c
Tôi
Vẫn Ðợi
Tuệ Sỹ
Tôi
vẫn đợi những đêm xanh khắc khoải
Màu xanh xao trong
tiếng khóc ven rừng
Trong bóng tối
hận thù tha thiết mãi
Một vì sao bên
khóe miệng rưng rưng.
Tôi vẫn đợi
những đêm đen lặng gió
Màu đen huyền
ánh mắt tự ngàn xưa
Nhìn hun hút cho
dài thêm Lịch Sử
Dài con sông tràn
máu lệ Quê Cha...
Tôi vẫn đợi
suốt đời quên sóng vỗ
Quên những người
xuôi ngược Thái Bình Dương
Người ở lại
với bàn tay bạo chúa
Cọng lau gầy
trĩu nặng bóng tà dương.
Rồi trước mắt
ngục tù thân bé bỏng
Ngón tay nào gõ
nhịp xuống tường rêu
Rồi khép lại
hàng mi về cõi mộng
Như sương mai
như bóng chớp mây chiều.
|