Phần
06
26/
Tình thương và thù hận
27/
Lòng ngưỡng mộ Phật Pháp của vua A Dục
28/
Tịnh xá Kỳ Hoàn
29/
Hoàng tử hiếu thảo
30/
Công đức sám hối
Tình
Thương và thù Hận
Trường
Thọ Vương ngước nhìn ra trời đêm mù mịt. Kinh thành Ba
Diệp đang ngập trong bóng tốt nặng nề. Ngoài xa, có le lói
ánh lửa chắc quân thù đã hạ trại khi trời chiều, ở đồi
bên kia.
Ngày
mai!… Vâng, ngày mai nếu cứ tình trạng này thì cũng đến
đánh nhau to. Không lẽ thành kia vấy máu, hồ kia ngập xác
người, máu thấm đất cày đã hút nhiều mồ hôi lao động?
Ai thích nghe chi những tiếng ngầm gào say máu, tiếng khóc
than trên trận địa?
Càng
nghĩ Vương càng thấy ruột rối bời. Lời khuyên nhủ của
vị trung thần còn văng vẳng.
Bệ
hạ không lý do chậm trễ. Giờ phút hưng vong của nước nhà
là đây. Chúng ta không thiếu người tài giỏi. Ðội ngũ đã
sẵn sàng, xin Ngài mau ra lệnh tiến binh.
Vương
thấy ngao ngán vô cùng. Suốt đời làm vua, Trường Thọ Vương
không bao giờ dùng thanh gươm nhọn để trị nước. Bằng
đức độ và tình thương, Vương đã đem đến cho nhân dân
cuộc sống yên lành. Nhưng cũng vì thế mà binh không hùng,
tướng không mạnh. Vương có bao giờ nghĩ đến việc chinh
phạt ai? Nhược điểm đó đã bị Phiên vương, một chư hầu
nhòm ngó, rồi nảy ra ý tranh đoạt ngai vàng.
Bây
giờ biết tính làm sao? Xuất binh ư? Chắc gì đã thắng? Mà
nếu thắng thì cũng chỉ là giết người, có gì vui sướng.
Gây chiến chinh thì làm sao tránh được cảnh mẹ già khóc
con, vợ trẻ mõi mắt chờ chồng và những em bé ngây thơ
ôi chúng có tội tình gì đâu mà bắt chúng phải mồ côi,
phải sống cuộc sống không tình thương và đói lạnh.
Mà
để làm chi nếu không phải bảo vệ một ngai vàng vô nghĩ
lý? Vương lắc đầu chán ngán: “Không thể được, ta không
tham cái của phù hư đó. Các ngươi cứ việc giành nhau. Ta
sẽ đi tìm một cái gì nhân loại hơn đạo đức hơn”.
Vương
đứng dậy, mắt sáng ngời quyết định. Ngài bước lần
về phía hậu cung, phòng Thái tử vẫn còn ánh sáng. Qua những
phòng cung nga Vương khẽ thở dài khi nhìn họ đang mê mệt
ngủ. Họ đâu biết ngày mai có sự đổi chủ thay Thầy.
Ðây
là phòng Thái tử Trường Sanh Thái tử gục đầu xuống bàn,
một ngọn nến lập lòe bên cạnh. Ðứa con nhỏ hiếu học
ấy là nguồn hy vọng và vui sống độc nhất của nhà Vua
từ ngày Hoàng hậu chết giữa tuổi xuân. Vương sờ nhẹ
trán con bằng một cử chỉ thương mến. Thái tử chợt tỉnh,
ngỡ ngàng trong cái quỳ lạy đón chào. Vương nói với con:
- Con
ơi! Phiên vương kéo quân đến cướp ngôi báu. Cha không muốn
chỉ vì một ngai vàng nhỏ mọn mà nhân dân hai nước phải
khổ đau. Hãy nhượng ngai vàng cho họ, cha con ta lên rừng
tìm Ðạo.
Thái
tử chợt hiểu. Ðôi mắt xanh biếc bỗng xoe tròn hai hàng
lệ ngọc. Chàng nắm lấy tay cha như tìm nguồn an ủi. Thôi
từ nay vĩnh biệt hoàng cung!…
Ðêm
ấy, theo hướng sao đêm có hai người dắt nhau vào núi.
Thế
rồi dưới gốc cây già. Trường Thọ Vương cùng con tu luyện.
Ồn ào của thế nhân chỉ còn văng vẳng phía bên kia đồi.
Bụi đời mờ mịt nhân gian đã lắng yên trong người tu ẩn.
Thái tử thường vào núi hái hoa quả cúng dường cha.
Hôm
ấy chàng đi vắng. Trường Thọ Vương thiền định một mình.
Bỗng giật mình vì một tiếng reo vui: “A! Chính Vua đây rồi!…”
Một người ốm o hiện từ lùm dứa lại. Y nói:
- Kinh
thành đã bị chiếm. Một số trung thần tử tiết. Phần lớn
trở về vui thú đoàn viên. Phiên vương ra lệnh tầm nã Ngài
rất dữ. Nhân dân rất nhọc nhằn không hiểu cái họa ấy
đến bao giờ mới hết. Ngài thấy không, tôi đã đi khắp
nơi trong nước. Hôm nay tình cờ gặp được, còn chi vui sướng
bằng.
Vương
hỏi như rên lên vì đau đớn:
- Vì
ta trốn dân phải nhọc nhằn đày đọa?
- Vâng,
Phiên vương đã đánh đập tra khảo biết bao nhiêu người
vì nghi họ chứa Ngài. Phiên vương còn treo giải cho ai bắt
được.
Y nắm
lấy tay Trường Thọ:
- Ngài
hãy đi theo tôi về triều để tôi nạp lấy thưởng.
Vương
rẫy mạnh, tên tay sai của Phiên vương gần ngã dụi. Nhưng
Vương nghĩ: “Không lẽ ta để cho dân chúng phải đọa đày?
Ta đã nguyện hy sinh tất cả để cứu đời. Mà thân mạng
này rồi cũng có ngày tan rã. Phải cứu lấy nhân dân!” Vương
đến để hai tay xuống vai người định bắt mình:
- Người
ạ, nếu người bắt ta, nhân dân đỡ lo sợ, người có thể
sung sướng ta nào tiếc chi.
Nhớ
đến con, Vương khắc lên thân cây già một dòng chữ: “Cha
đã bị bắt đưa vào kinh đô. Con ở lại tiếp tục tìm Ðạo”.
Rồi nắm lấy tay y, Vương thúc giục: “Thôi ta đi”.
Hắn
làm sao hiểu được tâm trạng của nhà Vua khi hắn chưa quan
niệm rồi những con người xả thân cứu thế. Những con chim
rừng thường hót líu lo chúc tụng đời giác ngộ nay reo gọi
não nề…
Trường
Sanh ôm giỏ hoa quả trở về thì còn đâu Từ phụ? Chàng
tìm khắp nơi, gọi đến vang rừng cũng không một lời đáp
lại. Tiếng tử quí buồn hiu hiu. Tình cờ đọc dòng chữ
cha để lại, chàng ôm mặt khóc. Ôi đời có thể tàn bạo
đến thế kia ư? Dù ở rừng sâu núi thẳm con người vẫn
không được sống yên lành?
Theo
đường cũ chàng lần về kinh thành Ba Diệp. Chính hôm đó,
Trường Thọ Vương bị đưa lên giàn hỏa. Phiên vương đã
đoạn tình khi xử tử một đấng vua hiền. Dân chúng bao nghẹt
lấy giàn hỏa có những đôi mắt rơm rớm lệ. Họ đã khóc,
thương một mạng sống lìa đời, tiếc một người cầm quyền
đôn hậu.
