Bằng
tất cả trí tuệ, bạn mới có thể nhìn thấy cuộc đời
là một dòng sống tương tác giữa cái này và cái kia, tạo
ra một trường thiên diễn vô tận của ráng nắng, của bọt
nước, của ánh chớp, của sương, của giấc mơ, của tâm
thức giả huyễn – và bằng tất cả tình yêu, bạn có thể
lắng nghe nụ cười và tiếng khóc trùng điệp đuổi bắt
thay nhau của vạn loại chúng sanh trong thế giới phù hư giả
ảo ấy.
Kinh nghiệm
sống, chính là kinh nghiệm về cuộc tồn sinh giả ảo của
cuộc đời, mà niềm tin và thất vọng, mà nụ cười và tiếng
khóc luôn luôn chập chùng theo nhau và theo nhau hiện khởi trong
từng sát na ở nơi tâm thức cuồng loạn của con người và
vạn loại.
Kinh nghiệm
sống là kinh nghiệm đầu tiên và tối cùng của hy vọng và
thất vọng, của hạnh phúc và khổ đau – ta mơ ước quá
nhiều, nên ta khổ đau càng lắm. Nhưng thất vọng và khổ
đau của con người và vạn loại chúng sanh là ngàn sai muôn
biệt. Vì tâm và tưởng của mỗi người mỗi loài đều dị
biệt. Sự sai biệt về tâm và tưởng đã tạo nên sự đa
thù, vạn dạng của thế giới. Và chính cái đa thù và vạn
dạng đó, lại là cái như thật của thế giới này.
Vì tâm và
tưởng vạn thù sai biệt, nên cây thông đứng trước sân
chùa ngày hôm qua chỉ là củi và gỗ của bác tiều phu, chỉ
là bóng mát của những lữ khách qua đường, chỉ là những
tàn cây cho chim muông làm tổ và bay nhảy đùa reo, nhưng nó
là một Đấng Quân tử của Nguyễn Công Trứ, và là một
thực tại toàn diện, sống động trước đôi mắt của một
nhà Thiền quán.
Bằng tất
cả trí tuệ, ta phải biết cây thông là gì và ta là ai trong
vòng nhân duyên tương tác thiên diễn vô tận này, ta có phải
là cây tùng, là ráng nắng, bọt nước, ánh chớp, làn sương,
là tâm thức hư ảo cuồng loạn ấy chăng; và ta có phảI
là nụ cười, tiếng khóc, khi niềm vui và khổ đau chợt có,
chợt không lồng quyện vào nhau và chen nhau hiện khởi?
Nếu ta không
phải là những cái đó thì ta là ai? Ai cười và ai khóc? Ai
vui và ai khổ? Không có ai khóc sau tiếng khóc, chỉ có hành
động và tiếng khóc khi nhân duyên của niềm đau hội đủ;
không có ai cười sau tiếng cười, chỉ có hành động và
nụ cười khi nhân duyên của niềm vui cùng nhau hội tụ. Nước
và lửa đối ngại nhau, nên ta khóc; Nước và lửa cợt đùa
với nhau, nên ta cười. Gió xoáy bụi bay, đất lở, nên ta
khóc; Gió và đất cùng nhau tương hợp chuyển động, nên
ta cười.
Bằng tất
cả trí tuệ bạn sẽ mỉm cười và tự nhủ: Ta chưa bao giờ
có một cái ta đích thực. Ta chỉ là gió, là mây, là nước,
là trăng sao, là hơi ấm của mặt trời, là những cực vi
của trái đất đã cùng nhau hội tụ và phân ly trong cùng
tương sinh tương huỷ để thay nhau và cùng nhau đuổi bắt
vô tận.
Và ta trong
vô số lần hội tụ và phân ly ấy, nước không còn là nước
mà nước là gió, là mây, là mưa, là sương, là hơi ấm mặt
trời, là bông hoa, là cây tùng, cây mai, là chú bé chăn trâu
giữa ruộng đồng bát ngát, là em bé bán nước khắp mọi
phương trời… Và mặt trời không còn là mặt trời, mặt
trăng không còn là mặt trăng, mây không còn là mây, nước
không còn là nước, đất không còn là đất mà chúng đã
đi vào trong nhau và đã trở thành một “hợp thể vô thể”
của nhau.
Trong “hợp
thể vô thể” ấy, “cái này có mặt trong cái kia, cái kia
có mặt trong cái này” và chính “cái này đang trở thành
cái kia và cái kia đang trở thành cái này”, chúng tạo ra
sinh lực, trật tự và bình an cho cuộc sống.
