đường mà làm. Thật
chán sợ ba cõi, quyết chí vãng sanh, thì hãy chuyên tâm y theo
kinh Di đà mà thâu nhiếp sáu căn, tịnh niệm liên tục, tức
là chấp trì danh hiệu, nhất tâm bất loạn, thì quyết định
vãng sanh. Ðó là việc làm của người tự lợi trước để
sau lợi tha. Còn hiện tiền phú quí công danh toàn chưa quên
nghĩ, dục vọng gái trai ăn uống cũng chưa biết chán, thì
với pháp môn vãng sanh Cực lạc chưa dễ thâm tín. Có tin
đi nữa thì thân tu tịnh độ mà tâm luyến Sa bà, phỏng có
ích gì.
Như vậy,
muốn cầu cái pháp môn không rời lưỡi câu dục lạc mà
vẫn thành tựu tuệ giác Phật đà, ở trong cảnh thuận tiện
mà không đến nỗi chìm đắm, thì cố nhiên không có chi hơn
tu trì theo sự đặc biệt, siêu đẳng, và khó nghĩ bàn cho
thấu, của đại nguyện Dược sư như lai. Nếu tin và làm
được, mãi hoài mà không nhác, thì sẽ thấy chẳng những
phú quí công danh, chuyển gái thành trai, thoát ly nguy khốn,
đạt đến tốt lành, tất cả đều như được ngọc như
ý, tùy ý thành tựu, mà còn được điều này : là chính nơi
cái chỗ thành tựu mọi sự đó mà thẳng tới bồ đề, không
còn thoái chuyển. Như vậy còn sự may mắn nào sánh bằng.
Nhân gian
cũng có hạc Dương châu, chỉ cần đi bằng thuyền công đức
của Như lai là kiếm được.