Thái
tử len lỏi đến tận giàn hỏa. Chàng lấy tay làm hiệu để
cha biết đang có mình ở đây. Vừa lúc ấy, lính châm lửa
vào giàn. Lửa bùng bùng bốc cháy. những ngòi lửa đỏ lòm
lập lòa liếm quanh người Trường Thọ Vương như đang còn
nếm thử. Thái tử bỗng giựt mình: Phụ vương đã thấy
mặt con. Mắt Thái tử như đổ đồng tử. Nhưng tia lửa trên
giàn hỏa kia liệu có rực đỏ bằng những tia lửa căm hờn
trong mắt chàng thiếu niên ấy? Môi chàng mím lại, lúng búng
một tiếng thét bị dằn vào trong: “Cha ơi! Con sẽ trả thù!
Con phải trả thù! Trả thù cho cha!”.
Lửa
bắt đầu cháy mạnh. Trường Thọ Vương muốn nói với con
đôi lời trăn trối. Người ngửa mặt lên trời để tránh
sự nghi kỵ của đám tay sai Phiên vương. Người kếu lớn:
- Trường
Sanh con! Hãy tưới tình thương và đức độ xuống hận cừu.
Ðừng bao giờ dùng gươm giáo để trả lời gươm giáo. Hãy
sống cuộc đời Chư Phật, hỷ xả, từ bi…
Dàn
lửa rừng rực, rừng rực. Lửa như reo hát, múa men. Những
lời cuối cùng ấy bị tiếng lửa át mất. Thái tử mình
trân trối và đau đớn vô cùng. Mắt cha hiền nhìn chàng tồi
nhắm lại. Mùi khét lại bắt đầu lan xa…
Thái
tử ngất đi trong đau thương cùng tận. Chàng đã thổ huyết
đến 5 lần. Tuổi mười bốn ấy sớm chứng kiến những
đau khổ của đời nên trở thành già dặn. Chàng bỏ vào
rừng để nguôi ngoai tâm sự. Nhưng cứ một bước đi, một
cái nhìn, hình ảnh cha hiện trên giàn hỏa rừng rực cháy
cứ hiện ra như thục giục tăng trưởng ý chí phục thù.
Chàng nghĩ:
- Nó
đã giết cha ta. Nó đã cướp giang sơn ta. Phải lấy máu kẻ
thù rửa hận. Giết! Giết!
Sương
nắng của núi rừng rèn luyện thêm lòng chàng. Ðói rét của
cuộc đời lang thang thử thách con người chí khí. Thái tử
đã quyết báo phục thù. Chàng lại lần mò về kinh thành
Ba Diệp. Chàng tìm mọi cách để được gần Phiên vương.
Một
viên đại thần thấy chàng có sức lực nuôi và cho chàng
trồng rau. Vốn bặt thiệp và thông minh, chàng lần hồi được
mọi người mến phục. Những việc khó giải quyết trong nhà
viên đại thần, chàng đều giải quyết được cả. Vì thế
chàng trở thành kẻ tâm phúc của ông ta. Nhưng ông không hề
biết đó là Trường Sanh Thái tử vì chàng cải trang rất
khéo.
Một
hôm, ông hỏi Thái tử:
- Này,
nhà ngươi có tài gì đặc sắc nữa không?
- Thưa
đại quan tôi có tài làm bếp.
Quả
đúng như lời, Trường Sanh nấu ăn còn giỏi gấp mấy anh
bếp trong nhà. Viên quan rất thích. Muốn khoe người bếp giỏi,
ông ta mời Vua đến dự tiệc tại tư dinh.
Thái
tử cố gắng nấu ăn thật ngon để thâu phục làm ham thích
của Phiên vương. Quả nhiên, Phiên vương nài nỉ viên đại
thần trao cho mình người đầu bếp. Và Thái tử nghiễm nhiên
trở thành người đầu bếp riêng của nhà Vua.
Chàng
tìm cách mua chuộc lòng tin yêu của Vua và đã nhiều lần
chàng tỏ rõ sự thông minh uyên bác của mình. Phiên vương
rất mến phục cho làm kẻ hộ vệ tâm phúc của mình. Hơn
nữa làm việc gì Vua cũng hỏi ý kiến của chàng. Ði đâu,
Vua cũng cho chàng đi theo.
Ngày
mong đợi đã đến. Hôm ấy, chàng phò Vua đi săn. Mải theo
con mồi, Vua cùng chàng tiến sâu vào trong rừng thẳm. Kể
ra thì Trường Sanh cũng biết lối ra nhưng chàng cố ý đưa
Vua đi lạc.
Mặt
trời đã lặn mà hai người còn lẩn quẩn trong rừng. Ðoàn
hầu cận không có một ai. Những tàn cây u ám giăng bóng tối
che khuất ánh sao đêm leo lét phía chân trời. Vua buộc lòng
phải ngủ dưới một gốc cây. Thái tử đeo gươm đứng hầu
bên cạnh.
Cơ
hội tốt đã đến. Trường Sanh cứ nhìn kẻ thù đang mê
mệt dưới chân mình. Tâm tư chàng thúc dục: “Nó đã giết
cha mày, chiếm giang sơn của mày! Còn chờ chi nữa mà không
ra tay?…” Chàng rút gươm ra khỏi vỏ. Bỗng nhiên chàng như
thấy đôi mắt dịu hiền của Trường Thọ Vương trên giàn
hỏa. Tiếng nói của người như đang dội lại trong lòng chàng:
“Con ơi hãy tưới tình thương và đức độ xuống hận cừu.
Ðừng bao giờ dùng gươm giáo để trả lời gươm giáo. Hãy
sống cuộc đời Chư Phật, hỷ xả, từ bi…”. Ôi lời cha
còn đó, Thái tử có thể quên chăng? Chàng run tay, thanh gươm
bén lại hiền lành chui vào vỏ. Vừa lúc Phiên vương thảng
thốt thức dậy:
- Này
khanh trẫm vừa mơ thấy một người muốn giết trẫm.
- Muôn
tâu bệ hạ, có lẽ hơi lạnh thấm vào người sinh ra mộng
mị. Có hạ thần đứng đây thì ai mà dám bén mảng?
Phiên
vương yên tâm nằm xuống ngủ. Hình ảnh cha mình bị thảm
sát lại hiện lên rước mắt Thái tử. Tâm tư chàng lại
thúc dục: “Còn chờ gì nữa mà không lấy máu kẻ thù tế
cho linh hồn cha…” Trường Sanh cương quyết tuốt gươm.
Nhưng cũng vẫn đôi mắt dịu hiền, vẫn câu nói ngày xưa
văng vẳng: “…Hãy sống cuộc đời Chư Phật, hỷ xả từ
bi!..” Trong tâm hồn Trường Sanh hai dòng nước ngược đang
ào ạt chảy: một dòng hận cừu đổ máu, một dòng đức
độ thơm ngọt sữa hiền. Giữa ngã ba đường ấy biết về
đâu?
Ðã
ba lần, chàng rút gươm toan hạ thủ nhưng nghĩ đến lời
cha dặn, chàng lại thôi. Cuối cùng không chịu nổi sự dày
đạp của lòng chàng hét lên tức bực:
- Hỡi
kẻ thù tàn ác, vì danh giá nhà ta, vì lời dặn cha ta, ta sẵn
lòng tha cho ngươi.
Từ
bi đã thắng hận cừu. Thanh gươm bây giờ không còn chịu
ra khỏi vỏ. Phiên vương tỉnh dậy ngơ ngẩn:
- Khanh
ơi! Trẫm vừa chiêm bao thấy con của tiên vương tha trẫm
mà không trả thù. Khanh có biết là điềm gì không?
