Phần
09:
Ðại
vương và khỉ chúa
Ðạo
thầy trò
Ðộng
mối từ tâm
Con
khỉ nhân từ
Chết
vì không chịu vâng lời
Ðại
vương và khỉ chúa
Ngày xưa, có một vị Ðại Vương bị cướp mất ngôi nên
cùng Hoàng Hậu lẫn tránh vào rừng. Một hôm, lúc đi hái
quả trở về, Ðại Vương không thấy Hoàng hậu đâu cả.
Ngài lang thang tìm kiếm khắp nơi. Ðến một khu rừng kia,
Ngài gặp một con khỉ vẻ mặt buồn bã, đi đầu một đàn
khỉ rất đông. Vua hỏi sao buồn thế, nó liền kể lễ: “Tôi
là khỉ Chúa rừng này, mới bị cậu tôi đến cướp mất
nước nên tôi phải ra đi. Vậy xin Ngài mở lòng từ bi giúp
tôi lấy lại nước, thì tôi xin đội ơn Ngài lắm”.
Vua tuy trong lòng buồn bã, nhưng thấy việc đáng làm, nên
nhận lời ngay. Khỉ cậu nghe tin có người đến đánh, kéo
cả bầy ra chống cự. Ðại Vương thấy vậy liền trèo lên
một hòn đá cao nói với Khỉ cậu rằng: “Mầy phải trả
lại nước này cho cháu mày, nếu không nghe lời sẽ bị giết
ngay”. Khỉ cậu thấy Ðại Vương nắm một cái cung thần,
sợ hãi lắm liền ríu ríu kéo cả bầy đi nới khác.
Khỉ Chúa lấy lại nước, mừng rỡ lắm. Nhưng nhìn vẻ mặt
không vui của Vua, nó liền hỏi nguyên nhân vì sao, Vua kể
lại chuyện mất vợ cho Khỉ Chúa nghe. Khỉ Chúa bèn hội
cả bầy khỉ lại, cùng Ðại Vương đi tìm Hoàng Hậu. Ðến
một nơi kia, cả đoàn gặp một con khỉ lạc. Hỏi nó thì
nó có gặp một con Ðộc long cõng một người đàn bà vào
một cái hang gần đấy. Ðại Vương cùng cả đoàn Khỉ đến
hang tìm, con Ðộc long nằm trong hang thấy có người đến
cứu Hoàng Hậu, nổi giận hóa một trận mưa gió rất to,
rồi phóng một luồng ánh sáng, làm cho cả bầy khỉ sợ hãi
vô cùng. Khỉ liền tâu với Vua lấy cung thần bắn. Luồng
ánh sáng bị trúng tên thần biến mất và con Ðộc long cũng
chết. Bầy khỉ chen vào hang, cứu Hoàng Hậu ra. Cả đoàn
rất đổi mừng, cùng nhau trở về rừng cũ.
Lược
sử PHẬT TỔ
Chớ
khinh điều ác nhỏ mà làm. Chớ khinh điều lành nhỏ mà không
làm. Phải biết giọt nước nhỏ lâu ngày cũng làm đầy bình.
Kẻ ngu phu sở dĩ đầy tội ác. Kẻ trí sỡ dĩ toàn thiện
cũng bởi chứa tồn từng khi ít mà nên.
