194.
KINH BẠT-ĐÀ-HÒA-LỢI[1]
Tôi
nghe như vầy:
Một
thời Phật du hóa tại nước Xá-vệ, rừng Thắng lâm, vườn
Cấp cô độc, cùng với đại chúng Tỳ-kheo an cư trong mùa
mưa.
Bấy
giờ Đức Thế Tôn nói với các Tỳ-kheo rằng:
"Này
các Tỳ-kheo, Ta chỉ ăn trong một lần ngồi [2].
Do chỉ ăn trong một ăn trong một lần ngồi, Ta vô vi, vô cầu,
không có các tật bệnh, thân thể nhẹ nhàng thoải mái, khí
lực khang cường, an ổn khoái lạc. Các ngươi cũng nên chỉ
ăn trong một lần ngồi; do chỉ ăn trong một lần ngồi, các
ngươi sẽ vô vi, vô cầu, không có các tật bệnh, thân thể
nhẹ nhàng thoải mái, khí lực khang cường an ổn khoái lạc.
Lúc
bấy giờ Tôn giả Bạt-đà-hòa-lợi [3],
cũng ở trong đại chúng, từ chỗ ngồi đứng dậy, trịch
vai áo đang mặc, chắp tay hướng về Đức Phật bạch rằng:
“Bạch
Thế Tôn, con không thể kham nổi, sự việc ăn chỉ trong một
lần ngồi. Vì sao vậy? Vì nếu con chỉ ăn trong một lần
ngồi thì chẳng khác nào làm một việc chưa xong, cảm thấy
ảo não, trong lòng hối tiếc. Bạch Thế Tôn, vì vậy con không
thể kham nổi sự việc ăn chỉ trong một lần ngồi."
Đức
Thế Tôn nói rằng:
"Này
Bạt-đà-hòa-lợi, khi Ta nhận lời mời, ngươi cũng đi theo
Ta và nếu Ta chấp nhận cho ngươi mang đồ ăn được mời
ấy đi nhưng chỉ ăn trong một lần ngồi, như vậy cũng có
thể sống được an lành [4]
."
Tôn
giả Bạt-đà-hòa-lợi lại bạch rằng:
"Bạch
Thế Tôn, dù vậy con cũng không thể kham nổi sự việc chỉ
ăn trong một lần ngồi. Vì sao vậy? Vì nếu con chỉ ăn trong
một lần ngồi, chẳng khác nào làm một việc chưa xong, cảm
thấy ảo não trong lòng hối tiếc. Bạch Thế Tôn, vì vậy
con không thể kham nổi sự việc chỉ ăn trong một lần ngồi."
Đức
Thế Tôn đến ba lần nói với các Tỳ-kheo rằng:
“Ta
chỉ ăn trong một lần ngồi. Do ăn chỉ trong mọt lần ngồi,
Ta vô vi, vô cầu, không có các tật bệnh, thân thể nhẹ nhàng
thoải mái, khí lực khang cường, an ổn khoái lạc. Các ngươi
cũng nên học chỉ ăn trong một lần ngồi. Do ăn chỉ trong
một lần ngồi, các ngươi sẽ vô vi, vô cầu, không có các
tật bệnh, thân thể nhẹ nhàng thoải mái, khí lực khang cường,
an ổn khoái lạc."
Tôn
giả Bạt-đà-hòa-lợi cũng đến ba lần từ chỗ ngồi đứng
dậy trịch vai áo đang mặc, chắp tay hướng về Đức Thế
Tôn mà bạch rằng:
"Bạch
Thế Tôn, con không thể kham nổi sự việc ăn chỉ trong một
lần ngồi. Vì sao vậy? Vì nếu con ăn chỉ trong một lần
ngồi thì không khác nào làm một công việc chưa xong, cảm
thấy ảo não, trong lòng hối tiếc. Bạch Thế Tôn, vì vậy
con không thể kham nổi việc ăn chỉ trong một lần ngồi."
Đức
Thế Tôn cũng đến ba lần nói rằng:
"Này
Bạt-đà-hòa-lợi, khi Ta nhận lời mời, ngươi cũng đi theo;
và nếu ta chấp thuận cho ngươi mang đồ ăn được mời ấy
đi, nhưng ăn chỉ trong một lần ngồi, như vậy cũng có thể
sống được an lành."
Tôn
giả Bạt-đà-hòa-lợi cũng đến lần thứ ba bạch rằng:
"Bạch
Thế Tôn, mặc dù như vậy, nhưng con cũng không thể kham nổi
sự việc ăn chỉ trong một lần ngồi. Vì sao vậy? Vì nếu
con ăn chỉ trong một lần ngồi thì chẳng khác nào làm việc
một công việc chưa xong, cảm thấy ảo não, trong lòng hối
tiếc. Bạch Thế Tôn, vì vậy con không thể kham nổi sự việc
ăn chỉ trong một lần ngồi."