Trường
Sanh trả lời trong nước mắt:
- Thưa
Ngài, con của vua nước này chính là tôi đây. Khi cha tôi bị
ngài thiêu trên giàn hỏa có căn dặn tôi không nên buộc chặt
oán thù, hãy noi gương Chư Phật sống cuộc đời từ bi, hỷ
xả. Vì thế đã ba lần tôi rút gươm muốn giết ngài nhưng
lại thôi.
Phiên
vương vô cùng hối hận. Vua ôm chầm lấy Thái tử mà nức
nở:
- Thôi
khanh hãy giết trẫm để báo phục thù, Trẫm không muốn khanh
phải khổ tâm hơn nữa.
Trường
Sanh cảm xúc đáp:
- Không,
hạ thần xin chịu tội. Bệ hạ hãy xử cho rồi!
Và
cả hai im lặng. Ðêm tối đã bắt đầu lui bóng. Phía chân
trời ánh bình minh le lói như ánh sáng từ bi vừa lé sáng
trong lòng người. Ôi từ bi quang! Từ quang đã dập tắt hận
thù, chiếu sáng tâm hồn người đoạ lạc. Từ quang ôi! Hãy
tuôn chảy như suốt thác, như sông biển dạt dào xuống lòng
nhân loại si mê.
Phiên
vương ôm đầu suy nghĩ. Vua thấy tội mình mới lớn làm sao.
Gương sáng của Trường Thọ Vương làm ngài thấy hổ thẹn.
Một ý so sánh chợt đến trong óc ngài. Vua nói:
- Khanh
ơi, đêm nay ta bắt gặp những gì cao đẹp nhất của đời.
Chiến tranh và hận thù đều là tội lỗi. Không gì quý bằng
tình thương.
Trời
đã sáng hẳn, Thái tử dắt vua ra khỏi rừng. Các quan đang
nóng lòng chờ đợi. Ðêm rồi nào ai biết vua ở đâu? Vua
hỏi hết bá quan:
- Các
khanh có biết Thái tử con vua cũ nước này ở đâu không?
Rồi không đợi trả lời, người nắm lấy tay Thái tử, cao
giọng:
Ðây
là ân nhân của ta, Trường Sanh Thái tử con vua cũ, người
đã vì hiếu quên thù. Này các khanh, không có gì cao cả cho
bằng đức độ của tiên vương. Hãy nghe theo lời người…
“Tưới tình thương và đức độ xuống hận cừu…”
Ngày
hôm sau, Phiên vương trả nước lại cho Thái tử. Công đức
Trường Thọ Vương được tán tụng khắp nơi. Thái tử nối
chí cha, gieo rắc từ bi trong lòng nhân loại. Cuộc đời vì
thế bớt đau thương…
(Ðây
là một chuyện tiền thân của Phật Thích Ca do chính Ngài
kể lại. Trường Sanh Thái tử là A Nan đệ tử yêu quý của
Phật, còn Phiên vương là Ðề Bà Ðạt Ða.)
Huyền
Thanh
Lòng
Ngưỡng Mộ Phật Pháp của Vua A Dục
Vua
A Dục trước là người rất độc ác, từ khi theo đạo Phật
đổi thành người rất nhân từ. Hồi mới theo đạo, vì lòng
cảm mộ quá dồi dào nên mỗi khi ngự ngoài đường hễ gặp
vị Tỳ kheo nào đi ngang qua, liền xuống kiệu khấu đầu
lạy.
Có
một vị đại thần tên là Da Tát lấy thế làm quá đáng
bèn can ngăn vua rằng: “Các Tỳ kheo kia chẳng qua là những
người các cấp đi hành khất ngoài đường, không đáng tôn
trọng lắm”. Vua yên lặng không trả lời.
Cách
vài ngày sau, vua truyền cho các quan văn võ, mỗi ông phải
đem bán một đầu súc vật, và cho biết giá bán các đầu
ấy như thế nào. Ông Da Tát phải bán một đầu người. Các
đầu súc vật thời bán được với giá tiền sai khác hơn
kém nhau, duy có đầu người của ông Da Tát bán thời không
ai mua cả. Vua hỏi cớ sao, ông Da Tát trả lời: Vì đầu
người là vật hèn hạ không có giá trị gì, Vua lại hỏi:
“Chỉ có một đầu này là hèn hạ hay tất cả đầu người
đều hèn hạ?” Ông Da Tát đáp: “Tất cả đầu người
đều hèn hạ”. Vua bèn hỏi: “Vậy đầu Trẫm đây cũng
hèn hạ sao?” Ông Da Tát sợ hãi không dám nói, sau Vua cũng
thú thật đầu Vua cũng hèn hạ.
Vua
bèn giảng cho ông Da Tát nghe rằng: Phải! Người muốn can
ta đừng lạy các vị Sa môn là nhà ngươi có ý kiêu căng
tự đắc. Nhưng cái đầu của Trẫm này là một vật hèn
hạ không ai thèm mua, vì cúi xuống mà được thêm công đức,
thêm giá trị lên, thì phổng có hại gì? Nhà ngươi muốn
chỉ trích các thầy Sa môn là người các cấp không sang trọng
nhưng nhà ngươi không rõ uy đức của các Thầy. Khi nào có
đi ăn tiệc, ăn đám cưới thời mới nên hỏi đến giai cấp
người ta, chớ đi tu học phân biệt gia cấp làm gì. Như người
sang trọng danh giá bị tội nặng thời ai cũng nói “Người
này là kẻ có tội” và ai cũng đem lòng khinh bỉ. Trái lại
con người hèn hạ mà tu nhân tích đức thời ai cũng kính
trọng ai cũng cúi đầu.
Vua
nói đến đây, bèn chỉ hẳn vào mặt ông Da Tát mà nói lớn
rằng: Nhà ngươi há lại không biết câu này của Ðức Phật
Thích Ca hay sao? Ngài dạy “Người có trí thời dầu vật
không có giá trị cũng làm nên giá trị”. Ta muốn theo Phật,
ngươi lại can gián ta, ấy là bất trung. Ðến khi ta nằm xuống
đất như cây mía kia thì dầu muốn lạy, muốn đứng dậy,
muốn cung kính cũng không sao được nữa, thời làm thế nào
được công đức. Vậy ngươi để yên ta lạy các vị Sa môn
để kiếm chút phước đức. Nếu có người dám tự nói “Ta
là người đáng tôn trọng hơn cả”, thời người ấy là
người u mê nhất đời vậy. Nếu lấy huệ nhãn của Ðức
Phật mà xem xét thân thế, thời biết thân thể ông vua và
thân mọi người giống nhau, cũng là da, thịt, xương, khác
nhau chỉ có cái phù hoa trang sức bề ngoài. Nhưng cốt yếu
ở đời là lòng đạo đức thời trong thân thể người hèn
hạ nhất ở đời cũng có được, chính cái ấy con người
trí giả gặp đâu cũng phải cung kính phải vái lạy vậy.
Trích:
Viên Âm
Hoa
thơm nhờ nhụy
Người
có giá trị bởi đạo đức.
Xá
Tịnh Kỳ Hoàn
Ðọc
kinh sách Phật, chúng ta thấy Phật thường thuyết pháp ở
“Tịnh Xá Kỳ Hoàn hay Kỳ Thọ Cấp Cô Ðộc viên” cũng
thế.
Ðược
truyền tụng hơn hết, Tịnh xá này là công trình kiến tạo
to tát của ông Tu Ðạt Ða, một Phật tử tại gia thuần thành
tên tuổi được hậu thế luôn luôn nhắc nhở.
Tu
Ðạt Ða, người ở thành Xá Vệ, xứ Ấn Ðộ, là tôi đại
thần của vua Ba Tư Nặc và là một nhà giàu có nhất
thời bấy giờ. Tánh tình hào hiệp ưa cứu giúp kẻ cô bần,
hay làm việc bố thí, thi ân, khoan hồng với người dưới,
khắp xứ đều biết danh, ông được người thời bấy giờ
gọi tặng là Trưởng giả “Cấp Cô Ðộc”.