Ðạo
thầy trò
Xưa
có một con thỏ (Tiền thân của Ðức Phật Thích Ca) rất
thông minh và đức hạnh, thường ngày nó cứ quanh quẩn bên
mình một vị Ðạo Nhân, tu hành ở trong rừng để nghe kinh
kệ. Ðến bữa ăn nó chạy đi kiếm hoa quả đem dâng cho Ðạo
Nhân. Ðược ít lâu trời đổi tiết những ngày mưa
tầm tã nối tiếp nhau, từng luồng gió lạnh thổi đến,
rét tận xương, cây cối tả tơi, hoa quả thối rụng. Con
thỏ đi kiếm mãi không ra thức ăn cho Ðạo Nhân, vì thế
mà đói rét rất thảm thương. Người định hoãn việc tu
hành, thu dọn đồ đoàn để trở về nhà, đợi đến mùa
xuân sang năm sẽ vào rừng tu lại. Thỏ nghe vị Ðạo Nhân
sắp về nhà buồn bã lắm. Nó nghĩ: “Ðạo Nhân lòng nhân
từ rộng như biển, xem ta như con, ngày nào cũng giảng kinh
kệ cho ta nghe, ơn ấy thật không có gì sánh kịp. Nay nghe
người gặp cảnh hoạn nạn như thế mà ta không có cách để
giúp đỡ thật ta lấy làm xấu hổ lắm”. Nghĩ như vậy
nó chạy đi tìm thức ăn lại.
Nhưng lần này cũng như lần trước, nó không tìm được gì
cả. Nó buồn bã trở về nói với vị Ðạo Nhân rằng:
- Xin Ngài hãy nhóm lửa lên, tôi vừa kiếm được một vật
ăn ngon lắm.
Ðạo Nhân nghe theo, nhóm lửa lên. Khi lửa đã đỏ rực, con
thỏ nhảy vào đống lửa mà nói rằng:
- Vật ấy là tôi đây!
Ðạo Nhân hoảng kinh, vội ôm thỏ ra, rồi hỏi nó tại sao
làm như thế? Nó trả lời:
- Con mang ơn Ngài nhiều lắm! Nay Ngài gặp cơn đói khát phải
hoàn việc tu hành, lòng con không nỡ, nên con xin hiến thân
con để Ngài dùng đỡ cho qua ngày, khỏi phải bỏ lỡ cuộc
tu hành.
Ðạo Nhân nghe thỏ nói, thương nó lắm. Từ đấy về sau,
hai thầy trò người và thỏ, cùng nhau ở lại rừng tu hành,
không quản đói rét.
Lược
sử PHẬT TỔ
Tình
yêu của thế gian thì ích kỷ và bắt nguồn từ những ham
muốn của dục vọng.
Tình yêu của tứ vô lượng tâm trái lại cho ra không điều
kiện, vô giới hạn và không thay đổi. Tâm hồn con người
được tiếp xúc với tứ vô lượng tâm sẽ vĩnh viễn trở
nên siêu thoát.
Ðộng
mối từ tâm
Ðây
là một dãy núi rừng phía bắc kinh thành ở khoảng giữa
hai ngọn núi cao, núi sà thấp xuống như một lòng chảo. Thung
lũng này là đường thường bay qua của loài chim nhạn di cư.
Những ngày đông giá lạnh đang sắp trở về. Chim nhạn
vượt qua thung lũng của dãy núi cao, từ Bắc bay về Nam, từng
đàn từng đàn cất tiếng kêu vang trời như rủ rê, như hò
hẹn. Bầy chim vô tình không để ý rằng đã có một người
đó biết được sinh hoạt thường kỳ trên của chúng. Người
đó là tên bẫy chim của nhà Vua, một ông Vua rất ưa ăn thịt
chim nhạn.
Tên bẫy chim đã chuẩn bị một kế hoạch qui mô. Hắn
sắp sẵn cung tên, mang theo một con chim mồi tuyệt khôn. Và
tất cả hy vọng của hắn đặt hết vào một chiếc lưới
vừa rộng, vừa dài mà nó sẽ giăng ngang thung lũng trên con
đường thường bay qua của bầy chim nhạn. Lần nầy, không
những một vài con sẽ sa lưới mà có thể hắn sẽ bẫy trọn
cả một đàn.
Một buổi sáng kia, tên bẫy chim thức dậy thật sớm. Hắn
nghe có tiếng chim nhạn ríu rít gọi đàn. Như có cái
gì báo trước một điềm lạ, hắn vuốt ve con chim mồi rồi
giả tiếng chim khẽ kêu lên vài tiếng.