Nhưng, trong
“hợp thể vô thể” ấy, có một cá thể khởi lên tác
ý rằng, ta chỉ thích làm mây hay ta chỉ thích làm mặt trời…
thì hạnh phúc và nụ cười của ta tức khắc tan biết theo
những ước muốn của các cá thể muốn làm mây hoặc làm
mặt trời ấy.
Sinh hoạt
và tồn tại trong một “hợp thể vô thể”, chỉ cần một
cá thể khởi lên vọng tưởng, ta là cái này, ta là cái kia,
thì tức khắc thế giới của “cái ta” trở nên tăm tối,
cuộc sống của một cái ta trở nên chật hẹp.
Vọng tưởng
về một cá thể tồn tại độc lập trong một “hợp thể”,
đó là vọng tưởng lệ thuộc vô minh. Và cũng kể từ đó
nó đưa ta đi vào cuộc trầm luân dâu bể tử sinh mà không
biết đâu là bờ bến ngọn nguồn.
Bằng tất
cả trí tuệ bạn hãy nhìn thấy bất cứ cái gì là “hợp
thể” thì cái ấy không còn là “cá thể”, nếu có một
“cá thể” thì “hợp thể” không thành. Nhưng, trong ta
là một “hợp thể”, ta đang tồn tại là tồn tại bằng
“hợp thể” mà không phải bằng “cá thể”, do đó sự
sống của ta là hết sức linh hoạt và sống động vô cùng.
Trong hợp thể sống động, ta được tạo nên bởi những
cái không phải là ta là của ta.
Bằng đôi
mắt quán chiếu của Bát Nhã bạn sẽ thấy - tự tính của
hợp thể là ‘không’ đã đành, mà mỗi cá thể để tạo
thành hợp thể ấy, tự tánh của nó cũng là ‘không’. Do
đó, trong trong một hợp thể không có tự tính thực hữu
cho chính nó đã đành mà ngay trong mỗi cá thể tạo nên hợp
thể ấy, cũng hoàn toàn không có tự thể thực hữu cho mỗi
chính nó. Và chính cái không có tự thể thực hữu này, mới
làm nền tảng cho mọi sự hiện hữu. “Vô tự thể” là
cõi tuyệt đối bình an cho mọi hiện thể sinh diệt đi về.
Bằng tất
cả trí tuệ thực nghiệm, bạn thấy ngay tính vô thể ở
nơi mọi sự hiện hữu là “không sinh, không diệt, không
dơ, không sạch, không thêm, không bớt…” Và cũng bằng tất
cả trí tuệ, bạn khởi lên tình yêu chân thực, thương hết
thảy chúng sanh đang đắm chìm trong những hạnh phúc hư ảo
do ngã tưởng vẽ bày, mà chối từ niềm vui tuyệt đối của
Niết Bàn, nguyện ở lại với trần gian hư ảo, cùng đi,
đứng, nằm, ngồi, cùng ăn uống, thở, cười, và cùng nghe
tiếng khóc than của họ để cùng chia xẻ những niềm đau
nỗi buồn của họ và để có cơ hội khơi mở tuệ giác
nơi chính họ.
Với đại
tâm và tình yêu chân thực, bạn có thể sử dụng bất cứ
hình thức nào, dù là hình thức của một trẻ thơ để tạo
cho mọi người niềm vui và giúp cho mọi người bớt khổ.
Và dù ở đó, bạn hiện hữu như một trẻ thơ, nhưng là
một trẻ thơ trong sáng của tình yêu. Bạn yêu tất cả, nhưng
đối với tất cả bạn chưa bao giờ khởi lên một ý niệm
chiếm hữu.
Bạn hiện
hữu trong trần thế, bằng tất cả sự hiểu biết và trái
tim, để đưa mọi người và mọi loài vượt ra mọi cảm
giác hư ảo, mọi tri giác sai lầm, mọi tác ý điên đảo
và mọi nhận thức thiên lệch. Bạn hiện hữu bằng tất
cả những quan năng trong sáng và bằng trái tim vô nhiễm, bạn
sẽ mỉm cười khi bị nhiều người nguyền rủa. Tình yêu
của bạn như vậy là bạn không bao giờ để lại một dấu
tích khổ đau cho ai, bạn là một nguồn cảm hứng vô tận
của thi ca và vô biên của sáng tạo nghệ thuật.
Vậy, bằng
tất cả trí tuệ và tình yêu, bạn có thể thỏng tay vào
chợ đời bất cứ lúc nào và ở đâu, để tạo nên mọi
huyền sử và huyền thoại cho cuộc đời.
Thích Thái
Hòa