Bấy
giờ Đức Thế Tôn thiết lập giới Nhất tọa thực cho chúng
Tỳ-kheo [5].
Chúng Tỳ-kheo thảy đều vâng giữ học giới và các pháp
vi diệu trong cảnh giới của Thế Tôn. Chỉ trừ Tôn giả
Bạt-đà-hòa-lợi tuyên bố là không thể kham nổi, từ chỗ
ngồi đứng dậy và bỏ đi. Vì sao vậy? Vì không học theo
giới cụ túc[6]
và các pháp vi diệu trong cảnh giới của Thế Tôn. Rồi Tôn
giả Bạt-đà-hòa-lợi suốt trong một mùa mưa ấy lánh mình
không gặp Đức Thế Tôn. Vì sao vậy? Vì không học theo giới
cụ túc và các pháp vi diệu trong cảnh giới Thế Tôn.
Vào
một lúc, chư Tỳ-kheo làm y cho Đức Phật, để sau ba tháng
an cư mùa mưa tại nước Xá-vệ và khâu vá lại y áo xong,
Đức Thế Tôn sẽ thu vén y, ôm bát mà du hành trong nhân gian.
Tôn giả Bạt-đà-hòa-lợi được nghe rằng chư Tỳ-kheo đang
làm y cho Đức Phật để sau ba tháng an cư mùa mưa tại nước
Xá-vệ và khâu vá lại các y áo xong, Đức Thế Tôn sẽ thu
vén y, ôm bát mà du hành trong nhân gian. Sau khi nghe như vậy,
Tôn giả Bạt-đà-hòa-lợi bèn đi đến chỗ các Tỳ-kheo.
Chư Tỳ-kheo từ xa trông thấy Tôn giả Bạt-đà-hòa-lợi đang
đi đến, bèn nói như vầy:
"Hiền
giả Bạt-đà-hòa-lợi, nên biết ở đây chúng tôi đang làm
y cho Thế Tôn, để sau ba tháng an cư vào mùa mưa tại nước
Xá-vệ, và khâu vá y xong Đức Thế Tôn sẽ thu vén y, ôm bát
mà du hành trong nhân gian. Này Bạt-đà-hòa-lợi, hãy tự khéo
gìn giữ trong trường hợp này, đừng để về sau xảy ra
nhiều sự phiền nhọc.”
Tôn
giả Bạt-đà-hòa-lợi nghe những lời ấy xong, liền đi đến
chỗ Phật, cúi đầu đảnh lễ sát chân Phật, bạch rằng:
“Bạch
Thế Tôn, thật sự con đã sai lầm! Thật sự con đã sai lầm!
Con như ngu, như si, như khờ dại, như bất thiện. Vì sao? Vì
Thế Tôn thiết lập giới Nhất tọa thực cho chúng Tỳ-kheo.
Các Tỳ-kheo thảy đều vâng giữ học giới và các pháp vi
diệu trong cảnh giới của Thế Tôn. Duy chỉ con tuyên bố
là không kham nổi, từ chỗ ngồi đứng dậy và bỏ đi. Vì
sao vậy? Vì không học theo giới cụ túc và các pháp vi diệu
trong cảnh giới của Thế Tôn."
Đức
Thế Tôn nói:
"Này
Bạt-đà-hòa-lợi, lúc ấy ngươi không biết rằng, ‘Một
số đông các Tỳ-kheo và Tỳ-kheo-ni đang an cư mùa mưa tại
nước Xá-vệ, những vị ấy biết ta [7],
thấy ta, rằng ‘Có một Tỳ-kheo tên là Bạt-đà-hòa-lợi,
đệ tử của Thế Tôn, không học theo giới cụ túc và các
pháp vi diệu trong cảnh giới của Thế Tôn.’ Này Bạt-đà-hòa-lợi,
lúc bấy giờ ngươi không biết có sự kiện như vậy chăng?
"Này
Bạt-đà-hòa-lợi, lúc bấy giờ ngươi không biết rằng, ‘Một
số đông Ưu-bà-tắc và Ưu-bà-di tại nước Xá-vệ, những
người này biết ta, gặp ta, rằng ‘Có một Tỳ-kheo tên là
Bạt-đà-hòa-lợi, đệ tử của Thế Tôn không học theo giới
cụ túc, và các pháp vi diệu trong cảnh giới của Thế Tôn.’
Này Bạt-đà-hòa-lợi, lúc bấy giờ ngươi không biết có
sự kiện như vậy chăng?
"Này
Bạt-đà-hòa-lợi, ngươi lúc ấy không biết rằng, ‘Một
số đông các Sa-môn Phạm chí dị học đang an cư mùa mưa
tại nước Xá-vệ, những vị này biết ta, thấy ta, rằng
‘Có một Tỳ-kheo tên là Bạt-đà-hòa-lợi, đệ tử của
Sa-môn Cù-đàm, một bậc danh đức, nhưng không học theo giới
cụ túc và các pháp vi diệu trong cảnh giới của Thế Tôn.’