Khác ngày thường, sáng nay chim mồi buồn bã, ủ rũ, vẫn
không đáp lại hắn. Giữa lúc đó, thì trên không trung có
tiếng vỗ cánh rồi một đàn chim nhạn xếp hàng thứ tự,
bay về phương Nam. Chim đầu đàn, lông trắng như tuyết, duỗi
thẳng đôi chân ra sau, lướt tới nhẹ nhàng như tên bắn.
Bỗng chim đầu đàn, buông lên vài tiếng đau thương làm cả
đàn kinh hoảng. Rồi chim lộn lại mấy vòng và bay sà thấp
xuống. Chim vừa thấy dưới thung lũng một con chim nhạn, lông
cánh phờ phạc, đôi chân bị trói vào nhau và đôi mắt u
buồn. Chim đầu đàn sà thấp hơn nữa. Chim muốn cứu lấy
bạn mình. Và có ngờ đâu, trong khi đôi mắt chỉ để ý
đến con chim mồi đau thương, chim nhạn đầu đàn sa vào lưới
của tên đánh bẫy, đầu chim lọt trọn vào một mắt lưới,
đôi cánh cũng bị kẹt vào trong những dây tơ. Càng muốn
vươn tới, chim càng bị quấn thêm chặt vào, càng muốn thối
lui thì các đường lông bị đẩy ngược xừng lên không tài
nào gỡ ra được.
Bầy nhạn trên không quần lại, buông lên những tiếng kêu
đau xót trong lúc tên bẫy chim, từ trong khóm cây, mừng rỡ
chạy ra. Hắn đang tóm lưới lại. Hắn thật hài lòng
về các cách đánh bẫy mới lạ của hắn và trong trí hắn
tưởng tượng đến một lồng nhốt đầy chim nhạn để dâng
lên cho Vua hắn.
Hắn đang gom thâu gần hết lưới rồi. Chim nhạn đầu đàn
sắp phải nằm gọn trong tay hắn, bị nhốt vào trong lồng
để rồi ngày hôm sau biến thành thức ăn thích thú của Hoàng
Thượng. Trong lúc đó, thì trên không trung, một con nhạn vụt
sà thấp xuống, bay quanh chim đầu đàn, kêu lên những tiếng
dài não nuột như là những tiếng khóc than. Người bẫy chim
giơ tay xua đuổi mà chim vẫn không chịu bay đi. Giận
dữ, hắn nói:
- Tao
mà có sẵn cung tên đây thì tao cho mầy một phát để mầy
cùng chết theo bạn mầy. Lời nói hung bạo, những tia lửa
căm tức, vẫn không làm cho chim nhạn kia sờn lòng. Chim cứ
quần đi, quần lại bên chim đầu đàn, có lúc như muốn đâm
sầm vào trong lưới và hai ba lần suýt bị người bẫy chim
nắm được.
Chửi
rủa đã chán, tên bẫy chim lụi cụi lần hết tay lưới.
Tay hắn đã nắm được chim đầu đàn và lần gỡ chim ra.
Phải như mọi lần, nó chỉ làm trong nháy mắt là xong để
rồi giăng lưới lại, chờ bắt thêm con chim khác, nhưng lần
này hắn không thể nhanh tay được. Hắn thấy bộ lông
trắng nõn của chim đầu đàn như cò cái gì quý giá vô song,
nên nó giữ gìn cẩn thận từng tí. Ðôi mắt chim không lộ
vẻ gì sợ hãi mà trái lại vẫn nhìn thẳng như an nhiên tự
tại.
Tên
bẫy chim cầm chim đầu đàn trong tay, ngồi xuống một phiến
đá, bên cạnh lồng. Hắn để ý rằng từ nãy đến giờ,
chim nhạn kia vẫn theo sát nó, quấn quít một bên chim đầu
đàn, tiếng kêu khan trông rất thảm thương. Bỗng nhiên tên
bẫy chim tự nghĩ: “Con chim nhạn đầu đàn đẹp đẽ, khí
thế oai nghiêm này mới đáng quý làm sao. Nếu đem chim nhổ
trụi lông đi, chọc tiết để dọn cỗ cho nhà Vua mua lấy
cái thú vị ở đầu lưỡi, chất đầy một cái dạ dầy
thì thật là quá uổng phí. Hay ta phải trả chim lại cho trời
đất!”.
