Đường
bay Mây Vô Thường
ngắm
sen từng búp nở
hương
thoảng ngát đưa bay
gió
qua sương lay động
hạ
về rớt trên tay.
dưới
ao sơn nữ hái
bóng
hiện lá che nghiêng
lung
linh chao mặt nước
ảnh
chìm ao toả hương.
ráng
mai hồng nở sắc
ngày
rạng ngát đưa hương
chim
tha hương về rải
đường
bay mây vô thường.
trên
tay hoa thơm ngát
sen
từ bùn mà ra
hỏi
hương từ đâu lại
bùn
lắng dòng phù sa?
sư
về am tĩnh toạ
không
diệt mất niệm sau
mà
lìa xa hiện tượng
hiện
tại biết Phật nhau!
tâm,
không sinh niệm trước
Phật,
không diệt niệm sau
hương
từ đây toả ngát
Phật
từ chúng sanh ra.
Phổ
Đồng
lời
kinh hóa ngọc
Ta
từ
trong
cõi vô sinh,
vận
hành đại nguyện
đăng
trình thế gian.
Ngao
du
vào
cõi ba ngàn,
tâm
không điểm trú,
nghênh
ngang giỡn đùa.
Nhớ
lần
một
thuở xa xưa,
ta
làm sóng vỗ
giỡn
đùa đại dương,
ngâm
nga
điệp
khúc vô thường,
mà
ai chưa tỉnh
giữa
trường mộng say.
Bao
phen
lưu
tới cõi này,
ta
làm mây trắng
giỡn
đùa không gian,
khi
che
khi
mở
trăng
ngàn,
khi
đùa núi tuyết
khi
lang thang về.
Nhớ
lần
bên
cạnh sơn khê,
ta
là tượng đá
lầm
lì vô ngôn.
Mặc
cho
rêu
phủ xanh dờn,
mặc
cho sương nắng
giận
hờn đuổi nhau.
Mấy
lần
trong
cõi bể dâu,
ta
làm gió thoảng
giỡn
đùa nắng chang.
Người
yêu
ta
đến muôn ngàn,
nhưng
ta chỉ thoáng
nhẹ
nhàng thế thôi.
Một
phen
trong
cõi luân hồi,
ta
làm giọt nắng
đơn
côi giữa rừng.
Lập
lòe
soi
tỏ dấu chân,
đưa
ai lạc lối
giữa
rừng huyễn hư.
Bây
giờ
hóa
kiếp thiền sư,
thuyết
kinh cho đá
đã
từ bao năm.
Bao
giờ
đá
ngộ Phật tâm,
lời
kinh hóa ngọc
thậm
thâm ta về.
Tuệ
Nguyên
