thơ
Từ Niệm
Giấc
ngủ bên sông
Trăng
vẫn sáng
giữa
khung trời ảo mộng
Tiếng
chuông khuya
từng
giọt vọng bên sông
Trên
bến vắng
con
đò nghiêng giấc ngủ
Thả
muộn phiền
theo
gió dạt mênh mông.
Trên
đồi ánh dương lên
Trên
đồi ánh dương lên
Dưới
đồi hoa cỏ ngủ
Sương
trắng trôi bồng bềnh
Bên
thềm hoa khế nở.
Trên
đồi ánh dương lên
Dưới
đồi dòng suối thở
Trong
hồ hoa sen nở
Hương
ướp những vần thơ.
Trên
đồi ánh dương lên
Gió
sớm lay trúc vàng
Hoa
mưng buông suối tóc
Bên
hồ bóng thu sang.
Trên
đồi ánh dương lên
Trên
giàn hoa mướp nở
Bướm
vàng đôi cánh vỗ
Giỡn
đùa ánh dương lên.
thơ
Phổ Đồng
XIN
CHÀO TẤT CẢ
Ngày
qua ta đã chết
Tuổi
ấu thơ vô phiền
Ngày
nay ta đang chết
Tuổi
tráng niên vui phiền.
Ngày
mai ta sẽ chết
Biết
khi nao hiện về
Phát
sinh duyên không đủ
Hơi
thở thôi ra về!
Chuyện
đời xin để lại
Lợi
danh cùng xác thân
Thầy
tổ cha cùng mẹ
Bạn
bè và người thân.
Cỗ
áo quan nến thắp
Hai
hàng khóc rưng rưng
Tiếng
mõ chuông đồng vọng
Muôn
năm mộng giấc nồng.
Huyệt
sâu ba tấc đất
Hay
thiêu thân cuối cùng
Muôn
đời nơi an nghỉ
Ngày
qua, chợt ngàn trùng.
Ta
xin chào tất cả
Hạt
bụi của ta ơi
Nghìn
năm bay lãng đãng
Trăm
năm hết một đời.
Vô
thường lay bóng xế
Cô
đơn lay phận buồn
Nay
ta lay giấc mộng
Mộng-thật
trả về không.
Lầu
đầu như lần cuối
Bước
lãng du không cùng
Thiên
thu mơ còn đọng
Bên
thềm hạt bụi rơi.
THEO
DẤU CHIM BAY
Xưa
nếu biết cuộc đời là cõi tạm
Thì
lối về đã theo dấu chân nai
Người
cứ tưởng ta bà là cõi thật
Nên
nghìn đời vẫn theo dấu chim bay.
Sầu
hiu hắt hai bờ loan nắng vỡ
Mộng
trần gian và hiện thật đâu rồi?
Giờ
ngoảnh lại bóng nhòa quên mất dấu
Bước
tiếp theo nghe quờ quạng bồi hồi!
Việc
quá khứ chỉ bày qua ký ức
Nuối
tiếc nhiều và ray rức khôn nguôi
Hiện
tại hạnh phúc đan xen ít ỏi
Khổ
đau nhiều, hận tủi lại càng tăng.
Tương
lai chưa đến mù mờ nào biết
Thả
đường dài quanh quẩn mỏi gót chân
Một
trăm năm bay vèo theo giọt nắng
Chờ
trăng già mơ hỏi tuổi trăng non!
Sỏi
lăng mòn tuổi buồn lên lá thắm
Rừng
vẫn xanh đá dựng bóng trăng qua
Suối
róc rách chở trăng về bến cũ
Nước
xa nguồn về cội lạnh dòng ca.
Mây
bóng lay gió về mưa chớm động
Tàn
thu, đông nghe lạnh tủi đá buồn
Sầu
ly biệt hắt hiu bờ nắng vọng
Én
cựa mình ngơ ngác động xuân phong.
Rồi
một sớm tàn xuân qua lửa hạ
Đào
mai buồn ủ rũ bóng chiều dâng
Nụ
có biếc tuổi xanh, vàng chuyển dịch
Lại
một đời xê dịch nỗi bâng khuâng.
Vì
vô thường luôn luôn là biến dịch
Nên
vô thường luôn hiện hữu như Không
Bờ
quá khứ tương lai thành không tưởng
Niềm
bâng khuâng chợt sáng dõi chân đi.
TÌNH
NHƯ SÓNG VỖ
Ta
lên núi,
học
làm Tiên nhẫn nhục,
mặc
thói đời
nhân
ngã với thị, phi!
Mây
có hẹn,
mà
quên về cũng được;
Gió
có lay,
trăng
nghiêng ngã hề chi!
Ta
về biển,
học
dã tràng xe cát,
mặc
chuyện đời,
Đùa
cợt với hư vô!
Biển
mênh mông,
đâu
ngại bước tang hồ,
Đùa
với sóng,
chút
tình xao cũng đẹp!
Ta
về biển,
học
tình yêu của sóng,
Chạm
vào bờ,
Trắng
xóa cõi hư vô,…!
Ta
về biển,
học
tình yêu của sóng,
Chạm
vào bờ,
làm
mây trắng bay đi…!
Tuệ
Nguyên