Này Bạt-đà-hòa-lợi, lúc bấy giờ ngươi không biết có
sự kiện như vậy chăng?
"Này
Bạt-đà-hòa-lợi, nếu có Tỳ-kheo chứng câu giải thoát [8]mà
ta nói với vị ấy rằng, ‘Ngươi hãy xuống vũng bùn!’,[9]
. Này Bạt-đà-hòa-lợi, ý ngươi nghĩ sao? Ta dạy Tỳ-kheo
ấy như vậy Tỳ-kheo ấy há thể đứng im hay tránh đi chỗ
khác chăng?”
Tôn
giả Bạt-đà-hòa-lợi đáp:
"Bạch
Thế Tôn, không."
Thế
Tôn nói rằng:
"Này
Bạt-đà-hòa-lợi, giả sử không phải là Tỳ-kheo câu giải
thoát nhưng là Tỳ-kheo tuệ giải thoát [10];
hoặc giả sử không phải là Tỳ-kheo tuệ giải thoát, nhưng
Tỳ-kheo thân chứng. [11];
hoặc giả sử không phải Tỳ-kheo thân chứng, nhưng là kiến
đáo, [12];
hoặc giả sử không phải là kiến đáo nhưng là tín giải
thoát, [13];
hoặc giả sử không phải là tín giải thoát nhưng là tùy
pháp hành, [14];
hoặc giả sử không phải là tùy pháp hành, nhưng là tùy ý
hành. [15],
mà ta nói với vị Tỳ-kheo ấy rằng, ‘Ngươi hãy xuống vũng
bùn’. Này Bạt-đà-hòa-lợi, ý ngươi nghĩ sao? Ta dạy Tỳ-kheo
ấy như vậy, Tỳ-kheo ấy há có thể đứng im hay tránh đi
nơi khác chăng?”
Tôn
giả Bạt-đà-hòa-lợi đáp rằng:
"Bạch
Thế Tôn, không."
Đức
Thế Tôn nói rằng:
"Này
Bạt-đà-hòa-lợi, ý ngươi nghĩ sao? Lúc bấy giờ ngươi đã
chứng đắc tùy tín hành, tùy pháp hành, kiến đáo, thân chứng,
tuệ giải thoát hay câu giải thoát chăng?”
Tôn
giả Bạt-đà-hòa-lợi đáp:
"Bạch
Thế Tôn, không phải vậy."
Đức
Thế Tôn nói:
"Này
Bạt-đà-hòa-lợi, lúc bấy giờ ngươi không phải như ngôi
nhà trống chăng?"
Lúc
ấy Tôn giả Bạt-đà-hòa-lợi bị Thế Tôn khiển trách ngay
mặt, trong lòng rầu rĩ, cúi đầu im lặng, không còn lời
để biện bạch, suy nghĩ mông lung. Đức Thế Tôn sau khi khiển
trách Tôn giả Bạt-đà-hòa-lợi ngay mặt rồi, lại muốn
làm cho Tôn giả được hoan hỷ bèn nói rằng:
"Này
Bạt-đà-hòa-lợi, ngươi lúc bấy giờ đối với Ta mà không
có sự tịch tịnh của sự tín pháp, không có sự tịch tịnh
của ái pháp, không có sự tịch tịnh của tĩnh pháp. [16].
Vì sao vậy? Trong lúc ta thiết lập giới Nhất tọa thực cho
chúng Tỳ-kheo; chúng Tỳ-kheo thảy đều vâng giữ học giới
và các pháp vi diệu trong cảnh giới của Thế Tôn. Duy chỉ
riêng ngươi tuyên bố là không kham nổi, và từ chỗ ngồi
đứng dậy bỏ đi. Vì sao vậy? Vì không học theo giới cụ
túc, và các pháp vi diệu trong cảnh giới của Thế Tôn."
Tôn
giả Bạt-đà-hòa-lợi bạch rằng:
"Quả
thật như vậy. Vì sao vậy? Vì trong lúc Thế Tôn thiết lập
học giới cho chúng Tỳ-kheo; chúng Tỳ-kheo thảy đều vâng
giữ, duy chỉ riêng con tuyên bố là không kham nổi, rồi từ
chỗ ngồi đứng dậy bỏ đi. Vì sao vậy? Vì không học theo
giới cụ túc và các pháp vi diệu trong cảnh giới của Thế
Tôn. Cúi mong Thế Tôn nhận sự hối lỗi của con. Con đã
thấy lỗi lầm rồi sẽ tự mình ăn năn hối cải, và từ
nay trở đi sẽ giữ gìn không tái phạm nữa."
