thơ
Minh Đức Triều Tâm Ảnh
Đông
phương và Vách đá
Nói
với em, giấy mòn, con chữ nhạt
Đông
phương ơi! Cây lá, giọt sương buồn
Không
gian xám, khí trời không đủ thở
Hốc
khe cùn, nước vẫn chảy từ non
Ước
mộng đi em, đời quàng hoa nguyệt quế
Con
số tính toan hiện bảy sắc cầu vồng
Mây
du tử đã bao đời hoạn nạn
Khi
trở về xa lạ một dòng sông
Rồi
xa cả dung nhan, diện mục
Lớp
lớp bên ngoài diêm dúa điểm trang thêm
Nhìn
cố quận đã mù tăm quan ải
Giữa
phố người lây lất nỗi sầu miên
Nói
với em đèn trăng không đủ sáng
Điện
soi nhoà, chấp choá ngữ nguyên xưa
Vuốt
ý nghĩa, vuốt tâm hồn hư mục
Bụi
rơi đầy, mệt mỏi giọt ngàn mưa
Tìm
đối diện, em đông phương sầu tủi
Mẹ
ca dao lủi thủi nhặt bèo rong
Nhạc
cuồng quay, len hàng cau, bụi trúc
Rụng
rơi dài, lả tả đoá nhân văn.
Đức
Phật ngồi cao, thế gian nghi ngút khói
Lời
kinh huy hoàng rơi giữa sóng mù tăm
Chợt
tiếng khóc, lưng mây đồng vọng mãi
Vỗ
vào bờ, vách đá chẳng vang âm!
Am
Mây Tía
Mùa
mưa lũ Ất Dậu.
thơ
Phổ Đồng
ĐỨc
Sơn đỐt kinh
Suốt
nửa bình sanh từng cưu mang
San
định giải bày lý Kim cang
Hừng
hực lửa lòng thôi thúc mãi
Phương
nam hối hả dẹp tà man
Đường
vô xa vắng Lão bà tiếp
Nghẹn
họng lối về tâm mất tâm
Chợt
tỉnh Long Đàm đêm thăm thẳm
Kinh
xưa còn lại khói phù vân.
thơ
Từ Niệm
Mơ
bưỚc chân ai
(tặng
cố thi sĩ G. Apollinaire
và
triết gia Phạm Công Thiện)
Đêm
lặng
Con
phố cũng lặng
Chỉ
dòng sông vẫn thầm thì
Bên
chiếc cầu lịch sử
Có
phải em đi buổi ấy tàn thu
Ngày
trở lại giấc mơ thành hoang lạnh
Những
chiếc lá rơi
mang
mang sầu cô quạnh
Tuyết
phủ trắng trời,
đời
mơ bước chân ai
Ta
ngồi đó không trăng sao lộng lẫy
Ngọn
đèn khuya hiu hắt dõi sương đêm.