Tu
Ðạt sanh được bảy người con trai. Chúng đều khôn lớn
cả và có gia thất, trừ cậu út. Hình dung tuấn tú diện
mạo khác thường, chàng có ý tự mình lựa chọn bạn trăm
năm. Trưởng giả mới nhờ một thầy Bà La Môn tìm nơi mối
lái.
Một
hôm thầy Bà La Môn đến hóa trai ở một nhà nọ tại thành
Vương Xá.
Một
người con gái xinh đẹp tuyệt trần, đem vật thực ra dưng.
Hỏi ra mới biết là ái nữ của Trưởng giả Hộ Di. Thầy
yêu cầu xin tiếp chuyện với phụ thân của nàng. Thiếu nữ
vào trong thưa lại, một chập sau thầy được ra mắt Trưởng
giả và lấy thật tình tỏ ý mình muốn tác thành cho hai họ.
Vì
đã được nghe đại danh của Trưởng giả Tu Ðạt Ða chẳng
những là người giàu có muôn hộ, hay cứu giúp kẻ nghèo
đói, cô bần, mà còn là một vị đại thần quyền thế ở
thành Xá Vệ, nên không ngần ngại gì; Hộ Di vui lòng hứa
lời cho đàng trai bước tới.
Nhân
dịp có người khách buôn dong xe về Xá Vệ Bà La Môn liền
gởi một phong thơ báo tin lành, ông Tu Ðạt tức tốc khởi
hành, cho gia nhân chở theo rất nhiều châu báu.
Lúc
đến nơi, thầy Bà La Môn đưa ông tới nhà ông Hộ Di. Ðàng
gái hết sức vui mừng, tiếp rước trọng hậu. Nhận thấy
tôi trai, tớ gái tấp nập cỗ bàn, Tu Ðạt Ða mới hỏi thăm
duyên cớ. Trưởng giả Di cho biết sáng hôm sau ông sẽ làm
lễ cúng dường Phật và chư Tỳ kheo Tăng.
- Phật
là gì? Tu Ðạt hỏi
- Quan
huynh chẳng nghe ư? Con vua Tịnh Phạn ở thành Ca Tỳ La Vệ,
tên Tất Ðạt Ða, vì thấy khổ, sanh, già, bệnh, chết, buồn
lòng không vui thú gia đình, bèn bỏ cung điện đi tu, sau sáu
năm khổ hạnh, được trí huệ đầy đủ, thắng chúng ma
vương, tự tại thần thông, quan minh chiếu diệu được người
xưng tôn là Phật.
- Còn
thế nào gọi là Tăng?
- Tăng
chỉ các vị đệ tử của Phật đều là bậc sáng suốt giải
thoát, có thể vì chúng sanh làm đám ruộng phước.
Tu
Ðạt vui mừng vô hạn hỏi tiếp:
- Chẳng
hay Phật và chư Tăng ở đâu?
- Tại
một Tịnh Xá trong vườn Trúc (Trúc Lâm).
Trong
đêm ấy Tu Ðạt Ða sanh lòng kính tin, lăn lộn không ngủ,
trông mau trời sáng để đến ra mắt Thế Tôn.
Vừa
bình minh ông đã trổi dậy, hỏi hướng rồi ra đi.
Tịnh
xá Trúc Lâm vẫn còn yên tịnh, sương lạnh phủ dày, các
Tỳ kheo còn đang thiền tọa. Tu Ðạt Ða đang ngơ ngác, thì
đàng xa có bóng người tiến đến. Thì ra đó là Ðức Phật,
bởi biết trước nên xuất thiền ra ngoài kinh hành. Vừa trông
thấy tướng mạo nghiêm trang, oai nghi, đĩnh đạt của Ngài,
Tu Ðạt Ða mừng quá quên cả lễ phép:
“Thưa
ông, không biết đức Cù Ðàm đã dậy chưa? Ngài ở đâu?
Tôi muốn gặp liền bây giờ được chăng?” Ðức Phật vui
vẻ chỉ chỗ mời ngồi, rồi ôn tồn hỏi: “Ông tìm đức
Cù Ðàm có việc chi? Chính tôi là người ông đang tìm”.
Biết
là Ðức Phật và cảm kích trước lời nói của Ngài, Tu Ðạt
Ða liền cúi mình làm lễ và tha thiết bạch rằng: “Lạy
Ngài rũ lòng thương xót, mở lòng dạy bảo cho kẻ đệ tử
đầy tội lỗi này!”.
Ðức
Thế Tôn bèn nói Pháp: khổ, không, vô thường, vô ngã và
Niết Bàn yên vui vắng lặng cho ông Tu Ðạt nghe. Khi nghe xong,
ông quá đỗi vui mừng, liền nhiễm Thánh pháp, đắc quả
Tu Ðà Hoàn, thí như miếng lụa trắng dễ ăn màu nhuộm. Trưởng
giả bèn quì xuống, chấp tay lạy Phật: “Bạch Thế Tôn,
những người ở thành Xá Vệ nghe pháp có thể dễ thâm nhiễm
như con không?” Phật bảo: “Ông vì túc căn nên mới sớm
ngộ như thế không phải ai cũng ngộ như vậy đâu. Vả lại
dân thành Xá Vệ phần nhiều tin theo tà giáo, khó mà nhiễm
thánh pháp”. Tu Ðạt bạch Phật: “Cúi xin Ngài thương xót,
rủ lòng đại từ quang lâm Xá Vệ đánh chuông cảnh tỉnh
để người theo tà quay về lẽ chánh”.
Phật
bảo: Phép của người xuất gia không được ở chung chạ
với người thế tục, bên ấy không có Tịnh xá thì làm sao
ta và các Tỳ kheo sang ấy ở được.
- Ðệ
tử xin phát tâm kiến tạo Tịnh xá mong Phật từ bi hứa khả
cho.
Ðức
Phật yên lặng, tỏ dấu hứa chịu.
Mấy
hôm sau, khi lo vợ cho con xong ông Tu Ðạt trở lại rừng Trúc
bái Phật xin phái một vị đệ tử đi theo chỉ bảo cách
thức xây cất Tịnh xá. Ðức Thế Tôn nghĩ rằng ở Xá Vệ
bọn Bà La Môn rất nhiều, họ tin tưởng xằng bậy những
điều không hợp chánh lý thế nào họ cũng ra mặt tranh đương,
người kém tài kém đức, khó bề hàng phục được họ. Chỉ
có Xá Lợi Phất trước là dòng dõi Bà La Môn thông minh đa
trí, hiểu rõ nội bộ của họ đi mới có lợi. Phật liền
sai Xá Lợi Phất đi theo Tu Ðạt sang Xá Vệ.
Dọc
đường Tu Ðạt hỏi Xá Lợi Phất: “Ðức Phật đi bộ bao
nhiêu dặm trong một ngày?” Xá Lợi Phất đáp: “Chừng nửa
do tuần”. Ông Tu Ðạt bèn cứ hai mươi dặm là mướn người
cất một khách xá (nhà tạm) để khi Phật sang Xá Vệ, đêm
có chỗ tạm nghĩ.
Khi
về đến nhà, Tu Ðạt và Xá Lợi Phất trải qua mấy ngày
vất vả và vẩn chưa tìm ra chỗ nào vừa ý. Một hôm đi
ngang vườn cây của Thái tử Kỳ Ðà, thấy đất đai bằng
phẳng, cây cối xum xuê. Xá Lợi Phất bảo Tu Ðạt: “Trong
vười này cất Tịnh Xá được, vì không xa không gần thành;
xa quá thì khó cho sự khất thực, còn gần quá thì ồn ào,
loạn động khó yên tâm để tu hành”. Thấy Tu Ðạt ra chiều
suy nghĩ, Xá Lợi Phất tiếp: “Phải chăng ông sợ không thể
mua được chớ gì? Ông nên đến ướm hỏi Ðông cung xem sao”.