Đức
Thế Tôn nói:
"Này
Bạt-đà-hòa-lợi, như vậy, ngươi thật sự như ngu, như si,
như khờ dại, như bất thiện. Vì sao vậy? Vì trong lúc ta
thiết lập học giới Nhất tọa thực cho chúng Tỳ-kheo; chúng
Tỳ-kheo thảy đều vâng giữ học giới và các pháp vi diệu
trong cảnh giới của Thế Tôn, chỉ riêng ngươi tuyên bố
là không kham nổi, rồi từ chỗ ngồi đứng dậy bỏ đi.
Vì sao vậy? Vì ngươi không học theo giới cụ túc và các
pháp vi diệu trong cảnh giới của Thế Tôn.
"Này
Bạt-đà-hòa-lợi, nếu ngươi có lỗi lầm, đã thấy và tự
hối từ nay về sau gìn giữ, không thể để tái phạm. Này
Bạt-đà-hòa-lợi, như vậy ở trong Thánh pháp luật có ích
lợi chớ không tổn hại. Nếu ngươi có lầm lỗi, đã thấy
và tự hối, từ nay về sau gìn giữ không để tái phạm nữa,
thì này Bạt-đà-hòa-lợi, ý ngươi nghĩ sao, nếu có Tỳ-kheo
không học theo giới cụ túc,
[17] vị ấy sống trong rừng vắng, dưới gốc cây, hoặc
ở trên sườn cao, vắng bặt không tiếng động, xa lánh sự
dữ, không có bóng người, tùy thuận mà tĩnh tọa. Vị ấy
sau khi sống tại một nơi xa vắng, tu hành tinh cần để chứng
đắc tăng thượng tâm, hiện pháp lạc trụ [18],.
Nhưng vị ấy sống tại nơi xa vắng, tu hành tinh cần như
vậy mà chê bai học giới của Thế Tôn [19],
xuyên tạc chê bai chư Thiên và các phạm hạnh có trí và cũng
xuyên tạc học giới của chính mình. Vị ấy sau khi xuyên
tạc học giới của Thế Tôn, xuyên tạc chư Thiên và các
vị Phạm hạnh có trí, và cũng xuyên tạc học giới của
chính mình rồi, bèn không sanh tâm hoan duyệt; do không sanh
tâm hoan duyệt nên không sanh hỷ; do không sanh hỷ nên thân
không khinh an; do thân không khinh an, nên không cảm thọ lạc;
do không cảm thọ lạc, nên tâm bất định. Này Bạt-đà-hòa-lợi,
Hiền Thánh đệ tử khi tâm bất định, thì không thể thấy
như thật, biết như thật.
"Này
Bạt-đà-hòa-lợi, ý ngươi nghĩ sao, nếu có Tỳ-kheo học
giới cụ túc, sống trong rừng vắng, trong rừng sâu, dưới
gốc cây trên sườn cao, vắng bặt không tiếng động, xa lánh
không có sự dữ, không có bóng người, tùy thuận mà tĩnh
tọa. Vị ấy sống tại nơi xa vắng, tu hành tinh cần, để
chứng đắc tăng thượng tâm, hiện pháp lạc trú. Vị ấy
sau khi sống tại nơi xa vắng, tu hành tinh cần, an ổn khoái
lạc rồi, không xuyên tạc học giới của Thế Tôn, cũng không
xuyên tạc chư Thiên và các vị Phạm hạnh có trí, cũng không
xuyên tạc học giới của chính mình. Vị ấy sau khi không
xuyên tạc học giới của Thế Tôn, không xuyên tạc chư Thiên
và các vị Phạm hạnh có trí, cũng không xuyên tạc học giới
của chính mình rồi bèn sanh hoan duyệt, do sanh hoan duyệt nên
sanh hỷ, do sanh hỷ nên thân khinh an, do thân khinh an nên cảm
thọ lạc, do cảm thọ lạc nên tâm định. Này Bạt-đà-hòa-lợi,
Hiền Thánh đệ tử tâm định rồi bèn thấy như thật, biết
như thật. Sau khi thấy như thật, biết như thật, bèn ly dục,
ly ác bất thiện pháp, có giác có quán, có hỷ lạc do ly dục
sanh, chứng đắc Sơ thiền, thành tựu an trụ. Này Bạt-đà-hòa-lợi,
đó là vị ấy lúc bấy giờ chứng đắc tăng thượng tâm
thứ nhất, ngay trong đời hiện tại sống an lạc, dễ được
chớ không khó, an lạc sống trong vô úy an ổn khoái lạc và
thăng tiến đến Niết-bàn. Rồi vị ấy giác và quán đã
tịch tịnh, nội tĩnh, nhất tâm, không giác, không quán, hỷ
lạc do định sanh, chứng đắc đệ Nhị thiền, thành tựu
an trụ. Này Bạt-đà-hòa-lợi, đó là vị ấy bấy giờ chứng
đắc tăng thượng tâm thứ hai, ngay trong đời hiện tại được
sống an lạc, dễ được chớ không khó, an lạc sống trong
vô úy, an ổn khoái lạc mà thăng tiến đến Niết-bàn. Rồi
vị ấy ly hỷ, xả dục, xả, an trú vô cầu, với chánh niệm
chánh trí, thân cảm giác lạc, điều mà Thánh nói là Thánh
xả, niệm, an trụ lạc, chứng đắc đệ Tam thiền thành tựu
an trụ. Này Bạt-đà-hòa-lợi, đó là vị ấy lúc bấy giờ
chứng đắc tăng thượng tâm thứ ba, ngay trong đời hiện
tại được sống an lạc, dễ được chớ không khó, an lạc
sống trong vô úy, an ổn khoái lạc mà thăng tiến đến Niết-bàn.