Nhưng
liền sau đó, hắn nhớ lại nét mặt giận dữ của Vua, trong
những bữa ăn thiếu thịt chim nhạn, những lần hắn bị
quở mắng và đe dọa bị bãi chức. Không thể được!
Hắn còn phải nghĩ đến vợ con, gia đình hắn đang sống
nhờ bổng lộc của Hoàng Thượng. Tên bẫy chim mở nắp
lồng và nhốt chim nhạn đầu đàn vào. Nhưng nó lại thấy
chim ngạn kia sà ngay xuống bên lồng, hai chân bám vào hai vành
tre. Chim nhạn mắt vẫn không rời chim nhạn đầu đàn,
mồm cất tiếng kêu thê thảm, máu miệng trào ra, chảy thành
hai vạch đỏ trên đám đông trắng dưới cổ chim.
Tên
bẫy chim ngừng tay lại, nghẫm nghĩ rằng: “Loài chim muông
còn biết thương nhau đến đỗi quên thân mạng như thế nầy,
ta há nhẫn tâm giết hại chúng hay sao?”
Vừa
lúc đó thì chim nhạn đậu ngoài lồng buông tiếng kêu than
và se sẽ đập cánh để khỏi ngã ngất xuống đất. Tên
bẫy chim lòng đã quyết. Hắn đứng dậy mở tay vừa thả
chim ra. Chim đầu đàn bay thẳng lên cao cùng với chim nhạn
kia, cất tiếng vui mừng như để cảm ơn rồi nhập vào đàn.
Cả đàn chim quấn quít lấy nhau, vỗ cánh tưng bừng rồi
xếp đặt lại đội ngũ, lướt nhanh về phương Nam như một
đám mây trắng nõn trên vùng trời xanh.
Khi
thả chim xong người bẫy chim chợt thấy mình đứng trước
cảnh tình khó xử. Hắn sẽ nói thế nào để nhà Vua khỏi
quở trách khi hắn trở về với hai bàn tay không? Nếu như
nhà Vua cho hắn là một kẻ bất tài rồi nổi giận mà bãi
chức thì gia đình, vợ con hắn sẽ ra sao? Suy tính hồi lâu,
hắn chỉ thấy còn cách là trình bày hết sự thật và trông
mong nhà Vua sẽ thương tình mà tha tội cho hắn.
Hắn
lủi thủi trở về, lòng nặng một nỗi lo âu. May mắn
cho hắn, hắn gặp đức Vua trong khi Ngài đang dạo chơi ngoài
vườn. Vua cho gọi hắn đến, muốn xem những chim nhạn mà
hắn vừa bẫy được. Lâu nay, Ngài chỉ thấy những
con chim nhạn quay vàng trên đĩa bàn ăn mà thôi. Nhà Vua nhìn
con chim nhạn lông trắng tuyết đầu cúi gục buồn thảm,
trong chiếc lồng tre nhỏ và hỏi tên bẫy chim:
- Chim
nhạn kia có bộ lông trắng đẹp như thế, sao trông buồn
thảm vậy!
Hắn
quỳ xuống tâu:
- Tâu
Bệ hạ, đây là con chim nhạn mồi. Lông chim nhạn đều màu
trắng như tuyết. Thần đã dùng nó để nhử các chim nhạn
khác bay sà vào lưới để bắt chúng dâng thịt cho Bệ Hạ.
Nhà
Vua nhìn đăm đăm vào bộ lông chim nhạn, vào đôi mắt u buồn
của nó. Một lát, Ngài quay sang tên bẫy chim.
- Ta
khá khen cách bẫy chim khá sâu hiểm của ngươi. Lấy chim nhạn
để giết chim nhạn. Vậy thì ngươi đã sắp sẵn để sẽ
dâng cho ta một bữa ăn tuyệt vời!