Ông
Tu Ðạt liền đánh bạo đến ra mắt Thái tử Kỳ Ðà.
- Tâu
Thái tử! Tôi muốn kiến tạo một Tịnh xá để thỉnh Phật
và chư Tăng sang đây diễn giáo, nhưng tìm mãi không ra chỗ.
Nay Thái tử có vườn cây tốt, rộng rãi, xin Thái tử vui
lòng nhường, miếng vườn ấy lại cho tôi, công đức của
Thái tử thật vô lượng vô biên.
Thái
tử cả cười bảo: “Tôi đâu có thiếu thốn gì mà phải
bán; vườn này để làm chỗ ngoạn thưởng trong khi nhàn rỗi,
cho thư thả tâm hồn, bán đi thì làm thế nào?”.
Ông
trưởng giả Tu Ðạt năn nỉ mãi. Thải tử tánh dễ cảm,
song vì tiếc miếng vườn nên định làm thối chí ông Tu Ðạt:
- Nếu
trưởng giả mua, xin đem vàng lót khắp mặt đất tôi sẽ
bán cho.
- Vâng.
Thái
tử hỏi hối:
- Tôi
nói chơi như thế, chớ bán đi thì làm gì.
- Quân
tử vô hý ngôn, Thái tử sẽ làm vua trị dân, nói bỡn sao
được.
Tu
Ðạt bèn vội trở về nhà hối gia nhân chở vàng đến lót.
Khi đã phủ xong nơi đất liền. Trưởng giả suy nghĩ coi phải
làm thế nào để lót mấy nơi bị cây mọc choán. Thái tử
đến gần vỗ vai hỏi: “Thế nào Trưởng giả suy nghĩ gì?
Nếu ông chê mắc thì thôi vàng ông chở về vườn tôi xin
trả lại cho ông”.
- Không,
tôi không nói mắc rẽ gì đâu, thưa Thái tử. Tôi đang suy
nghĩ coi phải chở ở kho nào cho vừa đủ, khỏi đem đi đem
về thất công và tính coi mấy gốc bao nhiêu vàng đấy chứ.
Thái
tử Kỳ Ðà nghe xong hết sức ngạc nhiên, tự hỏi Phật là
người thế nào mà Trưởng giả coi của cải như không, xem
vàng ròng như đất cục. Thật kỳ lạ quá… Có lẽ là một
thánh nhơn, đạo cao đức cả mới có thể cảm hoá được
lòng người như thế.
- Thôi,
Thái tử bảo, ông đừng chở vàng đến nữa, bây giờ đất
vườn thuộc về ông, còn cây thuộc về tôi, tôi xin cúng
cho Phật đấy.
Trưởng
giả vui sướng quá. Ngay ngày hôm sau kêu thợ đo đất khởi
công, còn Xá Lợi Phất thì vẻ bản đồ và chỉ bảo cách
thức.
Song
một trở ngại lại xảy ra. Phái Lục sư ngoại đạo Bà La
Môn kéo nhau đến tâu vua Ba Tư Nặc: “Trưởng giả Tu Ðạt
Ða mua vườn của Thái tử để kiến tạo Tịnh xá cho bọn
Sa Môn Cù Ðàm xin bệ hạ cho phép chúng tôi cùng bọn kia tranh
tài, nếu họ thắng được bọn tôi, chừng ấy họ mới được
phép cất Tịnh xá và sang đây thuyết đạo, còn trái lại,
thì ở đâu phải ở đó”.
Nhà
vua liền triệu Tu Ðạt Ða vào triều vào bảo rằng: “Hàng
Lục sư Bà La Môn không chịu có phái nào khác truyền giáo.
Nay khanh mau vườn cất Tịnh xá để rước đồ chúng của
Ðức Cù Ðàm về đây dạy đạo. Lục sư vào tâu khi nãy,
xin cho hai phái cùng nhau một trận thư hùng, nếu họ thua thì
khanh tự ý muốn làm gì thì làm, còn nếu phe Cù Ðàm thua
thì đừng bén mảng đến đây. Muốn cho yên thuận, ta đã
hứa với họ rồi, vậy khanh lo liệu thế nào cho chu tất”.
- Xin
bệ hạ cho phép hạ thần trở về bạch lại với đệ tử
của Ðức Phật xem sao.
- Ðược,
khanh cứ đi, muốn cho bọn họ và công chúng biết được
giá trị của đôi bên, ngoài phương pháp đó, không còn gì
hơn nữa.
Trưởng
giả cáo từ ra về, mặt luôn luôn dàu dàu, đầu óc miên
man lo nghĩ: “Không rõ bên ta có thể thắng được không?
Hơn chẳng nói gì, còn rủi thua thì khổ biết bao. Lục sư
pháp thuật cao cường, lại bè lũ đông đảo, liệu một mình
Ngài Xá Lợi Phất có đương cự lại chăng?”. Bao nhiêu câu
hỏi làm lòng ông ngổn ngang lo sợ, đến nỗi về đến cửa
nhà mà ông không hay.
Trông
thấy vẽ mặt đượm đầy u buồn, lo ngại của Tu Ðạt,
Xá Lợi Phất bèn cất tiếng hỏi: “Hôm nay có việc gì mà
Trưởng giả không được vui?”.
Tu
Ðạt rầu rầu đáp: Thưa Ngài công việc kiến tạo Tịnh
xá sợ không thành tựu.
- Tại
sao thế?
- Thưa
Ngài, bọn Lục sư quyết lòng ngăn trở công việc làm của
mình. Họ đã đến khiếu nại với vua, xin cho cùng chúng ta
tranh thủ nếu chúng ta thắng họ thì mới được cất Tịnh
xá. Vua đã chuẩn y lời của họ. Bây giờ trăm việc tôi
xin trông cậy vào Ngài. Tôi lo lắm, bọn họ tu hành theo tiên
đã lâu, tài nghệ pháp thuật cao cường, trong thành này ai
cũng biết, thêm nỗi bọn họ rất đông, liệu mình Ngài có
chống nổi chăng?
- Trưởng
giả đừng ngại. Tôi tuy một mình, nhưng ông có thấy chăng,
chỉ một ánh sáng mặt trời đủ phá tan bao nhiêu bóng tối;
cần gì phải đông. Ðồ chúng của Lục sư có nhiều đến
bực nào cũng không làm chi tôi nổi. Trưởng giả cứ vững
lòng tin tôi và tâu lại nhà vua xin định ngày đấu sức,
không sao.
Tu
Ðạt nghe nhõm người, chạy bay vào cung, xin định ba hôm sau
là mở hội tranh tài.
Bọn
Lục sư truyền rao cho tín đồ của chúng hảy đến xem cuộc
đấu phép ít có mà phần thắng chắc chắn về phái họ.
Vua Ba Tư Nặc cũng truyền lệnh cho dân gian và cho phép tam
cung lục viện đến dự. Ðồng thời vua cho cất khán đài
tại một miếng đất trống to lớn phía ngoài thành.
Ðúng
ngày giờ hẹn, trời vừa tang tảng sáng, bọn Lục sư đã
lũ lượt kéo tới, cả dân chúng nữa, người người không
thể tính số được. Giữa khán đài, vua và hoàng hậu ngồi
ghế lớn, hai bên trăm quan và cung phi mỹ nữ đứng hầu,
còn dân chúng chen nhau đứng phía dưới. Trước đài, tả
hữu có hai đài khác, dành cho hai phái tranh thủ.