Rồi vị ấy lạc diệt khổ diệt, ưu và hỷ vốn cũng đã
diệt, không khổ không lạc, xả niệm thanh tịnh, chứng đắc
đệ Tứ thiền, thành tựu an trụ. Này Bạt-đà-hòa-lợi,
đó là vị ấy lúc bấy giờ chứng đắc tăng thượng tâm
thứ tư ngay trong đời hiện tại được sống an lạc, dễ
được chớ không khó an trú trong vô úy, an ổn khoái lạc
mà thăng tiến đến Niết-bàn.
"Vị
ấy với sự chứng đắc định tâm thanh tịnh như vậy, không
nhuế, không phiền, nhu nhuyến, an trụ vững vàng, đạt đến
bất động tâm, học và chứng đắc Túc mạng trí thông. Vị
ấy với hành vi, với tướng mạo, nhớ lại về trước vô
lượng trăm nghìn đời sống đã trải qua, một đời, hai
đời trăm đời, nghìn đời, thành kiếp, hoại kiếp, vô lượng
thành kiếp hoại kiếp; chúng sanh ấy có tên như vậy, mà
vị ấy xưa kia đã từng trải, biết rằng ‘Ta đã từng
sanh làm người ấy, với tên như vậy, họ như vậy, tự như
vậy, sanh như vậy, ăn uống như vậy, thọ khổ lạc như vậy,
sống lâu như vậy, tồn tại như vậy, mạng chung như vậy,
chết ở đây sanh ở chỗ kia, chết ở chỗ kia sanh ở đây.
Ta sanh tại chỗ này với tên như vậy, họ như vậy, ăn uống
như vậy, tử như vậy, sanh như vậy, thọ khổ lạc như vậy,
sống lâu như vậy, tồn tại như vậy, mạng chung như vậy.’
Này Bạt-đà-hòa-lợi, đó là vị kia lúc bấy giờ, chứng
đắc minh đạt [20]thứ
nhất này, do trước kia không phóng dật, ưa sống nơi xa vắng,
tu hành tinh cần, cho đến vô trí diệt, và trí tuệ phát sanh,
bóng tối biến mất mà ánh sáng xuất sanh, vô minh diệt mà
minh phát sanh, tức là chứng ngộ minh đạt Ức túc mạng trí
[21] .
"Vị
ấy với sự chứng đắc định tâm như vậy, không nhuế,
không phiền an trụ vững vàng. Đạt đến bất động tâm,
học và chứng sanh tử trí thông. Vị ấy với thiên nhãn thanh
tịnh, vượt hẳn trên người thường, thấy chúng sanh này,
lúc tử lúc sanh, sắc đẹp sắc xấu, diệu hay chẳng diệu,
qua lại thiện xứ hay bất thiện xứ. Tùy theo tác nghiệp
của chúng sanh này mà thấy đúng như thật. Nếu chúng sanh
này thành tựu thân ác hành, khẩu và ý ác hành, phỉ báng
Thánh nhân, tà kiến, thành tựu tà kiến; do nhân duyên này
khi thân hoại mạng chung tất sanh đến ác xứ, sanh trong địa
ngục. Nếu chúng sanh này thành tựu thân diệu hạnh, khẩu
và ý diệu hạnh, không phỉ báng chánh nhân, chánh kiến, thành
tựu chánh kiến; do nhân duyên khi thân hoại mạng chung tất
đi đến thiện xứ, sanh lên cõi trời. Này Bạt-đà-hòa-lợi,
đó là vị ấy lúc bấy giờ chứng đắc minh đạt thứ hai,
do trước kia không phóng dật, ưa sống nơi xa vắng, tu hành
tinh cần, vô trí diệt và trí sanh, bóng tối biến mất và
ánh sáng hiện thành, vô minh diệt và minh sanh, tức chứng
ngộ minh đạt Sanh tử trí [22]
.