Tên
bẫy chim cúi đầu sát đất và run run hắn cất tiếng thưa:
- Tâu
Bệ Hạ! Hôm nay Thần bẫy được con chim nhạn đầu đàn,
lẽ ra phải dâng lê cho Bệ Hạ. Nhưng vì con chim nhạn khác
đã không sợ chết, lăn xả vào chim đầu đàn mà kêu than
thảm thiết đến nỗi trào máu miệng ra, suýt chết ngất
đi. Nghe những tiếng kêu đẫm máu, nhìn thấy cảnh tượng
đau thương ấy, Thần đã mủi lòng nên đã thả chim ra. Thật
là Thần đắc tội với Bệ Hạ. Cúi xin Bệ Hạ rộng lòng
tha thứ.
Nhà
Vua truyền đỡ tên bẫy chim dậy. Vừa đứng lên, hắn phân
vân lo lắng không biết nhà Vua sẽ xử trí với hắn như thế
nào? Bỗng hắn nghe nhà Vua phán:
- Ngươi
đã tự tiện giải quyết, như thế là phạm tội khi quân.
Tuy nhiên ngươi đã dám trình bày lại sự việc trước mặt
ta, nên ta cũng vui lòng tha thứ.
Và
trong khi tên bẫy chim lạy tạ lui ra, Nhà Vua nghĩ rằng:
“Loài
chim thú mà còn biết thương yêu nhau đến quên mạng sống
như vậy! Ðến cả tên bẫy chim mà còn xúc động để thả
chúng ra. Lẽ nào, ta là một vị Vua lại không biết trải
lòng thương yêu rộng rãi hơn ư!”.
Nghĩ
rồi, Ngài liền phát từ tâm và quay sang các cận thần. Ngài
phán:
- Các
khanh! Các khanh có nghe thấy không? Chim nhạn mà biết thương
yêu nhau đến quên cả thân mạng, đó là một bài học cho
chúng ta vậy. Riêng ta, ta muốn từ đây không sát hại
đến chim nhạn. Ta thề sẽ không ăn thịt chim nhạn nữa”.
Rồi
quay phía tên bẫy chim, nhà Vua nói:
- Ta
khá khen cho ngươi đã thả chim nhạn đầu đàn. Và ta còn
dặn ngươi điều này nữa, hãy từ bỏ phương pháp hiểm
độc: Dùng chim nhạn để sát hại chim nhạn. Nghĩa là ngươi
hãy mở cửa lồng, thả cho chim nhạn mồi trở lại tự do.
Trở về với đất trời cao rộng.
Tên
bẫy chim làm theo ý Vua. Mọi người cảm thấy lòng thanh thản
trong khi chim nhạn cất cánh bay vút lên tận mây xanh tiếng
kêu vui mừng đưa theo gió ngàn lồng lộng.
Chim
nhạn đầu đàn trong câu chuyện trên là tiền nhân của Ðức
Phật Thích Ca, con chim nhạn đã liều chết để cứu chim đầu
đàn đến nỗi đã làm lay chuyển cả lòng hung bạo của tên
bẫy chim, phát động từ tâm của nhà Vua trên đây, chim nhạn
ấy là tiền nhân của Ngài A Nan, người Ðệ tử gần gũi
và tin yêu nhất của Phật.
Dương
Trường Giang
Bạn
bè mấy kẻ đá vàng, hòng khi mưa nắng lỡ làng cậy nhau.
Khi vui thì vỗ tay vào, đến khi hoạn nạn thì nào thấy ai.
Con
khỉ nhân từ
Ðời
xưa, có một con khỉ lớn, sức lực mạnh mẽ, trí não thông
minh và lòng nhân từ của nó chưa chắc người đã bì kịp
(tiền thân của Ðức Phật Thích Ca) nó đi khắp cả rừng
cây này, núi nọ để cứu giúp những kẻ gặp cơn hoạn nạn.