Giờ
đấu tài đã đến, bọn Lục sư thấy thế tuyên bố ầm
lên: “Bọn Cù Ðàm sợ chúng ta rồi, đã tới giờ mà không
thấy bóng hình đâu cả”. Tiếng bàn tán cải cọ thêm to.
Có kẻ đánh bạo đến gần tâu vua: “Tâu bệ hạ, bọn đệ
tử Cù Ðàm có lẽ tự biết mình vô tài nên không dám đến.
Vậy xin bệ hạ kể họ như thất trận rồi”.
Vua
Ba Tư Nặc trầm tĩnh đáp: “Chưa gì mà các người đã vội
ca khúc khải hoàn, hãy đợi một chút nữa xem nào”. Ðoạn
vua xoay qua Tu Ðạt: “Tại sao thầy của khanh chưa đến, khanh
hãy đi xem thử sao?”.
Lúc
ấy, Xá Lợi Phất đang ngồi thiền định dưới cội cây
to, yên lặng suy nghĩ: “Hội chúng hôm nay phần đông theo
tà giáo đã lâu, tà pháp đã thâm nhiễm vào trong óc của
họ, nên họ đầy vẽ kêu mạn, tự cao. Làm thế nào mà cứu
vớt họ? Phật đã dạy, trong khi truyền đạo, không nên dùng
thần thông làm kinh dị lòng người, nhưng trong trường hợp
này, nếu không dùng thần thông thì làm sao gây được tín
tâm. Vậy xin Phật thấu hiểu và xá tội cho!”. Vừa nghĩ
xong thì Tu Ðạt hấp tấp đến.
- Bạch
Ðại đức, công chúng đã nhóm họp đông đủ cả rồi, nhà
vua đang chờ trông, xin Ðại đức quang lâm cho.
Xá
Lợi Phất bèn xuất thiền đứng dậy, sửa ngay y phục, vất
tọa cụ lên vai, rồi oai nghiêm cất bước, từ từ tiến
về phía diễn trường mà quang cảnh mà là một biển người,
lô nhô đầu là đầu không hàng ngũ trật tự gì cả. Thế
mà khi Xá Lợi Phất đến, công chúng lại tự dưng vẹt ra,
chừa một đường khá rộng cho Ngài vào. Tu Ðạt ung dung theo
sau khỏi chen lấn gì cả.
Xá
Lợi Phất đi đến đâu thì đám đông cúi chào, xa trông như
một đồng lúa bị gió đùa. Còn bọn Lục sư, tuy lúc đầu
đã dặn nhau không được tỏ vẻ kính nể nào, nhưng khi thấy
vị đại đệ tử của Phật, tất cả như bị một sức mạnh
gì ở thâm tâm thúc đẩy, đồng đứng dậy lễ phép chào
như bao nhiêu người khác. Xá Lợi Phất chậm rãi thượng
đài và an tọa. Vua Ba Tư Nặc liền ra lệnh cho hai bên đấu
phép.
Lao
Ðộ Sai, tay huyền thuật giỏi nhất trong phái Lục sư, trổ
tài trước. Công chúng đang lao nhao chờ đợi, bỗng thấy
một cây đại thọ mọc lên giữa sân sừng sừng, to lớn
một cách nhanh chóng khác thường, tàn che kín khắp vùng đất
chiếm làm diễn trường.
Ðồ
chúng của Lục sư, biết là sự biến hóa của phe mình, lấy
làm thích chí, trầm trồ khen ngợi vang rền. Tứ phía muôn
mắt quay về hướng Xá Lợi Phất đang tĩnh tọa, đôi mắt
lim dim như không hay thấy gì hết. Một phút, hai phút… Mọi
người đều nóng ruột, nóng hơn hết có lẽ là Tu Ðạt Ða.
Tiếng ồn ào vừa ngưng trong một hồi chờ đợi thắt thỏm,
thì từ đôi mắt của Xá Lợi Phất hai luồn hào quang xẹt
ra, bao luyện thân cây rồi cùng với thân cây biến mất trong
chớp mắt. Tiếng hoan hô nổi dậy để tức khắc đổi thành
tiếng kinh khủng: một con rồng nhiều đầu, thân thể to lớn
dị thường, múa lộn trên hư không, giữa tiếng sấm sét
vang tai điếc óc. Nhưng kìa, từ miệng của Xá Lợi Phất,
một đạo bạch quang phóng ra, biến thành một con đại bàng,
to gấp hai kẻ nghịch, xáp đến xớt rồng bay mất.
Thua
canh này bày canh khác, Lao Ðộ Sai bèn dùng mình biến thành
một con quỷ Dạ Xoa kếch xù, trên đầu lửa cháy, mắt lồi,
miệng đỏ, xồng xộ chạy lại đài Xá Lợi Phất, hung ác
vô cùng. Trầm tĩnh vị đệ tử của Phật xòe bàn tay năm
ngón dịu mềm: Năm vị Tỳ sa môn Thiên vương hiện ra, đứng
bao bốn phía và trên không. Ðồng thời lửa tam muội đùng
đùng nổi dậy, phủ vây con ác quỷ không phương đào tẩu.
Lửa càng cháy, tiếng than khóc cầu tha mạng sống càng lớn.
Tâm khinh mạn đã tan, bốn phía lửa dữ cũng hạ, Lao Ðộ
Sai hoàn phục nguyên hình, dập đầu sám hối tạ tội. Xá
Lợi Phất bèn bay vọt lên hư không hiện đủ bốn oai nghi,
đi, đứng, nằm, ngồi hoặc hiện thân to lớn như hư không
rồi lại hiện nhỏ, hoặc nữa, chia thân ra trăm ngàn thân
khác rồi thâu trăm ngàn trở lại một. Xong, Ngài trở về
chỗ cũ, ngồi yên, thuyết kệ rằng:
Tâm
sanh các pháp thảy đều sanh,
Tâm
diệt các pháp thảy đều diệt.
Muôn
ngàn nghiệp chướng thảy do tâm,
Rồi
cũng do tâm mà diệt nghiệp.
Công
chúng được xem các phép biến hóa và được nghe bài kệ
rồi, nhảy nhót vui mừng như người nghèo được của báu.
Nhân
cơ hội ấy, Xá Lợi Phất dạy: Các pháp là khổ, là không,
là vô thường, vô ngã; tất cả đều do tâm, tâm không dính
mắc theo trần lao phiền não là Niết bàn tịch tịnh. Trong
thính chúng bấy giờ có nhiều người nhớ lại nhân duyên
trước của mình, phát tâm hướng về nẻo giải thoát, thấu
được lý đạo, kẻ chứng quả Tu đà hoàn, người chứng
quả Tư đà hàm v.v… Hơn ba ngàn đồ chúng của Bà La Môn
đều làm lễ Xá Lợi Phất xin thọ giáo.
Cuộc
so tài đấu phép đến đây chấm dứt, vua truyền bế mạc.
Công chúng lục tục ra về với bao vẻ hân hoan, mà người
vui mừng nhất là Tu Ðạt.
Mờ
sáng hôm sau, người ta đã thấy Xá Lợi Phất, Tu Ðạt Trưởng
giả và những công nhân kiến trúc có mặt tại vườn Kỳ
Ðà, bắt tay vào việc. Tuy mệt nhọc nhưng mọi người đều
vui vẻ sốt sắng.
Một
hôm, đi ngang nền Tịnh xá, Xá Lợi Phất bỗng nhiên dừng
bước chỉ con kiến càng to lớn đang bò, bảo Tu Ðạt trưởng
giả: “Một khi ta mất thân người, muôn kiếp khó hoàn phục.