"Vị
ấy với sự chứng đắc định tâm thanh tịnh như vậy, không
uế, không phiền, an trụ vững vàng, đạt được bất động
tâm, học và chứng ngộ Lậu tận trí thông. Vị ấy biết
như thật rằng ‘Đây là Khổ, đây là Khổ tập, đây là
Khổ diệt, biết như thật đây là Khổ diệt đạo’; biết
như thật rằng ‘Đây là lậu, đây là lậu tập, đây là
lậu diệt, biết như thật đây là lậu diệt đạo.’ Vị
ấy biết như vậy, thấy như vậy, tâm giải thoát khỏi dục
lậu, tâm giải thoát khỏi hữu lậu và vô minh lậu. Đã giải
thoát thì biết mình đã giải thoát. Biết như thật rằng
‘Sự sanh đã dứt, phạm hạnh đã vững, việc cần làm đã
làm xong, không còn tái sanh nữa.’ Này Bạt-đà-hòa-lợi,
đó là vị ấy lúc bấy giờ chứng đắc minh đạt thứ ba,
do trước không phóng dật, ưa sống nơi xa vắng, tu hành tinh
tấn, vô trí diệt và trí sanh, bóng tối biến mất và ánh
sáng hiện thành, vô minh diệt và minh sanh chứng chứng ngộ
minh đạt Lậu tận trí [23]
."
Lúc
bấy giờ Tôn giả Bạt-đà-hòa-lợi liền từ chỗ ngồi đứng
dậy, trịch vai áo đang mặc, chắp tay hướng về Đức Phật
bạch rằng:
"Bạch
Thế Tôn, do nhân gì, duyên gì, khi các Tỳ-kheo cùng phạm giới,
nhưng có trường hợp khổ trị, có trường hợp không khổ
trị."
Thế
Tôn nói:
"Này
Bạt-đà-hòa-lợi, hoặc có Tỳ-kheo thường xuyên phạm giới;
do bởi thường xuyên hay phạm giới nên các Tỳ-kheo đồng
phạm hạnh khiển trách bằng những điều được thấy, được
nghe, hay từ người khác mà nghi ngờ. Vị ấy sau khi bị các
đồng phạm hạnh khiển trách bằng những điều được thấy,
được nghe, hay từ người khác mà nghi ngờ, bèn nói lãng
sang vấn đề khác, những việc ngoài vấn đề; sân hận,
thù nghịch, phẫn nộ, bất mãn, xúc nhiễu chúng Tăng, khinh
mạn chúng Tăng, nói như vầy, ‘Tôi phải làm gì để chúng
Tăng hoan hỷ mà vui lòng.’ Với ý nghĩ như vậy. Này Bạt-đà-hòa-lợi,
các Tỳ-kheo bèn nghĩ rằng, ‘Nhưng Hiền giả này thường
hay phạm giới. Và do thường hay phạm giới, nên bị các vị
đồng phạm hạnh khiển trách bằng những điều được thấy,
được nghe, hay từ người khác mà nghi ngờ. Vị này sau khi
bị các vị đồng phạm hạnh khiển trách bằng những điều
được thấy được nghe hay từ người khác mà nghi ngờ, bèn
nói sang vấn đề khác, những sự việc ngoài vấn đề, sân
hận, thù nghịch, phẫn nộ, bất mãn, xúc nhiễu chúng Tăng,
khinh mạn chúng Tăng, nói như vầy ‘Tôi phải làm gì để
chúng Tăng được hoan hỷ mà hài lòng.’ Sau khi thấy vậy,
bèn nói rằng: "Này chư Tôn, hãy xem xét khiến để kéo dài
một thời gian[24].
"Hoặc
giả có Tỳ-kheo thường hay phạm giới; do thường hay phạm
giới cho nên bị các vị đồng phạm hạnh khiển trách bằng
những điều được thấy, được nghe, hay từ người khác
mà nghi ngờ. Vị ấy sau khi bị các vị đồng phạm hạnh
khiển trách bằng những điều được thấy, được nghe, hay
từ người khác mà nghi ngờ, không nói lãng sang vấn đề
khác, những sự việc ngoài vấn đề, không sân hận, thù
nghịch chúng Tăng, phẫn nộ, bất mãn, xúc nhiễu và khinh,
mạn, không nói như vầy, ‘Tôi phải làm gì để Tăng chúng
hoan hỷ mà hài lòng.’ Không có ý nghĩ như vậy. Này Bạt-đà-hòa-lợi,
các Tỳ-kheo bèn nghĩ rằng, ‘Nhưng Hiền giả này thường
hay phạm giới, do bởi thường hay phạm giới nên các vị
đồng phạm hạnh khiển trách bằng những điều được thấy,
được nghe hay từ người khác mà nghi ngờ. Vị ấy sau khi
bị các vị đồng phạm hạnh khiển trách bằng những điều
được thấy, được nghe, hay từ người khác mà nghi ngờ,
vị ấy không nói lãng sang vấn đề khác, những sự việc
ngoài vấn đề không sân hận, thù nghịch, phẫn nộ, bất
mãn, không xúc nhiễu chúng Tăng, không khinh mạn chúng Tăng,
không nói như vầy, ‘Tôi phải làm gì để chúng Tăng hoan
hỷ mà hài lòng.’ Sau khi thấy như vậy bèn nói rằng, ‘Này
chư Tôn, hãy xem xét mà khiến cho diệt sớm.’ Trường hợp
phạm các cấm giới nhẹ cũng vậy.