Một
hôm, đang ngồi ăn trái ở trên cây, nó nghe có tiếng than
khóc ở trong cái hang đá đưa ra. Ngạc nhiên nó nhảy đến
nhìn xuống hang, thì ra một người bị rơi xuống đáy mà
chẳng có đường lên. Nó tìm lối xuống hang rồi nói rằng:
“Anh kia, anh đừng sợ hãi. Tôi xuống để cứu anh đây.
Anh cứ leo lên lưng tôi để tôi cõng anh ra”.
Người
bị nạn trong lòng sợ hãi, nhưng cũng liều trèo lên lưng
khỉ. Khỉ lần mò vịn từng cành cây khớp đá, cố đem hết
sức lực mới ra khỏi hang. Cả hai cùng mừng rỡ nhưng vì
quá mệt mỏi, phải nằm lăn trên thảm cỏ xanh, dưới một
bóng cây to để nghỉ cho lại sức. Gió hiu hiu đưa người
và khỉ vào giấc ngủ say. Khi tỉnh dậy, người vừa
được cứu thoát nạn nghĩ thầm: “Ta lâu nay đói khát và
đường về nhà còn xa xôi, đồ ăn chẳng có, chi bằng trong
lúc con khỉ đang ngủ ta lén giết quách, lấy thịt ăn qua
ngày”.
Người
ấy liền lấy một hòn đá to ném vào đầu khỉ. Khỉ bị
thương máu ra lai láng, liền nhảy lên cây, nhìn xuống, nó
biết người kia cố tâm hại mình lòng ngao ngán nhưng không
giận hờn. Nó đau đớn nhìn con người ác độc ấy và để
rơi từng giọt nước mắt theo từng giọt máu đỏ xuống
đám cỏ xanh. Một hồi lâu, nó liền chuyền qua cây khác đi
mất.
Lược
sử Phật Tổ
Hãy
tưới tình thương và đức độ xuống hận thù.
Ðừng
bao giờ lấy gươm giáo trả lời với gươm giáo.
Hãy
sống cuộc đời Chư Phật, Hỷ Xả, Từ Bi.
Chết
vì không chịu vâng lời
Ðời
xưa, có một bầy rùa rất đông, ở dưới một gốc cây đại
thọ. Trong bầy có một con rùa chúa (tiền nhân của Ðức
Phật Thích Ca) rất thông minh có thể đoán trước được
những việc sắp xảy ra. Trên cây đại thọ có một bầy
thằn lằn thường hay tự thả mình từ trên nhành cao xuống
để khoe tài với bầy rùa ở dưới. Bọn rùa rất lấy
làm khâm phục. Rùa chúa thấy thế mới bảo bầy rùa rằng:
- Các
ngươi không nên ở chỗ này, vì cách hành động của bọn
thằn lằn có khi sẽ làm cho chúng ta mang họa. Vậy các ngươi
nên theo ta mà đi ở một nơi khác, yên ổn hơn.
Trong
bọn rùa có nhiều con nghe theo rùa chúa đi ở chỗ khác, nhưng
có nhiều con cứng đầu không chịu đi. Khuyên bảo mãi nhưng
bọn rùa cũng không nghe, rùa chúa đành đau đớn mà bỏ đi
ở nơi khác với bầy rùa biết vâng lời.
Cách
mười ngày sau, có một đàn voi đi ngang qua đấy, đến nghỉ
dưới gốc cây đại thọ. Bấy giờ những con thằn lằn cũng
như mọi ngày biểu diễn để rơi mình xuống đất chẳng
may có con rơi vào lỗ tai một con voi. Voi bị nhột khó chịu,
kêu la ầm ỹ. Cả bầy voi tưởng có thú dữ đến hại, hoảng
kinh, chạy toán loạn. Bầy rùa ở dưới gốc cây không tránh
kịp, bị đạp chết rất nhiều.
Lược
sử PHẬT TỔ
Trí
tuệ là gốc của muôn hạnh lành.
Ngu
si là nguồn tội lỗi.