Con kiến này đã nhiều kiếp chết đi sanh lại nơi đây là
chỗ bảy đời Phật hằng giảng pháp. Ông nên biết, dầu
ở sát bên chỗ Phật nói pháp mà trót mang thân súc sanh thì
có mắt cũng như đui, có tai cũng như điếc, không giải thoát.
Còn làm người mà mê muội, cứ nhắm mắt chạy theo tiếng
gọi của vật dục, tham luyến dục lạc hiện tiền, không
chịu suy nghĩ, chỉ biết có ngày nay không tin nhân quả, đã
vậy còn gây thêm nghiệp hủy bán chánh pháp, thì xét kỹ
không hơn con kiến bao nhiêu, cành sống càng xa ánh sáng giác
ngộ, khổ não trăm bề, sa đọa vào bậc thấp hèn đem tối.
Thế nên sanh được làm người là một điều khó; là một
đại bất hạnh khi đã được thân người mà không lo tu sửa
để được lần về nẻo giải thoát, hoặc kiếp sau còn trở
làm người cố công tu học, thì thật uổng cho một kiếp.
Công
trình kiến trúc vĩ đại quá, thành thử Xá Lợi Phất cũng
như Tu Ðạt trưởng giả phải vất vả, cực nhọc suốt ba
bốn thánh mới hoàn thành. Tu Ðạt bèn vào triều yết kiến
vua Ba Tư Nặc trình các việc và xin vua phái sứ thần sang
thành Vương Xá thỉnh Phật quang lâm. Vua y lời.
Một
buổi sáng trời quang gió mát, Ðức Thế Tôn cùng các đệ
tử lên đường sang Xá Vệ, ngày đi đêm nghỉ nơi các khách
xá của Tu Ðạt đã lo xa cho cất bước kia. Khi gần đến
thành, vua quan cùng dân chúng ra đón cách một khoảng xa. Vào
đến Tịnh Xá, Ðức Phật an tọa, mọi người làm lễ rửa
chân cho Ngài và đi nhiểu ba vòng, rồi theo thứ cấp ngồi
dưới chân quanh Phật. Ðức Thế Tôn phóng ra năm sắc hào
quang rực rỡ chiếu khắp thế giới, đoạn Ngài diễn nói
công đức bố thí, tu phước cho đại hội thính chúng nghe.
Ai nấy đều được lòng dạ sáng tỏ vui vẻ vâng làm.
Từ
ấy, mỗi ngày Ðức Phật và các đệ tử vào thành khất
thực, đến trưa về Tịnh xá thọ trai xong và thăng tòa diễn
pháp cho các đệ tử hai phái cùng nghe. Số người theo về
quy y đông vô kể.
Chẳng
những là một công trình xây dựng lịch sử, Tịnh Xá Kỳ
Hoàn còn là một nhắc nhở lớn cho các hàng Phật tử tại
gia về bổn phận hộ trì Tam Bảo.
Xây
dựng một ngôi chùa,
Tức
là đã phá huỷ một nhà lao.
Thêm
một đoàn thể học Phật,
Tức
nhiên bớt một số người tù tội.
Hoàng
Tử Hiếu Thảo
Xưa
có vị hoàng tử tên là Nhẫn Nhục, tướng mạo khôi ngô,
trí rất thông minh, lòng rất nhân đức. Ngài đem lòng thương
xót hết cả mọi người, nên rất được mọi người thương
mến. Ðối với Vua cha và Hoàng hậu, Ngài rất kính yêu và
hiếu thảo, không bao giờ từ chối một việc gì mà Ngài
có thể làm cho cha mẹ vui lòng.
Một
ngày kia Vua cha đau nặng, thuốc thang chạy chữa đã hết phương
mà bệnh vẫn không thuyên giảm. Hoàng tử lo buồn lắm. Ngài
hội các đình thần lại để hỏi xem ai có cách gì cứu chữa
cho Vua cha. Trong triều có một kẻ gian thần, vì muốn giết
Thái tử để cướp ngôi sau khi vua mất, liền đứng dậy
thưa rằng: “Thưa Thái tử bệnh của Hoàng đế chỉ có một
thứ thuốc có thể chữa được, nhưng khó kiếm”. Hoàng
tử tỏ vẻ vui mừng, vội hỏi: “Chẳng hay thứ thuốc ấy
là thuốc gì thế? Nếu chữa được bệnh cho Phụ vương tôi,
thì dầu khó thế nào, tôi cũng cố tìm cho được”. Bẩm,
ấy là cái não của một người trẻ tuổi mà từ nhỏ đến
lớn rất hiếu thảo với cha mẹ và nhân đức với mọi người”.
Hoàng tử hỏi: “Vậy não của tôi có thể đem dùng để
làm thuốc được không?”. Kẻ đại thần nghe nói, trong lòng
lấy làm mừng rỡ, nhưng giả vờ buồn bã mà thưa rằng:
“Thưa chắc được, vì còn ai hiếu thảo và nhân đức hơn
Ngài. Nhưng chúng tôi không dám và cũng không nỡ làm một
việc nhẫn tâm như thế”. Hoàng tử khẳng khái trả lời:
“Nếu tôi chết mà cứu sống được Phụ vương tôi, thì
tôi rất sung sướng. Xin các Ngài đừng lo ngại”.
Nói
xong, Ngài liền truyền đem cắt đầu mình, lấy não đem hòa
với thuốc để Vua cha uống. Lòng hiếu thảo của Thái tử
động đến trời đất, nên khi vua uống xong chén thuốc thì
bệnh liền thuyên giảm ngay.
Hoàng
tử hiếu thảo trên đây, chính là tiền thân của Ðức Phật
Thích Ca.
Trích
Viên Âm
Cùng
tột điều thiện không gì hơn Hiếu,
Cùng
tột điều ác không gì hơn Bất hiếu.
Công
Ðức Sám Hối
Thuở
xưa, đời nhà Lương, vua Võ Ðế, có quen với một vị Hòa
thượng, hiệu là Chí Công, hằng ngày trò chuyện với nhau
rất thân thiết.
Hoàng
hậu tên là Hy Thị, thấy vậy, bèn can gián vua đừng chơi
với người ngu tăng ấy, nhưng vua Võ Ðế chẳng hề nghe,
cứ giao du như thường. Hoàng hậu giận lắm, toan lập mưu
hại ngài Chí Công, bèn lén dùng thịt chó làm nhân bánh, rồi
sai người đem bánh ấy đến chùa mà trai tăng.
Ai
ngờ Hòa thượng Chí Công đã biết trước, nên dự sắm áo
tràng rộng tay, làm bánh chay bỏ vào, rồi khi trai Tăng
lén bỏ bánh mặn trong tay áo, lấy bánh chay ra ăn.
Bà
Hi Thị đợi tin Hòa thượng ăn rồi, tức thì tâu với vua
rằng: “Bánh ấy thiếp dùng thịt chó làm nhân, ông Chí Công
ăn mà không biết, thiệt là người phàm ngu muội, không có
đạo đức trí tuệ gì cả, nay bệ hạ còn làm bạn nữa
chăng?”.
Vua
nghe nói nổi giận, liền mang gươm đến chùa mà giết Hòa
thượng.
Khi
ấy, ngài Chí Công cũng đã biết trước, nên ra ngoài cửa
chùa đứng đợi.
Lúc
vua ngự đến trông thấy Hòa thượng thì hỏi rằng: “Ông
ra đứng đây mà làm chi?”.
Ngài
Chí Công đáp rằng: “Bần tăng biết bệ hạ đến giết
bần tăng, nên bần tăng ra đây đứng đợi. Nếu Bệ hạ
mà vào chùa mà giết hại, thì ô uế chốn Già lam càng tội
nghiệp lắm!”.
Vua
nghe nói kinh hồn chấp tay niệm Phật và sám hối, rồi liền
mời Hòa thượng vào chùa mà hỏi rằng: “Ngài đã tiên tri
được như vậy, vì sao còn ăn lầm bánh thịt chó mà không
biết?”.