"Này
Bạt-đà-hòa-lợi, hoặc giả có Tỳ-kheo có tín, có ái, có
tĩnh
[25]. ‘Nay Tỳ-kheo này còn có tín, có ái, có tĩnh. Nếu chúng
ta khổ trị Tỳ-kheo này, thì Hiền giả này vốn có tín, ái
và tĩnh, do đây mà dứt mất vậy. Chúng ta hãy cùng nhau cẩn
thận gìn giữ cho Hiền giả này. Rồi các Tỳ-kheo bèn cùng
nhau gìn giữ hộ. Này Bạt-đà-hòa-lợi, cũng như một người
kia chỉ có một con mắt các bà con quyến thuộc, vì thương
tưởng, yêu mến, mong cầu cho được sự thiện lợi và hữu
ích, sự an ổn khoái lạc, nên cùng nhau cẩn thận gìn giữ
hộ, không để cho người này bị lạnh nóng, đói, khát, đau
yếu, ưu sầu, vừa đau yếu vừa ưu sầu, không để cho phải
bụi, không để cho khói, không để cho phải bụi và khói.
Vì sao vậy? Vì sợ ấy mất luôn một con mắt nữa. Cho nên
thân thuộc cẩn thận gìn giữ hộ. Này Bạt-đà-hòa-lợi,
cũng vậy, với Tỳ-kheo chỉ còn một ít tín, một ít ái,
một ít tĩnh, các Tỳ-kheo bèn nghĩ rằng, ‘Nay Tỳ-kheo chỉ
có một ít tín, một ít ái, một ít tĩnh nếu chúng ta khổ
trị Tỳ-kheo này thì Tỳ-kheo này sẽ do đây mà đứt mất
một ít tín, một ít ái, một ít tĩnh ấy. Chúng ta hãy cùng
nhau giữ gìn hộ, cũng như thân thuộc gìn giữ người một
mắt vậy."
Lúc
bấy giờ Tôn giả Bạt-đà-hòa-lợi từ chỗ ngồi đứng
dậy, trịch vai áo sang bên, chắp tay hướng về Đức Phật,
bạch rằng:
"Bạch
Thế Tôn, do nhân gì, duyên gì, ngày xưa ít có thiết lập
học giới nhưng được nhiều Tỳ-kheo vâng lĩnh phụng trì?
Và do nhân gì, duyên gì, bạch Thế Tôn, ngày nay thiết lập
nhiều học giới, nhưng ít có Tỳ-kheo vâng lãnh phụng trì?"
Đức
Thế Tôn đáp rằng:
"Này
Bạt-đà-hòa-lợi, khi chúng Tỳ-kheo không được thịnh lợi,
trong chúng không có pháp hỉ hảo [26]
; nhưng khi chúng Tỳ-kheo được thịnh lợi, trong chúng phát
sanh pháp hỉ hảo. Khi pháp hỉ hảo đã phát sanh, Thế Tôn
muốn đoạn trừ pháp hỉ hảo đó, bèn thiết lập học giới
cho đệ tử.
“Cũng
vậy, khi chúng Tỳ-kheo được tán thán, được lớn mạnh,
có những bậc Thượng tôn được hàng vương giả biết đến
và có phước đức lớn, học vấn nhiều[27]
"Này
Bạt-đà-hòa-lợi, khi chúng Tỳ-kheo không có những người
đa văn, trong chúng không phát sanh pháp hỉ hảo. Nhưng khi chúng
Tỳ-kheo có những người đa văn, trong chúng phát sanh pháp
hỉ hảo. Vì pháp hỉ hảo đã phát sanh, Thế Tôn muốn đoạn
trừ pháp hỉ hảo ấy, cho nên thiết lập học giới cho các
đệ tử.
"Này
Bạt-đà-hòa-lợi, không phải vì để đoạn trừ hữu lậu
trong hiện tại mà Ta thiết lập học giới cho các đệ tử.
Nhưng vì để đoạn trừ hữu lậu trong đời sau mà Ta thiết
lập học giới cho các đệ tử. Bạt-đà-hòa-lợi, vì vậy,
vì để đoạn trừ hữu lậu nên Ta thiết lập học giới
đệ tử, khi đến vâng lãnh lời dạy của Ta.
