thơ
Minh Đức Triều Tâm Ảnh
KHÚC
CA NƯỚC
1.
ta đứng thở trên sông dài
nghe
thời gian cuộn chảy
bọt
nước xao
bọt
nước quẫy
từ
lâu rồi con cá đớp bơ ngơ
trăng
vẫn là con trăng
từ
vĩnh cửu đến bây giờ
thuyền
vẫn là con thuyền
chưa
chèo qua bỉ ngạn
cái
tâm cũ
con
sóng dâng
có
cái gì rất hốt hoảng
cứ
tung
cứ
rơi
cứ
vật vờ đốm loang đêm
mây
vẫn
là mây
phiêu
phất lãng du miền
vẫn
tình tự
vẫn
câu chuyện đèn khuya
tứ
cổ văn
câu
kinh
và
chung trà không bạn lữ
buồn
rất
sâu
xa
và
niềm riêng
xin
gởi đến muôn trùng…
2.
hốt hải
trong
giấc ngủ mê mung
bàng
hoàng
gõ
kiến tri nghe vang vang nỗi chết
giọng
nói
tiếng
cười cứ bào mòn âm tiết
trôi
giữa không gian
và
hút mất giữa thung triền
ta
vẫn hiểu rằng
đời
còn lắm oan khiên
còn
chín, ngọt, trái, hoa, hương kết đài giữa giấc mơ
và
tuyệt vọng
ai
rớt chữ
giữa
dòng sông lặng
có
con chim bay
cô
đơn
hái
lượm hạt miên trường đi qua cuộc đời trăm năm
một
đôi lần
ngồi
tâm sự vô duyên
giữa
quán cóc, chợ vàng
ai
cũng không có thì giờ tĩnh tâm, thiền định
ai
cũng có quá nhiều thì giờ
để
huyền đàm, hý luận
và
tự vẽ bóng mình
trong
bọt nước vỡ tan
níu
câu kinh
ta
bước giữa điêu tàn
câu
thơ mới
bập
bùng reo
niềm
tin và hơi ấm
3.
cột chiếc lá
buộc
thuyền
tự
neo mình trên bến
nằm
ngủ say
mặc
nhân thế ngược xuôi
từng
lối nhỏ thân quen
sim
mua nở tím đồi
sợi
khói, làn mây, giọt sương để dấu hiệu
cho
mai sau
tìm
cho ra chân tướng
4.
nước vẫn chảy
soi
mặt soi mày
vẫn
hoang vu gió chướng rong bèo hôm qua
ẩn
hiện kiếp riêng chung
dập
dờn nước mây
vẫn
lắm chuyện vô cùng…
Am
Mây Tía
Trọng
đông Giáp Thân.
M.Đ.T.T.A.
thơ
Phổ Đồng
HOA
TẠNG
Sư
về suối mật
hoa
nghiêm
ôm
mây gối ngủ
bên
thềm thời gian
dạo
quanh
cõi
nước ba ngàn
Như
lai hoa tạng
trăng
vàng
nghiêng
đưa
thấy
ta mộng vỡ
tàn
xưa
trùng
duyên bụi đỏ
chiều
mưa dưới ngàn.
THỜI
GIAN
Bên
hàng dậu
thời
gian
không
là gì
với
hoa hồng tàn, hay nở
nhưng
với người
nhan
sắc
lại
tư duy!
thơ
Tuệ Nguyên
CHIỀU
KHÔNG TÍM
Em
câm lặng
giữa
biển đời phố thị,
mặc
sóng cồn,
mặc
bão táp lên cao,
mặc
yêu ma
la
hét với thét gào,
Em
câm lặng
nhìn
dòng đời không trú.
Bao
tuyết sương.
áo
bạc màu chưa đủ,
áo
hoá sương
Em
mặc tự bao giờ?
Sương
hóa áo
giữa
buổi chiều nắng nhạt,
giữa
buổi chiều
sương
khói quyện vu vơ!
Em
im lặng
nhìn
dòng đời xuôi ngược,
giữa
ngược xuôi
Em
hãy hé môi cười,
hãy
cười lên
cho
hoa héo thành tươi,
cho
dối trá
trở
thành niềm chân thật!
Em
đừng khóc
giữa
những ngày nóng giận,
hãy
cười lên,
khi
đau khổ lên cao!
Em
lặng im
khi
dông bão thét gào.
Em
chân thật
mặc
tháng ngày dối trá!
Trong
nhịp sống
có
những điều kỳ lạ.
Thở
đi em
và
hãy thở đi em!
Cười
đi em,
đâu
địa ngục, thiên đàng,
đâu
nhịp thơ,
trái
tim em có biết!
Em
câm lặng,
nhìn
dòng đời chảy xiết,
nguồn
đâu sông,
sông
đang chảy về đâu!
Nay,
sông xanh
mai
biển mặn pha màu,
chiều
không tím
sao
dòng đời hóa tím!
Cứ
lặng im,
em
nhìn đời hóa tím,
màu
tím kia,
không
tím mãi đâu em!
Em
im lặng
tự
hỏi mình có phải,
là
ngày xưa
hoa
tím giữa rừng hoang!
Em
im lặng,
tự
hỏi mình có phải,
từ
ngày xưa
đã
mấy kiếp đi hoang!
Chiều
không tím
mà
mắt em thấy tím,
tím
mắt em
nên
đời lạ vô cùng!
Từ
Niệm
KHUNG
TRỜI VỠ
Trăng
mơ về ngủ cuối đồi
Dế
rêu rao hát ngọt lời ngày xưa
Ta
ngồi vá mảnh hồn mưa
Nghe
khung trời vỡ mấy mùa lang thang.
thơ
Vân Pháp
BUÔNG
CHÈO
Biển
đời phủ sóng luân hồi
Thuyền
trăng chở nghiệp trùng khơi chập chùng
Vô
thường vỗ nhịp không trung
Đỗ
bờ tịch lặng ung dung buông chèo.