Ngài
Chí Công bèn đáp rằng: “Muôn tâu Bệ hạ! Bần tăng có
ăn đâu!”
Tâu
rồi Ngài liền thỉnh vua ra sau vườn, dạy người đào lấy
bánh thịt chó lên, thấy vẫn còn đủ 120 cái. Hòa thượng
bèn lấy nước Tịnh thuỷ phun vào, tức thì mỗi mười bánh
hiệp lại thành một con chó, hình thể vận động như thường.
Vua
thấy vậy thất kinh, mới biết pháp lực thần thông của
Ngài Chí Công thiệt là cao cường quảng đại, liền trở
vào chùa hết lòng lễ sám hối những sự lỗi lầm. Từ ấy
Võ Ðế càng yêu mến Hòa thượng Chí Công hơn ngày trước
nữa; trái lại bà Hy Thị thấy thế lại càng giận thêm,
nên khiến kẻ hầu hạ đến chùa lấy kinh sách đem ra đốt
hết.
Ðến
niên hiệu Thiên Giám, bà mang bệnh nặng rồi phải từ trần,
rồi bào thai làm con rắn mãng xà ở sau hậu cung ẩn mình
không cho ai thấy, thừa khi ban đêm, bà lại mách điềm chiêm
bao cho vua Võ Ðế hay rằng: “Khi thiếp còn sống ăn ở bất
nhân, tổn vật hại người, làm điều tham độc. Vì cớ ấy
nên nay thiếp phải làm thân mãng xà, thân đã dài, vóc lại
lớn, bò lết không nổi, đói không có chi ăn, khát chẳng
có chi uống, cực khổ nhiều bề, còn mỗi trong chân vảy
lại có thứ độc trùng đeo vào cắn rứt da thịt, đau thắt
ruột gan thật là khó chịu! Thiếp nghĩ vì thiếp cùng Bệ
hạ vẫn là tơ duyên chỉ nợ, tình vợ nghĩa chồng, mà nay
thiếp bị đọa ra thân súc sanh thế này, Bệ hạ nỡ nào
hưởng thọ phú quý một mình mà không tìm phương chi cứu
thiếp, nên xin Bệ hạ từ bi thỉnh thầy làm chay độ giải
cho thiếp, may nhờ Phật pháp hộ trì, thoát ra khỏi vòng ác
báo, thì thiếp cảm ơn đời đời”.
Vua
Võ Ðế nghe rồi, bèn thức dậy rầu rĩ khóc lóc một hồi;
sáng ra liền truyền lệnh rước các thầy Sa môn nhóm tại
điện mà hỏi rằng: “Vậy trong hàng chư tăng, ai có phép
chi cứu giải Hoàng hậu khỏi điều tội khổ chăng?”.
Hòa
thượng Chí Công tâu rằng: “Muôn tâu Bệ hạ! Tội của
Hoàng hậu rất nặng, xin Bệ hạ hãy thiết lập đàn tràng
lễ bái sám hối, thì mới cứu được”.
Vua
Võ Ðế bằng lòng, liền cầu Hòa thượng Chí Công soạn ra
mười quyển sám văn, rồi thiết đàn trong cung là chay ba tháng,
cầu sám cho Hoàng hậu. Có một hôm kia, khi trai đàn gần mãn
có mùi hương nồng nã bay khắp trong cung điện. Vua Võ Ðế
ngước mắt ngó lên trời, thấy có một nàng con gái, nhan
sắc tuyệt trần, đứng giữa hư không mà chấp tay tâu cùng
vua rằng: “Thiếp nhờ công đức của Bệ hạ cầu sám hối
đã thoát được thân mãn xà mà sanh về cõi trời Ðao Lợi.
Nên thiếp phải hiện thân ra cho Bệ hạ thấy để làm chứng
nghiệm vậy – Thôi, mấy lời cảm tạ, kính chúc Bệ hạ
ở lại bình an”. Bà nói rồi liền ẩn mình không thấy nữa.
Khi
ấy vua Võ Ðế nửa mừng nửa khóc, khôn xiếc sự tình bèn
lui vào cung mời Hòa thượng Chí Công mà hỏi rằng: “Hoàng
hậu của Trẫm buổi còn sống, hết sức thù ghét Hòa thượng
là túc duyên làm sao mà gây ra cừu oán như vậy?”.
Ngài
Chí Công tâu rằng: “Muôn tâu Bệ hạ! Sự cừu oán duyên
do kiếp trước có một vị Trú trì và một vị Giám tự ở
chung một chùa. Trong chùa ấy có cái đôn để nước, dưới
chân cái đôn có con thiện trùng thường thường kêu trong
khi ban đêm; tiếng kêu của nó inh ỏi như thể tiếng con dế
hay con vạt sành vậy. Thường khi ông Trú trì tới đó lấy
nước súc miệng, rửa mặt thì cũng chú nguyện cho con ấy
mau mau thoát đặng cái thân súc vật, mà sanh về đường nhân
luân.
Một
bữa kia ông Trú trì đi khỏi, ông Giám tự ghét con thiện
trùng đêm nào cũng kêu, và làm cho lòng ông không được thanh
tịnh và chẳng cho ông ngủ thẳng giấc, nên ông bèn bắt
con ấy, lấy dao cắt ngang giữa lưng làm hai, rồi cũng bỏ
lại dưới chân đôn như cũ.
Qua
bữa sau ông Trú trì về, trót đêm không nghe tiếng con thiện
trùng kêu nữa, bèn kiếm dưới chân đôn, thì thấy nó đã
chết rồi. – Ông thương khóc, niệm Phật chú nguyện cho
nó và lấy một miếng vải đỏ buộc vào chỗ lưng bị cắt,
rồi đem chôn sau vườn chùa.
Muôn
tâu Bệ hạ! Con thiện trùng ấy tức là kiếp này làm thân
Hoàng hậu; còn vị Giám tự là kiếp này làm thân của Bần
Tăng đây. – Vì vậy oan gia gặp nhau toan đòi nợ trước,
nếu tôi kiếp này tu hành lơ láo, thì có thể nào thoát ra
khỏi tay của Hoàng hậu!”.
Vua
Võ Ðế nghe nói liều gật đầu mà đáp rằng: “Hèn gì Hoàng
hậu của Trẫm thường thường buộc sợi dây đỏ ngang lưng,
không khi nào rời bỏ, mà Trẫm không biết cớ làm sao. –
Có một đêm Hoàng hậu ngũ mê, Trẫm lén mở sợi dây ấy
ra, thì Hoàng hậu nói rằng đau lưng, rồi lấy dây ấy buộc
lại vào, tức thì không đau nữa. Nay Hòa thượng bày tỏ
sự túc trái như vậy, thì biết Phật nói “NHÂN QUẢ” thiệt
là không sai”.
Từ
ấy, vua Võ Ðế lại càng tin tưởng Phật pháp, trọng đãi
Chúng Tăng và nguyện một lòng phụng sự Tam Bảo…
Trích
gương: Nhân Quả
Chúng
sanh khi xả báo thân này thì thọ báo thân khác. Nếu trong
khi tìm thọ thân khác mà chưa đủ nhân duyên thì thân nầy
chưa xả. Ví như con sâu đo, trong khi đàng đuôi bám chặt
một nơi thì đàng đầu ngóc lên tìm kiếm. Hễ đàng đầu
tìm được chỗ mà bám xuống thì đàng đuôi mới nhả ra.
– Con người trong lúc nằm thiêm thiếp chờ chết, chính là
lúc nghiệp thức tìm kiếm nơi thác sanh. Nếu được nơi rồi
thì liền chết, bỏ xác thân nầy mà thọ thân khác.