"Bạt-đà-hòa-lợi,
trước kia Ta đã từng nói pháp thí dụ về ngựa thuần giống[28]
cho các Tỳ-kheo, ở trong đó, do nhân gì, duyên gì ngươi có
nhớ không?"
Tôn
giả Bạt-đà-hòa-lợi bạch rằng:
"Bạch
Thế Tôn, trong ấy có nguyên nhân. Vì sao vậy? Thế Tôn thiết
lập giới Nhất tọa thực cho chúng Tỳ-kheo. Chúng Tỳ-kheo
thảy đều vâng lãnh học giới và các pháp vi diệu trong cảnh
giới của Thế Tôn. Chỉ riêng con tuyên bố là không kham nổi,
từ chỗ ngồi đứng dậy bỏ đi. Vì không theo giới cụ túc
và các pháp vi diệu trong cảnh giới của Thế Tôn. Bạch Thế
Tôn, đó gọi là trong ấy có nguyên nhân."
Đức
Thế Tôn lại nói với Tôn giả Bạt-đà-hòa-lợi, rằng:
"Trong
đó không phải chỉ có nguyên nhân như vậy. Này Bạt-đà-hòa-lợi,
khi Ta nói thí dụ về loài ngựa thanh tịnh cho các Tỳ-kheo,
thì ngươi hẳn là không nhất tâm, không khéo cung kính, không
tư niệm mà nghe. Này Bạt-đà-hòa-lợi, đó gọi là trong ấy
lại còn có nguyên nhân khác nữa vậy."
Lúc
bầy giờ Tôn giả Bạt-đà-hòa-lợi liền từ chỗ ngồi đứng
dậy trịch vai áo đang mặc, chắp tay hướng về Đức Phật
bạch rằng:
"Bạch
Thế Tôn, nay thật là đúng lúc! Bạch Thiện Thệ, nay thật
là đúng lúc! Nếu Thế Tôn nói thí dụ về con ngựa thuần
giống cho các Tỳ-kheo. Các Tỳ-kheo sau khi nghe Thế Tôn nói,
sẽ khéo léo ghi nhớ."
Thế
Tôn nói rằng:
"Này
Bạt-đà-hòa-lợi, cũng như người biết cách huấn luyện
ngựa, được một con ngựa tốt thuần giống. Người giỏi
huấn luyện ấy trước hết trị cái miệng của nó. Sau khi
trị miệng, tất nhiên nó sẽ không thích với sự chuyển
động, muốn hay không muốn. Vì sao vậy? Vì chưa từng được
trị. Này Bạt-đà-hòa-lợi, nếu con ngựa tốt thuần giống
tuân theo cách trị của người huấn luyện, cách trị thứ
nhất được thành tựu. Nhưng người huấn luyện lại phải
trị bằng cách dàm mõm, cùm chân; cùm chân, dàm mõm, nhưng
khiến nó sãi, đi, cần phải làm cho nó dừng lại, chạy đua,
có thể để vua cỡi; đi không gì hơn, trầm tĩnh không gìn
hơn; trị các chi thể khác, thảy đều huấn luyện cho thành
tựu. Tất nhiên nó không thích với chuyển động, hoặc muốn
hay không muốn. Vì sao vậy? Vì bị sửa trị nhiều lần. Này
Bạt-đà-hòa-lợi! Nếu con ngựa tốt thuần giống, với người
huấn luyện, được sửa trị nhiều lần cho đến thành tựu.
Lúc bấy giờ nó là con ngựa thuần thục, khéo thuần thục,
được đệ nhất vô thượng thuần thục, vô thượng hành,
đệ nhất hành, rồi xung vào cho vua cỡi, ăn thóc của vua,
được gọi là ngựa vua.
"Này
Bạt-đà-hòa-lợi, cũng vậy, nếu bấy giờ có một người
hiền minh, có trí, thành tựu mười pháp vô học, vô học
chính kiến cho đến vô học chánh trí, người ấy lúc bấy
giờ là một người thuần thục, khéo thuần thục, vô thượng
thuần thục, được đệ nhất vô thượng thuần thục, vô
thượng tĩnh chỉ, đệ nhất tĩnh chỉ, diệt trừ tất cả
tà vạy, diệt trừ tất cả ô uế, diệt trừ tất cả sợ
hãi, diệt trừ tất cả si ám, diệt trừ tất cả siểm nịnh,
lặng đọng mọi trần lao, thanh tịnh mọi cấu trược, không
còn gì để bị dính trước đáng kính, đáng trọng, đáng
phụng, đáng thờ, là ruộng phước cho hết thảy chư Thiên
và Nhân loại."
Phật
thuyết như vậy, Tôn giả Bạt-đà-hòa-lợi, và các Tỳ-kheo
sau khi nghe Phật thuyết, hoan hỷ phụng hành.